Người dân nghĩ gì về căng thẳng tại Bãi Tư Chính?

07 Tháng Tám 201912:08 CH(Xem: 86)
  • Tác giả :

Người dân nghĩ gì về căng thẳng tại Bãi Tư Chính?

Diễm Thi, RFA
Tàu Hải Cảnh 3901 -  tàu hạng nặng cỡ 12.000 tấn được Trung Quốc đưa tới khu vực phía bắc Bãi Tư Chính.
Tàu Hải Cảnh 3901 - tàu hạng nặng cỡ 12.000 tấn được Trung Quốc đưa tới khu vực phía bắc Bãi Tư Chính.
blank Photo: SCMP

Căng thẳng Bãi Tư Chính giữa Việt Nam và Trung Quốc đã kéo dài hơn một tháng qua và ngày một nóng hơn. Báo chí trong và ngoài nước đều đăng tải thông tin này ở những mức độ chừng mực khác nhau. Trên diễn đàn mạng xã hội, nhiều facebooker cũng rầm rộ bàn luận về chủ quyền biển đảo theo cách tìm hiểu riêng của họ. Và, cũng có một đại đa số người dân sẽ không quan tâm nhiều đến thời cuộc bởi họ còn nhiều khó khăn trong cuộc sống thường nhật phải đối mặt.

Bãi Tư Chính ra sao?

Theo Wikipedia thì Bãi Tư Chính là một cụm rạn san hô ở phía nam Biển Đông, cách bờ biển Vũng Tàu 160 hải lý và cách bờ biển Đảo Hải Nam của Trung Quốc hơn 600 hải lý. Theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS 1982), một quốc gia ngoài vùng nội thủy và lãnh hải thì từ đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải, quốc gia ven bờ được quyền có vùng đặc quyền kinh tế tối đa 200 hải lý.

Ngày 3/7/2019, Trung Quốc điều tàu Hải Dương 8 được hộ tống bởi 4 tàu hải cảnh và một tàu dân binh, trong đó có tàu Hải cảnh 3901 là tàu hạng nặng cỡ 12.000 tấn tới khu vực phía bắc Bãi Tư Chính. Đối mặt với các tàu Trung Quốc vào lúc đó chỉ có 4 tàu cảnh sát biển của Việt Nam.

Giáo sư Carl Thayer thuộc Trường Đại học New South Wales, hôm 3/8/2019 đưa trên Twitter thông tin Trung Quốc đã điều 35 tàu các loại vào vùng biển Việt Nam, có những tàu trang bị vũ khí hạng nặng. Lúc đỉnh điểm số tàu lên đến 80 chiếc.

Người dân Việt Nam hiện nay không ai biết rõ “số phận” Bãi Tư Chính ra sao nên rất nhiều giả thiết được đưa ra và bàn luận trên các diễn đàn mạng xã hội. Người nói còn, người nói mất. Phần đông (theo quan sát của RFA) hồ nghi và cho rằng Bãi Tư Chính sẽ mất nếu Chính phủ Việt Nam không có động thái phản ứng mạnh mẽ hơn trước sự thách thức của Trung Quốc.

Một cựu sĩ quan có thâm niên hơn 10 năm trong quân đội, ông Võ Minh Đức, đưa ý kiến của mình:

“Nếu nói là Tư Chính đã mất thì chưa, nhưng chuyện sắp mất chắc chắn là có nếu chính quyền không có những biện pháp cứng rắn, không có thái độ cương quyết. Tôi nghĩ ở thời điểm này thì nên lấy lại câu nói của Cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là ‘Không chấp nhận đánh đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông’ - dù tôi cũng không thích ông này.”

Cho đến bây giờ, tin tức cũng như “số phận” Bãi Tư Chính mà người dân được biết chủ yếu là qua báo đài nước ngoài và dư luận quốc tế. Giáo sư Hoàng Dũng cũng nhìn nhận sự việc qua kênh thông tin như vậy. Ông nói:

“Tôi không nghĩ Tư Chính đã mất. Đến nay tình hình vẫn diễn biến khá phức tạp. Nếu thực sự Tư Chính đã mất thì dư luận thế giới không dừng lại ở đây, bởi chuyện ở bãi Tư Chính hiện nay không chỉ liên quan tới Việt Nam.”

