Những « mánh khóe » hối lộ quan chức Trung Quốc của ngân hàng Deutsche Bank

17 Tháng Mười 201910:45 CH(Xem: 26)
  • Tác giả :

Những « mánh khóe » hối lộ quan chức Trung Quốc của ngân hàng Deutsche Bank

mediaTrụ sở ngân hàng Deutsche Bank (Đức) theo dõi các hoạt động ở Trung Quốc tại Hồng Kông.Teh Eng Koon, AFP

Kênh truyền hình France 24 ngày 15/10/2019 trích dẫn các tiết lộ của truyền thông Đức, phanh phui những « mánh khóe » mà một ngân hàng Đức có thể sử dụng một cách hợp pháp để có thể chen chân vào thị trường Trung Quốc béo bở.

Những chai rượu vang nổi tiếng hiệu Château-Lafite, những chiếc túi xách tay Louis Vuitton, những chuyến tham quan ở Las Vegas, một con hổ bằng pha lê trị giá 15.000 đô la hay những chiếc màn hình phẳng cao cấp… Những tài liệu nội bộ mà nhật báo Đức Süddeutsche Zeitung có được, nêu rõ là trong giai đoạn 2002 – 2014, ngân hàng lớn nhất của Đức đã chi ra khoảng 200 000 đô la tiền quà cáp cho các quan chức cao cấp chế độ Trung Quốc.

Deutsche Bank nhìn xa hơn, mở rộng hầu bao với cả cựu tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân (1993-2003) hay cựu thủ tướng Ôn Gia Bảo (2003-2013) để trục lợi. Đặc biệt, vị cựu thủ tướng Trung Quốc còn được tặng một con ngựa bằng pha lê ám chỉ đến tuổi trong số tử vi Trung Quốc.


“Con trai và con gái của…”

Nhưng Deutsche Bank không chỉ dừng ở đó. Ngân hàng này còn tuyển dụng cả con cái của các quan chức cấp cao và nhiều lãnh đạo doanh nghiệp Trung Quốc mà ngân hàng này muốn có giao dịch. Tổng cộng Deutsche Bank đã tuyển dụng gần 100 người, đến thực tập có trả lương hay ký hợp đồng.

Trong nhãn quan giới ngân hàng Đức, nguồn lợi từ “con ông cháu cha ” quan trọng đến mức năm 2010, họ sẵn sàng sa thải nhân viên của mình “nếu thấy cần thiết” để giành chỗ cho quý tử của đại gia dầu khí Trung Quốc, theo như một thư điện tử mà tờ Süddeutsche Zeitung được xem.

Theo France 24, ngân hàng Đức không phải là cơ sở tài chính đầu tiên dùng đến những “mánh khóe” trên với những “người bạn” Trung Quốc. Năm 2013, ngân hàng Mỹ JP Morgan từng là tâm bão của một vụ tai tiếng tương tự. Một thực tập sinh Trung Quốc được tuyển dụng để "làm hài lòng" ai đó đã bị đánh giá trong nội bộ là “ứng viên tồi tệ nhất trong lịch sử JP Morgan”.

Người này đã trượt các kỳ thi tuyển dụng và từng bị một trong những người phụ trách phỏng vấn tuyển dụng đánh giá là “chưa chín chắn, vô trách nhiệm và ít đáng tin cậy”. Nhưng những phê phán đó không thể ngăn cản người này có được một chỗ làm trong hãng.

Sau một cuộc điều tra vì tham nhũng, ngân hàng Mỹ năm 2016 đã chấp nhận bồi thường 264 triệu đô la cho vụ tai tiếng này. Đối với những vụ việc tương tự, Crédit Suisse (Thụy Sĩ) đã phải chi trả 47 triệu đô la cho chính quyền Mỹ năm 2018 và ngân hàng Barclay cũng phải rút hầu bao 6,3 triệu đô la để nộp phạt hồi tháng 09/2019.

