1/10/2019 - Một quốc khánh buồn của Tập hoàng đế!

25 Tháng Chín 201910:40 CH(Xem: 64)

1/10/2019 - Một quốc khánh buồn của Tập hoàng đế!
Trump đúng là ép người quá đáng!


Bài của Vu Đinh Ky
Giữa Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, mặt đối mặt đàng hoàng, vậy mà ông lôi Trung Quốc ra táng thẳng mặt, phang không trượt quả nào! Cái cao ngạo của người CS vứt đi đâu rồi? TQ liệu có dám xù lông phang lại?

tapcanbinh -king

- Thương chiến với Hoa Kỳ không hề có dấu hiệu hạ nhiệt, dù TQ đã cắn răng nhịn nhục mở hầu bao nhập khẩu nông sản và thịt lợn từ đối thủ. Trump đã nói rằng ông ấy không cần một thỏa thuận hời hợt, càng không nhất thiết phải quá cần một thỏa thuận trong nhiệm kỳ này, cái ông ấy cần là một big deal với lời giải cho đầy đủ hơn 140 yêu cầu từ phía Mỹ, mà ai cũng biết mỗi yêu cầu trong đó đều tương đương với một liều thuốc độc cho thể chế độc tài của TQ. Đi không được, rút không xong, nhịn nhục cũng ko được cho nhịn mà nổi cáu thì ăn ngay cái vả vào mồm, biết làm gì đây Tập hoàng đế?


- Biến động HongKong đến mức cao trào và bước sang giai đoạn nguy hiểm đến không kiểm soát nổi. Người biểu tình không chút nao núng và chẳng bộc lộ chút gì nhượng bộ hay mỏi mệt. Họ sẵn sàng đánh đổi thiệt hại kinh tế để gìn giữ nền dân chủ cốt lõi của họ. Bạo lực đã xảy ra và đã bước qua rất nhiều lằn ranh đỏ của Bắc Kinh, vậy mà Bắc Kinh vẫn rối bời trong cách thức đối ứng: Mạnh tay thì chắc chắn vướng rất nhiều sự phản ứng quyết liệt của giới văn minh phương Tây, còn nhún nhường thì khác nào tự treo cổ chế độ bởi Đài Loan, Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng... đang nín thở nhìn vào và sẵn sàng vùng lên nếu HongKong thành công! Quốc hội Hoa Kỳ tiếp đón và để các nhà hoạt động dân chủ của HongKong điều trần, cộng thêm việc ban hành đạo luật về dân chủ HongKong đã như một thông điệp sắc lạnh gửi đến Bắc Kinh khiết cho mọi dự định sử dụng bạo lực để trấn áp biểu tình của họ trở nên rụt rè hơn bao giờ hết! Tiến thoái lưỡng nan, cái khó này ai thấu cho Tập?

- Việc Bắc Kinh tăng thuế lên sản phẩm nhập khẩu từ Mỹ hoặc hạn chế nhập khẩu hàng từ Mỹ đã gián tiếp giáng những đòn nặng nề lên kinh tế của họ. Nên nhớ sản phẩm TQ nhập từ Mỹ phần đa thuộc về thực phẩm thiết yếu và hàng kỹ nghệ bậc cao. Chính vì vậy mới có chuyện xảy ra cuộc khủng hoảng thiếu thịt lợn hay các ngành sản xuất khác bị ảnh hưởng nghiêm trọng do khan hiếm hoặc chi phí đầu vào tăng cao. Nhiều phân tích cho thấy tăng trưởng kinh tế của TQ năm nay sẽ ở mức thấp chưa từng thấy, thậm chí chỉ ở mức 3-4% chứ không phải con số được tô vẽ 6% ! Vậy mới biết đánh thuế lên hơn 500 tỷ đô (Chỉ chiếm 1/20 qui mô kinh tế) nhưng sức nặng của nó nặng đến nhường nào đè lên vai Tập!

- Liên tiếp những ngày qua Mỹ mời nguyên thủ Ấn Độ và Úc đến Washington hội họp. Kết hợp cùng với các đồng minh chủ chốt khác như Nhật, Hàn... đã vô hình chung tạo ra một liên minh kim cương khóa chặt TQ. Mỹ hiếm khi đánh ai mà lại đánh một mình, càng hiếm khi đánh trống bỏ dùi, vậy thì con đường tối tăm phía trước mà Tập bắt buộc phải bước tới nó còn chông gai đến nhường nào? Một khi nhiều anh đã nhà giàu còn thông minh ngồi họp nhóm với nhau để cùng bàn kế bắt trộm thì tên trộm ấy đường nào thoát được?

