‘Muốn chính quyền sợ, phải lên tiếng với quốc tế’

20 Tháng Bảy 20194:44 SA(Xem: 254)
  • Tác giả :

Phải làm sao ‘quốc tế hóa’ những hành vi đàn áp về tự do tôn giáo của chính quyền Việt Nam để quốc tế can thiệp, nếu không thì những hành động đấu tranh cho tự do tôn giáo ở trong nước sẽ không hiệu quả, các nhà hoạt động vì tự do tôn giáo Việt Nam nói với VOA.

Các nhà hoạt động, vốn là lãnh đạo tinh thần hay nạn nhân của sự đàn áp tôn giáo ở Việt Nam, hôm 15/7 có buổi trao đổi, trình bày về ‘Tự do Tôn giáo ở Việt Nam: Cơ hội và Thách thức’ tại Freedom House, tổ chức cổ súy nhân quyền quốc tế có trụ sở ở thủ đô Mỹ, nhân dịp họ đến Washington D.C. tham dự Hội nghị Cấp Bộ trưởng về Tự do Tôn giáo Quốc tế.

‘Sợ quốc tế lên án’

Trao đổi với VOA, đạo hữu Lương Xuân Dương thuộc đạo Cao Đài, vốn là tù nhân tôn giáo trong nước và bị chính quyền truy nã, cho biết rằng từ kinh nghiệm đấu tranh của ông, ông thấy rằng ‘phải luôn tìm đến những tổ chức, những người có khả năng giúp đỡ để mở rộng tiếng nói của mình ra với cộng đồng quốc tế’.

“Bởi vì nhà cầm quyền Việt Nam coi thường tiếng nói của người dân nhưng rất e dè nhận xét của quốc tế,” ông giải thích. “Bằng chứng là họ luôn che đậy thực trạng vi phạm nhân quyền và tôn giáo. Điều đó cho thấy họ cũng biết sợ.”

“Chúng ta làm điều họ sợ là đưa sự vi phạm của họ ra quốc tế theo đúng cách và đúng việc. Điều đó sẽ giúp từng bước đẩy lùi các vi phạm tôn giáo,” ông lập luận.

Đạo hữu Lương Xuân Dương cũng chia sẻ những kinh nghiệm làm sao để cho việc đấu tranh tôn giáo đạt hiệu quả, trong đó ông kêu gọi ‘tự tin việc chúng ta làm là điều đúng, là lẽ phải’, ‘tin tưởng rằng người thân, bạn bè và đạo hữu của mình vẫn tiếp tục con đường tranh đấu của mình’ và ‘tin tưởng vào Thượng Đế sẽ giúp đỡ cho con người làm những điều tốt’.

“Trong cuộc đấu tranh với bạo quyền thì tinh thần là điều quan trọng, nếu tinh thần chúng ta không vững thì ngay lập tức họ xen vào chỗ không vững đó để đánh gục chúng ta,” ông giải thích.

Ông cho biết mặc dù đấu tranh cho quyền tự do cho giáo phái của ông từ năm 1996 nhưng lúc đầu ‘sự đấu tranh đó không có hiệu quả’.

“Bắt đầu từ năm 2014, chúng tôi bắt được liên lạc với tổ chức BPSOS và chúng tôi đã được huấn luyện về cách viết báo cáo, cách thu thập tin tức, về những quyền cơ bản về tôn giáo,” ông nói và cho biết nhờ đó mà sự đấu tranh của ông đã có kết quả hơn.

Đạo hữu Lương Xuân Dương đưa ra ví dụ là hồi năm 2015 chính quyền đã huy động lực lượng công an cùng người của ‘Chi phái 97’ (Giáo phái Cao Đài do chính quyền lập ra kể từ năm 1997 và hiện đang là dòng chính của Đạo Cao Đài trong nước) đến ‘đập phá’ tại một buổi Lễ Thượng tượng ở tư gia một đạo hữu ở huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh, và ‘lấy luôn cả thánh tượng’.

“Chúng tôi đã công khai việc đó ra và gửi những hình ảnh vi phạm đâu đó rõ ràng. Một tháng chúng tôi đã có một Lễ Thượng tượng như vậy ở gần Tòa thánh Tây Ninh. Hơn 8 họ đạo của Chi phái 97 cùng hơn 50 công an và dân quân đến trước nhà của đạo hữu ở huyện Châu Thành nhưng họ không dám vào nhà và không dám tự tiện đập phá như trước nữa,” ông kể.

