Thảm nạn Essex: ‘Đảng ta’ phải nhận nợ!

06 Tháng Mười Một 201911:29 SA(Xem: 14)

Trân Văn - Đã có ba gia đình ở Hà Tĩnh được cảnh sát Anh thông báo thân nhân của họ là một trong 39 người uổng mạng trong thảm nạn Essex (1).

Phạm Thị Trà My – 26 tuổi, Nguyễn Đình Lượng – 20 tuổi, Võ Nhân Du – 19 tuổi chỉ là ba trong số 39 nạn nhân mà cảnh sát Anh tin rằng đều là người Việt (2)!

Một người cha khóc trong tâm trạng chờ con, e rằng con trai mình nằm trong số 39 nạn nhân tại Essex, 27 tháng 10.

Tuy 39 nạn nhân chết do tìm cách xâm nhập Anh Quốc bất hợp pháp nhưng Anh Quốc chỉ thấy sốc khi 39 nạn nhân thảm tử chỉ vì hi vọng có được một cuộc sống tốt đẹp (3).

Ngay sau đó, tờ Nhân Dân – cơ quan ngôn luận của Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN, chính thức khuyến cáo: Đừng gán ghép trách nhiệm cho nhà nước (4)!

Rồi Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố, “những kẻ buôn người đã phạm một tội ác nghiêm trọng” và cần phải “trừng trị đích đáng” (5)…

Ngày 3 tháng 11, Thủ tướng Việt Nam chính thức “gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia đình các nạn nhân” (6).

***

39 người Việt chết ngạt trong một container được phát giác ở Essex không phải là 39 trường hợp đầu tiên tự nguyện trả tiền để biến thành hàng hóa cho dịch vụ vận chuyển người, chỉ vi hi vọng có được một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính họ và gia đình của họ.

Tháng 5 năm 2013, American Thinker - tờ báo điện tử chuyên giới thiệu những bài bình luận về các vấn đề được xem là quan trọng với Hoa Kỳ - từng giới thiệu kết quả khảo cứu của Michael Benge, xác định chính quyền Việt Nam chủ trương buôn người (7).

Vào thời điểm đó, Bộ Công an Việt Nam xác nhận, từ 2004 đến 2009 có 2.935 người Việt là nạn nhân của các vụ buôn người nhưng dựa trên dữ liệu của nhiều tổ chức quốc tế, Benge cho rằng, từ 1990 đến 2013 có ít nhất 400.000 người Việt bị mua bán.

Benge cáo buộc, sau năm 1975, Việt Nam từng gửi hàng trăm ngàn người đi làm thuê tại Liên Xô và các quốc gia cộng sản ở Đông Âu để khấu trừ những khoản đã vay để tiến hành cuộc chiến “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, từ chỗ đưa người Việt đi làm thuê để trả nợ, chính quyền Việt Nam tiến thêm một bước, tổ chức bán sức lao động của người Việt để kiếm ngọai tệ, kể cả làm ngơ, dung túng cho việc bán phụ nữ và trẻ em làm nô lệ tình dục.

Theo Benge, “xuất khẩu lao động” theo kiểu Việt Nam chính là buôn người. Những người nghèo, bế tắc về sinh kế, phải thế chấp nhà cửa, ruộng vườn, vay tiền với lãi suất cao để nộp cho các doanh nghiệp được cấp giấy phép “xuất khẩu lao động”. Họ bị lừa vì công việc ở ngoại quốc không như hứa hẹn (lương cao, điều kiện làm việc lý tưởng), bị thu hộ chiếu, phải làm việc nhiều hơn, điều kiện làm việc tồi tệ hơn, chưa kể hàng tháng còn phải nộp môt khỏan nhất định cho doanh nghiệp “xuất khẩu lao động”…

Benge dẫn hàng loạt trường hợp cụ thể để chứng minh, thực trạng vừa kể là hệ quả tất yếu của một hệ thống câu kết chặt chẽ giữa doanh nghiệp xuất khẩu lao động - các ngân hàng và những viên chức chính quyền từ địa phương tới nhiều ngành thuộc chính phủ.