Với tư cách là một người dân thì phải nói tôi rất đau lòng nhưng tôi không ngạc nhiên nếu bãi Tư Chính mất. Đó là một sự tiếp nối như Việt Nam chúng ta đã mất Hoàng Sa, mất Gạc Ma... Nó càng bộc lộ rõ đó là tội ác không thể dung thứ của cộng sản Việt Nam! - Nhà báo Nguyễn Ngọc Già

Tuy nói vậy nhưng ông cũng đưa giả thiết nếu Bãi Tư Chính đã mất thì cái tội này của nhà cầm quyền Việt Nam không thể né tránh với lịch sử. Bây giờ việc cần làm là phải xét lại toàn bộ chiến lược với Trung Quốc. Ông cho rằng điều đó sẽ thúc đẩy tiến trình dân chủ ở Việt Nam. Và chỉ có cách để cho đất nước dân chủ thì chúng ta mới lấy lại được Tư Chính trong trường hợp “đã mất”.

Với giả thiết trên, Nhà báo Nguyễn Ngọc Già bày tỏ:

“Với tư cách là một người dân thì phải nói tôi rất đau lòng nhưng tôi không ngạc nhiên nếu Bãi Tư Chính mất. Đó là một sự tiếp nối như Việt Nam chúng ta đã mất Hoàng Sa, mất Gạc Ma. Nó như một cơn sóng thần. Tuy nhiên sóng thần có vồ hết tất cả tài sản của chúng ta thì chúng ta vẫn có thể gầy dựng lại, còn nếu Bãi Tư Chính mất thì đó là điều rất kinh khủng với dân tộc Việt Nam. Nó càng bộc lộ rõ đó là tội ác không thể dung thứ của cộng sản Việt Nam!”

Thông tin mơ hồ

Tuy chuyện Biển Đông nóng như vậy, có thể nói “ngay cửa nhà mình”, nhưng nhiều người dân Việt Nam vẫn như bị bịt mắt, bịt tai không biết gì hết nếu không sử dụng mạng xã hội. Cô Trần Thị Tuyết, một công nhân ở Sài Gòn bất ngờ khi trò chuyện với RFA:

“Vụ Bãi Tư Chính em không biết vì em không thấy báo chí đăng gì hết. Mất nước là do lỗi của những ông lớn, những lãnh đạo đã để Trung Quốc xâm lấn. Em là một người dân mà em có biết gì đâu. Chuyện đó để Nhà nước lo thôi. Mình ở Việt Nam mà, họ làm như thế nào mình cũng phải chịu thôi."

Giáo sư Hoàng Dũng hiện giảng dạy tại Sài Gòn cho rằng đứng trước hình ảnh xâm lược như vậy mà nhà nước không lên tiếng một cách mạnh mẽ để bảo vệ biên cương thì tính chính danh của nhà nước hoàn toàn sụp đổ:

“Tôi thấy nhiệm vụ của chính quyền là phải thông tin cho người dân. Vừa rồi nếu nói nhẹ thì “chính quyền thông tin chậm”. Nói nặng thì “chính quyền cố tình giấu diếm thông tin”. Vấn đề là tại sao họ lại đưa thông tin chậm như vậy, có thể đó là theo quán tính của cách quản lý cũ, nghĩa là họ nghĩ rằng những thông tin đó chỉ có một số người được biết. Cái thứ hai mà tôi thấy nghiêng về hơn, là nhà nước hiện nay đang rất lúng túng trong việc đối phó với Trung Quốc nói chung và vụ bãi Tư Chính nói riêng.”

Tuy nhiên, vào cuối tháng 7/2019, trong cuộc họp kín với người đồng cấp Trung Quốc Vương Nghị tại Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN lần thứ 52 ở Bangkok, Phó thủ tướng - Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh đã tố cáo Trung Quốc vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ở Biển Đông.

Trước động thái khá “dũng cảm” của Bộ trưởng Phạm Bình Minh, nhiều người dân tỏ ra vui mừng nhưng cũng không ít người cho rằng cách bày tỏ thái độ của Bộ trưởng Ngoại giao chưa thật sự kiên quyết và cứng rắn.