“Từ đó cho đến sau nay, chúng tôi đã tiến về đến sát Tòa thánh Tây Ninh để làm Lễ Thượng tượng nhưng Chi phái 97 không dám động binh và không dám hung hăng như trước,” ông nói. “Không phải họ tử tế hơn mà do chúng tôi mạnh hơn.”

Tuy nhiên, ông cũng nói là chi phái Cao Đài của ông vẫn chưa thành công trong việc ‘đòi Chi phái 97 trả lại Tòa thánh Tây Ninh’ và tổ chức BPSOS cũng như các tổ chức khác đang giúp ‘quốc tế hóa vấn đề đạo Cao Đài ra Liên Hiệp Quốc’.

“Chi phái 97 là của Đảng Cộng sản lập ra. Họ có niềm tin của họ. Họ tin vào Đảng thì họ cứ việc hoạt động theo đường lối của Đảng. Nhưng họ phải đi về cơ sở của họ lập ra để họ tu. Chúng tôi không vi phạm quyền tự do tôn giáo của họ thì họ cũng không được vi phạm quyền tự do tôn giáo của chúng tôi. Họ phải trả cơ sở thờ tự, không được ăn cắp danh hiệu chúng tôi để lừa dối quốc tế như 20 năm qua,” ông Dương kêu gọi.

Về lý do chính quyền Việt Nam đàn áp các tôn giáo, nhất là Đạo Cao Đài, đạo hữu Lương Xuân Dương cho rằng ‘do các tôn giáo đều có tổ chức sẵn nên nếu tôn giáo đó đoàn kết lại thì sẽ là lực lượng đối kháng đối với nhà cầm quyền’.

“Đạo Cao Đài đối kháng với chủ nghĩa cộng sản trực diện hơn nữa do chúng tôi chủ trương hữu sản con người về mặt vật chất lẫn tinh thần,” ông phân tích.

‘Tự do không phải là theo chính quyền’

Về phần Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tổ chức tố cáo bị chính quyền trong nước đàn áp kể từ khi Giáo hội Phật giáo Việt Nam do nhà nước bảo trợ ra đời, Hòa thượng Thích Viên Lý, vốn trước đây là Viện phó Viện Hóa đạo và hiện là Chủ tịch Hội đồng Điều hành Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại, cho rằng Giáo hội ‘đã bị phân hóa một cách trầm trọng và hiện đã tê liệt’.

Ông nói sự đấu tranh của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất thiếu hiệu quả ‘một phần do nội bộ thiếu đoàn kết’.

“Cần phải lắng nghe, tôn trọng, nâng đỡ, bảo vệ nhau chứ không phải nhìn nhau với sự nghi ngờ,” ông nói. “Các nhà lãnh đạo phải ngồi lại với nhau để có những sách lược và tầm nhìn để biến những hoài bão lớn thành hiện thực.”

“Chính sách của chính quyền cộng sản Việt Nam đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là luôn tìm cách triệt hạ một cách rất tinh vi, có hệ thống… Họ luôn tìm cách kiểm soát, áp đặt, khống chế, tách ra, đe dọa đủ cách,” ông nói thêm.

Khi được hỏi về sự phát triển của Phật giáo trong nước dưới sự hướng dẫn của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Hòa thượng Thích Viên Lý giải thích rằng ‘những ai theo chính sách của họ (chính quyền) thì họ có phần dễ dãi, nhưng điều đó không có nghĩa là tự do’.

“Tư do tôn giáo không có nghĩa là đi theo chính sách của nhà cầm quyền nào đó, đặc biệt là nhà cầm quyền độc tài toàn trị,” ông nói thêm.

Ông nói ‘trên mặt hình thức thì Phật giáo trong nước hoạt động tích cực, năng động’ nhưng ‘trên vấn đề tâm linh thì phải làm sao cho con người thật sự hạnh phúc và tự do’.

‘Không có động cơ chính trị’

Về sự đấu tranh của Công giáo và Tin Lành, anh Y Phic Hdok, một người Thượng Tây Nguyên theo đạo Tin Lành cũng là một nạn nhân tố cáo bị đàn áp và hiện đang tị nạn ở Thái Lan, cho biết ‘những người theo các hội thánh tại gia thì chính quyền luôn đến gia đình họ sách nhiễu và không cho phép họ thờ phượng Chúa’.

