Hải Dương 8 rút vì Trọng không đi Mỹ?

27 Tháng Mười 20199:38 SA(Xem: 82)

Vì sao Trung Quốc lại rút tàu Hải Dương 8 về nước vào ngày 24/10/2019? Phải chăng bắc Kinh đã mệt mỏi trong chiến dịch mang tên Bãi Tư Chính, một phần do phản ứng của Mỹ và Liên minh châu Âu? Hay động thái này chỉ thuần túy là ‘nghỉ giải lao giữa hiệp’ và nhằm chuẩn bị cho một giai đoạn gây hấn mới?

Tàu thám hiểm "Hải Dương Địa Chất 8" của Cục Khảo sát Địa chất Trung Quốc (Ảnh: China Geological Survey)

‘Sống không ra sống, chết không ra chết’

Tàu Hải Dương 8 và nhóm tàu hộ vệ cho tàu này đã từng khiến giới chóp bu Việt Nam mừng hụt khi rời khỏi Bãi Tư Chính vào tháng 8 và tháng 9 năm 2019, nhưng không phải ‘một đi không trở lại’ mà chỉ đơn giản là quay về đảo Đá Chữ Thập để tiếp liệu và nghỉ ngơi. Sau đó, Hải Dương 8 đã quay trở lại Bãi Tư Chính và còn tỏ ra ‘nguy hiểm hơn xưa’, không chỉ quần thảo ở khu vực này mà còn phô diễn một loạt đường đan áo dọc theo vùng duyên hải Nam Trung Bộ của Việt Nam, kè sát vùng biển Bình Thuận, Phan Rang, Khánh Hòa, Phú Yên, với cự ly cách đất liền Việt Nam có lúc thu ngắn chỉ còn khoảng 100 - 110 km. Trong suốt hải trình đày đọa ấy, hệ thống tuyên giáo và báo đảng Việt Nam im bặt trong nỗi khiếp nhược khôn tả, còn Bí thư quân ủy trung ương Nguyễn Phú Trọng và các đồng đảng của ông ta đã không một lần thốt nổi cái tên Bãi Tư Chính hay lên án Trung Quốc.

Đã rất rõ là Tập Cận Bình và giới lãnh đạo ‘đảng anh’ không hề muốn buông tha ‘đảng em’ một cách êm ái, mà sẽ phải là một kiểu ‘sống không ra sống, chết không ra chết’. Một khi Bắc Kinh đã có thừa thời gian để cho tàu Hải Dương 8 và các tàu hải giám hành hạ tinh thần lẫn thể xác của giới chóp bu Việt Nam đến ba tháng rưỡi trời - lâu hơn hẳn thời gian hơn hai tháng mà giàn khoan Hải Dương 981 ngự trị ở Biển Đông ngay trước mũi Bộ Chính trị đảng Việt Nam vào năm 2014, chẳng có lý do đặc biệt gì để Trung Quốc không tiếp tục chiến dịch gây hấn ở Bãi Tư Chính và còn có thể ở quần đảo Trường Sa trong những tháng tới.

Việc Trung Quốc tự rút tàu Hải Dương 8 khỏi Bãi Tư Chính và quay trở lại Trung Quốc vào ngày 24/10 cũng bởi thế chẳng có gì đáng tự hào và tự tin cho chính sách ‘đấu tranh khôn khéo’ và ‘vờn tàu’ của Việt Nam.

Thậm chí ngược lại, ba tháng rưỡi là thời gian quá đủ để chứng minh một Việt Nam cô độc tận cùng trên trường quốc tế bởi lối hành xử đu dây ngả ngớn, chính sách ‘Ba Không’ gậy ông đập lưng ông và thói ‘hèn với giặc, ác với dân’, trong khi lại cho thấy Bắc Kinh đã đạt được thành công bước đầu khi dần biến Bãi Tư Chính từ ‘vùng chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam’ thành ‘khu vực tranh chấp’, trước khi nhốt thẳng cánh vùng biển dồi dào dầu khí này vào ‘vùng chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc’.