Hối lộ là một phần không thể tránh khỏi trong lãnh vực tài chính của Trung Quốc. Nhưng các tiết lộ của Süddeutsche Zeitung cho thấy, lần đầu tiên, các hoạt động nhộn nhịp sau hậu trường của một ngân hàng lớn để có thể cắm chân tại thị trường lớn nhất châu Á.

Báo Mỹ New York Times, vốn cũng được tiếp cận các tài liệu nội bộ của ngân hàng cho biết, từ đầu những năm 2000, “Deutsche Bank đã có tham vọng ấn định mục tiêu trở thành ngân hàng hàng đầu thế giới và nhận thấy Trung Quốc như là một trong những ưu tiên để đạt được mục tiêu. Nhưng ngân hàng này bị chậm trễ so với các đối thủ”. JP Morgan và Goldman Sachs đã đặt trụ sở tại Trung Quốc và ngân hàng Đức đã phải gia tăng gấp đôi nỗ lực khi ve vãn một cách nguy hiểm và bất hợp pháp để được nâng cấp.

Việc áp dụng ồ ạt dường như đã thúc đẩy các đối thủ phải gia tăng các hành vi đáng ngờ của chính họ. Năm 2009, JP Morgan bắt đầu tuyển dụng đông đảo hơn con cháu các quan chức sau khi mất một hợp đồng về tay Deutsche Bank. Ngân hàng Đức này đã “ký hợp đồng tuyển dụng con gái của tổng giám đốc của doanh nghiệp Trung Quốc có liên quan”. Hiện tư pháp Mỹ đang mở điều tra nhắm vào JP Morgan tại Trung Quốc.

Viên cố vấn về phát triển của Deutsche Bank ở Trung Quốc là một cựu nhân viên Goldman Sachs ở Bắc Kinh. Lee Zhang đã bị ngân hàng Đức mua chuộc năm 2001 để giúp đặt chân vào một đất nước vừa mới mở cửa kinh tế với thế giới. Là một người thông thạo, Lee Zhang đã dần dần leo từng nấc cho đến khi trở thành giám đốc chi nhánh Deutsche Bank tại Trung Quốc.

Tài xử sự và các mối quan hệ cá nhân của ông với những người thân cận của giới cầm quyền đã cho phép Deutsche Bank năm 2011 trở thành ngân hàng được các doanh nghiệp Trung Quốc ưa thích nhất để sắp xếp việc lên sàn chứng khoán, theo như tường thuật của trang mạng kinh tế Bloomberg.

“Ngài Trung Quốc” của Deutsche Bank

Nhưng các phương pháp của ông Lee Zhang để đạt được các mục tiêu đã làm dấy lên nhiều chỉ trích ngay trong nội bộ Deutsche Bank. Ngay từ năm 2004, nhiều nhân viên đã báo động với cấp trên là “hãi hùng trước cách thức mà ông Lee Zhang tiến hành các thương vụ và tự hỏi về những chiếc phong bì có chứa đầy tiền”, theo như những nguồn trao đổi nội bộ mà tờ Süddeutsche Zeitung được tham khảo.

Một trong những chiến công đầu tiên của “ngài Trung Quốc” tại ngân hàng Đức là vào năm 2002, đã tổ chức cho ông Josef Ackermann, khi đó là phát ngôn viên ban lãnh đạo Deutsche Bank và là vị tổng giám đốc tương lai của hãng, gặp được tổng bí thư đảng Cộng Sản Trung Quốc Giang Trạch Dân. Để làm được việc này, Lee Zhang đã chi 100.000 đô la cho một công ty bí ẩn mà chưa có ai được nghe nói đến, điều này đã làm dấy lên nhiều mối nghi ngờ có tham nhũng.

Năm 2004, ông Lee Zhang còn chi thưởng nhiều triệu đô la cho nhà “trung gian” bị nghi ngờ từng là “tay chân” của một lãnh đạo chế độ. Lee Zhang còn bị chỉ trích là đã tư lợi ba triệu đô la từ ngân hàng thông qua một công ty ảo do vợ ông đứng tên.