Ông Huỳnh Ngọc Chênh từ Hà Nội nhận định, vụ Bãi Tư Chính là phép thử của nhà cầm quyền cộng sản. Nếu chính quyền im lặng để cho Trung Quốc cưỡng đoạt có nghĩa họ bảo vệ đảng bằng mọi giá kể cả giá mất nước. Còn nếu chính quyền lên tiếng mạnh mẽ, đồng thời kêu gọi dân chúng và quốc tế lên tiếng phản ứng thì mới thấy rằng họ còn lo cho đất nước. Ông kết luận:

“Đến bây giờ họ vẫn không cho dân biết gì về diễn biến ở Tư Chính có nghĩa là họ sợ dân hơn là sợ kẻ thù. Họ giấu diếm để thỏa hiệp với kẻ thù!”

Mọi việc để chính phủ lo?

Mạng báo South China Morning Post vào ngày 17 tháng 7 dẫn phân tích của Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải (AMTI) thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược & Quốc Tế (CSIS) ở thủ đô Washington DC, Hoa Kỳ rằng nguy cơ đụng độ giữa tàu Trung Quốc với tàu của Việt Nam và Malaysia tăng cao tại  Biển Đông trong những tuần gần đây khi mà Trung Quốc cố cản trở hoạt động thăm dò dầu khí của hai nước này ở khu vực đó.

AMTI nêu rằng Bắc Kinh cho thấy rõ ý muốn này càng tăng khi sử dụng vũ lực và đe dọa nhằm cản trở mong ước thăm dò dầu khí của các nước láng giềng. Trước sự ngang ngược của Trung Quốc, nhiều quốc gia đã lên tiếng, trong đó có Mỹ khi ngày 29/7/2019, các thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ đã viết thư gửi đến ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo phản ứng Trung Quốc vi phạm công ước LHQ về luật biển.

Tôi nghĩ ở thời điểm này thì nên lấy lại câu nói của Cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là ‘Không chấp nhận đánh đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông’ - dù tôi cũng không thích ông này. - Ông Võ Minh Đức

Qua đó có thể thấy tình hình tranh chấp biển Đông và chuyện Bãi Tư Chính không còn là chuyện của riêng Việt Nam, thế nhưng rất tiếc nhiều người dân thừa nhận họ không biết nên làm gì trong lúc này. Ông Võ Minh Đức, một người dân, cho biết:

“Với tư cách là một người dân, nói thật tôi cũng không biết phải làm gì. Những biện pháp biểu tình, phản đối thì người dân mất niềm tin rồi vì nhà nước đàn áp, đánh đập. thậm chí bỏ tù dân…”

Ông Võ Minh Đức bày tỏ sự bất bình khi cùng lúc Trung Quốc xâm lấn chủ quyền biển Việt Nam thì các cấp lãnh đạo vẫn tiếp tục giao hảo với Trung Quốc với chuyến đi của Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân đến nước này để củng cố 'đối tác chiến lược toàn diện' từ ngày 8 đến 12/7/2019. Tiếp đến là Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung ương Võ Văn Thưởng, sang Trung Quốc tham dự hội thảo lý luận lần thứ 15 giữa hai đảng vào ngày 21 và 22/7/2019.

Ở một động thái khác, theo nhận định của một số nhà quan sát thì bản chất việc Trung Quốc có hành động xâm lấn Bãi Tư Chính là tranh chấp Biển Đông và cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung.

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già đưa ra những nhận định liên quan:

“Với tư cách là một người Việt Nam, tôi cũng không biết làm gì bởi tôi chỉ là một người dân bình thường. Tôi chỉ mong rằng tình hình đã như thế này thì chỉ có phương pháp “dĩ độc trị độc”, cụ thể cuộc thương chiến giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc được đẩy lên cao. Và tôi cũng rất mong Hoa Kỳ có những đòn trừng phạt kinh tế đối với đảng cộng sản Việt Nam, đối với Bộ chính trị và đối với những kẻ tham nhũng.