Lịch đi Hương Sơn và Trọng không đi Mỹ

Đáng chú ý, vụ rút Hải Dương 8 lại trùng với thời điểm Ngô Xuân Lịch - Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam - dự Diễn đàn Hương Sơn Bắc Kinh. Trong phát biểu, Lịch đã chẳng một lần dám đề cập đến vụ khủng hoảng Bãi Tư Chính mà chỉ nói chung chung về ‘căng thẳng Biển Đông’, nhưng lại được các dư luận viên Việt Nam tung hô là ‘thái độ dũng cảm’.

Việc đích thân Ngô Xuân Lịch, chứ không phải là một cấp thứ trưởng quốc phòng, dự Diễn đàn Hương Sơn Bắc Kinh phải chăng nhằm thỏa mãn yêu sách ‘triệu tập chư hầu’ của Tập Cận Bình, và do đó Trung Quốc đáp lại bằng hành động tạm rút Hải Dương 8 về nước?

Hay phải chăng sau một thời gian cố gắng ‘triệu tập’ Nguyễn Phú Trọng nhưng không được, thay vào đó là những chuyến đi Trung Quốc thay thế của Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân, Bắc Kinh đành tạm hài lòng với sự có mặt bổ sung của Ngô Xuân Lịch?

Hoặc, và trường hợp này có thể là tệ nhất, giới ‘văn dốt võ dát’ Việt Nam đã thông qua Ngô Xuân Lịch, hay qua kênh ngoại giao, để nhượng bộ trước một số yêu sách nào đó của Trung Quốc? Đó là những yêu sách gì?

Một chi tiết khác đáng chú ý là tàu Hải Dương 8 rút về Trung Quốc chỉ ít ngày sau khi Nguyễn Phú Trọng lần đầu tiên thú nhận ‘cũng là đang là bệnh nhân’ trong một cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội vào trung tuần tháng 10 năm 2019. Trong mắt rất nhiều người, đó là thông điệp gián tiếp về việc ông ta không có khả năng đi Mỹ theo kế hoạch đã hẹn với Donald Trump. Và tất nhiên, việc Trọng ngồi một chỗ sẽ làm cho Trung Quốc hài lòng hơn cả, bởi một trong những mục đích chính của tàu Hải Dương 8 gây hấn ở Bãi Tư Chính là nhằm buộc ‘đảng em’ không rơi vào vòng tay Hoa Kỳ, không có ‘đối tác chiến lược’ với Hoa Kỳ và cũng không tham gia vào liên minh quân sự Mỹ - Nhật - Ấn - Úc.

Nếu giả thiết trên là đúng, chiến dịch mang tên Hải Dương 8 đã tạm kết thúc, mà về thực chất là hoàn thành thắng lợi giai đoạn đầu: buộc Nguyễn Phú Trọng từ bỏ giấc mơ đi Mỹ.

Tuy nhiên, cơ chế nghỉ giải lao của chiến dịch trên chỉ là tạm thời, trong khi chẳng có gì chắc chắn là Hải Dương 8 là hình ảnh cuối cùng của Bắc Kinh ở Biển Đông và Bãi Tư Chính trong năm 2019 và năm 2020.

Ác mộng còn lâu mới hết

Giờ đây, bất cứ một phương án đi Mỹ của một nhân vật nào khác, được Nguyễn Phú Trọng ủy quyền, cũng rất dễ bị Trung Quốc ‘nổ súng’ để tiếp tục cuộc hành trình trừng phạt của Hải Dương 8, hoặc một tàu khác hay cả giàn khoan khổng lồ - như Đông Phương hay Hải Dương 982 - vào Biển Đông và lấn sâu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Cũng bởi sau sức ép đối với chuyện đi Mỹ của chóp bu Việt Nam, Trung Quốc vẫn còn đó một tham vọng ghê gớm khác: bắt Việt Nam phải ‘cùng hợp tác khai thác dầu khí’ với Trung Quốc, mà thực chất là kế hoạch xông vào nhà người khác ăn cướp.

Trong tình cảnh dầu khí là nguồn tài nguyên thiên nhiên cuối cùng - với trữ lượng còn lại chỉ còn tối đa đến năm 2025 - mang lại ngoại tệ nuôi đảng, yêu sách chia bôi tài sản của Trung Quốc đang đẩy kẻ cùng chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa vào chân tường và không lối thoát.

