Tổng thống Trump có những lựa chọn gì để đảo ngược kết quả bầu cử?

27 Tháng Mười Hai 20204:37 SA(Xem: 342)
Tổng thống Trump có những lựa chọn gì để đảo ngược kết quả bầu cử?  
Ngọc Trân - Đông Phương - NTD VN


Hoa Kỳ đang ở trong một thời kỳ phi thường. Tổng thống (TT) Trump đang nắm trong tay những đặc quyền nào? Điều kiện tiên quyết để Tổng thống trực tiếp bắt quân phản loạn là gì? Hãy cùng xem tác giả Đường Tịnh Viễn phân tích.

Chúng ta thấy rằng cuộc chiến pháp lý của nhóm TT Trump về cơ bản là đã đi đến bước ngoặt cuối cùng và ít nhất 7 vụ kiện đã được gửi đến Tối cao Pháp viện. Nhưng kết quả cuối cùng như thế nào, rất khó để đưa ra kết luận. Rốt cuộc TT Trump sẽ dùng cách nào để cứu nước Mỹ? Tôi tin rằng có rất nhiều độc giả sẽ nghĩ đến các phương pháp như ban hành Thiết quân luật, viện dẫn luật chống phản loạn, bắt giữ, v.v.

Nhưng trên thực tế, các thuật ngữ này mang các ý nghĩa pháp lý khác nhau, cơ sở thực hiện, phạm vi và quyền hạn cũng khác nhau. Vì vậy, hôm nay chúng ta sẽ dành chút thời gian để thảo luận về những khái niệm này, để chúng ta có thể nhìn thấy trên tổng thể thì TT Trump có những đặc quyền nào và ông ấy có thể làm những gì.

Thiết quân luật: khái niệm mơ hồ không có pháp chế rõ ràng

Trước hết hãy nói về “Thiết quân luật”. Nhìn chung, chúng ta đã nghe nhiều người nói rằng họ ủng hộ việc Tổng thống Trump ban hành lệnh Thiết quân luật, hay còn gọi là "Martial Law" trong tiếng Anh. Thực tế, nó gần giống như cách hiểu chung về "quản chế quân sự".

Vậy rốt cuộc Bộ nào của chính phủ kiểm soát quyền Thiết quân luật này? Ai mới là người có quyền tuyên bố Thiết quân luật? Và có thể tuyên bố thực thi Thiết quân luật trong những trường hợp nào?

Khái niệm Thiết quân luật thường được hiểu là một hình thức quản lý và kiểm soát cưỡng chế đặc biệt do quân đội thực hiện để tiếp quản quyền lực của chính phủ đối với quốc gia hoặc một số khu vực, một số ngành, bộ phận riêng lẻ. Nhưng điều khá ngạc nhiên là, có lẽ do nước Mỹ từ khi sinh ra đã mang trong mình tinh thần tự do, chúng tôi phát hiện rằng, việc pháp luật định nghĩa Thiết quân luật như thế nào, hay quyền lực này do bộ phận nào của chính phủ kiểm soát, v.v. thì trong Hiến pháp Hoa Kỳ không nhắc đến một chữ.

Điều này đã khiến người Mỹ không thể nhất quán về vấn đề này. Một số người không công nhận rằng chính phủ liên bang có quyền tuyên bố Thiết quân luật, bởi vì Hiến pháp không đề cập đến điều đó. Tuy nhiên, cũng có ý kiến ​​cho rằng Quốc hội nên có quyền Thiết quân luật, vì Khoản 8 Điều 1 của Hiến pháp quy định rằng Quốc hội có quyền ban hành tất cả các đạo luật cần thiết và phù hợp. Một số người khác cho rằng từ đặc điểm chức năng của Thiết quân luật, là một Tổng tư lệnh tam quân, Tổng thống mới có quyền tuyên bố Thiết quân luật.

Có thể khẳng định là Tổng thống Trump có thẩm quyền để thực thi Thiết quân luật và tiêu chuẩn thực hiện tương đối rộng. Miễn là có thể chứng minh rằng một số khu vực nhất định của Hoa Kỳ hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng an ninh công cộng và các phương pháp thông thường đã thất bại, Tổng thống có thể tuyên bố Thiết quân luật.  (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)
Có thể khẳng định là Tổng thống Trump có thẩm quyền để thực thi Thiết quân luật và tiêu chuẩn thực hiện tương đối rộng. Miễn là có thể chứng minh rằng một số khu vực nhất định của Hoa Kỳ hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng an ninh công cộng và các phương pháp thông thường đã thất bại, Tổng thống có thể tuyên bố Thiết quân luật.  (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)

Thực tế là trong lịch sử Hoa Kỳ, Quốc hội, Tổng thống, các Chỉ huy quân sự, và một số Thống đốc bang đều từng tuyên bố thực hiện Thiết quân luật ở một số khu vực nhất định. Có nhiều lý do để Thiết quân luật, bao gồm cả thời chiến, chẳng hạn như ở Hawaii sau trận Trân Châu Cảng, khi có những xáo trộn xã hội do xung đột sắc tộc, và thậm chí cả ở những khu vực thiên tai bão lụt. Trong lịch sử của Hoa Kỳ, chưa bao giờ xảy ra tình trạng cả nước áp đặt tình trạng Thiết quân luật.