Tất nhiên khi những đòn đánh kinh tế áp vô cho Việt Nam thì người dân sẽ phải hứng chịu. Tôi hiểu rõ điều đó. Tuy nhiên có gì mà không phải trả giá?!”

Ông nêu một câu nói phổ biến trên thế giới là “Freedom is not free - Tự do không miễn phí” và liên hệ đến sự trả giá của người dân Việt Nam sau chiến tranh:

“Nếu buộc thì chúng ta phải trả giá như thời kỳ tăm tối lầm than sau 1975 mà người dân Việt Nam còn ở trong nước đã phải trả giá.”
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
rưởng Đặc khu Hồng Kông Carrie Lam đã gạt ra bên lề những người trẻ bằng tuyên bố “họ không có đóng góp gì cho xã hội”. Về chúng tôi, chúng tôi xin hỏi lại bà rằng: Ai là người không cho phép người trẻ có “đóng góp gì” cho xã hội? Ai đã cấm người trẻ, những ứng viên được bầu chọn một cách dân chủ, tham gia vào chính trị? Ai đã quyết định phớt lờ nguyện vọng của nhân dân và đưa ra dự luật dẫn độ bị ghét bỏ ngay từ đầu?
Vụ Bãi Tư Chính, xảy ra trong ba năm liên tiếp từ 2017 đến 2019, phải chăng là phép thử của một Trung Quốc tham lam và hiếu chiến không chỉ với Việt Nam mà cả với Mỹ? Và nếu đúng thế, phải chăng mức độ căng thẳng Việt-Trung ở Biển Đông đang và sẽ tỷ lệ thuận với mức độ xung đột trong chiến tranh thương mại Mỹ-Trung? Tuy chưa có thực tế thật rõ ràng để giải đáp cho những câu hỏi trên, nhưng trong quá khứ gần vẫn có một mối dây liên hệ về ý đồ thực sự của Bắc Kinh: Vụ mỏ khí đốt Cá Voi Xanh.
Câu chuyện nữ đại úy công an Lê Thị Hiền hành hung, chửi bới nhân viên hàng không tại sân bay Tân Sơn Nhất vài tuần trước tưởng đã nguội bớt đi vì những tin tức thời sự chồng chất, nào ngờ lại một lần nữa gây xôn xao dư luận. Chứng cứ, thái độ lỗ mãng của người nữ đại úy này như thế nào thế nào thì những thước phim mộc được quay tại chỗ và đưa lên mạng đã thể hiện rõ ràng với bất cứ ai xem qua. Nhưng nay bà bỗng tố ngược là phim đã bị "chỉnh sửa, photoshop ", phim thiếu cảnh bà "bị sỉ nhục, hành hung trước" nên mới nổi cơn thịnh nộ và người nữ nhân viên bị bà chửi mắng, ôm mặt khóc là "diễn sâu" đóng kịch. Cũng như cả hai mẹ con đã bị "giam lỏng" như thế nào.
Hôm 23 tháng Tám vừa qua, Tạp Chí Cộng Sản tại Việt Nam, có bài tựa đề “Nhập khẩu thuyết “Tam Quyền Phân Lập” hay lá bài cổ xúy bất ổn chính trị, xung đột quyền lực”. Đây là bài xã luận dài của tác giả Trần Hậu Thành, một tiến sĩ thuộc ban Tổ Chức Trung Ương đảng Cộng Sản Việt Nam, phân tích về Tam Quyền Phân Lập, nhấn mạnh đó là học thuyết du nhập từ bên ngoài, cũng là nguồn gốc của điều ông tiến sĩ này cho là cổ xúy bất ổn và xung đột quyền lực.
« Các nước châu Á phải đứng dậy bảo vệ độc lập và chủ quyền ». Đó là lời kêu gọi của thủ tướng Úc Scott Morrison tại Hà Nội ngày 23/08/2019 trong bối cảnh Trung Quốc leo thang khống chế Biển Đông. Cũng trong tình thế này, giáo sư Hugh White, một chuyên gia địa chiến lược, cựu cố vấn an ninh quốc phòng Úc kêu gọi « trang bị vũ khí hạt nhân » đối đầu với Bắc Kinh qua quyển sách trắng « Làm cách nào để bảo vệ nước Úc ». Để tìm hiểu vì sao sách lược an ninh của Úc « thay đổi toàn diện » và thay đổi như thế nào trong điều kiện khả thi nhất, RFI đặt câu hỏi với nhà phân tích Lưu Tường Quang từ Sydney.
