Cuộc diệt chủng của ĐCSTQ đối với Tây Tạng là lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta

01 Tháng Mười 202110:36 SA(Xem: 91)

Cuộc diệt chủng của ĐCSTQ đối với Tây Tạng là lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta

Trong bài phát biểu đánh dấu 70 năm ĐCSTQ tiến quân vào và kiểm soát Tây Tạng, dù ông Uông Dương đã hết lời ca ngợi những thành tựu huy hoàng của ĐCSTQ tại Tây Tạng, ông Anders Corr lại nhận thấy những bằng chứng hiển nhiên về tội ác diệt chủng và nỗi ám ảnh của ĐCSTQ đối với việc phải hủy diệt tín ngưỡng và tôn giáo. Ở bài bình luận này, tác giả Corr sẽ phân tích và chỉ rõ ra những dấu hiệu và bằng chứng về tội ác của ĐCSTQ, thông qua phát biểu của ông Uông Dương.
Cuộc diệt chủng của ĐCSTQ đối với Tây Tạng là lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta

Một bài phát biểu vào ngày 19/8 tại Tây Tạng của ông Uông Dương - thành viên của ủy ban thường vụ bộ chính trị quyền lực của Trung Quốc - đã minh họa cho chiến lược tiếp tục diệt chủng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) chống lại người Tây Tạng, bao gồm cả những người theo Phật giáo Tây Tạng.

Các hoạt động đồng hóa của ĐCSTQ ở Tây Tạng, được phản ánh ở Tân Cương, đáp ứng các định nghĩa pháp lý của Liên Hợp Quốc và Hoa Kỳ về tội diệt chủng, và cần được cộng đồng quốc tế xem xét nghiêm túc hơn. Cho đến khi cộng đồng quốc tế thực sự có những nhìn nhận tương đối rõ ràng về các vụ diệt chủng ở Tây Tạng, Tân Cương và tội ác diệt chủng chống lại Pháp Luân Công một cách nghiêm túc hơn, ĐCSTQ sẽ coi việc hầu như không hành động của chúng ta như một sự cho phép để mở rộng các chính sách “đoàn kết dân tộc” và “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” cho Hong Kong, Đài Loan, và có lẽ trong tương lai sẽ lan đến cả nhà riêng và vùng lãnh thổ của chúng ta.

Bài phát biểu gần đây nhất của ông Uông cung cấp bằng chứng quan trọng về định hướng và ý định của chế độ Trung Quốc, một yếu tố chính trong định nghĩa pháp lývề tội ác diệt chủng. Ông tiết lộ cuộc đàn áp tôn giáo của ĐCSTQ ở khu vực “tự trị” của Tây Tạng như một phần của dự án rộng lớn hơn, nhằm vô hiệu hóa và loại bỏ tôn giáo khỏi cộng đồng đa dạng về sắc tộc, văn hóa và tôn giáo của đất nước Trung Quốc.

Xem thêm: Vì sao ĐCSTQ muốn che giấu cuộc đàn áp Pháp Luân Công (P1): Pháp Luân Công là gì?

ĐCSTQ nỗ lực đồng hóa Tây Tạng

Ông Uông đọc bài phát biểu của mình để kỷ niệm 70 năm kể từ khi Quân đội Giải phóng Nhân dân của ĐCSTQ đã tiến hành việc "giải phóng hòa bình" ở Tây Tạng. Trên thực tế, cuộc xâm lược năm 1950 và cuộc chinh phục Tây Tạng sau đó của ĐCSTQ không hề mang tính hòa bình. Nó đã dẫn đến sự sụp đổ của thể chế chính quyền cổ xưa của Tây Tạng, và là nguyên nhân cho cuộc di tản đến Ấn Độ vào năm 1959 của Đạt Lai Lạt Ma - nhà lãnh đạo tôn giáo của Tây Tạng - cùng với 100.000 tín đồ của ông.

Theo những người Tây Tạng lưu vong ở Ấn Độ và các nơi khác, hơn 1,2 triệu người Tây Tạng đã bị giết, 100.000 người bị cầm tù và hơn 6.000 tu viện đã bị phá hủy. ĐCSTQ đã bắt phần lớn dân số gốc Tây Tạng với khoảng 6 triệu người phải chịu đựng sự tra tấn, phải lao động cưỡng bức, bị ép vào trại tập trung và bị hãm hiếp.

Du khách đến thăm Cung điện Potala, một di sản được UNESCO công nhận, trong chuyến thăm của chính phủ dành cho các nhà báo ở Lhasa, Tây Tạng, Trung Quốc, vào ngày 1/6/2021. (Kevin Frayer / Getty)
Du khách đến thăm Cung điện Potala, một di sản được UNESCO công nhận, trong chuyến thăm của chính phủ dành cho các nhà báo ở Lhasa, Tây Tạng, Trung Quốc, vào ngày 1/6/2021. (Kevin Frayer / Getty)

Ông Uông, với chiếc ghế trong ủy ban thường vụ của Bộ Chính trị đầy quyền lực của chế độ Trung Quốc, đã cố gắng minh oan cho lịch sử đàn áp này thông qua bài phát biểu gần đây của mình. Nhưng thay vào đó, ông đã cung cấp bằng chứng đương thời về ý định của chính quyền Bắc Kinh để thực hiện tội ác diệt chủng. Bài phát biểu này có thể củng cố cho các luật gia quốc tế hiểu được tính độc tài và diệt chủng của ý định đó, trong dự án kết nối quyền lực của ĐCSTQ giữa các vành đai biên giới đang mở rộng của Trung Quốc.