Cũng theo Benge, các cuộc hôn nhân không tình yêu giữa những phụ nữ Việt nghèo khổ với đàn ông ở các quốc gia có mức sống cao hơn chính là một hình thức bóc lột. Chính quyền Việt Nam phải chịu trách nhiệm khi Việt Nam trở thành nơi cung cấp nhân lực cho hoạt động bóc lột tình dục. Phụ nữ và trẻ em Việt Nam bị bóc lột tình dục ở khắp nơi: Campuchia, Trung Quốc, Lào, Thái Lan, Mã Lai, Đài Loan, Macao, Trung Đông, châu Âu… được thuê để đẻ mướn, khuyến dụ sinh con để bán cho người cần con nuôi…

Không chỉ Michael Benge – American Thinker, nhiều tổ chức quốc tế chống buôn người như Hagar International (8), Walk Free,… cũng nhận định y hệt như vậy. Năm 2013, lần đầu tiên Walk Free công bố “Chỉ số tình trạng Nô lệ Toàn cầu” (Global Slavery Index). Theo đó, Việt Nam xếp thứ 64/162 về tình trạng công dân bị buộc làm nô lệ (bị khống chế, cưỡng ép lao động) cả bên ngoài lẫn bên trong Việt Nam. Nếu xét riêng khu vực châu Á, Việt Nam xếp thứ 9. Còn xếp theo tổng số nô lệ, Việt Nam đứng thứ 15 (9)…

Đâu phải bây giờ mà từ đầu thập niên 2010, báo chí Anh đã lập đi lập lại về tình trạng người Việt, đặc biệt là trẻ em tự biến chính mình thành nạn nhân của các tổ chức buôn người. BBC từng đăng một phóng sự điều tra của Sam Judah, cảnh báo về tình trạng trẻ em Việt Nam tự nguyện làm “nô lệ hiện đại” cho các tổ chức tội phạm trồng và kinh doanh cần sa trên lãnh thổ Anh (10). Cho dù dẫn đầu về số trẻ vị thành niên là nạn nhân buôn người ở Anh từ 2012 nhưng Việt Nam có làm gì để ngăn chặn không?

Nhìn một cách tổng quát, tuyên bố của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam sáng 2 tháng 11 về “buôn người”, sau khi Việt Nam bị đẩy vào tình thế phải thừa nhận về gốc gác các nạn nhân trong container chuyên dùng để vận chuyển hàng đông lạnh, được phát giác tại Essex hôm 23 tháng 10, vừa dối trá, vừa trâng tráo. Xét cho đến cùng, ai đã đẩy 39 nạn nhận phải mạo hiểm vì hi vọng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, tiếp tay cho “tội ác nghiêm trọng” đó? Có chắc là chính quyền sẽ “trừng trị đích đáng” các thủ phạm không?

***

Từ 1994, giới lãnh đạo đảng CSVN đã tuyên bố “phát triển công nghiệp, công nghệ đến năm 2000 theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước và xây dựng giai cấp công nhân trong giai đoạn mới”.

Sau BCH TƯ đảng CSVN khóa 7, BCH TƯ đảng CSVN khóa 8 khẳng định, đến 2020, Việt Nam sẽ trở thành “một nước công nghiệp có cơ sở vật chất - kỹ thuật hiện đại, cơ cấu kinh tế hợp lý, quan hệ sản xuất tiến bộ, phù hợp với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất, đời sống vật chất và tinh thần cao, quốc phòng, an ninh vững chắc, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh”. Rồi BCH TƯ đảng CSVN khóa 9 giới thiệu “Chiến lược kinh tế xã hội 2001 – 2010”...

Năm 2016, Quốc hội khóa 13 thay mặt BCH TƯ đảng CSVN khóa 12, chính thức xác nhận, nỗ lực “đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa theo định hướng XHCN, xây dựng nền tảng để đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp”, để “phát huy sức mạnh toàn dân tộc, tiếp tục đổi mới, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa” là… ảo tưởng, bất khả thi. Ảo tưởng ấy không chỉ hủy diệt nội lực quốc gia, tạo thêm nợ nần vì dòng tiền rót vào các tập đoàn, tổng công ty nhà nước…

Ảo tưởng ấy còn đẩy đa số người Việt đến chỗ khốn cùng, xã hội bất an vì đủ thứ vấn nạn, tài nguyên cạn kiệt, môi trường tan hoang, tương lai bấp bênh, bất định. Chưa bao giờ người Việt loay hoay tìm đủ mọi cách cách để tự cứu mình và thân nhân, kể cả trong chuyện ăn uống, hít thở, đi lại,… như hiện nay. Tuy nhiên hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam không chỉ không nhận lỗi mà còn tìm đủ kiểu để báo công, khẳng định “đảng ta” luôn luôn “tài tình, sáng suốt”.