Sau cơn ác mộng mang tên Hải Dương 8, chính thể độc tài bị xem là ‘hèn với giặc, ác với dân’ sẽ còn phải mất ngủ và đau tim trong những năm tháng tới đây.

16x9 Image

Phạm Chí Dũng VOA

Phạm Chí Dũng là nhà báo độc lập, tiến sĩ kinh tế sống và làm việc tại Sài Gòn, Việt Nam. Trước năm 2013, đã có thời gian 30 năm làm việc trong quân đội, chính quyền và khối đảng. Do viết bài chống tham nhũng, từng bị công an bắt vào năm 2012. Năm 2013, tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 2014, cùng các cộng sự thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam và giữ cương vị chủ tịch của tổ chức này. Cũng trong năm 2014, được Tổ chức phóng viên không biên giới vinh danh 'Anh hùng thông tin'. Các bài viết của Phạm Chí Dũng là blog cá nhân và được đăng tải với sự đồng ý của đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Từng ủng hộ phong trào chống Mỹ của Mặt trận Giải phóng Miền nam Việt Nam từ năm 1970 và gắn bó với chính quyền Cộng sản sau 1975, nhưng nhà văn và đạo diễn phim tài liệu người Pháp André Menras nay đã nhận ra rằng giới lãnh đạo Việt Nam đã “hành xử lạ đời” đối với chính người dân của họ và với bản thân ông. Ông là người nước ngoài đầu tiên nhập quốc tịch Việt nhưng đã trở thành “đối tượng” bị theo dõi của an ninh. Vào năm 1970, khi sang Việt Nam dạy tiếng Pháp, thầy giáo Menras ở tuổi đôi mươi đã tham gia rải truyền đơn và treo cờ Mặt trận Giải phóng Miền nam Việt Nam trên tượng thủy quân lục chiến trước Hạ nghị viện của Việt Nam Cộng hòa để lên tiếng về quyền con người trong Chiến tranh Việt Nam. Và nay, sau gần 45 năm kể từ cuộc chiến kết thúc, ông một lần nữa lên tiếng bênh vực cho người Việt Nam, trước sự vi phạm “trắng trợn” và “lạ đời” của chính quyền Cộng sản.
Ông Donald Trump sắp trở thành vị tổng thống thứ ba trong lịch sử Hoa Kỳ bị Quốc Hội luận tội. Tuy nhiên, tương lai chính trị của tổng thống Mỹ thứ 45 vẫn không bế tắc như phe đối lập hy vọng. Trái với tiên liệu của đảng Dân Chủ từ nhiều tháng qua, khả năng chủ nhân Nhà Trắng tái đắc cử ngày càng được củng cố. Với thiểu số tại Thượng Viện, phe Dân Chủ khó có hy vọng truất phế được tổng thống Donald Trump cho dù bản luận tội đưa ra hai cáo buộc rất nghiêm trọng : lạm dụng quyền lực phục vụ quyền lợi cá nhân và cản trở Quốc Hội.
Cần phải nói rõ: Trung Quốc là một chế độ đàn áp với những chính sách hoàn toàn phi tự do, từ cấm đoán tự do ngôn luận cho đến cầm tù các nhóm tôn giáo thiểu số. Trong năm năm qua, họ đã tăng cường kiểm soát chính trị và kinh tế ở trong nước. Còn ở nước ngoài, họ là kẻ ganh đua và trong một số lĩnh vực là đối thủ của Mỹ.
Nhược điểm của châu Âu là vấn đề tài chính, như giải thích của ông Nocetti, Viện Quan Hệ Quốc Tế Pháp : "Nói về phương tiện cần được huy động, quan trọng nhất là vế tài chính. Đây là cốt lõi của vấn đề và cũng là nhược điểm của châu Âu. Chúng ta thấy rằng, để phát triển mạng công nghệ thông tin đời mới, ngân sách của một vài quốc gia trong Liên Âu là không đủ".