Về vấn đề cần cần đáp ứng những điều kiện gì để thực hiện Thiết quân luật, đây cũng là một điểm mơ hồ, luật pháp Hoa Kỳ không có các tiêu chuẩn chính thức và thống nhất. Nói chung, khi có khủng hoảng nghiêm trọng về an ninh công cộng, và các quy tắc thông thường không còn phù hợp để áp dụng hoặc không thể áp dụng, khi không còn cách nào khác để bảo vệ an ninh công cộng thì có thể thực thi Thiết quân luật.

Do đó, chúng ta thấy rằng đối với TT Trump, có thể khẳng định là ông ấy có thẩm quyền để thực thi Thiết quân luật và tiêu chuẩn thực hiện tương đối rộng. Miễn là có thể chứng minh rằng một số khu vực nhất định của Hoa Kỳ hiện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng an ninh công cộng và các phương pháp thông thường đã thất bại, Tổng thống có thể tuyên bố Thiết quân luật. Ở đây, an ninh công cộng là một yếu tố cốt lõi, mà chúng ta sẽ thảo luận sau.

Đạo luật Chống phản loạn: Tổng thống có thể đơn phương thực hiện?

Câu hỏi quan trọng thứ hai là liệu TT Trump có quyền viện dẫn “Đạo luật Chống phản loạn” (Insurrection Act) và sau đó sử dụng quân đội và Vệ binh Quốc gia để loại bỏ quân phản loạn hay không?

Điều này phụ thuộc vào nội dung của "Đạo luật Chống phản loạn" của Hoa Kỳ. Đạo luật được ban hành vào năm 1807 và các điều khoản quy định rằng Tổng thống có thể triển khai quân đội và Vệ binh Quốc gia để dập tắt cuộc nổi loạn khi xảy ra ba tình huống sau. Ở đây cần phải nói rằng quyền chỉ huy Vệ binh Quốc gia thường được trao cho chính quyền tiểu bang, và chính phủ liên bang có thể triệu tập họ khi cần thiết, nhưng nếu muốn vậy thì trước đó chính phủ liên bang cần phải thu quyền chỉ huy Vệ binh Quốc gia về. Ba tình huống đó là: 

  1. Khi xảy ra nổi loạn ở một bang nào đó, Tổng thống có thể triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia theo yêu cầu của quốc hội bang, hoặc theo yêu cầu của Thống đốc khi quốc hội bang không thể tổ chức họp.
  2. Khi Tổng thống cho rằng bang nào đó đã cản trở, câu kết hoặc nổi loạn bất hợp pháp chống lại thẩm quyền của Hoa Kỳ, khiến việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các thủ tục tư pháp thông thường trở nên không còn thực tế ở bất kỳ bang nào, ông ấy có thể triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để dập tắt cuộc nổi loạn.
  3. Khi trong nước xảy ra bất kỳ cuộc nổi loạn, bạo lực, câu kết phi pháp hoặc âm mưu nào, và phản đối hoặc cản trở việc thực hiện luật pháp Hoa Kỳ, hoặc cản trở quá trình xét xử theo các luật này, Tổng thống có quyền sử dụng Quân đội Liên bang, Vệ binh Quốc gia hoặc bằng bất kỳ biện pháp nào khác mà ông cho là cần thiết để dập tắt cuộc nổi loạn.

Điểm chính cần nắm ở đây là: Bằng cách viện dẫn “Đạo luật Chống phản loạn”, Tổng thống có thể xuất binh theo yêu cầu của chính quyền bang hoặc quốc hội bang, hoặc cũng có thể không cần yêu cầu nào hết, trực tiếp gửi quân đến chống lại cuộc phản loạn. Một điều nữa là, hình thức phản loạn không nhất thiết phải là một cuộc nổi loạn tập trung đám đông mang dao, mang súng. Chỉ cần ai đó cản trở việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các liên minh hoặc âm mưu bất hợp pháp, hoặc cản trở các thủ tục tư pháp, Tổng thống có quyền sử dụng dự luật này.

Hình thức phản loạn không nhất thiết phải là một cuộc nổi loạn tập trung đám đông mang dao, mang súng. Chỉ cần ai đó cản trở việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các liên minh hoặc âm mưu bất hợp pháp, hoặc cản trở các thủ tục tư pháp, Tổng thống có quyền sử dụng Đạo luật Chống phản loạn. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)
Hình thức phản loạn không nhất thiết phải là một cuộc nổi loạn tập trung đám đông mang dao, mang súng. Chỉ cần ai đó cản trở việc thực thi luật pháp Hoa Kỳ thông qua các liên minh hoặc âm mưu bất hợp pháp, hoặc cản trở các thủ tục tư pháp, Tổng thống có quyền sử dụng Đạo luật Chống phản loạn. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)

Điều đáng chú ý là "Đạo luật Chống phản loạn" đã được sửa đổi hai lần kể từ khi được công bố. Lần đầu là thêm một chương mới vào năm 1861, cho phép chính phủ liên bang sử dụng Vệ binh Quốc gia và Quân đội Liên bang trong trường hợp xảy ra "cuộc nổi dậy chống lại thẩm quyền của chính phủ Hoa Kỳ", ngay cả khi đó không phải là mong muốn của chính quyền tiểu bang. Nói cách khác, trong trường hợp cần thiết, ngay cả khi chính quyền địa phương phản đối, Tổng thống vẫn có thể cử quân đội đến để dẹp yên phiến loạn, ở đây có tính cưỡng chế.