ĐCSTQ thực hiện ý định này thông qua việc liên kết và triển khai các ý tưởng xã hội hóa và chủ nghĩa xã hội Trung Quốc chống lại các tôn giáo và dân tộc thiểu số, trong quá trình ĐCSTQ mở rộng quyền kiểm soát thông qua việc chinh phục lãnh thổ và áp đặt cưỡng chế phục tùng đối với các nhóm dân cư vốn được coi là ngoại quốc trước đây.

Ông Uông đưa ra bài phát biểu của mình dưới bức chân dung cao 4 tầng hùng vĩ của ông Tập Cận Bình trước Cung điện Potala ở Lhasa - nơi có tuổi đời kéo dài hàng thế kỷ và là biểu tượng linh thiêng đối với các nhà lãnh đạo Phật giáo của Tây Tạng. Mười ngàn người đã tham dự buổi lễ này.

Xem thêm: Vì sao ĐCSTQ muốn che giấu cuộc đàn áp Pháp Luân Công (P2): Âm mưu, thủ đoạn và tội ác

Ông Uông đã có một bài phát biểu tương tự vào năm 2018, trong đó ông kêu gọi “thúc đẩy các nỗ lực chống chủ nghĩa ly khai”. Ở Tây Tạng, những nỗ lực này chủ yếu nhắm vào những người theo Phật giáo Tây Tạng, những người rất khó có thể được ly khai khỏi Trung Quốc. Do đó, ý tưởng về chủ nghĩa ly khai của người Tây Tạng, giống như chủ nghĩa khủng bố của người Duy Ngô Nhĩ, chủ yếu là một lời biện minh cho sai phạm mà ĐCSTQ sử dụng để đàn áp các hình thức tôn giáo bản địa.

Cuộc đàn áp tín ngưỡng và tôn giáo của ĐCSTQ

Chiến thuật chia để trị cũng được sử dụng để chống lại tôn giáo. Nhà độc tài Stalinđã phát triển mô hình này ở Nga, như một mô hình thực dụng của chủ nghĩa cộng sản và hiện nó đang được áp dụng ở Trung Quốc đương đại. Phương pháp này chỉ nhận thức một số yếu tố của một tôn giáo chứ không phải những yếu tố khác, để đến cuối cùng là thử và tiêu diệt tất cả các yếu tố tôn giáo. ĐCSTQ sử dụng biện pháp này để chống lại người Tây Tạng, bằng cách chỉ cho phép một số chứ không phải tất cả Phật tử Tây Tạng, được thực hành việc tu tập của mình. Tuy nhiên, giống như phần còn lại của Trung Quốc, áp lực không được thực hành tôn giáo ngày càng gia tăng. Ngay cả các thành viên ĐCSTQ về cơ bản cũng bị cấm thực hiện các chuyến đi thăm những địa điểm liên quan đến tín ngưỡng tôn giáo. Nếu không tuân theo, họ sẽ phải chịu sự trừng phạt là bị khai trừ khỏi ĐCSTQ.

Tuy nhiên, khoảng 85% dân số Trung Quốc vẫn kiên trì thực hành một số hình thức tín ngưỡng tâm linh. Số này không chỉ bao gồm các tôn giáo được ĐCSTQ công nhận như là Phật giáo, Cơ đốc giáo, Hồi giáo và Đạo giáo, mà còn phổ biến với các hình thức thực hành tín ngưỡng đôi khi vượt ra ngoài các hình thức tôn giáo này, bao gồm cả cầu nguyện, thắp hương trong các ngày lễ hội, thờ ảnh các vị thần, quét dọn lăng mộ tổ tiên trong lễ Thanh minh, các cuộc hành hương linh thiêng, thiền định, và việc tư vấn của các thầy Phong thủy.

Các Phật tử Tây Tạng đi hành trì kora (nhiễu Phật) trước chùa Jokhang, một di sản của UNESCO, vào ngày 1/6/2021 ở Lhasa, vùng Tây Tạng, Trung Quốc. Các hạn chế đi lại đối với du khách nước ngoài gần đây đã được nới lỏng nhằm thúc đẩy du lịch đến Tây Tạng. Chính quyền ĐCSTQ đang đặt mục tiêu đạt 61 triệu du khách mỗi năm vào năm 2025, gấp hơn 15 lần số lượng cư dân của Tây Tạng. (Kevin Frayer / Getty Images)
Các Phật tử Tây Tạng đi hành trì kora (nhiễu Phật) trước chùa Jokhang, một di sản của UNESCO, vào ngày 1/6/2021 ở Lhasa, vùng Tây Tạng, Trung Quốc. Các hạn chế đi lại đối với du khách nước ngoài gần đây đã được nới lỏng nhằm thúc đẩy du lịch đến Tây Tạng. Chính quyền ĐCSTQ đang đặt mục tiêu đạt 61 triệu du khách mỗi năm vào năm 2025, gấp hơn 15 lần số lượng cư dân của Tây Tạng. (Kevin Frayer / Getty Images)

Một số trong số này chỉ là phong tục truyền thống, chứ không phải là tôn giáo, nhưng những phong tục này có yếu tố tâm linh đối với họ và do đó, ở một thời điểm nào đó có thể bị ĐCSTQ nhắm tới. Theo nhà xã hội học Richard Madsen cho biết: "Thậm chí khoảng một nửa số người tự nhận mình là người vô thần [ở Trung Quốc] có một số niềm tin tôn giáo, chẳng hạn như tin vào các lực lượng siêu nhiên, thiên đường, địa ngục hoặc luân hồi".