Trung tuần tháng trước, Việt Nam tổ chức “Tổng kết 10 năm ‘xây dựng nông thôn mới’ giai đoạn 2010 – 2020”. Thủ tướng Việt Nam tuyên bố: Chương trình nông thôn mới đã tạo ra đột phá lịch sử, thay đổi diện mạo nông thôn Việt Nam.

Trong mười năm vừa qua, Việt Nam đã chi 2.400.000 tỉ đồng để xây dựng “nông thôn mới”. Trung bình, mỗi năm, Việt Nam bỏ ra 10 tỉ Mỹ kim nhưng tình trạng ly nông, ly hương càng ngày càng trầm trọng (12).

Từ thập niên 1990 đến nay, tại nông thôn, bất kể Bắc, Trung hay Nam, những xóm, những làng trở thành khang trang, những gia đình có vẻ đủ đầy nhất, có thể thoát cảnh chạy ăn từng bữa, không không phải nhờ “chương trình nông thôn mới” mà là vì có thành viên lấy chồng Đài Loan, Nam Hàn,… nhờ đi làm mướn bất hợp pháp ở bên ngoài Việt Nam. Diện mạo xã Đô Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An – địa danh được nhắc đến nhiều nhất sau thảm nạn Essex chính là ví dụ (13)…

Cũng vì vậy, khuyến cáo: “Đừng gán ghép trách nhiệm cho nhà nước” không chỉ trâng tráo mà còn tàn nhẫn. Làm sao nhà nước có thể vô can, phủi sạch trách nhiệm khi hết triệu tỉ này đến triệu tỉ khác đổ vào chiến lược “công nghiệp hóa, hiện đại hóa”, vào “chương trình nông thôn mới” nhưng không tạo ra được cơ hội nào để công dân, đặc biệt là nông dân, công nhân có đủ cơm ăn, áo mặc, có chỗ trú thân, có thể nuôi thân, nuôi cha mẹ, vợ con?

Chẳng lẽ nhà nước vô can khi công dân lũ lượt mạo hiểm, chấp nhận đem cả nhân phẩm, sinh mạng để hoán đổi cơ hội đạt tới ấm no không chỉ cho mình mà cho cả cha mẹ, vợ con mình? Lẽ nào chỉ “chia buồn sâu sắc” là “hoàn thành nhiệm vụ”?

39 người uổng mạng trong thảm nạn Essex chỉ là số lẻ, máu lệ của nhiều triệu người Việt lầm than, vất vưởng cả ở trong lẫn ngoài Việt Nam đã đủ để ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN kiêm Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam phải trả lời rành rọt: Tại sao đất nước như thế này? Tại sao ông chỉ tự đắc về “tiềm lực, vị thế và uy tín” (14) mà không tự vấn về thực trạng, sau vô số thảm nạn như thảm nạn Essex? Máu lệ của người Việt cũng đã đủ để bà Ngân phải giải thích tường tận: Bà và các đồng chí của bà đã làm được gì cho xứ sở này, dân tộc này và dựa vào đâu để đòi toàn dân phải trả mọi thứ cho đảng của bà duy trì độc quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối?

Chú thích

(1) https://vnexpress.net/thoi-su/nhieu-gia-dinh-nhan-tin-con-tu-nan-trong-container-tu-anh-4006404.html

(2) https://news.zing.vn/canh-sat-essex-nhung-nan-nhan-chet-trong-container-la-nguoi-viet-nam-post1008718.html

(3) https://tuoitre.vn/thu-tuong-anh-danh-mot-phut-mac-niem-39-thi-the-trong-container-20191029080146688.htm

(4) https://nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/42096902-“dung-cu-luc-nao-cung-gan-ghep-trach-nhiem-cho-nha-nuoc-viet-nam”.html

(5) https://tuoitre.vn/nguoi-phat-ngon-bo-ngoai-giao-viet-nam-day-la-toi-ac-nghiem-trong-20191102095048288.htm

(6) https://tuoitre.vn/thu-tuong-nguyen-xuan-phuc-chia-buon-voi-gia-dinh-cac-nan-nhan-thiet-mang-tai-anh-2019110307523846.htm

(7) https://www.americanthinker.com/articles/2013/05/communist_vietnam_human_trafficker_extraordinaire.html