Lần thứ hai là bổ sung một điều khoản vào năm 1871, cho phép chính phủ liên bang sử dụng dự luật này để duy trì điều khoản bảo vệ bình đẳng của Tu chính án thứ 14 trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Vào thời điểm đó, điều này là để bảo vệ người Mỹ gốc Phi khỏi tổ chức Ku Klux Klan. Điều khoản bảo vệ bình đẳng này là một trong những quyền hiến định quan trọng được Hiến pháp trao cho người dân.

Nói cách khác, khi một tiểu bang không thể bảo vệ hoặc từ chối bảo vệ các quyền hiến định của người dân, điều này cũng tạo thành cơ sở pháp lý để Tổng thống viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn". Khi đó, Tổng thống có toàn quyền triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để ngăn chặn những hành vi vi phạm quyền hiến định và khôi phục quyền uy của Hiến pháp. Không phải TT Trump đã nói rồi sao? Ông muốn người dân Mỹ khôi phục niềm tin vào quyền bầu cử của họ và khôi phục niềm tin vào Hiến pháp. Vậy ông ấy dựa vào đâu để khôi phục? "Đạo luật Chống phản loạn" là vũ khí pháp luật chính đáng vào đúng thời điểm này.

Trong lịch sử của Hoa Kỳ, "Đạo luật Chống phản loạn" đã được viện dẫn hàng chục lần. Kể từ phong trào dân quyền vào những năm 1960, việc sử dụng "Đạo luật Chống phản loạn" ở Hoa Kỳ đã trở thành điều hiếm thấy. Lần gần đây nhất Đạo luật này được viện dẫn là vào năm 1992 tại Los Angeles. Sự việc lúc đó là 4 cảnh sát đã chế ngự một người Mỹ gốc Phi tên là Rodney Glen King lái xe khi đang say rượu, người này đã phản kháng và đánh cả cảnh sát. Sau đó các kênh truyền thông chính thống đã phát đi những đoạn phim được cắt ghép cẩn thận để chĩa mũi rìu của dư luận về phía cảnh sát. Kết quả là một lượng lớn người gốc Phi và gốc Tây Ban Nha đổ đi biểu tình, sau đó biến thành bạo loạn.

Trong cuộc bạo loạn của Black Lives Matter (BLM) năm nay, TT Trump cũng định viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn" để dập tắt nhóm người này, nhưng bị Bộ trưởng Quốc phòng khi đó là ông Mark Esper phản đối nên đã không thực hiện được. Điều này cũng phản ánh một thực tế khách quan là, Bộ trưởng Quốc phòng gần như là người duy nhất có thể ngăn cản Tổng thống về vấn đề có nên khởi động “Đạo luật Chống phản loạn” hay không.

Khi một tiểu bang không thể bảo vệ hoặc từ chối bảo vệ các quyền hiến định của người dân, điều này cũng tạo thành cơ sở pháp lý để Tổng thống viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn". Khi đó, Tổng thống có toàn quyền triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để ngăn chặn những hành vi vi phạm quyền hiến định và khôi phục quyền uy của Hiến pháp. (Getty)
Khi một tiểu bang không thể bảo vệ hoặc từ chối bảo vệ các quyền hiến định của người dân, điều này cũng tạo thành cơ sở pháp lý để Tổng thống viện dẫn "Đạo luật Chống phản loạn". Khi đó, Tổng thống có toàn quyền triển khai Quân đội Liên bang và Vệ binh Quốc gia để ngăn chặn những hành vi vi phạm quyền hiến định và khôi phục quyền uy của Hiến pháp. (Getty)

Habeas corpus: chìa khóa cho cuộc bình định phản loạn của Tổng thống

Tiếp theo, hãy nói về vấn đề thứ ba mà mọi người đều rất quan tâm, đó là Tổng thống có quyền trực tiếp ra lệnh bắt giữ hay không.

Chúng ta đều biết rằng trong những trường hợp thông thường, trách nhiệm của cơ quan tư pháp là bắt giữ những kẻ tình nghi phạm tội. Quyền lực tư pháp là độc lập và không phải tuân theo lệnh của Tổng thống, vì vậy Tổng thống không thể trực tiếp ra lệnh bắt bất cứ ai. Tuy nhiên, trong thời kỳ phi thường quan trọng, ví dụ như tuyên bố áp đặt Thiết quân luật hoặc tuyên bố gửi quân đến dẹp yên phiến loạn, Tổng thống thực sự có thể ủy quyền cho quân nhân bắt giữ những người bị nghi ngờ tham gia gây nguy hiểm cho an ninh công cộng hoặc tham gia vào cuộc nổi loạn. Như vậy, sẽ đề cập đến một khái niệm quan trọng: Habeas corpus - Luật không được phép bắt giam người trái phép.

"Habeas corpus" là một lệnh triệu tập do đích thân thẩm phán thụ lý đơn xin và ký ban hành, có thể ra lệnh đưa người bị bắt đến tòa án để thẩm tra nhằm xác định xem có đầy đủ lý do để giam giữ người đó hay không. Nếu không đủ lý do, thẩm phán có quyền ra lệnh trả tự do cho nghi phạm.

"Habeas corpus" là một phương tiện quan trọng trong các thủ tục pháp lý để bảo vệ các quyền cơ bản của con người và tự do cá nhân. Đặc biệt là trong những thời điểm phi thường, chẳng hạn như dưới tình trạng ban bố Thiết quân luật hoặc viện dẫn Đạo luật Chống phản loạn, bất cứ ai nếu như bị các bên không phải là cơ quan tư pháp giam giữ có thể tự mình hoặc nhờ người khác nộp đơn lên tòa án để thách thức tính hợp pháp của hành vi giam giữ này, họ sẽ nhanh chóng nhận được quyết định của tòa án.