Anh cho biết rằng vấn đề khó khăn nhất trong đấu tranh cho tự do tôn giáo là ‘sự kết nối với cộng đồng quốc tế’ và ‘hiểu biết về quyền lợi của mình’.

“Do đó họ không ý thức quyền lợi của mình khi bị bắt bớ hay đàn áp, nên không tự bào chữa cho mình được,” anh giải thích. “Họ cũng không thể nói lên với những người bên ngoài để cùng đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của họ.”

Anh Y Phic Hdok cũng bác bỏ tố cáo từ phía chính quyền rằng những hoạt động đấu tranh của Công giáo và Tin Lành là ‘mang tính chính trị’ nhằm mục đích chống đối chính quyền của Đảng Cộng sản.

“Đối với tôi và những người tôi làm việc cùng, chúng tôi thực sự đấu tranh cho quyền tự do tôn giáo chứ không hoạt động chính trị,” anh nói thêm, “Chúng tôi chỉ đấu tranh cho quyền lợi của mình để chúng tôi có một nhà thờ và có thể thờ phượng Chúa một cách tự do.”

Khi được hỏi về lý do người Thượng theo Ki-tô giáo bị đàn áp, anh Y Phic Hdok lập luận theo suy nghĩ của anh rằng ‘người Thượng Tây Nguyên đã từng đi theo giúp Pháp, Mỹ’ và ‘những giáo sỹ mang đạo Tin Lành đến Tây Nguyên là người Mỹ’ nên ‘chính quyền Việt Nam luôn nghi ngờ người Tin Lành hay Công giáo là đang làm việc cho Mỹ hay đang làm việc gì đó phía sau để chống lại Nhà nước hay lật đổ chính quyền’.
Theo VOA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dựa vào cách báo chí kháo các sai phạm của chính trị gia Hà thành, người ta có thể thấy cả bí thư lẫn chủ tịch Hà Nội đều đang trong tầm ngắm của chiếc lò thiêu đốt sự nghiệp của nhiều chính trị gia. Hiển nhiên đường quan lộ của họ còn tuỳ xem kết quả điều tra các vụ án liên quan trong thời gian tới đây. Người ta đã chứng kiến cú ngã ngửa trên đường quan lộ kéo tới khúc quanh ngục lộ của bí thư Sài thành Đinh La Thăng. Câu “làm rõ tới đâu xử lý tới đó” là của sếp cũ của cả hai ông Đinh La Thăng và Hoàng Trung Hải, đương kim bí thư Hà Nội. Chỉ có điều dưới thời ông Nguyễn Tấn Dũng, các sai phạm của nhiều đồ đệ chưa bao giờ được làm rõ.
nếu Việt Nam không còn tranh chấp chủ quyền với Bắc Kinh ở Biển Đông và không còn đưa ra một thái độ chống Trung Quốc trong ASEAN, thì Mỹ không có lý do gì để nâng niu Việt Nam. Nếu Hà Nội gắn kết chặt chẽ hơn với Bắc Kinh, thì Mỹ sẽ tìm cách thay đổi chế độ ở Hà Nội. Và nếu Hà Nội liên kết chặt chẽ hơn với Bắc Kinh, người dân Việt Nam phản đối với con số lớn chưa hề thấy trong nhiều thập niên. Theo tôi, Đảng Cộng sản có nhiều thứ để mất trong nước và quốc tế nếu nó nghiêng hẳn về với Bắc Kinh hơn với Washington.
Từng ủng hộ phong trào chống Mỹ của Mặt trận Giải phóng Miền nam Việt Nam từ năm 1970 và gắn bó với chính quyền Cộng sản sau 1975, nhưng nhà văn và đạo diễn phim tài liệu người Pháp André Menras nay đã nhận ra rằng giới lãnh đạo Việt Nam đã “hành xử lạ đời” đối với chính người dân của họ và với bản thân ông. Ông là người nước ngoài đầu tiên nhập quốc tịch Việt nhưng đã trở thành “đối tượng” bị theo dõi của an ninh. Vào năm 1970, khi sang Việt Nam dạy tiếng Pháp, thầy giáo Menras ở tuổi đôi mươi đã tham gia rải truyền đơn và treo cờ Mặt trận Giải phóng Miền nam Việt Nam trên tượng thủy quân lục chiến trước Hạ nghị viện của Việt Nam Cộng hòa để lên tiếng về quyền con người trong Chiến tranh Việt Nam. Và nay, sau gần 45 năm kể từ cuộc chiến kết thúc, ông một lần nữa lên tiếng bênh vực cho người Việt Nam, trước sự vi phạm “trắng trợn” và “lạ đời” của chính quyền Cộng sản.
