Thư của Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

16 Tháng Sáu 20194:24 SA(Xem: 177)

Thư của Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

blank
* Từ trung tâm giam giữ Lục Chi Giác, Joshua Wong (Hoàng Chí Phong) - tổng thư ký của đảng dân chủ Demosistō và là một trong những người lãnh đạo Phong trào Dù Vàng của Hồng Kông (năm 2014) đã gửi thư cho chuyên mục Ý Kiến của tạp chí Time hôm 14/6/2019. Đây là một lá thư đầy cảm xúc! Xin được dịch lại để bạn bè trong thôn cùng đọc.


Tôi đang ở trong tù vì tôi đã tranh đấu cho tự do của thành phố tôi đang sống. Luật dẫn độ của Hồng Kông sẽ là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp nơi.
Vào tháng 12 năm 2014, trong những ngày cuối cùng của Phong trào Dù Vàng, những bảng rôn nổi bật tuyên bố “Chúng tôi sẽ quay trở lại” được treo dọc theo đường Harcourt, một trong ba lối đi chính bị những người biểu tình ôn hoà ủng hộ dân chủ chiếm giữ trong gần ba tháng. Cuộc biểu tình đã không đạt được mục tiêu đòi quyền bỏ phiếu phổ quát thực sự để bầu người điều hành đặc khu của chúng tôi, nhưng nó đã đánh thức một thế hệ người Hồng Kông nhằm chống lại sự can thiệp của Bắc Kinh và cho thấy tiềm năng của sự bất tuân dân sự.


Lời hứa đó nay đã được thực hiện khi hơn 1 triệu người xuống đường chống lại dự luật Dẫn độ cho phép Bắc Kinh yêu cầu dẫn độ bất kỳ cá nhân nào từ Hồng Kông. Trưởng đặc khu sẽ là người có tiếng nói cuối cùng, nhưng vì ông ta hoặc bà ta được chính phủ Trung Quốc tuyển chọn kỹ lưỡng, nên chúng tôi có đủ lý do để gặp rắc rối. 
Tuy nhiên, cuộc tuần hành ôn hòa vào ngày 9 tháng 6 đã thất bại trong việc thay đổi quyết tâm không lay chuyển của bà Lâm, buộc người biểu tình phải thực hiện bước tiếp theo. Tôi đã vô cùng xúc động khi thấy những người biểu tình trên truyền hình chống lại chính quyền để chiếm lại đường Harcourt. Năm năm trước, tôi đã bị tạm giam tại đồn cảnh sát khi điều tương tự như vậy xảy ra. Tôi đã bỏ lỡ hành động một lần nữa nhưng ở một nơi khác: Trung tâm giam giữ Lệ Chi Giác. Là một thủ lãnh sinh viên của Phong trào Dù, tôi đang thụ án lần thứ ba trong tù.


Ở đây, thông tin về thế giới bên ngoài có thể bị hạn chế, nhưng tôi tận dụng mọi cơ hội để theo dõi tin tức trên truyền hình hoặc trên báo. Điều kiện vệ sinh trong tù kém, và không có gì khác để làm sạch bàn ngoài kem đánh răng. Vào những ngày hè, cái nóng khắc nghiệt đến mức không thể chịu nổi, nóng đến nổi mà việc bật quạt dường như chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Tôi ở chung buồng giam với năm tù nhân khác gần như không có sự riêng tư và chỉ có một nhà vệ sinh ngồi xổm. Khoảnh khắc tôi mong chờ nhất mỗi ngày là khi hai người bạn hoặc thành viên gia đình đến thăm; Tôi nhìn thấy họ qua ô kính và nói chuyện qua điện thoại.
Sự thiếu tự do của tôi hôm nay là một cái giá mà tôi biết rằng tôi sẽ phải trả cho thành phố mà tôi yêu. Trong 5 năm kể từ Phong trào Dù Vàng, nhưng đặc biệt là từ năm 2017, khi bà Lam nhậm chức, quyền tự chủ của chúng tôi đã hạn chế nhiều: những ứng cử viên đối lập bị Bắc Kinh coi là không thể chấp nhận bị cấm tranh cử; Đảng Dân tộc Hồng Kông độc lập bị đặt hoàn toàn ngoài vòng pháp luật; một dự luật đề xuất sẽ hình sự hóa những cá nhân không tôn trọng “Tháng ba của những người tình nguyện”. Trung Quốc đã hạ quyết tâm khiến cho Hồng Kông trở nên như vậy. Không có tự chủ sẽ có nghĩa là tất cả sẽ bị hạn chế quyền tự do.