Cuộc chiến tranh thương mại Mỹ - Trung mang tính đối kháng sống còn. Nó được cấu thành bởi một chuỗi các cuộc chiến cục bộ. Và sự đối kháng sống còn sẽ không bao giờ kết thúc trước khi xuất hiện một thể chế dân chủ ở Trung Quốc. Chiến tranh thương mại Mỹ - Trung chỉ là một mặt trận trong cuộc chiến tranh đối đầu toàn diện Mỹ - Trung – là cuộc đối đầu lớn nhất và sẽ dài lâu nhất kể từ sau cuộc đối đầu Mỹ - Xô ở thế kỷ trước. Cuộc chiến tranh thương mại Mỹ - Trung mang tính đối kháng sống còn. Nó được cấu thành bởi một chuỗi các cuộc chiến cục bộ. Và sự đối kháng sống còn sẽ không bao giờ kết thúc trước khi xuất hiện một thể chế dân chủ ở Trung Quốc.
Để hóa giải các chỉ trích của quốc tế về những hành động của Trung Quốc ở vùng Biển Đông, Bắc Kinh có vẻ đang muốn sử dụng lá bài cùng thăm dò dầu khí với Philippines, một trong những quốc gia có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc trên vùng biển này. Vào tháng 11 năm ngoái, hai nước Trung Quốc và Philippines đã ký một biên bản ghi nhớ “nhằm tạo một khuôn khổ không mang tính ràng buộc pháp lý” về việc cùng thăm dò và khai thác các nguồn tài nguyên ở Biển Đông, được xem là một vùng có trữ lượng dầu khí rất lớn.
Nhưng có lẽ sách lược của Úc là chẳng khác gì sách lược của Hoa Kỳ: những quốc gia này trông chờ giới chóp bu Việt Nam tự đi bằng chính đôi chân của mình trước khi tìm cách dựa dẫm vào ngoại viện. Sách lược đó có thể sẽ không có hành động hỗ trợ nào cho Việt Nam nếu chế độ này vẫn ngả ngớn đu dây với Trung Quốc, thậm chí còn không có nổi một thao tác kiện Bắc Kinh ra tòa án quốc tế và nổ súng chỉ thiên trước tàu Trung Quốc.
Bắc Kinh lớn tiếng kể tội Mỹ là “kích động với ác ý” tình hình Biển Đông sau khi bị Ngũ Giác Đài lên án “can thiệp áp chế” vào hoạt động dầu khí của Việt Nam trên Biển Đông. Hôm Thứ Ba, 27 Tháng Tám, 2019, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc phản ứng lại bản tuyên bố của Bộ Quốc Phòng Mỹ đả kích các trò quấy nhiễu, cản trở hoạt động khai thác và dò tìm dầu khí của Việt Nam tại khu vực bãi Tư Chính và phụ cận. Phát ngôn viên Geng Shuang (Cảnh Sảng) nói rằng Mỹ vẫn cứ lập đi lập lại “các lời bình luận không suy nghĩ, những lời chỉ trích tùy tiện chống Trung Quốc, hoàn toàn xuyên tạc thực tế và lẫn lộn cái đúng với cái sai.”
Thứ sáu tuần rồi 23/8/2019, một người bạn của tôi là từ Hoa Kỳ sang thăm có kêu gọi tôi ủng hộ phong trào thoát Trung do tổ chức anh đang vận động. Tổ chức của anh là một tổ chức đấu tranh cách mạng, theo chủ thuyết nhân bản, thành lập tại Hoa Kỳ vào năm 1992. Xin nêu rõ điều này để tránh hiểu lầm với các tổ chức khác vì những điều tôi góp ý là nhìn chung cho các tổ chức đấu tranh cách mạng. Cảm thấy cuộc trò chuyện khá thú vị tôi xin viết lại cũng vừa để ghi nhớ vừa để chia sẻ cùng bạn đọc. Nhân bản kiểu cách mạng.
Bảo Trợ