Chuyện các tướng!

15 Tháng Mười 201911:12 CH(Xem: 84)
  • Tác giả :

Trần Văn - Ông Nguyễn Từ Huấn, 60 tuổi, vừa tuyên thệ và là người Việt đầu tiên trở thành tướng (Phó Đề đốc – Chuẩn tướng) của Hải quân Mỹ (1) là một trong những sự kiện đáng chú ý trên mạng xã hội Việt ngữ tuần này.

Phó Đô Đốc Thomas Moore trao quyết định thăng quân hàm cho Đại tá Nguyễn Từ Huấn. Photo US Navy.

Thêm một lần nữa, cuộc đời và binh nghiệp của ông Huấn - một người Việt nhưng là công dân Mỹ, nay là tướng của Hải quân Mỹ - nhắc người ta nhớ và ngẫm thêm về bi kịch do cuộc chiến “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” tạo ra.

Trong cuộc chiến ấy, nhiều triệu người Việt như mẹ, anh, chị, em của ông Huấn bị thảm sát, bị đạp xuống đáy chỉ vì có chồng, cha là “ngụy quân” hay “ngụy quyền”. Ông Huấn may mắn thoát chết nhờ “quân giải phóng” tin rằng đứa trẻ chín tuổi ấy cũng sẽ chết vì trọng thương.

Sau cuộc chiến ấy, những thiếu niên như Nguyễn Từ Huấn thành nhân và thành đạt là nhờ… bỏ xứ tha hương, do vậy có thể dùng tư chất, nghị lực, khả năng để tự khẳng định và báo đền xứ sở nhân ái hơn quê cha, đất tổ nên cưu mang họ! Dù vô tình hay cố ý, những cá nhân như ông Huấn đã chứng minh họ không phải là “cặn bã của giống nòi”!

***

Nhân sự kiện ông Huấn trở thành tướng của Hải quân Mỹ, trên mạng xã hội, một số facebooker như Mạnh Kim đã phác họa cách thức quân đội Mỹ nói riêng và nước Mỹ nói chung chọn tướng cho họ (2).

Chỉ có khoảng 2% trung tá được phong đại tá và cho dù tỉ lệ đại tá được chọn làm tướng phụ thuộc vào quân chủng (Lục quân, Không quân, Hải quân, Thủy quân lục chiến, Phòng vệ duyên hải) nhưng nhìn chung, tỉ lệ này chỉ dao động trong phạm vi từ 1% - 2%.

Dựa vào những bằng chứng cụ thể về tư cách, khả năng, các quân chủng sẽ chọn - đề cử một số đại tá. Dựa trên các tiêu chí cụ thể, kể cả bằng cấp, kết quả các kỳ thi thể lực,… những người có trách nhiệm sẽ xác định điểm của từng đại tá được đề cử và giới thiệu những đại tá có tổng điểm cao nhất với Quốc hội. Quốc hội xem xét – phê duyệt…

Giống như nhiều người khác, sự kiện ông Huấn trở thành người Việt đầu tiên mang lon tướng của Hải quân Mỹ khiến Mạnh Kim liên tưởng tới các ông tướng Việt, tuy “nhung nhúc” nhưng “chủ quyền quốc gia chưa bao giờ nguy cấp” và bị thách thức “nghiêm trọng” như lúc này.

Cảm giác “khó tả” của Mạnh Kim trước hiện trạng Quân đội nhân dân Việt Nam vẫn “học tập và làm theo” những lý thuyết không liên quan đến hiệu quả bảo vệ tổ quốc, vẫn bình thản khi kẻ thù đã ở ngay trước cửa và chỉ xem “thế lực thù địch” với đặc quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng CSVN là trọng tâm… được nhiều người chia sẻ.

Hung Trinh nhận định, tướng Việt “nhung nhúc” bởi không phong tướng thì anh em… “tâm tư”. Đảng sợ quân đội và công an “tâm tư” nguy hại cho tham vọng “muôn năm trường trị” của mình nên Nguyen Vanhien mới phân chia, tướng Mỹ là “tướng của dân” còn tướng Việt là “tướng của đảng”.