(8) https://www.huffingtonpost.co.uk/luke-daleharris/vietnam-human-trafficking_b_2424595.html?guccounter=1

(9) https://www.bbc.com/vietnamese/world/2013/10/131017_slavery_index_2013

(10) https://www.bbc.com/news/magazine-22903511

(11) https://soha.vn/khong-dat-duoc-muc-tieu-tro-thanh-nuoc-cong-nghiep-hien-dai-vao-nam-2020-20160412220115189.htm

(12)

https://vnexpress.net/thoi-su/thu-tuong-chuong-trinh-nong-thon-moi-da-tao-dot-pha-lich-su-3999437.html

(13) https://news.zing.vn/biet-thu-xe-sang-o-xa-co-1500-nguoi-xuat-khau-lao-dong-post1008115.html

(14) https://vnexpress.net/thoi-su/tong-bi-thu-dat-nuoc-chua-bao-gio-co-duoc-co-do-nhu-ngay-nay-3877029.html



16x9 Image

Trân Văn VOA

Trân Văn là bút danh của một nhà báo có 28 năm làm việc ở nhiều vị trí khác nhau (Cộng tác viên, Phóng viên, Biên tập viên, Thư ký Tòa soạn) của một số đài truyền hình, đài phát thanh, nhật báo, tuần báo, báo điện tử tại Việt Nam và Hoa Kỳ. Các bài viết của Trân Văn là blog cá nhân và được đăng tải với sự đồng ý của đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
"Người dân và giới trẻ Hồng Kông cần sự tự do, cần xã hội dân chủ và cần sự sung túc từ một nền kinh tế thị trường phát triển. Họ không cần đảng cộng sản, không cần chủ nghĩa xã hội tập quyền, lại càng không thuộc về một giấc mộng Trung Hoa bá quyền đang bị thế giới ghét bỏ." Giữa lúc cuộc tranh đấu dân chủ của giới trẻ Hồng Kông ngày càng khốc liệt với máu và nước mắt thì Tân Hoa Xã cùng báo Nhân Dân Nhật Báo, những cơ quan ngôn luận chính thức của Bắc Kinh đã công bố văn kiện kỳ họp lần thứ tư của Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Cộng khóa 19 hồi tuần trước.
Cuộc đọ sức bất cân xứng tại đại học Bách Khoa Hồng Kông bước sang ngày thứ tư. Trong số 900 sinh viên, học sinh cố thủ lúc ban đầu, hơn 200 bị bắt và truy tố, đa số chạy thoát và cho đến ngày 20/11/2019, vẫn còn lại hơn 50 thanh thiếu niên vẫn kiên quyết bám trụ trong vòng vây cảnh sát. Dù kết cục ra sao, nhiều dấu hiệu cho phép giới phân tích suy đoán phong trào tranh đấu vì quyền tự trị vẫn tiếp diễn.
Mới đây, hai người ở Trung Quốc vừa bị chẩn đoán mắc bệnh dịch hạch thể phổi, nghiêm trọng hơn cả thể hạch đã gây ra đại dịch “Cái chết Đen” từng khiến châu Âu mất đi 60% dân số. Cư dân mạng Trung Quốc hoang mang tự hỏi, sao các loại dịch bệnh nguy hiểm gần đây đều nhắm vào đất nước họ? Dịch hạch thường xuất hiện ở ba thể: thể hạch, thể máu và thể phổi. Thể hạch có lẽ được biết đến nhiều hơn cả vì là nguyên nhân của những đại dịch lớn nhất lịch sử, bao gồm “Cái chết Đen” ở châu Âu vào thế kỷ 14. Theo Guardian, hai ca mới đang được điều trị tại bệnh viện ở Bắc Kinh là dịch hạch thể phổi, còn nghiêm trọng hơn cả thể hạch.
Biển Đông là một trong những trọng tâm thảo luận tại Hội nghị bộ trưởng Quốc Phòng ASEAN mở rộng (ADMM+) diễn ra ngày 18/11/2019 tại Bangkok, Thái Lan. Trước những hành động ngày càng hung hăng của Bắc Kinh ở Biển Đông, Việt Nam hiện là nước duy nhất trong khu vực Đông Nam Á tỏ ra cứng rắn với Trung Quốc, khác với thái độ của một số nước ASEAN có tranh chấp. Tránh và không thể đối đầu trực diện với Trung Quốc, Việt Nam « kiên quyết » nhưng « khôn khéo » trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền. Theo một số chuyên gia, Hà Nội đang khéo léo mở ba mặt trận chống Trung Quốc : tăng cường khả năng quân sự, đấu tranh về mặt ngoại giao và giảm phụ thuộc vào Bắc Kinh.
