Ngăn cản đối lập tranh cử, Putin muốn bảo vệ quyền lực

12 Tháng Tám 201910:11 CH(Xem: 121)
  • Tác giả :

Ngăn cản đối lập tranh cử, Putin muốn bảo vệ quyền lực

mediaNgười dân Nga biểu tình đòi tổ chức bầu cử công bằng ở Matxcơva, Nga, ngày 10/08/2019.REUTERS/Maxim Shemetov

Khi Vladimir Putin được tổng thống Boris Eltsine bổ nhiệm thủ tướng, nhiều người Nga nghĩ rằng viên trung tá tình báo chưa có tiếng tăm sẽ tiếp nối chính sách dân chủ hóa thời hậu Cộng sản trong ổn định.

Hai mươi năm sau, các biện pháp trấn áp bất chấp luật pháp trong mùa bầu cử địa phương vào tháng 9, cho phép giới phân tích suy đoán tổng thống Nga bằng mọi giá bám chặt quyền hành.

Theo AFP, trong những tuần lễ vừa qua, sự kiện chính quyền Nga không cho đối lập ứng cử vào chức vụ thị trưởng nhân bầu cử thành phố, đứng đầu là Matxcơva, vào tháng 09/2019, cũng như hành động đàn áp tối đa của cảnh sát cho thấy rõ là chính quyền Putin không che dấu dụng ý.

Dụng ý đó là, sau 20 năm cầm quyền, thay đổi Hiến Pháp để có thể trở lại điện Kremlin cho đến mãn đời, tổng thống Nga Putin chưa chịu về hưu chính trị.

Ngày 09/08/1999, cách nay đúng 20 năm, khi tổng thống Eltsine giới thiệu giám đốc cảnh sát liên bang FSB, hậu thân của KGB, vào ghế thủ tướng, nhiều nhà bình luận tại Matxcơva tin rằng vây cánh của Eltsine đã tìm được người thừa kế để chấm dứt tình trạng rối loạn chính trị và bất ổn an ninh ở vùng Kavkaz. Thật vậy, Vladimir Putin là cánh tay mặt của thị trưởng Saint Petersburg, Anatoli Sobtchak, một nhân vật thuộc xu hướng dân chủ tự do.

Trong giai đoạn đầu, Vladimir Putin tỏ ra cởi mở trong chính trị đối nội lẫn đối ngoại, nhưng rồi sau chiến tranh Tchetchnia lần thứ hai, Nga thắng, Putin bắt đầu thay đổi. Theo nhà phân tích Nga Konstantin Kakachev, Putin ngày nay không phải là Putin 1999-2000. Từ tự do, ông trở thành bảo thủ và làm Tây phương thất vọng. Xung khắc với Tây phương biến Putin thành « phản động » theo nghĩa ủng hộ bất cứ chế độ độc tài nào như Bachar Al Assad, rồi xâm chiếm Crimée, võ trang cho lực lượng thân Nga ở miền đông Ukraina, như nhận định của nhà bình luận Georgui Bovt.

Trong nước, nhân danh ổn định chính trị, Putin liên kết với quan điểm bảo thủ của Chính thống giáo, chống Tây phương « đồi trụy » và qua đó kiểm duyệt truyền thông, đàn áp tự do ngôn luận.

Cũng theo nhà báo Nga Georgui Bovt, tổng thống Putin và phe thân cận tìm đủ mọi cách để trụ lại.

Hậu Putin : Còn nước còn tát

Ngăn cấm đối lập tranh cử địa phương cũng là biện pháp bảo vệ quyền lực. Với uy tín 40%, mất gần 30 điểm so với kết quả bầu cử tổng thống lần chót, tổng thống Nga cảm thấy tương lai không ổn. Đảng Nước Nga Thống Nhất còn thê thảm hơn. Trong cuộc bầu cử tháng 9 này, tại Matxcơva, không một chính trị gia phe chính quyền dám tranh cử dưới ngọn cờ Đảng Nước Nga Thống Nhất.