Nguyễn Thanh Trúc than, nhìn mặt “tướng của đảng” không thấy trí tuệ. Hoa Mai Hai khen đểu: Tướng Việt “bóng lồng lộng”. Chinh Phan lưu ý một thực tế, bụng tướng Việt nào cũng như “trống chầu”. Xuan Vinh Tôn xem đó là khác biệt có tính tất nhiên để phân định giữa “tướng Mỹ gốc Việt” và “tướng Việt gốc… tiền”.

Sự kiện ông Huấn thành tướng và tóm lược binh nghiệp – minh họa cho khả năng, nỗ lực cá nhân của ông lại tiếp tục khuấy động dư luận về “bí mật” mà Thiếu tướng Lê Mã Lương tiết lộ tuần trước: Quân đội nhân dân Việt Nam hiện có những ông tướng không biết “đọc”… bản đồ quân sự!

“Bí mật” vừa kể khiến một số facebooker là thân hữu Mạnh Kim trấn an những facebooker khác: Yên tâm, dù sao các tướng Việt cũng biết “đọc”… bản đồ quy hoạch đất đai! Thực trạng hàng loạt tướng Việt cả của công an lẫn quân đội vào tù vì tham nhũng, chia chác được Chi Trung Nguyen khái quát: Tướng Việt là… tướng cướp!

Đó cũng là lý do Tran Minh gọi tướng Việt là “đám chó ăn trên đầu, trên cổ lính lác”. Là lý do Nguyễn Thành Nhân không đồng tình với việc so sánh tướng Mỹ và tướng Việt vì “không thể đem cóc ghẻ so với phượng hoàng được”. Tương tự, Ưng Hải bảo không nên đem “đại bàng so với bọn chim sẻ”.

***

Tại sao trong mắt người Việt, tướng Việt lại bị khinh rẻ đến mức như vậy? Tại sao tướng Việt nhiều đến mức có người so với chó con, có người như Vũ Đại so với “gà… chạy đầy đường” (3)? Tại sao ai cũng tin cuộc đời một người như ông Huấn sẽ “tàn trong ngõ hẹp” nếu ông không thoát khỏi Việt Nam?

Cũng tham gia bình luận về tướng Mỹ và tướng Việt nhân sự kiện thêm một người Việt mang sao trên cầu vai khi mặc quân phục, Toàn Nasa nhận định, tướng Việt không giống tướng Mỹ, khác xa tướng Mỹ vì tướng Việt “biết làm kinh tế, chính trị” (4) – hai lĩnh vực mà cả quân đội Mỹ lẫn quân đội nhiều quốc gia khác nghiêm cấm!

Khi thực tế chỉ ra, tướng Việt là sản phẩm của chủ trương quân đội chỉ “trung với đảng” (tham gia chính trị) và những biệt đãi khi “làm kinh tế” nhằm khuyến khích, duy trì sự trung thành đó, liệu “đảng ta” có nhận sai, sửa sai, lui lại, chuyển vận mệnh quốc gia, tương lai dân tộc lên hàng đầu?

Chú thích

(1) https://www.voatiengviet.com/a/pho-de-doc-nguyen-tu-huan/5119101.html

(2) https://www.facebook.com/nguyen.manhkim/posts/10158542415429796

(3) https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2131347873836518&id=100008839788456

(4) https://www.facebook.com/quangtoan.ngo.581525/posts/196211768047201

Thiên Hạ Luận VOA

Tự kể điều mình biết, tự nói điều mình nghĩ với hàng triệu người đã trở thành chuyện đơn giản và bình thường. Khi một người nói, nhiều người có thể cùng nghe, bất kể người nói là ai, làm gì, ở đâu thì vai trò, vị trí của cá nhân trong tương tác với xã hội đã khác trước và chắc chắn sẽ càng ngày càng khác.

Đó cũng là lý do để dù muốn hay không, hệ thống truyền thông chính thống phải tự thay đổi. Ban Việt ngữ VOA cũng thấy phải tự thay đổi...