Trước Tháng Chín, 2018, thời điểm mà Nguyễn Phú Trọng chưa trở thành “tổng tịch” với việc soán cả hai ghế tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, kịch bản biến động trong chính giới Việt Nam đã tính tới phương án “Trọng nghỉ giữa nhiệm kỳ” mà do đó sẽ để lộ ra một khoảng trống quyền lực, để sau đó sẽ là cuộc đua tranh chủ yếu giữa ba nhân vật Trần Quốc Vượng (thường trực Ban Bí Thư), Trần Đại Quang (chủ tịch nước) và Nguyễn Xuân Phúc (thủ tướng). Trong đó, ứng cử viên số một và được Nguyễn Phú Trọng tin dùng hơn cả, kèm nhận lời ngợi khen “làm việc gì ra việc đó,” vẫn là Trần Quốc Vượng. Đường một chiều mang tên Nguyễn Phú Trọng
ngày 9 Tháng Mười Một năm nay, kỷ niệm 30 năm bức tường Berlin bị giật sập, chúng ta nhớ lại một câu nói vĩ đại của Tổng Thống Mỹ Ronald W. Reagan: “Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và dùng quân đội, cảnh sát chìm để bắt mọi người im lặng?”
Trung Quốc là một quốc gia vừa rộng lớn vừa có tiềm lực kinh tế mạnh, tuy nhiên phẩm chất quốc gia không thể hiện ở những điều đó. Khi ứng xử trong mâu thuẫn với quốc gia khác hoặc với chính dân chúng của mình, chính quyền Trung Quốc đã định nghĩa bản thân hoàn toàn khác. Chăm lo cho đời sống nhân dân, trong đó có việc duy trì đạo đức, định hướng phát triển văn hóa là một mục đích tồn tại của các chính quyền.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một số văn nghệ sĩ miền Nam tiếp tục có những nỗ lực nhằm duy trì những giá trị của nền Văn học - Nghệ thuật miền Nam mà từng có ý kiến cho là ‘độc hại, đồi trụy’ và từng bị cấm đoán. Nhà thơ Hoàng Hưng, từng đi tù hơn 3 năm với tội danh bị áp là "lưu truyền văn hoá phẩm phản động" chỉ vì mang theo trong người tập thơ của nhà thơ Hoàng Cầm vào năm 1982 khẳng định Văn học - Nghệ thuật tại miền Nam trước 1975 là một bộ phận của thành tựu văn học Việt Nam.
Le Monde trong loạt bài về sự thay đổi của thế giới từ 1989 đến 2019, đề cập đến « Sự báo thù của Trung Quốc ». Năm 2008, Bắc Kinh phô trương thành tựu về kinh tế cho toàn thế giới nhân Thế vận hội, và từ 2012, Tập Cận Bình tranh giành với Hoa Kỳ vị thế hàng đầu về công nghệ, đồng thời củng cố quyền lực. Lâu nay châu Âu và Hoa Kỳ vẫn có cái nhìn khoan hòa và lạc quan về một Trung Quốc đang trỗi dậy, chấp nhận cho Bắc Kinh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Tổng thống Mỹ Bill Clinton tin rằng kinh tế thị trường và internet sẽ mang lại dân chủ cho người dân Hoa lục.
Đường phố tràn ngập người Đông Berlin sang thăm người Tây Berlin, đi qua lại cửa khẩu biên giới được mở ra trên Bức tường Berlin (ảnh: The LIFE Images Collection/Getty Images/Chris Niedenthal). Bức tường Berlin sụp đổ 30 năm về trước, vào ngày 9/11/1989. Đó là một khoảnh khắc gây chấn động thế giới và đánh dấu sự khởi đầu của kết thúc Chiến tranh Lạnh – cực điểm là lật đổ chế độ độc tài Đông Đức, thống nhất nước Đức vào năm 1990 và sự sụp đổ của Liên Xô vào năm 1991. Nhưng câu chuyện về “Mauerfall” – cách mà người Đức nói đến Sự sụp đổ Bức tường Berlin – phức tạp và sâu sắc hơn nhiều so với sự hồi tưởng ngày nay.
Bảo Trợ