Xem thêm: Thảm kịch tàn khốc ít người biết đến: Thảm sát Tây Tạng

Khi chiến dịch chống lại tôn giáo của ĐCSTQ tiến triển, không có tín ngưỡng tâm linh nào là an toàn, bởi vì việc thực hành tín ngưỡng trên diện rộng sẽ gây ra mối đe dọa đối với hệ tư tưởng chống lại tôn giáo của ĐCSTQ. Và đối với một số người ở Trung Quốc, việc thực hành theo tín ngưỡng tâm linh hẳn phải là một hình thức nổi dậy có ý thức chống lại ĐCSTQ. Do đó, việc thực hành tín ngưỡng ở Trung Quốc là một điểm yếu của ĐCSTQ trong nỗ lực của chế độ độc tài này nhằm thể hiện mình như một hình thái ý thức và hành động toàn diện và hoàn hảo.

Do đó, ĐCSTQ tìm cách loại bỏ tôn giáo khỏi các khu vực dưới sự kiểm soát của mình, đồng thời chỉ cho phép tự do tôn giáo và ủng hộ sự đa dạng sắc tộc trên bề mặt. Đừng để bị lừa. Các chính sách chống lại tôn giáo của ĐCSTQ phù hợp với định nghĩa của Liên Hợp Quốc và Hoa Kỳ về tội diệt chủng, bao gồm các cuộc tấn công nhằm xóa sổ tôn giáo, chứ không chỉ các sắc tộc. Vào năm 2020, Tiến sĩ Ellen Kennedy tại Trường Luật Mitchell Hamline gọi cuộc đàn áp người Tây Tạng của ĐCSTQ là một “cuộc diệt chủng” và là “khuôn mẫu” cho cuộc diệt chủng sau này của chế độ Trung Quốc đối với người Duy Ngô Nhĩ.

Nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình nói chuyện với Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc Uông Dương (trái) trong buổi khai mạc kỳ họp thứ hai của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc lần thứ 13 tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh, vào ngày 5/3/2019. (Lintao Zhang / Getty Images)
Nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình nói chuyện với Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc Uông Dương (trái) trong buổi khai mạc kỳ họp thứ hai của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc lần thứ 13 tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh, vào ngày 5/3/2019. (Lintao Zhang / Getty Images)

Bằng chứng mới nhất về tội ác diệt chủng của ĐCSTQ được đưa ra trong tuyên bố ngày 19/8 của ông Uông thông qua câu nói: “Chúng ta nên thấy rằng các tôn giáo ở Trung Quốc là của Trung Quốc trong việc định hướng, và hướng dẫn Phật giáo Tây Tạng trong việc thích nghi với xã hội của xã hội chủ nghĩa”. Ông Uông nói: "Chỉ khi tuân theo sự lãnh đạo của CPC [ĐCSTQ] và theo đuổi con đường chủ nghĩa xã hội, Tây Tạng mới có thể đạt được sự phát triển và thịnh vượng".

ĐCSTQ có thật sự ủng hộ đa dạng sắc tộc và tự do tôn giáo?

Trong khi ông Uông cố gắng khẳng định ĐCSTQ ủng hộ sự đa dạng sắc tộc và tự do tôn giáo ở Tây Tạng, ông ấy cũng đồng thời bày tỏ sự ủng hộ cho một cuộc đàn áp "của Trung Quốc" đối với tôn giáo thiểu số. Ông nói với đám đông rằng: “Chúng tôi đã tuân theo một chính sách đúng đắn với những nét đặc trưng của Trung Quốc trong việc giải quyết các vấn đề sắc tộc. Chúng tôi đã chấm dứt sự phân biệt đối xử và ghẻ lạnh sắc tộc phổ biến trong xã hội cũ, đè bẹp các hoạt động ly khai và phá hoại do nhóm Đạt Lai và các thế lực thù địch bên ngoài thực hiện, đồng thời thúc đẩy sự phát triển chung và thịnh vượng của tất cả các nhóm dân tộc thông qua các nỗ lực chung”.

Những tuyên bố của ông Uông về sự đa dạng sắc tộc và tự do tôn giáo là điển hình cho những lời dối trá mà ĐCSTQ thường sử dụng trong cuộc đàn áp tôn giáo. Hẳn nhiên, những lời ấy tương phản trực tiếp với cuộc đàn áp của ĐCSTQ ở Tây Tạng.

