Đại hội đảng CSVN lần thứ XIII chỉ còn là một vở kịch?

11 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 97)
  • Tác giả :

Vào đầu năm 2021, tức là còn gần một năm rưỡi nữa thì đảng Cộng sản Việt Nam mới tiến hành Đại hội toàn quốc lần thứ XIII để bầu các ủy viên trung ương, Bộ chính trị, Ban bí thư và người lãnh đạo đảng là Tổng bí thư.


Toàn bộ ủy viên trung ương của đảng CSVN khóa 13 nhiệm kỳ 2021-2026 đã được quyết định trước khi Đại hội toàn quốc của đảng CSVN diễn ra vào đầu năm 2021.

Nhưng ngay từ cuối tháng 6 năm 2019, tại cuộc họp của Bộ chính trị dưới sự điều hành của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã phê duyệt quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương khóa 13, nhiệm kỳ 2021-2026.

Việc đảng CSVN tiến hành quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 13 được chính thức thảo luận tại hội nghị lần thứ 9 Ban chấp hành Trung ương khoá 12 vào cuối tháng 12 năm 2018. Bộ chính trị đã yêu cầu tất cả 116/116 địa phương, cơ quan, đơn vị giới thiệu và đã có gần 250 nhân sự. Bộ chính trị đã thống nhất giới thiệu để Trung ương cho ý kiến với hơn 200 nhân sự.

Sáng 6-8, tại Hà Nội, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh tổ chức lễ khai giảng lớp bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa XIII của Đảng (lớp 1 và lớp 2). Ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư dự và phát biểu chỉ đạo.

Lớp bồi dưỡng gồm 95 nhân sự được quy hoạch vào Ban chấp hành Trung ương đảng CSVN khóa XIII. Trong 2,5 tháng, các học viên sẽ nghiên cứu, trao đổi, thảo luận 46 chuyên đề, trong đó 37 chuyên đề do các chuyên gia trong nước và 9 chuyên đề do các chuyên gia quốc tế thực hiện. Nội dung chương trình học tập được chia làm 6 phần: Nền tảng tư tưởng, lý luận của đảng; kinh tế; văn hóa-xã hội; xây dựng đảng và hệ thống chính trị; quốc phòng, an ninh và đối ngoại; kỹ năng lãnh đạo và quản lý. Lớp bồi dưỡng còn có hoạt động đi khảo sát thực tế tại địa phương và ở nước ngoài để các học viên nghiên cứu, tìm hiểu thêm một số kinh nghiệm thực tiễn.

Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng cho biết, hai lớp bồi dưỡng đầu tiên trong chương trình bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược của nhiệm kỳ Đại hội lần thứ XIII sẽ được tổ chức từ nay cho đến khoảng đầu năm 2020. Học viên là những nhân sự được phê duyệt quy hoạch Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XIII); quy hoạch chức danh cấp trưởng các bộ, ban, ngành, đoàn thể chính trị-xã hội ở Trung ương, giai đoạn 2020-2025; quy hoạch chức danh bí thư các tỉnh ủy, thành ủy trực thuộc Trung ương giai đoạn 2021-2026.

Như vậy có thể nói toàn bộ các ủy viên trung ương của đảng CSVN khóa 13 nhiệm kỳ 2021-2026 đã được quyết định trước khi Đại hội toàn quốc của đảng CSVN diễn ra vào đầu năm 2021.

Những đảng viên đảng CSVN không được qui hoạch, không trải qua các khóa học bồi dưỡng thì họ sẽ mất hoàn toàn quyền ứng cử vào các cơ quan lãnh đạo của đảng theo qui định tại khoản 2 điều 3(Điều lệ đảng CSVN).

Cho dù những đảng viên có tài, có đức có tự ra ứng cử thì cũng không được bầu bởi danh sách nhân sự các ủy viên trung ương khóa 13 đã được Ban chấp hành trung ương khóa 12 quyết định và trở thành nghị quyết để triển khai tới các đảng bộ các tỉnh, thành, bộ là nơi sẽ có các đoàn đại biểu tới dự Đại hội 13.

Và như vậy, khi Đại hội đảng CSVN 13 diễn ra, danh sách các ứng cử viên trung ương sẽ được đưa ra giới thiệu. Và các đại biểu chỉ có thể bầu cho các ứng cử viên đã được quyết định trước.

Theo qui định tại khoản 1 điều 9(Điều lệ đảng CSVN) thì Cơ quan lãnh đạo các cấp của đảng do bầu cử lập ra. Khoản 2 qui định:

“Cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng là Đại hội đại biểu toàn quốc. Cơ quan lãnh đạo ở mỗi cấp là đại hội đại biểu hoặc đại hội đảng viên. Giữa hai kỳ đại hội, cơ quan lãnh đạo của Đảng là Ban Chấp hành Trung ương, ở mỗi cấp là ban chấp hành đảng bộ, chi bộ (gọi tắt là cấp uỷ).”