Trump đã rất văn mình và độ lượng khi lùi hạn đánh thuế lên 250 tỷ USD hàng Tàu cho đến ngày 15/10 để tôn trọng ngày quốc khánh của đối thủ. Thế nhưng những thực tế bộn bề, rối loạn và không kém phần khủng hoảng đang bủa vây Bắc Kinh, vô hình chung sẽ biến ngày quốc khánh này trở thành ngày mà Bắc Kinh không biết đối xử thế nào với dân chúng, không biết thể hiện thế nào trước hàng ngàn ống kính quốc tế. Có lẽ sẽ có phô trương khí tài, sẽ có diễn văn ca ngợi chế độ, sẽ có diễu hành hoành cháng... Nhưng càng làm vậy thì có khác chi càng xịt nước hoa lên một cơ thể hôi hám đầy mụn nhọt cả tháng trời chưa được tắm? Có lẽ từ khi chính thức lên ngôi năm 2012 và hợp thức hóa ngôi Hoàng Đế năm 2017 thì Tập hoàng đế mới thấm hết những chông gai dưới cái ngai vàng đến vậy! Tham thì thâm mà, cấm có sai, nhất là đối với ông trùm của một thực thể tai quái bậc nhất trong lịch sử phát triển chính trị nhân loại!

Một quốc khánh buồn của Tập hoàng đế!
Theo Blog Teu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
"Người dân và giới trẻ Hồng Kông cần sự tự do, cần xã hội dân chủ và cần sự sung túc từ một nền kinh tế thị trường phát triển. Họ không cần đảng cộng sản, không cần chủ nghĩa xã hội tập quyền, lại càng không thuộc về một giấc mộng Trung Hoa bá quyền đang bị thế giới ghét bỏ." Giữa lúc cuộc tranh đấu dân chủ của giới trẻ Hồng Kông ngày càng khốc liệt với máu và nước mắt thì Tân Hoa Xã cùng báo Nhân Dân Nhật Báo, những cơ quan ngôn luận chính thức của Bắc Kinh đã công bố văn kiện kỳ họp lần thứ tư của Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Cộng khóa 19 hồi tuần trước.
Cuộc đọ sức bất cân xứng tại đại học Bách Khoa Hồng Kông bước sang ngày thứ tư. Trong số 900 sinh viên, học sinh cố thủ lúc ban đầu, hơn 200 bị bắt và truy tố, đa số chạy thoát và cho đến ngày 20/11/2019, vẫn còn lại hơn 50 thanh thiếu niên vẫn kiên quyết bám trụ trong vòng vây cảnh sát. Dù kết cục ra sao, nhiều dấu hiệu cho phép giới phân tích suy đoán phong trào tranh đấu vì quyền tự trị vẫn tiếp diễn.
Mới đây, hai người ở Trung Quốc vừa bị chẩn đoán mắc bệnh dịch hạch thể phổi, nghiêm trọng hơn cả thể hạch đã gây ra đại dịch “Cái chết Đen” từng khiến châu Âu mất đi 60% dân số. Cư dân mạng Trung Quốc hoang mang tự hỏi, sao các loại dịch bệnh nguy hiểm gần đây đều nhắm vào đất nước họ? Dịch hạch thường xuất hiện ở ba thể: thể hạch, thể máu và thể phổi. Thể hạch có lẽ được biết đến nhiều hơn cả vì là nguyên nhân của những đại dịch lớn nhất lịch sử, bao gồm “Cái chết Đen” ở châu Âu vào thế kỷ 14. Theo Guardian, hai ca mới đang được điều trị tại bệnh viện ở Bắc Kinh là dịch hạch thể phổi, còn nghiêm trọng hơn cả thể hạch.
Biển Đông là một trong những trọng tâm thảo luận tại Hội nghị bộ trưởng Quốc Phòng ASEAN mở rộng (ADMM+) diễn ra ngày 18/11/2019 tại Bangkok, Thái Lan. Trước những hành động ngày càng hung hăng của Bắc Kinh ở Biển Đông, Việt Nam hiện là nước duy nhất trong khu vực Đông Nam Á tỏ ra cứng rắn với Trung Quốc, khác với thái độ của một số nước ASEAN có tranh chấp. Tránh và không thể đối đầu trực diện với Trung Quốc, Việt Nam « kiên quyết » nhưng « khôn khéo » trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền. Theo một số chuyên gia, Hà Nội đang khéo léo mở ba mặt trận chống Trung Quốc : tăng cường khả năng quân sự, đấu tranh về mặt ngoại giao và giảm phụ thuộc vào Bắc Kinh.