Tạp chí nhân quyền Bitter Winter đã xuất bản một báo cáo vào tháng Hai về vấn nạn tra tấn và hãm hiếp có hệ thống đối với các nữ tu và nữ sinh Phật giáo trong các trại tập trung của Tây Tạng, thường được gọi là “trại cải tạo”. Những nơi này đang giam giữ hàng trăm nghìn người Tây Tạng. Được biết, lực lượng an ninh nhà nước của chế độ ĐCSTQ đã cố tình hãm hiếp các nữ tu, dù biết rằng các tu viện của họ sẽ từ chối những tăng ni này sau khi họ trở thành nạn nhân của tội hiếp dâm.

Bức ảnh chụp ngày 4/4/2013 này cho thấy một nữ tu sĩ Phật giáo tập sự đi qua Tu viện Seda, trường Phật giáo Tây Tạng lớn nhất trên thế giới, có tới 40.000 tăng ni cư trú trong một số thời điểm trong năm. Seda, được người Tây Tạng gọi là Serthar nằm ở quận Ganzi ở phía tây tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc và đã trở thành tâm điểm của các cuộc biểu tình và bạo lực kể từ cuộc nổi dậy của người Tây Tạng vào tháng 3/2008. Hơn 110 người Tây Tạng đã xuống đường từ năm 2009, trong đó hầu hết đã chết vì những thương tổn họ phải chịu, trong các cuộc biểu tình chống lại cái mà họ coi là sự đàn áp của ĐCSTQ. Tuy nhiên, Bắc Kinh bác bỏ những cáo buộc này và nhắc đến những đầu tư đáng kể vào Tây Tạng và các khu vực khác có đông dân cư Tây Tạng. Mặc dù vậy, các nhà phê bình khẳng định, đi kèm với sự phát triển kinh tế là một làn sóng Hán hóa các dân tộc thiểu số, và làm xói mòn văn hóa truyền thống của Tây Tạng. (PETER PARKS / AFP qua Getty Images)
Bức ảnh chụp ngày 4/4/2013 này cho thấy một nữ tu sĩ Phật giáo tập sự đi qua Tu viện Seda, trường Phật giáo Tây Tạng lớn nhất trên thế giới, có tới 40.000 tăng ni cư trú trong một số thời điểm trong năm. Seda, được người Tây Tạng gọi là Serthar nằm ở quận Ganzi ở phía tây tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc và đã trở thành tâm điểm của các cuộc biểu tình và bạo lực kể từ cuộc nổi dậy của người Tây Tạng vào tháng 3/2008. Hơn 110 người Tây Tạng đã xuống đường từ năm 2009, trong đó hầu hết đã chết vì những thương tổn họ phải chịu, trong các cuộc biểu tình chống lại cái mà họ coi là sự đàn áp của ĐCSTQ. Tuy nhiên, Bắc Kinh bác bỏ những cáo buộc này và nhắc đến những đầu tư đáng kể vào Tây Tạng và các khu vực khác có đông dân cư Tây Tạng. Mặc dù vậy, các nhà phê bình khẳng định, đi kèm với sự phát triển kinh tế là một làn sóng Hán hóa các dân tộc thiểu số, và làm xói mòn văn hóa truyền thống của Tây Tạng. (PETER PARKS / AFP qua Getty Images)

Trong bài phát biểu của ông Uông, báo The Guardian chỉ ra rằng: “Ở Tây Tạng, chính quyền [ĐCSTQ] đã bỏ tù và bị cáo buộc đánh đập các nhà sư và ni cô, bắt các làng phải tham gia các buổi giáo dục chính trị, bỏ tù những người quảng bá ngôn ngữ địa phương, giám sát hàng loạt, hạn chế cuộc sống hàng ngày và giáo dục, và đi kèm là các chương trình lao động. Các nhà chức trách đã quảng bá tiếng Quan thoại ở Tây Tạng, trong điều mà các nhà phê bình cho là một nỗ lực nhằm xóa bỏ văn hóa. Tiếng Quan Thoại được sử dụng trong hầu hết các trường học Tây Tạng trong khi ngôn ngữ Tây Tạng được dạy như một môn học”.

Theo báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) năm 2019, các cựu nhân viên chính phủ ở Tây Tạng bị cấm thực hành các hoạt động tôn giáo theo Phật giáo Tây Tạng.

Bài phát biểu của ông Uông đã minh họa những yêu cầu liên tục về xã hội hóa, chủ nghĩa xã hội và sự phục tùng của toàn bộ đất nước Trung Quốc đối với sự cai trị chuyên chế của ông Tập Cận Bình.

Trong bài phát biểu, ông Uông nêu rõ: “Chúng ta nên kiên quyết làm theo Tư tưởng Tập Cận Bình về Chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc cho Kỷ nguyên mới như là kim chỉ nam cho chúng ta, củng cố ý thức của chúng ta về sự cần thiết phải duy trì sự liêm chính về chính trị, suy nghĩ theo những tầm nhìn lớn, tuân theo cốt lõi lãnh đạo và giữ liên kết, nâng cao lòng tin về con đường, lý luận, hệ thống và văn hóa của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc, đồng thời đề cao vị trí nòng cốt của Tổng Bí thư Tập Cận Bình trong cả Ban Chấp hành Trung ương Đảng và toàn [ĐCSTQ], cũng như sự lãnh đạo tập trung, thống nhất của Ban Chấp hành Trung ương Đảng".