Các vị trí mà quan chức Trung Quốc nắm lấy trong các định chế quốc tế thường ít được các nước quan tâm, nhưng mỗi một chiếc ghế giành được lại giúp tăng thêm một ít ảnh hưởng cho Bắc Kinh. Mỗi lần có cuộc bỏ phiếu về một vấn đề mà Trung Quốc coi là quan trọng, các nhà ngoại giao nước này thường thẳng thừng đề nghị một sự đổi chác : hoặc tài trợ cho một dự án nào đó, hoặc đe dọa cắt nguồn tiền ; tóm lại là mua quan hệ.
Thượng đỉnh Khí hậu của Liên Hiệp Quốc (COP 25) khai mạc hôm qua, 02/12/2019, với lời cảnh tỉnh đầy hình ảnh của tổng thư ký Antonio Guterres : Xin mọi người hãy đừng làm ''những con đà điểu lững thững dạo chơi'', trong lúc thế giới đang bốc cháy (1). Trước thềm thượng đỉnh, kinh tế gia nổi tiếng người Mỹ Jeremy Rifkin cho ra mắt cuốn sách "Le New Deal vert mondial" tại Pháp.
Nếu Hạ viện tiến hành việc luận tội chỉ dựa trên các cáo buộc về Ukraine, thì bản luận tội này sẽ nổi bật trong các bản luận tội hiện đại là vụ kiện ngắn nhất, với hồ sơ chứng cứ mỏng nhất, và căn cứ hẹp nhất từng được sử dụng để luận tội một tổng thống. Điều đó không tốt cho các tổng thống tương lai, những người phải lãnh đạo một quốc gia đôi khi có sự chia rẽ rất gay gặt và cay đắng.
Bắc Kinh lợi dụng lỗ hổng của lịch sử và nhận vơ một thuật ngữ hiện đại để ngon ngọt rao bán Sáng kiến Vành đai và Con đường Bertil Lintne - Hoàng Thủy Ngữ (Danlambao) dịch - Nếu truyền thông nhà nước Trung Quốc và các cơ quan tuyên truyền khác đáng tin thì, với Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI), Tập Cận Bình đang mở lại các tuyến đường thương mại chạy quanh thế giới từ thời cổ đại, được biết đến với cái tên “Con đường Tơ lụa”. Thật vậy, những dự án đầu tư cơ sở hạ tầng thương mại trị giá 1 ngàn tỷ USD của BRI được gọi là “Silk Road Fund”.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt… Bây giờ, một luật mới gây lo ngại cho những người quan tâm: không phải đặc khu mà là đặc khu. Nơi đây người TQ có thể ngang nhiên vào mà không cần giấy tờ, và đất kinh doanh có thể thuê tới 50 năm. Phải chăng CSVN đang lặng lẽ bán nước, đó là câu hỏi nhiều người nêu ra. Báo Nông Nghiệp VN trong bản tin “Băn khoăn về hiện tượng người nước ngoài sở hữu bất động sản” hôm 23/11/2019 ghi lời ông Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao - Phạm Bình Minh cho biết có 5 cách phổ biến mà người nước ngoài đã áp dụng để sở hữu đất đai tại Việt Nam. Và bây giờ thì, các cơ quan chức năng đã phát hiện hàng trăm doanh nghiệp do người Việt Nam đứng tên cho doanh nghiệp, cá nhân mang quốc tịch nước ngoà
Trang tin The BL gần đây đưa ra bài bình luận có trích dẫn ý kiến của cựu Chủ tịch Hạ viện Mỹ Newt Gingrich, trong đó nhận định Hoa Kỳ thật may mắn vì hiện giờ có Tổng thống Donald Trump để thổi bay các mối đe dọa nghiêm trọng mà chính quyền Trung Quốc gây ra cho nước Mỹ trong suốt nhiều năm qua. “Lần đầu tiên trong suốt cả thế hệ, chúng ta giờ đã có một vị Tổng thống nhận ra rằng Trung Quốc với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đặt ra một thách thức”, ông Gingrich viết trong cuốn sách mới của mình, có tựa đề “Trump Vs. China: Facing America’s Greatest Threat” (tạm dịch: Ông Trump chống Trung Quốc: Đối mặt với mối đe dọa lớn nhất của Hoa Kỳ).
Bảo Trợ