Trước Tháng Chín, 2018, thời điểm mà Nguyễn Phú Trọng chưa trở thành “tổng tịch” với việc soán cả hai ghế tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, kịch bản biến động trong chính giới Việt Nam đã tính tới phương án “Trọng nghỉ giữa nhiệm kỳ” mà do đó sẽ để lộ ra một khoảng trống quyền lực, để sau đó sẽ là cuộc đua tranh chủ yếu giữa ba nhân vật Trần Quốc Vượng (thường trực Ban Bí Thư), Trần Đại Quang (chủ tịch nước) và Nguyễn Xuân Phúc (thủ tướng). Trong đó, ứng cử viên số một và được Nguyễn Phú Trọng tin dùng hơn cả, kèm nhận lời ngợi khen “làm việc gì ra việc đó,” vẫn là Trần Quốc Vượng. Đường một chiều mang tên Nguyễn Phú Trọng
ngày 9 Tháng Mười Một năm nay, kỷ niệm 30 năm bức tường Berlin bị giật sập, chúng ta nhớ lại một câu nói vĩ đại của Tổng Thống Mỹ Ronald W. Reagan: “Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và dùng quân đội, cảnh sát chìm để bắt mọi người im lặng?”
Trung Quốc là một quốc gia vừa rộng lớn vừa có tiềm lực kinh tế mạnh, tuy nhiên phẩm chất quốc gia không thể hiện ở những điều đó. Khi ứng xử trong mâu thuẫn với quốc gia khác hoặc với chính dân chúng của mình, chính quyền Trung Quốc đã định nghĩa bản thân hoàn toàn khác. Chăm lo cho đời sống nhân dân, trong đó có việc duy trì đạo đức, định hướng phát triển văn hóa là một mục đích tồn tại của các chính quyền.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một số văn nghệ sĩ miền Nam tiếp tục có những nỗ lực nhằm duy trì những giá trị của nền Văn học - Nghệ thuật miền Nam mà từng có ý kiến cho là ‘độc hại, đồi trụy’ và từng bị cấm đoán. Nhà thơ Hoàng Hưng, từng đi tù hơn 3 năm với tội danh bị áp là "lưu truyền văn hoá phẩm phản động" chỉ vì mang theo trong người tập thơ của nhà thơ Hoàng Cầm vào năm 1982 khẳng định Văn học - Nghệ thuật tại miền Nam trước 1975 là một bộ phận của thành tựu văn học Việt Nam.
Le Monde trong loạt bài về sự thay đổi của thế giới từ 1989 đến 2019, đề cập đến « Sự báo thù của Trung Quốc ». Năm 2008, Bắc Kinh phô trương thành tựu về kinh tế cho toàn thế giới nhân Thế vận hội, và từ 2012, Tập Cận Bình tranh giành với Hoa Kỳ vị thế hàng đầu về công nghệ, đồng thời củng cố quyền lực. Lâu nay châu Âu và Hoa Kỳ vẫn có cái nhìn khoan hòa và lạc quan về một Trung Quốc đang trỗi dậy, chấp nhận cho Bắc Kinh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Tổng thống Mỹ Bill Clinton tin rằng kinh tế thị trường và internet sẽ mang lại dân chủ cho người dân Hoa lục.
Đường phố tràn ngập người Đông Berlin sang thăm người Tây Berlin, đi qua lại cửa khẩu biên giới được mở ra trên Bức tường Berlin (ảnh: The LIFE Images Collection/Getty Images/Chris Niedenthal). Bức tường Berlin sụp đổ 30 năm về trước, vào ngày 9/11/1989. Đó là một khoảnh khắc gây chấn động thế giới và đánh dấu sự khởi đầu của kết thúc Chiến tranh Lạnh – cực điểm là lật đổ chế độ độc tài Đông Đức, thống nhất nước Đức vào năm 1990 và sự sụp đổ của Liên Xô vào năm 1991. Nhưng câu chuyện về “Mauerfall” – cách mà người Đức nói đến Sự sụp đổ Bức tường Berlin – phức tạp và sâu sắc hơn nhiều so với sự hồi tưởng ngày nay.
Bảo Trợ