Như vậy, Ban chấp hành trung ương khóa 12 đã tước đi quyền tự do, dân chủ trong việc ứng cử, đề cử và bầu cử của các đại biểu tới dự Đại hội đảng toàn quốc 13.

Trong nhiều thập kỷ qua, đã có rất nhiều nhà trí thức có tâm huyết ở trong và ngoài đảng CSVN kêu gọi những người lãnh đạo cao nhất của đảng CS tiến hành dân chủ hóa trong đảng và tiến tới dân chủ hóa đất nước. Nhưng những yêu cầu, đòi hỏi chính đáng, hợp lý của các nhà trí thức đã không được các quan chức lãnh đạo của đảng CS quan tâm.

Khi bản thân đảng CSVN đang nắm quyền cai trị đất nước mà không có dân chủ ngay bên trong nội bộ của đảng thì Nhân dân Việt Nam không mong đợi gì có được tiến trình dân chủ hóa đất nước do đảng CSVN khởi xướng.

Mặc dù Đại hội đảng toàn quốc XIII còn một năm rưỡi nữa mới diễn ra, nhưng gần như toàn bộ các ủy viên Ban chấp hành trung ương khóa 13 đã được qui hoạch và quyết định. Và như vậy, việc tiến hành Đại hội XIII chỉ còn là hình thức hay nói chính xác hơn là một vở kịch.

16x9 Image

Nguyễn Văn Đài VOA

Luật sư Nguyễn Văn Đài hiện đang tị nạn chính trị tại CHLB Đức. Trước đó, Nguyễn Văn Đài là thành viên Đoàn Luật Hà Nội, Trưởng Văn phòng Luật sư Thiên Ân. 

Vì các hoạt động cổ súy dân chủ, đa đảng, nhân quyền, Nguyễn Văn Đài bị hành hung nhiều lần cùng nhiều án tù trong thời gian dài: Tháng Ba, 2007, 4 năm tù và 4 năm quản chế; tháng 12, 2015, bị 20 an ninh chặn đánh và cướp hết tài sản khi vừa rời khỏi lớp học về nhân quyền; tháng 12, 2015, trên đường đi gặp phái đoàn EU thì bị bắt; tháng Tư, 2018, bị kết án 15 năm tù và 5 năm quản chế. 

Ngày 7 tháng Sáu, 2018, được phóng thích và bị trục xuất sang CHLB Đức vì lý do chính trị. 