Trước những tiết lộ bị phơi bày, số tiền 16 triệu đô la mà Deutsche Bank nộp cho chính quyền Mỹ nhằm đóng lại cuộc điều tra vì tham nhũng năm 2014 dường như không đáng là bao. Các tài liệu nội bộ chứng minh là ngân hàng này có thể phải đối mặt với những điều tệ hại nhất: Một văn phòng kiểm toán bên ngoài kết luận rằng án phạt có nguy cơ nằm trong khoảng từ 84 đến 252 triệu đô la.
Theo RFI

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
"Người dân và giới trẻ Hồng Kông cần sự tự do, cần xã hội dân chủ và cần sự sung túc từ một nền kinh tế thị trường phát triển. Họ không cần đảng cộng sản, không cần chủ nghĩa xã hội tập quyền, lại càng không thuộc về một giấc mộng Trung Hoa bá quyền đang bị thế giới ghét bỏ." Giữa lúc cuộc tranh đấu dân chủ của giới trẻ Hồng Kông ngày càng khốc liệt với máu và nước mắt thì Tân Hoa Xã cùng báo Nhân Dân Nhật Báo, những cơ quan ngôn luận chính thức của Bắc Kinh đã công bố văn kiện kỳ họp lần thứ tư của Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Cộng khóa 19 hồi tuần trước.
Cuộc đọ sức bất cân xứng tại đại học Bách Khoa Hồng Kông bước sang ngày thứ tư. Trong số 900 sinh viên, học sinh cố thủ lúc ban đầu, hơn 200 bị bắt và truy tố, đa số chạy thoát và cho đến ngày 20/11/2019, vẫn còn lại hơn 50 thanh thiếu niên vẫn kiên quyết bám trụ trong vòng vây cảnh sát. Dù kết cục ra sao, nhiều dấu hiệu cho phép giới phân tích suy đoán phong trào tranh đấu vì quyền tự trị vẫn tiếp diễn.
Mới đây, hai người ở Trung Quốc vừa bị chẩn đoán mắc bệnh dịch hạch thể phổi, nghiêm trọng hơn cả thể hạch đã gây ra đại dịch “Cái chết Đen” từng khiến châu Âu mất đi 60% dân số. Cư dân mạng Trung Quốc hoang mang tự hỏi, sao các loại dịch bệnh nguy hiểm gần đây đều nhắm vào đất nước họ? Dịch hạch thường xuất hiện ở ba thể: thể hạch, thể máu và thể phổi. Thể hạch có lẽ được biết đến nhiều hơn cả vì là nguyên nhân của những đại dịch lớn nhất lịch sử, bao gồm “Cái chết Đen” ở châu Âu vào thế kỷ 14. Theo Guardian, hai ca mới đang được điều trị tại bệnh viện ở Bắc Kinh là dịch hạch thể phổi, còn nghiêm trọng hơn cả thể hạch.
Biển Đông là một trong những trọng tâm thảo luận tại Hội nghị bộ trưởng Quốc Phòng ASEAN mở rộng (ADMM+) diễn ra ngày 18/11/2019 tại Bangkok, Thái Lan. Trước những hành động ngày càng hung hăng của Bắc Kinh ở Biển Đông, Việt Nam hiện là nước duy nhất trong khu vực Đông Nam Á tỏ ra cứng rắn với Trung Quốc, khác với thái độ của một số nước ASEAN có tranh chấp. Tránh và không thể đối đầu trực diện với Trung Quốc, Việt Nam « kiên quyết » nhưng « khôn khéo » trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền. Theo một số chuyên gia, Hà Nội đang khéo léo mở ba mặt trận chống Trung Quốc : tăng cường khả năng quân sự, đấu tranh về mặt ngoại giao và giảm phụ thuộc vào Bắc Kinh.