Theo giáo sư Valery Solovei, cho dù nghị viện thủ đô chỉ là một định chế không quan trọng, nhưng phe Putin sợ mất ghế, dù ít. Chỉ cần vài ba nghị viên đối lập đắc cử là đủ làm mất mặt chính quyền. Đó là chưa kể cặp mắt tò mò của họ ngó vào ngân sách 40 tỷ đôla đang được quản lý một cách mờ ám.

Áp dụng đúng phương châm « trong chiến tranh, mọi phương tiện đều tốt », Tư pháp do điện Kremlin kiểm soát loại trừ các ứng cử viên đối lập bằng mọi cách : chữ ký giả, đạp làn ranh trong khi xếp hàng nộp đơn… Sự kiện này cho thấy phe Putin bị dao động tinh thần, khi mà hết cuộc bầu cử này cho đến bầu cử khác, uy tín đảng cầm quyền yếu dần, cho dù được « hỗ trợ » ngầm.

Đối lập càng bị đàn áp thì phản ứng của dân càng mạnh, huy động từ vài trăm người lúc đầu rồi lên đến vài ngàn và hàng chục ngàn. Cuối tuần qua, 50 ngàn người đã xuống đường tại thủ đô. Biết trước Putin sẽ không lùi, đối lập Nga tung ra chiến lược gọi là « bầu cử thông minh » : kêu gọi cử tri dồn phiếu cho bất kỳ ứng cử viên nào miễn là hạ được đảng Nước Nga Thống Nhất.
Theo RFI