Trước mặt bạn là “Thiên hạ luận” – chuyên mục mới của Ban Việt ngữ VOA. Tuy nhiên đây chỉ là bước đầu tiên - tập hợp thông tin, ý kiến của nhiều người sử dụng mạng xã hội bằng Việt ngữ về những sự kiện, vấn đề đang được nhiều người quan tâm và có thể là mọi người nên biết, nên bàn thêm - của một tiến trình.

Liệu “Thiên hạ luận” có thể trở thành nơi mà độc giả chủ động đóng góp mọi thứ (thông tin, ý kiến, hình ảnh) về những sự kiện, vấn đề mà theo họ, mọi người cần biết, cần bàn hay không sẽ do các bạn quyết định.

Các bài viết của Thiên Hạ Luận là blog cá nhân và được đăng tải với sự đồng ý của đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
"Người dân và giới trẻ Hồng Kông cần sự tự do, cần xã hội dân chủ và cần sự sung túc từ một nền kinh tế thị trường phát triển. Họ không cần đảng cộng sản, không cần chủ nghĩa xã hội tập quyền, lại càng không thuộc về một giấc mộng Trung Hoa bá quyền đang bị thế giới ghét bỏ." Giữa lúc cuộc tranh đấu dân chủ của giới trẻ Hồng Kông ngày càng khốc liệt với máu và nước mắt thì Tân Hoa Xã cùng báo Nhân Dân Nhật Báo, những cơ quan ngôn luận chính thức của Bắc Kinh đã công bố văn kiện kỳ họp lần thứ tư của Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Cộng khóa 19 hồi tuần trước.
Cuộc đọ sức bất cân xứng tại đại học Bách Khoa Hồng Kông bước sang ngày thứ tư. Trong số 900 sinh viên, học sinh cố thủ lúc ban đầu, hơn 200 bị bắt và truy tố, đa số chạy thoát và cho đến ngày 20/11/2019, vẫn còn lại hơn 50 thanh thiếu niên vẫn kiên quyết bám trụ trong vòng vây cảnh sát. Dù kết cục ra sao, nhiều dấu hiệu cho phép giới phân tích suy đoán phong trào tranh đấu vì quyền tự trị vẫn tiếp diễn.
Mới đây, hai người ở Trung Quốc vừa bị chẩn đoán mắc bệnh dịch hạch thể phổi, nghiêm trọng hơn cả thể hạch đã gây ra đại dịch “Cái chết Đen” từng khiến châu Âu mất đi 60% dân số. Cư dân mạng Trung Quốc hoang mang tự hỏi, sao các loại dịch bệnh nguy hiểm gần đây đều nhắm vào đất nước họ? Dịch hạch thường xuất hiện ở ba thể: thể hạch, thể máu và thể phổi. Thể hạch có lẽ được biết đến nhiều hơn cả vì là nguyên nhân của những đại dịch lớn nhất lịch sử, bao gồm “Cái chết Đen” ở châu Âu vào thế kỷ 14. Theo Guardian, hai ca mới đang được điều trị tại bệnh viện ở Bắc Kinh là dịch hạch thể phổi, còn nghiêm trọng hơn cả thể hạch.
Biển Đông là một trong những trọng tâm thảo luận tại Hội nghị bộ trưởng Quốc Phòng ASEAN mở rộng (ADMM+) diễn ra ngày 18/11/2019 tại Bangkok, Thái Lan. Trước những hành động ngày càng hung hăng của Bắc Kinh ở Biển Đông, Việt Nam hiện là nước duy nhất trong khu vực Đông Nam Á tỏ ra cứng rắn với Trung Quốc, khác với thái độ của một số nước ASEAN có tranh chấp. Tránh và không thể đối đầu trực diện với Trung Quốc, Việt Nam « kiên quyết » nhưng « khôn khéo » trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền. Theo một số chuyên gia, Hà Nội đang khéo léo mở ba mặt trận chống Trung Quốc : tăng cường khả năng quân sự, đấu tranh về mặt ngoại giao và giảm phụ thuộc vào Bắc Kinh.