Ông Donald Trump sắp trở thành vị tổng thống thứ ba trong lịch sử Hoa Kỳ bị Quốc Hội luận tội. Tuy nhiên, tương lai chính trị của tổng thống Mỹ thứ 45 vẫn không bế tắc như phe đối lập hy vọng. Trái với tiên liệu của đảng Dân Chủ từ nhiều tháng qua, khả năng chủ nhân Nhà Trắng tái đắc cử ngày càng được củng cố. Với thiểu số tại Thượng Viện, phe Dân Chủ khó có hy vọng truất phế được tổng thống Donald Trump cho dù bản luận tội đưa ra hai cáo buộc rất nghiêm trọng : lạm dụng quyền lực phục vụ quyền lợi cá nhân và cản trở Quốc Hội.
Cần phải nói rõ: Trung Quốc là một chế độ đàn áp với những chính sách hoàn toàn phi tự do, từ cấm đoán tự do ngôn luận cho đến cầm tù các nhóm tôn giáo thiểu số. Trong năm năm qua, họ đã tăng cường kiểm soát chính trị và kinh tế ở trong nước. Còn ở nước ngoài, họ là kẻ ganh đua và trong một số lĩnh vực là đối thủ của Mỹ.
Nhược điểm của châu Âu là vấn đề tài chính, như giải thích của ông Nocetti, Viện Quan Hệ Quốc Tế Pháp : "Nói về phương tiện cần được huy động, quan trọng nhất là vế tài chính. Đây là cốt lõi của vấn đề và cũng là nhược điểm của châu Âu. Chúng ta thấy rằng, để phát triển mạng công nghệ thông tin đời mới, ngân sách của một vài quốc gia trong Liên Âu là không đủ".
Các vị trí mà quan chức Trung Quốc nắm lấy trong các định chế quốc tế thường ít được các nước quan tâm, nhưng mỗi một chiếc ghế giành được lại giúp tăng thêm một ít ảnh hưởng cho Bắc Kinh. Mỗi lần có cuộc bỏ phiếu về một vấn đề mà Trung Quốc coi là quan trọng, các nhà ngoại giao nước này thường thẳng thừng đề nghị một sự đổi chác : hoặc tài trợ cho một dự án nào đó, hoặc đe dọa cắt nguồn tiền ; tóm lại là mua quan hệ.
Thượng đỉnh Khí hậu của Liên Hiệp Quốc (COP 25) khai mạc hôm qua, 02/12/2019, với lời cảnh tỉnh đầy hình ảnh của tổng thư ký Antonio Guterres : Xin mọi người hãy đừng làm ''những con đà điểu lững thững dạo chơi'', trong lúc thế giới đang bốc cháy (1). Trước thềm thượng đỉnh, kinh tế gia nổi tiếng người Mỹ Jeremy Rifkin cho ra mắt cuốn sách "Le New Deal vert mondial" tại Pháp.
Nếu Hạ viện tiến hành việc luận tội chỉ dựa trên các cáo buộc về Ukraine, thì bản luận tội này sẽ nổi bật trong các bản luận tội hiện đại là vụ kiện ngắn nhất, với hồ sơ chứng cứ mỏng nhất, và căn cứ hẹp nhất từng được sử dụng để luận tội một tổng thống. Điều đó không tốt cho các tổng thống tương lai, những người phải lãnh đạo một quốc gia đôi khi có sự chia rẽ rất gay gặt và cay đắng.
Bắc Kinh lợi dụng lỗ hổng của lịch sử và nhận vơ một thuật ngữ hiện đại để ngon ngọt rao bán Sáng kiến Vành đai và Con đường Bertil Lintne - Hoàng Thủy Ngữ (Danlambao) dịch - Nếu truyền thông nhà nước Trung Quốc và các cơ quan tuyên truyền khác đáng tin thì, với Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI), Tập Cận Bình đang mở lại các tuyến đường thương mại chạy quanh thế giới từ thời cổ đại, được biết đến với cái tên “Con đường Tơ lụa”. Thật vậy, những dự án đầu tư cơ sở hạ tầng thương mại trị giá 1 ngàn tỷ USD của BRI được gọi là “Silk Road Fund”.
Bảo Trợ