Ông Uông biện minh cho các hành động diệt chủng của ĐCSTQ bằng cách tuyên bố trên phương diện trực quan rằng, ĐCSTQ là sự kết thúc hay “sự lựa chọn” của lịch sử. Điều này vốn không thể nhân cách hóa những gì thực sự là quyết định của hàng tỷ người trong hàng triệu năm. Viên quan chức của ĐCSTQ nói rằng: “Chúng ta nên ghi nhớ hành trình 100 năm phi thường của CPC [ĐCSTQ] và đánh giá cao thực tế rằng, lãnh đạo CPC là sự lựa chọn của lịch sử và của nhân dân".

Điều cốt lõi trong bài phát biểu của ông Uông đáng được trích dẫn đầy đủ, vì nó minh họa mục tiêu liên tục của ĐCSTQ là xây dựng thể chế, đồng hóa văn hóa và tôn giáo, đồng thời dẹp tan bất đồng chính kiến ​​ở Tây Tạng.

“Chúng ta nên tăng cường sự hòa hợp và ổn định ở Tây Tạng, cũng như đảm bảo an ninh và ổn định quốc gia ở các khu vực biên giới. Tây Tạng hiện đang có được sự ổn định xã hội liên tục: đây là một thành tựu không dễ dàng có được và cần phải được trân trọng hơn nữa. Chúng ta nên đánh giá cao những nét đặc biệt của công việc liên quan đến Tây Tạng ở giai đoạn này, tăng cường quản trị xã hội và khám phá những cách thức mới để tiến hành công việc này, đồng thời huy động các quan chức và công chúng thuộc tất cả các nhóm dân tộc để xây dựng một biện pháp phòng thủ vững chắc chống lại các hoạt động ly khai. Chúng ta nên thấy rằng, các tôn giáo ở Trung Quốc là của Trung Quốc trong việc định hướng, và hướng dẫn Phật giáo Tây Tạng trong việc tự thích ứng với xã hội thuộc xã hội chủ nghĩa. Và chúng ta nên tập hợp các nhân vật tôn giáo và tín đồ xung quanh chúng ta trong nỗ lực chung để bảo vệ an ninh quốc gia và hòa hợp xã hội. Sự phát triển của Tây Tạng trong 7 thập kỷ qua chứng tỏ rằng, sự thống nhất và ổn định là một điều may mắn, trong khi các hoạt động ly khai và hỗn loạn chỉ có thể dẫn đến thảm họa. Không ai bên ngoài Trung Quốc có quyền chỉ tay vào chúng tôi khi liên quan đến các vấn đề của Tây Tạng. Bất kỳ nỗ lực hoặc hành động nào được thiết kế để tách Tây Tạng khỏi Trung Quốc đều sẽ thất bại.

Chúng ta nên nuôi dưỡng ý thức mạnh mẽ về dân tộc Trung Quốc như một cộng đồng và thúc đẩy sự thống nhất và tiến bộ của các dân tộc. Đất nước Trung Quốc là một gia đình lớn; sự hòa hợp trong đại gia đình này của chúng ta mang lại sự thịnh vượng. Chỉ khi chúng ta nuôi dưỡng một ý thức cộng đồng mạnh mẽ của dân tộc Trung Quốc và khi tất cả các dân tộc cùng đồng tâm hiệp lực với cùng một mục đích, chúng ta mới có thể tạo ra một lực lượng hùng mạnh để đạt được sự trẻ hóa vĩ đại của đất nước Trung Quốc. Nỗ lực nâng cao nhận thức của cộng đồng về sự thống nhất và tiến bộ của các dân tộc phải đi đôi với nỗ lực nâng cao nhận thức về các giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa, về lòng yêu nước, về cuộc đấu tranh chống lại các hoạt động ly khai, sự tương phản giữa Tây Tạng cũ và mới, và quan điểm của chủ nghĩa Marx về đất nước, lịch sử, dân tộc, văn hóa và tôn giáo. Những nỗ lực như vậy sẽ giúp nhân dân các dân tộc củng cố niềm tin vào đất mẹ vĩ đại của chúng ta, dân tộc Trung Quốc, văn hóa Trung Quốc, CPC [ĐCSTQ] và chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc, từ đó củng cố nền tảng văn hóa cho đoàn kết dân tộc. Bản sắc văn hóa chung làm nền tảng cho sự đoàn kết dân tộc. Văn hóa Trung Quốc luôn là sợi dây gắn kết thúc đẩy cảm giác đoàn kết và thân thuộc giữa những người thuộc mọi sắc tộc ở Tây Tạng. Cần tiếp tục nỗ lực toàn diện để dạy tiếng Trung nói và viết theo tiêu chuẩn. Chúng ta nên nuôi dưỡng và chia sẻ các biểu tượng văn hóa Trung Quốc và hình ảnh của đất nước Trung Quốc giữa tất cả các dân tộc, và do đó tạo ra một nguồn cảm hứng cho toàn thể dân tộc Trung Quốc”.

Mục tiêu tiếp tục đồng hóa Tây Tạng của ĐCSTQ một lần nữa cho thế giới thấy một mô hình nguy hiểm và diệt chủng của chủ nghĩa bành trướng cộng sản phát xuất từ ​​Bắc Kinh. Do đó, ĐCSTQ đã phạm phải một sai lầm lớn và tự chuốc lấy thất bại trong việc tìm kiếm quyền lực. Những sai lầm như vậy vẫn tiếp diễn ngày nay bởi vì một người đàn ông - ông Tập Cận Bình - đang lãnh đạo đất nước Trung Quốc hiển nhiên với rất ít sự khoan dung đối với tính đa dạng, và rất ít hướng dẫn nằm ngoài các quy định độc đoán về việc đọc về Nho giáo và các giáo điều cộng sản từ Marx, Lenin, Stalin và Mao.