Do đó, nếu TT Trump muốn sử dụng các biện pháp phi thường để bắt giữ những nhân vật đầu não hoặc phần tử cốt cán liên quan đến cuộc đảo chính lần này, việc đầu tiên ông phải làm là đình chỉ lệnh "Habeas corpus". Đặc biệt là khi cơ quan tư pháp đã bị thâm nhập rất thâm sâu và trở thành một phần của tập đoàn đảo chính. Đứng trước một loạt các hành vi phạm tội nhưng cơ quan này đã không hành động, họ thậm chí còn gây trở ngại hoặc ngăn chặn các cuộc điều tra pháp lý hợp pháp của nhóm TT Trump. Trong trường hợp này, khả năng lớn là Tổng thống cần phải dựa vào quân đội để tiến hành bắt giữ, vậy thì ông cần phải đình chỉ lệnh "Habeas corpus" trước thì mới có thể cấp quyền bắt giữ cho quân đội.

Vì sao Tổng thống Mỹ không thể trực tiếp điều động quân đội đến dẹp loạn ở tiểu bang
Nếu TT Trump muốn sử dụng các biện pháp phi thường để bắt giữ những nhân vật đầu não hoặc phần tử cốt cán liên quan đến cuộc đảo chính lần này, việc đầu tiên ông phải làm là đình chỉ lệnh "Habeas corpus" trước thì mới có thể cấp quyền bắt giữ cho quân đội. (Getty)

Vậy Tổng thống có quyền lực này không? Có, Khoản 9 Điều 1 trong Hiến pháp Hoa Kỳ quy định rõ ràng rằng, trong trường hợp xảy ra nổi loạn (rebellion) hoặc bị xâm lược, có thể tạm thời đình chỉ lệnh "Habeas corpus" vì lý do an toàn công cộng.

Phần lớn dư luận cho rằng TT Trump nên noi gương TT Lincoln, vì TT Lincoln từng làm như vậy vào thời Nội chiến. TT Lincoln đã ban hành sắc lệnh hành pháp của Tổng thống và 8 lần ra lệnh tạm thời đình chỉ lệnh "Habeas corpus" ở bang Maryland và một số nơi thuộc miền Trung Tây của Hoa Kỳ. Cũng chính bằng cách này, ông đã nhanh chóng bắt giữ nhiều người ủng hộ cuộc nổi dậy ở miền Nam nước Mỹ. Tuy nhiên, lệnh hành pháp của ông đã bị Tòa án Liên bang khi đó phán định là vi hiến.

Tình trạng tương tự cũng xảy ra sau sự kiện 11/9, TT Bush “con” đã ra lệnh đình chỉ lệnh "Habeas corpus" đối với những kẻ liên quan đến cuộc tấn công khủng bố. Khi đó, lệnh này cũng bị Tòa án Liên bang cho là vi hiến.

Tình trạng tương tự cũng xảy ra sau sự kiện 11/9, TT Bush “con” đã ra lệnh đình chỉ lệnh "Habeas corpus" đối với những kẻ liên quan đến cuộc tấn công khủng bố. Khi đó, lệnh này cũng bị Tòa án Liên bang cho là vi hiến. (Getty)
Tình trạng tương tự cũng xảy ra sau sự kiện 11/9, TT Bush “con” đã ra lệnh đình chỉ lệnh "Habeas corpus" đối với những kẻ liên quan đến cuộc tấn công khủng bố. Khi đó, lệnh này cũng bị Tòa án Liên bang cho là vi hiến. (Getty)

Hai ví dụ này cho chúng ta thấy hai điểm mấu chốt: một là việc đình chỉ lệnh "Habeas corpus" có điều kiện tiên quyết chặt chẽ hơn, hoặc là phải xảy ra phản loạn, hoặc là bị ngoại xâm. Một điều nữa là cơ quan tư pháp rõ ràng đã có thái độ rất thận trọng trong việc bảo vệ quyền lợi của công dân. Như chúng ta có thể thấy, vào thời TT Lincoln, nước Mỹ đang trong cuộc nội chiến, còn thời TT Bush “con” thì nước Mỹ cũng đang ở trong tình trạng bị tấn công nghiêm trọng. Mặc dù vậy, Tòa án Liên bang vẫn thà phán định là vi hiến chứ nhất quyết không chịu nới lỏng tiêu chuẩn.

Điều này đặt ra một câu hỏi, đó là có phải Tổng thống sẽ không có quyền bắt giữ nếu Tòa án Liên bang ra phán quyết vi hiến? Không phải vậy. Mặc dù việc TT Lincoln đình chỉ lệnh "Habeas corpus" bị Chánh án Tòa án Tối cao Roger B. Taney phản đối và bị phán quyết là vi hiến, nhưng nhìn chung, để chiến thắng trong cuộc chiến, quyền hành pháp chiếm vị trí quan trọng hơn. Hoàn cảnh của TT Bush “con” cũng tương tự, họ đã không từ bỏ trách nhiệm bảo vệ đất nước khi bị tòa phán quyết là vi hiến.