Trước Tháng Chín, 2018, thời điểm mà Nguyễn Phú Trọng chưa trở thành “tổng tịch” với việc soán cả hai ghế tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, kịch bản biến động trong chính giới Việt Nam đã tính tới phương án “Trọng nghỉ giữa nhiệm kỳ” mà do đó sẽ để lộ ra một khoảng trống quyền lực, để sau đó sẽ là cuộc đua tranh chủ yếu giữa ba nhân vật Trần Quốc Vượng (thường trực Ban Bí Thư), Trần Đại Quang (chủ tịch nước) và Nguyễn Xuân Phúc (thủ tướng). Trong đó, ứng cử viên số một và được Nguyễn Phú Trọng tin dùng hơn cả, kèm nhận lời ngợi khen “làm việc gì ra việc đó,” vẫn là Trần Quốc Vượng. Đường một chiều mang tên Nguyễn Phú Trọng
ngày 9 Tháng Mười Một năm nay, kỷ niệm 30 năm bức tường Berlin bị giật sập, chúng ta nhớ lại một câu nói vĩ đại của Tổng Thống Mỹ Ronald W. Reagan: “Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và dùng quân đội, cảnh sát chìm để bắt mọi người im lặng?”
Trung Quốc là một quốc gia vừa rộng lớn vừa có tiềm lực kinh tế mạnh, tuy nhiên phẩm chất quốc gia không thể hiện ở những điều đó. Khi ứng xử trong mâu thuẫn với quốc gia khác hoặc với chính dân chúng của mình, chính quyền Trung Quốc đã định nghĩa bản thân hoàn toàn khác. Chăm lo cho đời sống nhân dân, trong đó có việc duy trì đạo đức, định hướng phát triển văn hóa là một mục đích tồn tại của các chính quyền.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một số văn nghệ sĩ miền Nam tiếp tục có những nỗ lực nhằm duy trì những giá trị của nền Văn học - Nghệ thuật miền Nam mà từng có ý kiến cho là ‘độc hại, đồi trụy’ và từng bị cấm đoán. Nhà thơ Hoàng Hưng, từng đi tù hơn 3 năm với tội danh bị áp là "lưu truyền văn hoá phẩm phản động" chỉ vì mang theo trong người tập thơ của nhà thơ Hoàng Cầm vào năm 1982 khẳng định Văn học - Nghệ thuật tại miền Nam trước 1975 là một bộ phận của thành tựu văn học Việt Nam.
Le Monde trong loạt bài về sự thay đổi của thế giới từ 1989 đến 2019, đề cập đến « Sự báo thù của Trung Quốc ». Năm 2008, Bắc Kinh phô trương thành tựu về kinh tế cho toàn thế giới nhân Thế vận hội, và từ 2012, Tập Cận Bình tranh giành với Hoa Kỳ vị thế hàng đầu về công nghệ, đồng thời củng cố quyền lực. Lâu nay châu Âu và Hoa Kỳ vẫn có cái nhìn khoan hòa và lạc quan về một Trung Quốc đang trỗi dậy, chấp nhận cho Bắc Kinh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Tổng thống Mỹ Bill Clinton tin rằng kinh tế thị trường và internet sẽ mang lại dân chủ cho người dân Hoa lục.
Đường phố tràn ngập người Đông Berlin sang thăm người Tây Berlin, đi qua lại cửa khẩu biên giới được mở ra trên Bức tường Berlin (ảnh: The LIFE Images Collection/Getty Images/Chris Niedenthal). Bức tường Berlin sụp đổ 30 năm về trước, vào ngày 9/11/1989. Đó là một khoảnh khắc gây chấn động thế giới và đánh dấu sự khởi đầu của kết thúc Chiến tranh Lạnh – cực điểm là lật đổ chế độ độc tài Đông Đức, thống nhất nước Đức vào năm 1990 và sự sụp đổ của Liên Xô vào năm 1991. Nhưng câu chuyện về “Mauerfall” – cách mà người Đức nói đến Sự sụp đổ Bức tường Berlin – phức tạp và sâu sắc hơn nhiều so với sự hồi tưởng ngày nay.
Bảo Trợ