Những người biểu tình dẫn đầu bởi các nhà sư Phật giáo Tây Tạng hô khẩu hiệu và mang theo quốc kỳ Tây Tạng sau khi bị cảnh sát chống bạo động chặn lại tại một cuộc biểu tình gần Tu viện Labrang lịch sử, chỉ đứng sau Cung điện Potala ở Lhasa, ở thị trấn Xiahe, tỉnh Cam Túc, vào ngày 14/3/2008. Các cuộc biểu tình diễn ra trùng với một tuần biểu tình chống lại sự cai trị của ĐCSTQ bên trong Tây Tạng, bắt đầu bằng các cuộc biểu tình đánh dấu kỷ niệm một cuộc nổi dậy thất bại năm 1959 của người Tây Tạng. (Mark Ralston / AFP qua Getty Images)
Những người biểu tình dẫn đầu bởi các nhà sư Phật giáo Tây Tạng hô khẩu hiệu và mang theo quốc kỳ Tây Tạng sau khi bị cảnh sát chống bạo động chặn lại tại một cuộc biểu tình gần Tu viện Labrang lịch sử, chỉ đứng sau Cung điện Potala ở Lhasa, ở thị trấn Xiahe, tỉnh Cam Túc, vào ngày 14/3/2008. Các cuộc biểu tình diễn ra trùng với một tuần biểu tình chống lại sự cai trị của ĐCSTQ bên trong Tây Tạng, bắt đầu bằng các cuộc biểu tình đánh dấu kỷ niệm một cuộc nổi dậy thất bại năm 1959 của người Tây Tạng. (Mark Ralston / AFP qua Getty Images)

Việc ông Tập đàn áp những kẻ thù trong nội bộ của mình, bao gồm cả việc đàn áp tôn giáo và chính trị dưới các biểu ngữ đoàn kết và chống tham nhũng, đã khiến những người còn ở lại xung quanh ông trở thành những kẻ xu nịnh luôn nói với ông Tập những gì ông muốn nghe. Đến cả nhà tài phiệt George Soros cũng nhận ra xu thế nịnh bợ không dám phản kháng tại nội bộ của ĐCSTQ, theo bài viết trên tờ Wall Street Journal vào ngày 13/8.

Điều mà ông Tập rõ ràng muốn nghe là, ông là người vĩ đại nhất của Trung Quốc kể từ thời Mao Trạch Đông, và rằng ĐCSTQ phải cứng rắn, “đè bẹp” “kẻ thù” nội tại, bao gồm cả các tôn giáo bản địa của chính Trung Quốc, và cuối cùng thống trị thế giới thông qua chủ nghĩa xã hội độc tài được cho là có đạo đức, khoa học và hiệu quả tối cao. Ông Tập, giống như nhiều người tiền nhiệm thuộc ĐCSTQ của mình, dường như muốn thay thế tất cả các hệ thống tín ngưỡng cạnh tranh, bao gồm cả tôn giáo, bằng phiên bản chủ nghĩa cộng sản của cá nhân ông.

Xem thêm: Thay thế Thần: Cuộc chiến kéo dài hàng thế kỷ chống lại đức tin của ĐCSTQ

Thế giới cần có hành động chống lại tội ác diệt chủng của ĐCSTQ

Việc tiết lộ những mục tiêu đồng hóa và diệt chủng này, thông qua việc thực hiện chúng chống lại người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ và pháp môn tu luyện Pháp Luân Công, là một sai lầm đối với ĐCSTQ vượt trên cả vấn đề đạo đức rõ ràng. Bởi vì, chúng cảnh báo thế giới về những gì ĐCSTQ có thể áp đặt lên tất cả chúng ta trong tương lai. Mục tiêu xóa bỏ tôn giáo cũng khiến những thành viên ĐCSTQ bị cuốn vào hệ thống phân cấp này phải gánh chịu một tổn thất đạo đức khủng khiếp, khi họ là những người không ủng hộ các mục tiêu và phương tiện diệt chủng. Điều này tạo cơ hội cho vấn đề bất đồng chính kiến trong nội bộ ĐCSTQ, mặc dù điều này thường được giấu đi.

Thật không may, nhiều người trên khắp thế giới không chú ý hoặc còn tin vào câu chuyện đồng hóa đơn thuần của ĐCSTQ. Điều này khuyến khích sự mở rộng của các hành động tàn bạo từ Tây Tạng và Tân Cương, đến Hong Kong, Đài Loan, và có lẽ còn xa hơn nữa. Việc hiểu các mục tiêu và phương tiện diệt chủng của ĐCSTQ, cùng với quyền lực ngày càng tăng của chế độ độc tài này, và rồi không thực hiện các hành động phòng thủ mạnh hơn, rất tiếc lại là một hình thức tự sát chậm đối với phần còn lại của các nền văn hóa đa dạng tuyệt vời trên thế giới.