Trước Tháng Chín, 2018, thời điểm mà Nguyễn Phú Trọng chưa trở thành “tổng tịch” với việc soán cả hai ghế tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, kịch bản biến động trong chính giới Việt Nam đã tính tới phương án “Trọng nghỉ giữa nhiệm kỳ” mà do đó sẽ để lộ ra một khoảng trống quyền lực, để sau đó sẽ là cuộc đua tranh chủ yếu giữa ba nhân vật Trần Quốc Vượng (thường trực Ban Bí Thư), Trần Đại Quang (chủ tịch nước) và Nguyễn Xuân Phúc (thủ tướng). Trong đó, ứng cử viên số một và được Nguyễn Phú Trọng tin dùng hơn cả, kèm nhận lời ngợi khen “làm việc gì ra việc đó,” vẫn là Trần Quốc Vượng. Đường một chiều mang tên Nguyễn Phú Trọng
ngày 9 Tháng Mười Một năm nay, kỷ niệm 30 năm bức tường Berlin bị giật sập, chúng ta nhớ lại một câu nói vĩ đại của Tổng Thống Mỹ Ronald W. Reagan: “Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và dùng quân đội, cảnh sát chìm để bắt mọi người im lặng?”
Trung Quốc là một quốc gia vừa rộng lớn vừa có tiềm lực kinh tế mạnh, tuy nhiên phẩm chất quốc gia không thể hiện ở những điều đó. Khi ứng xử trong mâu thuẫn với quốc gia khác hoặc với chính dân chúng của mình, chính quyền Trung Quốc đã định nghĩa bản thân hoàn toàn khác. Chăm lo cho đời sống nhân dân, trong đó có việc duy trì đạo đức, định hướng phát triển văn hóa là một mục đích tồn tại của các chính quyền.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một số văn nghệ sĩ miền Nam tiếp tục có những nỗ lực nhằm duy trì những giá trị của nền Văn học - Nghệ thuật miền Nam mà từng có ý kiến cho là ‘độc hại, đồi trụy’ và từng bị cấm đoán. Nhà thơ Hoàng Hưng, từng đi tù hơn 3 năm với tội danh bị áp là "lưu truyền văn hoá phẩm phản động" chỉ vì mang theo trong người tập thơ của nhà thơ Hoàng Cầm vào năm 1982 khẳng định Văn học - Nghệ thuật tại miền Nam trước 1975 là một bộ phận của thành tựu văn học Việt Nam.
Le Monde trong loạt bài về sự thay đổi của thế giới từ 1989 đến 2019, đề cập đến « Sự báo thù của Trung Quốc ». Năm 2008, Bắc Kinh phô trương thành tựu về kinh tế cho toàn thế giới nhân Thế vận hội, và từ 2012, Tập Cận Bình tranh giành với Hoa Kỳ vị thế hàng đầu về công nghệ, đồng thời củng cố quyền lực. Lâu nay châu Âu và Hoa Kỳ vẫn có cái nhìn khoan hòa và lạc quan về một Trung Quốc đang trỗi dậy, chấp nhận cho Bắc Kinh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Tổng thống Mỹ Bill Clinton tin rằng kinh tế thị trường và internet sẽ mang lại dân chủ cho người dân Hoa lục.
Đường phố tràn ngập người Đông Berlin sang thăm người Tây Berlin, đi qua lại cửa khẩu biên giới được mở ra trên Bức tường Berlin (ảnh: The LIFE Images Collection/Getty Images/Chris Niedenthal). Bức tường Berlin sụp đổ 30 năm về trước, vào ngày 9/11/1989. Đó là một khoảnh khắc gây chấn động thế giới và đánh dấu sự khởi đầu của kết thúc Chiến tranh Lạnh – cực điểm là lật đổ chế độ độc tài Đông Đức, thống nhất nước Đức vào năm 1990 và sự sụp đổ của Liên Xô vào năm 1991. Nhưng câu chuyện về “Mauerfall” – cách mà người Đức nói đến Sự sụp đổ Bức tường Berlin – phức tạp và sâu sắc hơn nhiều so với sự hồi tưởng ngày nay.
Bảo Trợ