Các bài viết của Nguyễn Văn Đài là blog cá nhân và được đăng tải với sự đồng ý của VOA nhưng không phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước Tháng Chín, 2018, thời điểm mà Nguyễn Phú Trọng chưa trở thành “tổng tịch” với việc soán cả hai ghế tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, kịch bản biến động trong chính giới Việt Nam đã tính tới phương án “Trọng nghỉ giữa nhiệm kỳ” mà do đó sẽ để lộ ra một khoảng trống quyền lực, để sau đó sẽ là cuộc đua tranh chủ yếu giữa ba nhân vật Trần Quốc Vượng (thường trực Ban Bí Thư), Trần Đại Quang (chủ tịch nước) và Nguyễn Xuân Phúc (thủ tướng). Trong đó, ứng cử viên số một và được Nguyễn Phú Trọng tin dùng hơn cả, kèm nhận lời ngợi khen “làm việc gì ra việc đó,” vẫn là Trần Quốc Vượng. Đường một chiều mang tên Nguyễn Phú Trọng
ngày 9 Tháng Mười Một năm nay, kỷ niệm 30 năm bức tường Berlin bị giật sập, chúng ta nhớ lại một câu nói vĩ đại của Tổng Thống Mỹ Ronald W. Reagan: “Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và dùng quân đội, cảnh sát chìm để bắt mọi người im lặng?”
Trung Quốc là một quốc gia vừa rộng lớn vừa có tiềm lực kinh tế mạnh, tuy nhiên phẩm chất quốc gia không thể hiện ở những điều đó. Khi ứng xử trong mâu thuẫn với quốc gia khác hoặc với chính dân chúng của mình, chính quyền Trung Quốc đã định nghĩa bản thân hoàn toàn khác. Chăm lo cho đời sống nhân dân, trong đó có việc duy trì đạo đức, định hướng phát triển văn hóa là một mục đích tồn tại của các chính quyền.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một số văn nghệ sĩ miền Nam tiếp tục có những nỗ lực nhằm duy trì những giá trị của nền Văn học - Nghệ thuật miền Nam mà từng có ý kiến cho là ‘độc hại, đồi trụy’ và từng bị cấm đoán. Nhà thơ Hoàng Hưng, từng đi tù hơn 3 năm với tội danh bị áp là "lưu truyền văn hoá phẩm phản động" chỉ vì mang theo trong người tập thơ của nhà thơ Hoàng Cầm vào năm 1982 khẳng định Văn học - Nghệ thuật tại miền Nam trước 1975 là một bộ phận của thành tựu văn học Việt Nam.
Le Monde trong loạt bài về sự thay đổi của thế giới từ 1989 đến 2019, đề cập đến « Sự báo thù của Trung Quốc ». Năm 2008, Bắc Kinh phô trương thành tựu về kinh tế cho toàn thế giới nhân Thế vận hội, và từ 2012, Tập Cận Bình tranh giành với Hoa Kỳ vị thế hàng đầu về công nghệ, đồng thời củng cố quyền lực. Lâu nay châu Âu và Hoa Kỳ vẫn có cái nhìn khoan hòa và lạc quan về một Trung Quốc đang trỗi dậy, chấp nhận cho Bắc Kinh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Tổng thống Mỹ Bill Clinton tin rằng kinh tế thị trường và internet sẽ mang lại dân chủ cho người dân Hoa lục.
Đường phố tràn ngập người Đông Berlin sang thăm người Tây Berlin, đi qua lại cửa khẩu biên giới được mở ra trên Bức tường Berlin (ảnh: The LIFE Images Collection/Getty Images/Chris Niedenthal). Bức tường Berlin sụp đổ 30 năm về trước, vào ngày 9/11/1989. Đó là một khoảnh khắc gây chấn động thế giới và đánh dấu sự khởi đầu của kết thúc Chiến tranh Lạnh – cực điểm là lật đổ chế độ độc tài Đông Đức, thống nhất nước Đức vào năm 1990 và sự sụp đổ của Liên Xô vào năm 1991. Nhưng câu chuyện về “Mauerfall” – cách mà người Đức nói đến Sự sụp đổ Bức tường Berlin – phức tạp và sâu sắc hơn nhiều so với sự hồi tưởng ngày nay.
Báo chí Pháp hôm nay dành nhiều bài vở để nói về dịp 30 năm Bức tường Berlin chia rẽ Đông – Tây sụp đổ, ngày 09/11/1989, mở đầu cho sự chấm dứt của kỷ nguyên Chiến tranh Lạnh. Sự kiện thì chỉ có một, nhưng có rất nhiều đánh giá khác nhau. Les Echos ghi nhận: Berlin kỉ niệm 30 năm trong không khí trầm lắng, trong bối cảnh cách biệt giữa hai miền nước Đức còn rất lớn. Libération nhấn mạnh : Chiến tranh Lạnh chấm dứt không hề đồng nghĩa với việc Lịch sử cáo chung, như một số tiên đoán, mà là sự lên ngôi của ''các hình thức thống trị mới'' trên phạm vi toàn cầu.
Tại phiên báo cáo công tác của cơ quan tư pháp trước Quốc hội, diễn ra trong ngày 4 tháng 11, Tổng Thanh tra Chính phủ Lê Minh Khái trình bày báo cáo năm 2019 với ghi nhận rằng công tác phòng chống tham nhũng dù đạt đạt kết quả tích cực, tuy nhiên vẫn xảy ra tình trạng một số cán bộ thuộc cơ quan bảo vệ pháp luật, cơ quan phòng chống tham nhũng lại có hành vi tham nhũng, gây bức xúc trong dư luận xã hội.
Các hành vi bức hiếp láng giềng của Bắc Kinh không chỉ được thấy trên các vùng biển bao quanh Trung Quốc, mà còn thể hiện trên đất liền, với việc khống chế nguồn nước của các con sông tỏa ra khắp khu vực. Trong bài phân tích “Trung Quốc biến nguồn nước thành vũ khí, gây thêm hạn hán ở châu Á - China is weaponizing water and worsening droughts in Asia”, công bố ngày 28/10/2019 vừa qua trên tờ báo Nhật Bản Nikkei Asian Review, giáo sư Ấn Độ Brahma Chellaney đã vạch trần thủ đoạn của Trung Quốc, lợi dụng vị trí đầu nguồn các con sông chảy qua các nước khác, ồ ạt xây đập để biến nguồn nước thành công cụ gây sức ép chính trị, với hệ quả là làm cho nạn hạn hán ở châu Á thêm nghiêm trọng.
Giới thanh niên đang đứng dậy đấu tranh khắp thế giới; ngay tại những nước độc tài khét tiếng như Egypt, Saudi Arabia. Những cuộc biểu tình chống chế độ của giới trẻ đều bộc phát, không thể đoán trước. Và thường bắt đầu từ những biến cố nhỏ. Các cuộc biểu tình đã đạt được những mục tiêu đầu tiên, như ở Hồng Kông, Ecuador, Chile, Lebanon… dù chưa thành công hoàn toàn. Nhưng sau khi tập hợp xuống đường người ta mới thấy những vấn đề lớn lâu nay vẫn bị chìm lấp có cơ hội nổi bùng lên. Cuộc tranh đấu vẫn tiếp tục.
Bảo Trợ