Bản chất của tam quyền phân lập nằm ở sự kiểm soát và cân bằng lẫn nhau. Dĩ nhiên quyền tư pháp có thể hạn chế Tổng thống, nhưng trong những thời điểm phi thường, quyền hành pháp của Tổng thống cũng có thể hạn chế cơ quan tư pháp hoặc cơ quan lập pháp khi họ không màng đến đại cục.

Là một Tổng thống, ông Trump không hề thiếu quyền lực, như chúng ta đã phân tích thì ông ấy thậm chí còn có rất nhiều đặc quyền. Vậy điều ông thiếu là gì?

Hoa Kỳ đang ở trong một thời kỳ phi thường. Tổng thống (TT) Trump đang nắm trong tay những đặc quyền nào? Điều kiện tiên quyết để Tổng thống trực tiếp bắt quân phản loạn là gì? Hãy cùng xem tác giả Đường Tịnh Viễn phân tích.

Bây giờ chúng ta cùng làm một bản tổng kết ngắn gọn như sau:

  1. Áp đặt Thiết quân luật, kích hoạt Đạo luật Chống phản loạn và đình chỉ lệnh Habeas corpus là ba quyền lực khác nhau;
  2. Thiết quân luật và Đạo luật Chống phản loạn không phải là một, và có thể tiến hành đồng thời hoặc riêng rẽ. Nói một cách tương đối, điều kiện tiên quyết để tuyên bố Thiết quân luật có phạm vi rộng hơn, trong khi Đạo luật Chống phản loạn lại có những hạn chế chặt chẽ hơn;
  3. Việc đình chỉ lệnh Habeas corpus có liên quan chặt chẽ đến việc bình định phản loạn, nhưng lại không mang tính nguyên nhân kết quả một cách chặt chẽ;
  4. Tổng thống cần phải có một tiền đề lớn khi sử dụng ba quyền lực đặc biệt này, đó là: Khi có một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về an ninh công cộng hoặc đất nước phải đối mặt với nguy cơ bị tấn công hoặc lật đổ.

Điều này liên quan đến một vấn đề rất then chốt: Hiện tại, liệu Hoa Kỳ có đang gặp phải cuộc tấn công từ những kẻ phản quốc và các thế lực nước ngoài, và phải đối mặt với nguy cơ bị lật đổ hay không? Câu trả lời khẳng định là có, nhưng hình thức biểu hiện của loại tấn công và lật đổ này rất đặc thù.

Phương tiện truyền thông lớn hoàn toàn có khả năng kiểm soát dư luận và luồng thông tin, bao gồm thông tin từ tổng thống của chúng ta. Sự thật rằng phương tiện truyền thông lớn đang được sử dụng như một công cụ để thao túng dư luận và điều khiển kết quả của cuộc bầu cử. (Tổng hợp)
Khó khăn lớn nhất mà TT Trump phải đối mặt hiện nay là cuộc đảo chính lần này được phát động dựa trên chiến tranh mạng, chiến tranh thông tin và chiến tranh dư luận, hơn nữa, nó còn “đội lốt" dưới danh nghĩa một cuộc bầu cử ôn hòa. (Tổng hợp)

Những vị tiền bối chế định ra các dự luật của nước Mỹ sẽ không cách nào hình dung được sự xuất hiện của Internet ngày nay, lại càng không thể lường trước được sẽ xuất hiện thủ đoạn lật đổ ẩn mình thông qua việc thâm nhập toàn diện để làm tan rã chế độ của nước Mỹ như ngày hôm nay. Trước đây, họ đều đối mặt với tình trạng địch-ta rất phân minh, giữa chiến tranh và không chiến tranh, giữa phản loạn và không phản loạn đều có ranh giới rất rõ ràng, chỉ cần nhìn qua là biết ngay.

Nhưng khó khăn lớn nhất mà TT Trump phải đối mặt hiện nay là cuộc đảo chính lần này được phát động dựa trên chiến tranh mạng, chiến tranh thông tin và chiến tranh dư luận, hơn nữa, nó còn “đội lốt" dưới danh nghĩa một cuộc bầu cử ôn hòa. Trên thực tế kiểu tấn công này được che đậy kỹ hơn và tác hại của nó cũng nghiêm trọng hơn. Không quá lời khi nói rằng trên cơ bản, cuộc đảo chính này chỉ còn cách mục tiêu cuối cùng của những kẻ phản quốc một bước nữa.

Hình thức đảo chính đặc thù này đã tạo ra một "thành công" lớn nhất, đó chính là khiến ranh giới giữa chiến tranh và không chiến tranh, giữa phản loạn và không phản loạn trở nên rất mơ hồ, thậm chí nhiều lúc rất khó phân rõ đâu là địch, đâu là ta. Thêm nữa là hầu hết các kênh truyền thông dòng chính đều đã bị thâm nhập hoặc bị mua chuộc. Điều này buộc những người trong hệ thống tam quyền phân lập cấu thành trụ cột của nước Mỹ, bao gồm vô số người dân Mỹ, phải nhận thức được rằng đây không phải là một cuộc tranh chấp bầu cử hay bất đồng về đảng phái chính trị thông thường, mà đây là một âm mưu đảo chính nhằm cướp đi tự do của nước Mỹ.