Quan điểm được trình bày trong bài viết này là ý kiến ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times và NTD Việt Nam.

Tác giả bài viết là ông Anders Corr có bằng cử nhân/thạc sĩ khoa học chính trị tại Đại học Yale (2001) và tiến sĩ chính phủ tại Đại học Harvard (2008). Ông là chủ tịch của Corr Analytics Inc., nhà xuất bản của Tạp chí Rủi ro Chính trị (Journal of Political Risk), và đã thực hiện các nghiên cứu sâu rộng ở Bắc Mỹ, Châu Âu và Châu Á. Ông là tác giả của cuốn sách “The Concentration of Power” (tạm dịch: Sự tập trung quyền lực - sắp ra mắt vào năm 2021) và “No Trespassing” (Không xâm phạm); đồng thời là biên tập cho cuốn “Great Powers, Grand Strategies” (Những quyền lực lớn, những chiến lược lớn).

Theo Epoch Times tiếng Anh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tốc độ tàu cao tốc 200-350 km/h trên toàn mạng lưới đường sắt cao tốc của Trung Quốc đã mang lại ấn tượng về sự phát triển đáng kinh ngạc trong vài thập kỷ qua. Tuy nhiên, mạng lưới đường sắt này không thành công như quảng cáo, nó đã trở thành ác mộng của nền kinh tế. Đáng tiếc là Trung Quốc đã kịp xuất khẩu ác mộng này sang Việt Nam 10 năm trước. Global Times đưa tin, mạng lưới đường sắt cao tốc của Trung Quốc có phạm vi khoảng 38.000 km và Bắc Kinh có kế hoạch sẽ mở rộng mạng lưới này lên quy mô 7 triệu km đến năm 2035. Năm 2008, chuyến tàu cao tốc đầu tiên đã xuất phát từ ga đường sắt Nam Bắc Kinh, ngày nay sau 13 năm, Trung Quốc đã thiết lập mạng lưới đường sắt cao tốc lớn nhất thế giới.
Thống đốc bang California (Mỹ) vừa ban hành đạo luật gây xôn xao dư luận: ‘Cho phép trẻ vị thành niên phẫu thuật chuyển đổi giới tính hoặc phá thai mà không cần thông báo cho phụ huynh’. Liệu đây là một đạo luật cấp tiến, tự do hay sẽ tiếp tay cho tội ác và sự suy đồi về đạo đức? Trẻ được phá thai hoặc chuyển giới mà không cần thông báo cho phụ huynh Ngày 22/9 vừa qua, Thống đốc bang California, ông Gavin Newsom đã ban hành hai đạo luật cho phép trẻ vị thành niên có thể thực hiện một số thủ tục y tế như phẫu thuật chuyển đổi giới tính và phá thai mà không cần thông báo với phụ huynh. Một trong hai điều luật là AB-1184, trong đó cấm các công ty bảo hiểm sức khỏe yêu cầu có sự ủy quyền của cha mẹ, trước khi những đứa trẻ bắt đầu làm thủ tục cho các dịch vụ y tế.
Trong bối cảnh chính phủ Afghanistan sụp đổ, người Mỹ và những người Afghanistan làm việc cho Hoa Kỳ buộc phải sơ tán, người ta không khỏi băn khoăn rằng: Liệu điều tương tự có thể xảy ra ở những quốc gia mà Mỹ đang bảo trợ? Và có tác động như thế nào đối với Đài Loan và các đồng minh khác của Mỹ ở khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương?
Gần đây, dư luận dậy sóng trước tuyên bố của một vị giáo sư rằng học phí cấp đại học nên được coi là rào cản kỹ thuật cho đầu vào. Tư tưởng học phí giống như một khoản đầu tư [ở một số ngành nghề] vốn là tư tưởng được chấp thuận ở các nước có nền giáo dục tiến bộ, nhưng áp dụng tại Việt Nam thì dường như chưa hợp lý lắm. Tăng, giảm hay miễn phí giáo dục? Phát biểu tại diễn đàn Quốc hội sáng 25/7 vừa qua, GS Lê Quân (đại biểu Cà Mau) nói: “Chúng ta cũng phải đảm bảo rằng học phí cũng là một rào cản kỹ thuật để tránh việc học sinh lao vào học đại học và trở thành "học đại"", phải coi học phí đối với người học là nguồn đầu tư, thông lệ quốc tế học phí bao giờ cũng bằng gần hai năm tiền lương sau khi tốt nghiệp.
Liệu các cuộc tấn công mạng do Bắc Kinh hậu thuẫn gần đây nhắm vào Mỹ có dẫn đến chiến tranh thật? Đây là câu hỏi mà nhà kinh tế học người Mỹ David P. Goldman đã đặt ra gần đây. Một câu hỏi quan trọng, hiện hữu và rất khó trả lời. Tuy nhiên, vào tháng trước, Tổng thống Joe Biden đã cảnh báo rằng các cuộc tấn công mạng gần đây, bao gồm việc tấn công mạng các cơ quan chính phủ và cơ sở hạ tầng của Hoa Kỳ, rất có thể dẫn đến một “cuộc chiến nổ súng”. Ông Biden tiếp tục: “Tôi nghĩ có nhiều khả năng chúng ta sẽ kết thúc — à, nếu chúng ta có kết cục là một cuộc chiến, một cuộc chiến tranh thực sự với một cường quốc, thì đó sẽ là hậu quả của một tấn công mạng với hậu quả rất lớn”, "cường quốc" đó, tất nhiên, là Trung Quốc. Như ông Goldman lưu ý: "Nận xét của ông Biden được đưa ra trong một văn bản do văn phòng báo chí Tòa Bạch Ốc lưu hành", chúng không phải là sản phẩm của “loạn ngôn tự phát”. Không, họ đã cố tình.