Comment: Nước cộng sản nào cũng như nhau: độc tài, độc ác, độc đảng...chủ muốn th6u tóm quyền lực trong tay 1 người 1 đảng! Họ chỉ giỏi lường gạt, nịnh bợ và tham nhũng! 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí Pháp hôm nay dành nhiều bài vở để nói về dịp 30 năm Bức tường Berlin chia rẽ Đông – Tây sụp đổ, ngày 09/11/1989, mở đầu cho sự chấm dứt của kỷ nguyên Chiến tranh Lạnh. Sự kiện thì chỉ có một, nhưng có rất nhiều đánh giá khác nhau. Les Echos ghi nhận: Berlin kỉ niệm 30 năm trong không khí trầm lắng, trong bối cảnh cách biệt giữa hai miền nước Đức còn rất lớn. Libération nhấn mạnh : Chiến tranh Lạnh chấm dứt không hề đồng nghĩa với việc Lịch sử cáo chung, như một số tiên đoán, mà là sự lên ngôi của ''các hình thức thống trị mới'' trên phạm vi toàn cầu.
Tại phiên báo cáo công tác của cơ quan tư pháp trước Quốc hội, diễn ra trong ngày 4 tháng 11, Tổng Thanh tra Chính phủ Lê Minh Khái trình bày báo cáo năm 2019 với ghi nhận rằng công tác phòng chống tham nhũng dù đạt đạt kết quả tích cực, tuy nhiên vẫn xảy ra tình trạng một số cán bộ thuộc cơ quan bảo vệ pháp luật, cơ quan phòng chống tham nhũng lại có hành vi tham nhũng, gây bức xúc trong dư luận xã hội.
Các hành vi bức hiếp láng giềng của Bắc Kinh không chỉ được thấy trên các vùng biển bao quanh Trung Quốc, mà còn thể hiện trên đất liền, với việc khống chế nguồn nước của các con sông tỏa ra khắp khu vực. Trong bài phân tích “Trung Quốc biến nguồn nước thành vũ khí, gây thêm hạn hán ở châu Á - China is weaponizing water and worsening droughts in Asia”, công bố ngày 28/10/2019 vừa qua trên tờ báo Nhật Bản Nikkei Asian Review, giáo sư Ấn Độ Brahma Chellaney đã vạch trần thủ đoạn của Trung Quốc, lợi dụng vị trí đầu nguồn các con sông chảy qua các nước khác, ồ ạt xây đập để biến nguồn nước thành công cụ gây sức ép chính trị, với hệ quả là làm cho nạn hạn hán ở châu Á thêm nghiêm trọng.
Giới thanh niên đang đứng dậy đấu tranh khắp thế giới; ngay tại những nước độc tài khét tiếng như Egypt, Saudi Arabia. Những cuộc biểu tình chống chế độ của giới trẻ đều bộc phát, không thể đoán trước. Và thường bắt đầu từ những biến cố nhỏ. Các cuộc biểu tình đã đạt được những mục tiêu đầu tiên, như ở Hồng Kông, Ecuador, Chile, Lebanon… dù chưa thành công hoàn toàn. Nhưng sau khi tập hợp xuống đường người ta mới thấy những vấn đề lớn lâu nay vẫn bị chìm lấp có cơ hội nổi bùng lên. Cuộc tranh đấu vẫn tiếp tục.
Benge cáo buộc, sau năm 1975, Việt Nam từng gửi hàng trăm ngàn người đi làm thuê tại Liên Xô và các quốc gia cộng sản ở Đông Âu để khấu trừ những khoản đã vay để tiến hành cuộc chiến “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, từ chỗ đưa người Việt đi làm thuê để trả nợ, chính quyền Việt Nam tiến thêm một bước, tổ chức bán sức lao động của người Việt để kiếm ngọai tệ, kể cả làm ngơ, dung túng cho việc bán phụ nữ và trẻ em làm nô lệ tình dục.
Trong báo cáo về tự do internet năm 2019 với nhan đề “Khủng hoảng mạng xã hội” được Freedom House công bố vào ngày 5 tháng 11, Việt Nam chỉ được 24/100 điểm, thuộc nhóm 0-39 điểm, là quốc gia không có tự do internet. - Vi phạm quyền người dùng
Trong khi các gia đình Việt Nam có con chết trong container ở cảng Essex (Anh) đang rơi vào tuyệt vọng cùng cực vì người mất, nợ còn. Trong khi nước Anh, Việt Nam và thế giới xem đây là một cơ hội-tuy đau lòng để khuấy động lương tri con người và thắt chặt các chính sách an ninh, luật pháp để bảo đảm hạn chế những cái chết đau lòng như vậy đến mức thấp nhất có thể.
Sợ mất chế độ? Có ý kiến còn nói đi với Tàu thì mất nước, đi với Mỹ thì mất chế độ.Thế giới văn minh đã từ bỏ phong kiến và tư bản hoang dã. Còn chế độ XHCN thì chưa có ( không biết lúc nào mới có- như một vị lãnh đạo nước ta đã nói). CNTB hiện đại cũng chưa có. Vậy sợ mất chế độ nói ở đây thực chất là mất cái gì? Chắc người ta muốn nói đến chế độ xã hội do Đảng Cộng Sản Việt Nam đang lãnh đạo, nói cách khác là sợ mất vai trò lãnh đạo của Đảng CSVN.
Có thật vậy không? Kiêm Ái Sau khi ông Thích Trí Quang “nằm xuống”, có rất nhiều sự tranh cãi về cuộc đời “tranh đấu” của ông Thích Trí Quang mà mục tiêu của cuộc tranh đấu này là VÌ ĐẠO PHÁP & DÂN TỘC. Hai mục tiêu này do những người đứng về phía ông Thích Trí Quang đưa ra, dĩ nhiên họ đồng ý. Đấu tranh vì Đạo pháp là mục tiêu của một người lãnh đạo tôn giáo, ở đây là Phật Giáo thì “Hòa thượng Thích Trí Quang” đã đi đúng đường của một nhà tu Phật Giáo.
Báo Les Echos, trong mục Ý kiến và bình luận, có bài đáng chú ý của cây bút chính luận quốc tế Jacques Hubert Rodier : « Nước Mỹ đã chạm đến giới hạn cường quốc thế giới ». Hoa Kỳ rút quân khỏi Syria, mở đường cho Nga đưa quân đến và mở đường cho Thổ Nhĩ Kỳ tấn công người Kurdistan. Điều trớ trêu là chính nhờ sự giúp đỡ của lực lượng Kurdistan mà quân đội Mỹ tiêu diệt được thủ lĩnh tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo Daech Abou Bakr Al Baghdadi.
Bảo Trợ