Người dân Mỹ phải nhận thức được rằng đây không phải là một cuộc tranh chấp bầu cử hay bất đồng về đảng phái chính trị thông thường, mà đây là một âm mưu đảo chính nhằm cướp đi tự do của nước Mỹ. Hình ảnh những người ủng hộ Tổng thống Trump biểu tình ở Washington, vào ngày 12/12/2020. (Larry Dai / The Epoch Times)
Người dân Mỹ phải nhận thức được rằng đây không phải là một cuộc tranh chấp bầu cử hay bất đồng về đảng phái chính trị thông thường, mà đây là một âm mưu đảo chính nhằm cướp đi tự do của nước Mỹ. Hình ảnh những người ủng hộ Tổng thống Trump biểu tình ở Washington, vào ngày 12/12/2020. (Larry Dai / The Epoch Times)

Thức tỉnh người dân: Vạch trần cuộc đảo chính dưới chiêu bài cuộc bầu cử

Trong quá trình này, chúng ta có thể thấy cuộc chiến pháp lý của TT Trump thực sự rất gian nan, nhưng đó lại chính là con đường hướng đến ánh sáng của ông ấy. Ông Trump phải, hoặc chỉ có thể dựa vào cách này để chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng: những người tham gia vào việc lật đổ Hoa Kỳ nhiều đến mức độ nào, họ đã lên những kế hoạch chu đáo đến nhường nào và họ đã thâm nhập được vào các cơ quan chủ chốt của nước Mỹ nhiều đến mức độ nào. Nói tóm lại, chính là để tất cả mọi người đều nhìn thấy được các loại tệ nạn trong xã hội và được phơi bày một cách triệt để chỉ trong một lần. 

Trong sự giao tranh giữa Chính và tà, các hãng truyền thông lớn đã mất đi sự tín nhiệm, cũng như mất đi “tác dụng” che đậy sự thật của nó, và khiến ngày càng có nhiều người dân Mỹ thực sự thức tỉnh. Chúng ta đã thấy rằng, hiện nay dù người dân biểu tình ở đâu, thì những người phát ngôn đều không ngừng lặp lại một thông điệp then chốt rằng: Đây là năm 1776 của chúng ta (năm nước Mỹ tuyên bố độc lập).

Điều này nói rõ rằng, người dân Mỹ đã nhận thức được bản chất thực sự của cuộc đảo chính dưới chiêu bài một cuộc bầu cử ôn hòa, đây là một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất về an ninh công cộng kể từ khi Hoa Kỳ thành lập tới nay, cũng là một cuộc phản loạn cực lớn, tuy không có khói thuốc súng nhưng lại là đợt nguy hiểm nhất trong lịch sử mà nước Mỹ phải đối mặt.

Điều vĩ đại nhất mà TT Trump để lại cho nước Mỹ không phải là những số liệu kinh tế kỷ lục hay những thành tựu ngoại giao xuất sắc mà ông ấy đã đạt được, mà là ông vẫn lựa chọn đánh thức người Mỹ ngay cả khi bản thân đang phải chống chọi với các cuộc tấn công như vũ bão. (Nguồn ảnh: Getty Images)
Điều vĩ đại nhất mà TT Trump để lại cho nước Mỹ không phải là những số liệu kinh tế kỷ lục hay những thành tựu ngoại giao xuất sắc mà ông ấy đã đạt được, mà là ông vẫn lựa chọn đánh thức người Mỹ ngay cả khi bản thân đang phải chống chọi với các cuộc tấn công như vũ bão. (Nguồn ảnh: Getty Images)

Trước đây, tôi đã từng viết trên Twitter rằng: Điều vĩ đại nhất mà TT Trump để lại cho nước Mỹ không phải là những số liệu kinh tế kỷ lục hay những thành tựu ngoại giao xuất sắc (mà ông ấy đã đạt được), mà là ông vẫn lựa chọn đánh thức người Mỹ ngay cả khi bản thân đang phải chống chọi với các cuộc tấn công như vũ bão.

Những lời này kỳ thực chính là có ý nghĩa này. Khi chúng ta thấy ông Trump chiến đấu trong cô đơn, khi lực lượng đảo chính công khai chế giễu ông không biết tự lượng sức mình, và thậm chí khi nhiều người từng ủng hộ ông ấy chuyển sang giữ im lặng để bảo vệ bản thân mình, thì lại có vô số người dân Mỹ đã bắt đầu thức tỉnh, vượt qua áp lực để đứng lên nói ra sự thật. Đây chính là điều mà TT Trump cần nhất.

Là một Tổng thống, ông Trump không hề thiếu quyền lực, như chúng ta đã phân tích thì ông ấy thậm chí còn có cả những quyền đặc biệt. Điều ông Trump thiếu chính là, làm sao để người dân Mỹ hiểu rằng, mục đích ông sử dụng những quyền lực này chính là để bảo vệ nước Mỹ, chứ không phải như các kênh truyền thông cánh tả vu khống rằng ông Trump không chịu thua rồi dở trò gây rối.

Hôm nay, tôi không thảo luận với các bạn những tin tức cụ thể như cuộc điều trần ở Thượng viện, hay những bê bối gian lận của chiếc máy bỏ phiếu Dominion đã sôi sục trong nhiều ngày qua, v.v. Trên thực tế, những điều này đều hướng đến một mục đích giống nhau, đó chính là liên tục cung cấp bằng chứng để chứng minh tuyên bố mà TT Trump đăng trên Twitter rằng: Đây là một cuộc đảo chính.