Bệnh dịch lây lan trên toàn quốc là một mối đe dọa tiềm tàng đối với ĐCSTQ. Hiện tại, Delta đang điều khiển nhiều xã hội trên khắp thế giới, nhưng Trung Quốc dường như là nước duy nhất mà biến thể này có thể kết thúc nhiệm kỳ của nhóm cầm quyền. COVID-19 đang tàn phá Trung Quốc Biến thể Delta đang lan nhanh trên khắp đại lục và Bắc Kinh không có giải pháp nào mới ngoài các biện pháp vũ lực tàn bạo, độc tài toàn trị — và đổ lỗi cho người nước ngoài. Hàng triệu người dân Trung Quốc hiện đang bị phong tỏa. Các ca nhiễm gần đây tạo thành đợt bùng phát coronavirus trên diện rộng, thậm chí còn rộng hơn so với đợt bùng phát vào năm ngoái. Đợt bùng phát mới này đã nhanh chóng vượt ra ngoài tầm kiểm soát của các nhà chức trách và phá vỡ kế hoạch tuyên truyền cốt lõi của Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).
Và nay nước Mỹ đang dần tiến vào một xã hội tự do cực tả, nơi xấu đã trở thành tốt và tốt đã trở thành xấu. Những điều tưởng chừng vô lý thì nay là hiện thực, ví như người nhập cư bất hợp pháp được ra vào tự do trên đất Mỹ, và được hưởng quyền “ưu đãi” hơn cả một công dân Mỹ “chính cống”... Khi những bậc lão thành vừa nhâm nhi cà phê vừa hồi tưởng lại quãng thời gian yên bình cách đây hơn nửa kỷ bằng câu mở đầu “muôn thuở”: “Hồi ấy, bố/mẹ ….”, thì bạn đừng than vãn: “Biết rồi, khổ lắm nói mãi”. Bởi nếu có cỗ máy thời gian cho phép bạn quay trở lại thời điểm cách nay hơn nửa thế kỷ, bạn có gật đầu không? Hơn nửa thế kỷ trước, sẽ không có Internet, không có smartphone, điện thì chập chờn và tất nhiên nếu nhà nào sở hữu một cái tivi đen trắng thì trở thành trung tâm "chiếu phim" cho cả cộng đồng.
Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã dựa vào hàng loạt lời nói dối về kinh tế để làm lung lay nhận thức của nhiều người về tình hình hiện tại. Trong bài viết này, chúng tôi xem xét một số lời nói dối lớn nhất và đưa ra bức tranh thực sự đằng sau những lời nói dối đó.
Trong 4 năm nhiệm kỳ của Tổng thống Trump, Big Media đã chế tạo ra bao nhiêu lời dối trá để bủa vây ông? Đã có bao nhiêu thông tin bị lật tẩy giúp công chúng được giải khai sự thật? Mời quý độc giả cùng NTD Việt Nam điểm lại 8 lời dối trá nổi bật nhất về ông Trump của Big Media, trong lúc chờ đợi các thông tin cập nhật từ các cuộc thanh tra kết quả bầu cử tại các tiểu bang Arizona và Georgia. Trong suốt 4 năm dẫn dắt nước Mỹ, cựu Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã đạt được rất nhiều thành tựu. Trong nước, ông Trump không chỉ lấp đầy nền sản xuất rỗng sau nhiều thập kỷ hoang phế, mang lại việc làm và sức tăng trưởng bền hơn cho nền kinh tế, ông còn khôi phục các giá trị truyền thống đang bị bào mòn, xâm lấn triệt để bởi tư tưởng cấp tiến như bảo vệ thai nhi.
Mới đây, ông Hồ Tích Tiến, Tổng biên tập của Tờ Thời báo Hoàn Cầu - Cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đã phụ hoạ theo chính quyền Bắc Kinh khi "khoe khoang" rằng Taliban và Trung Quốc là bạn. Phản ứng của dân cư mạng Trung Quốc dậy sóng trước tuyên bố này. Nhưng quả thật, ông Hồ Tích Tiến có thể 'lỡ lời' nhưng không hề 'quá lời'. Không chỉ Taliban, Trung Quốc có mối quan hệ lâu đời, thâm sâu và nhiều lợi ích về mua bán vũ khí, tài nguyên và tạo hỗn loạn để kiếm lời từ các tổ chức khủng bố, chế độ độc tài khắp toàn cầu. Có vẻ như ĐCSTQ đang chuẩn bị cho việc can thiệp vào Afghanistan, đất nước đang bị chiến tranh tàn phá này thông qua sáng kiến ​​"Một vành đai, Một con đường" (BRI), nhằm lấp đầy khoảng trống mà quân đội Mỹ và Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương để lại sau khi rút quân khỏi đây.
Bảo Trợ