Nhìn một cách tổng quát tình hình hiện nay thì người dân Mỹ đã cho TT Trump những gì ông cần. Điều TT Trump cần làm hiện nay là thực hiện kế hoạch mà ông đã chuẩn bị từ lâu, đồng thời xoay chuyển tình thế bất lợi hiện tại sang con đường tươi sáng. Ở giai đoạn hiện tại, có thể nói mọi thứ đã sẵn sàng và ông ấy chỉ còn thiếu “gió đông”.

Ngọc Trân - Đông Phương

Theo Epoch Times tiếng Trung

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thông qua các chuyến du lịch “theo truyền thống hiếu khách” đến Trung Quốc và những bữa tiệc với giới tinh hoa, Bắc kinh cố gắng mua chuộc giới truyền thông Hoa Kỳ và lèo lái các bản tin của họ theo chiều hướng có lợi cho Trung Quốc. Kể từ năm 2009, như một phần của chiến dịch mở rộng ảnh hưởng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tại Hoa Kỳ, một tổ chức liên đới của Bắc Kinh đã tổ chức các chuyến du lịch đến Trung Quốc cho hơn 120 nhà báo từ gần 50 hãng truyền thông của Hoa Kỳ.
Vị tổng thống gây tranh cãi lớn nhất lịch sử cận đại Mỹ ra đi trong vui mừng của nửa nước, cũng trong buồn hận của nửa nước. Vỏn vẹn trong bốn năm ngắn ngủi, ông đã để lại dấu ấn, một gia tài không xóa nhòa được ít nhất trong vài ba chục năm nữa. Lịch sử sẽ phán xét ông công bằng hơn, khi dư âm của những đánh phá tàn bạo nhất sẽ tàn lụi. Liên minh ủng hộ ông không lớn bằng cái đầm lầy chống ông, gồm chẳng những đảng đối lập Dân Chủ, mà còn có toàn thể khối TTDC, Nhà Nước ngầm, đám quan lại thối nát, nhóm CH Never Trump, các đại tập đoàn hi-tech Apple, Google, các trang mạng xã hội lớn Facebook, Twitter, tài phiệt Do Thái, đám dân ăn bám trợ cấp, trí thức thiên tả, phụ nữ ham vui nhưng vô trách nhiệm, thanh niên mê thuốc lắc, …
Ngày 6/1/2021, liên danh Joe Biden và Kamala Harris đã được Quốc Hội công nhận là bên thắng cuộc, qua các phương tiện truyền thông tôi được chứng kiến ngày lịch sử này học hỏi được khá nhiều điều về tự do và dân chủ tại Mỹ. Chuyện buồn đã xảy ra… Biểu tình là quyền tự do biểu đạt chính kiến được Tu chính án thứ nhất bảo vệ, nhưng bạo động và bạo loạn là vi phạm luật pháp quốc gia. Thật đáng buồn khi 1 người bị bắn chết, 5 người khác chết chưa rõ lý do (trong số có cả cảnh sát) và nhiều người cả hai phía bị thương khi đoàn biểu tình xông vào Quốc Hội. Hằng ngàn người biểu tình, tại một nơi được cho là an ninh nhất nước Mỹ, nhưng lại không thấy giới chức có thẩm quyền sửa soạn để đối phó với thành phần sách động bạo loạn thì thật là khó hiểu. Chưa kể tới nhiều đoạn phim cho thấy chính cảnh sát đã mở cửa Quốc Hội để những người biểu tình đi vào.
Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang đi đến đoạn đường cuối cùng.Thu hút biết bao nhiêu những đồn đoán, phân tích và các dự đoán trái ngược nhau. Người ta bỗng nhiên chú ý đến một bài dài đến 55 trang đăng trên một tạp chí từ cuối năm 2019 vì cho đến giờ phút này nó miêu tả cuộc bầu cử "chính xác đến từng milimet" Xin lược thuật. Đó là bài : “Chuẩn bị cho một cuộc bầu cử tổng thống có tranh chấp : Một bài tập về đánh giá và quản lý rủi ro bầu cử " được xuất bản vào bởi Tạp chí Luật của Đại học Loyola Chicago, tác giả là Edward B. Foley. Foley, là giáo sư đứng đầu chương trình luật bầu cử tại Đại học Ohio, là luật sư và là người cộng tác với Washington Post. Folye cũng là người khởi xướng "Lý thuyết dịch chuyển Xanh" đề ra chiến lược nhằm biến đổi các bang từ ủng hộ đảng Cộng hòa chuyển sang ủng hộ đảng Dân chủ.
Nếu nói dối của ĐCSTQ là bản chất cố hữu và không thể thay đổi, thì việc nói dối phổ biến trong dân chúng là do nền văn hóa nói dối và chuyên chế của ĐCSTQ tạo thành, có liên quan mật thiết đến môi trường xã hội đặc biệt của Trung Quốc. Từ xưa tới nay, ở trong và ngoài nước, việc không nói dối được xem như giới hạn cơ bản và là ý thức chung trong tiêu chuẩn làm người. Trong quan niệm truyền thống, Đạo gia giảng làm chân nhân, Phật gia giảng người xuất gia không nói dối, Nho gia giảng về chữ Tín. Tất cả đều cho rằng nói dối là sai, là xấu. Khổng Tử coi "nhân - nghĩa - lễ - trí - tín” là ngũ thường. Trong đó, sự thành tín giữa người với người là một trong những mỹ đức quan trọng nhất của con người. Đạo lý đối với việc trị quốc cũng như vậy. Tử Cống, một học trò của Khổng Tử, đã từng thỉnh giáo thầy về cách trị quốc. Khổng Tử nói: "Thứ nhất là cho dân có cơm no, áo ấm; thứ hai là quốc gia có quân đội hùng mạnh; thứ ba là có được lòng tin của người dân".
Cuối năm 2013, nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình đã thông báo về Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa và Con đường Tơ lụa trên biển thế kỷ 21, hai tuyến đường kết nối Trung Quốc với châu Phi và châu Âu. Kể từ đó, Sáng kiến Vành đai và Con đường (hay BRI) - tên gọi sau khi kết hợp cả hai dự án trên - đã được mở rộng đến mọi nơi trên hành tinh. Ví dụ, Trung Quốc đã rót hàng chục tỷ USD cho các khoản vay trong khuôn khổ BRI cho Venezuela. Trung Quốc đang xây dựng một cảng container trị giá 3 tỷ USD tại Freeport, cách Palm Beach của Florida chưa đến 150 km về phía Đông.
Chúng ta thường nghe nói: “Người dân được làm tất cả những gì luật pháp không cấm”, nó có thể đúng ở nhiều nước nhưng không đúng ở Mỹ. Tổng thống Mỹ có quyền ký sắc lệnh và Quốc Hội Mỹ có quyền ban hành đạo luật, nhưng người dân có quyền thách thức mọi sắc lệnh và đạo luật để luật pháp phải luôn trong vòng Hiến Pháp cho phép. Tu chính án thứ nhất của Hiến Pháp Mỹ nêu rõ: “Quốc hội không được quyền ra luật… ngăn cản tự do ngôn luận, tự do báo chí, hoặc ngăn cản hội họp ôn hòa, hoặc cấm đoán người dân khiếu nại về việc làm của chính phủ.” Khái niệm đã thế nên một bài viết ngắn không thể đi sâu vào chi tiết của từng vấn đề, tôi chỉ xin đưa ra một bức tranh tổng quát để có thể hình dung được quyền tự do báo chí tại Mỹ.
Vào ngày 6 tháng 1, một phiên họp chung của Quốc hội sẽ khai mạc - với Phó Tổng thống Mike Pence làm chủ tịch Thượng viện. Ông Pence sẽ có toàn quyền và quyền lực này là không thể đảo ngược. Nhiệm vụ của ông ấy sẽ là “hoàn thành lời tuyên thệ nhậm chức của mình” - để bảo Hiến pháp của Hoa Kỳ, và đảm bảo rằng các luật được thực thi một cách trung thực. Đúng như vậy. Với tư cách là chủ tịch Thượng viện, mọi quyết định đều do ông ấy phán quyết và ông ấy có thể phán quyết bất kỳ quyết định nào (trong trường hợp này là liên quan đến vấn đề đại cử tri) là "trái lệnh" hoặc "bị từ chối". Đây là một tiêu chuẩn cao trong thực thi nhiệm vụ và Ông Pence sẽ có hai lựa chọn. Ông Pence có thể ‘tán thành’ những cử tri ‘được chứng nhận’, hoặc ông ấy có thể bảo vệ luật pháp
Mỹ là pháo đài cuối cùng của tự do trên thế giới, nước Mỹ là mối đe dọa duy nhất còn lại đối với ĐCSTQ. Nếu chúng ta sụp đổ, thế giới sẽ sụp đổ; nhưng chúng ta sẽ không gục ngã, đã đến lúc đứng vững - theo đúng tinh thần của những người cha lập quốc của chúng ta. Năm 2020 là một năm "không giống ai". Mọi thứ chúng ta biết, mọi thứ chúng ta tin tưởng và mọi thứ chúng ta dựa vào đã thay đổi. Vậy làm sao chúng ta có thể mong đợi cuộc bầu cử lần này của chúng ta sẽ khác? Phương tiện truyền thông lớn đang nói với chúng ta rằng “cuộc đua” đã kết thúc, Biden đã dành thời gian để làm việc như thể ông ta thật sự là đương kim tổng thống. Nhưng trong lòng mình, chúng ta biết có điều gì đó không ổn từ “mô hình kỳ lạ trong đêm bầu cử”, cho đến “các tuần hồi hộp” trước những báo cáo về việc gian lận - mọi thứ “bốc hơi” còn nhanh hơn bộ nhớ đã lão hóa của Biden.
Ông Biden thật sự quá bất cẩn và ngây thơ. Hãy xem những bài học cổ xưa: Sau khi kẻ ác thành công, việc đầu tiên cần giải quyết là những người đã quen thuộc với "thủ đoạn tội ác" của chúng. Đại thần Damocles từng có cơ hội trao đổi thân phận với nhà vua, được làm vua trong một ngày, ông ta vô cùng thích thú. Tuy nhiên, khi đến giờ ăn tối, ông ta phát hiện một thanh kiếm sắc nhọn treo trên ngai vàng có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Damocles hoảng sợ và chợt nhận ra mình không xứng đáng ngồi trên ngai vàng, ông ta không còn muốn may mắn như vậy nữa, nhận ra rằng với tài sản lớn và quyền lực cũng đi kèm với nguy hiểm lớn. So với Damocles, ông Biden hoàn toàn thiếu hiểu biết về bản thân. Ông ấy có lẽ nghĩ rằng "chiến thắng" có được với sự trợ giúp của tin tức giả mạo và gian lận là có thể thực hiện giấc mơ tổng thống của ông ấy.
Bảo Trợ