“Không thể có một cuộc cách mạng hoà bình”, Tổng thống John John Kennedy đã từng nói, “cuộc cách mạng sẽ biến thành bạo lực là điều không thể tránh khỏi”. Trong khi tôi vững tin rằng đấu tranh bất bạo động là cách tốt nhất để bảo vệ chúng tôi, Trung Quốc và chính phủ bù nhìn ở Hồng Kông phải chịu trách nhiệm cho sự leo thang của cuộc khủng hoảng hiện nay. Và nó không phải là một trường hợp riêng lẻ. Âm mưu bành trướng của Bắc Kinh kéo dài và rộng khắp, từ Đài Loan và Tân Cương đến Biển Đông và xa hơn nữa. Tuy nhiên, điều này kết thúc, thành phố của chúng ta sẽ không bao giờ trở lại như cũ.


Vì lợi ích kinh doanh và an ninh của Mỹ cũng bị đe dọa bởi các thỏa thuận dẫn độ có thể xảy ra với Trung Quốc, tôi tin rằng đã đến lúc Washington phải đánh giá lại Đạo luật Chính sách Hồng Kông của Hoa Kỳ năm 1992, điều chỉnh quan hệ giữa hai bên. Tôi cũng kêu gọi Quốc hội xem xét Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông. Phần còn lại của cộng đồng quốc tế nên có những nỗ lực tương tự. Một chiến thắng cho Bắc Kinh là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp mọi nơi. Những ai quan tâm đến tình hình hiện nay sẽ gửi một thông điệp quan trọng tới chính quyền Trung Quốc rằng dân chủ, chứ không phải độc tài, là con đường của tương lai. Nó cũng nuôi dưỡng cho hy vọng của chúng ta còn mãi khi biết rằng chúng ta không chiến đấu một mình.
Nguyên văn lá thư trên Tạp chí Time: 
Người dịch:
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một số văn nghệ sĩ miền Nam tiếp tục có những nỗ lực nhằm duy trì những giá trị của nền Văn học - Nghệ thuật miền Nam mà từng có ý kiến cho là ‘độc hại, đồi trụy’ và từng bị cấm đoán. Nhà thơ Hoàng Hưng, từng đi tù hơn 3 năm với tội danh bị áp là "lưu truyền văn hoá phẩm phản động" chỉ vì mang theo trong người tập thơ của nhà thơ Hoàng Cầm vào năm 1982 khẳng định Văn học - Nghệ thuật tại miền Nam trước 1975 là một bộ phận của thành tựu văn học Việt Nam.
Le Monde trong loạt bài về sự thay đổi của thế giới từ 1989 đến 2019, đề cập đến « Sự báo thù của Trung Quốc ». Năm 2008, Bắc Kinh phô trương thành tựu về kinh tế cho toàn thế giới nhân Thế vận hội, và từ 2012, Tập Cận Bình tranh giành với Hoa Kỳ vị thế hàng đầu về công nghệ, đồng thời củng cố quyền lực. Lâu nay châu Âu và Hoa Kỳ vẫn có cái nhìn khoan hòa và lạc quan về một Trung Quốc đang trỗi dậy, chấp nhận cho Bắc Kinh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Tổng thống Mỹ Bill Clinton tin rằng kinh tế thị trường và internet sẽ mang lại dân chủ cho người dân Hoa lục.
Đường phố tràn ngập người Đông Berlin sang thăm người Tây Berlin, đi qua lại cửa khẩu biên giới được mở ra trên Bức tường Berlin (ảnh: The LIFE Images Collection/Getty Images/Chris Niedenthal). Bức tường Berlin sụp đổ 30 năm về trước, vào ngày 9/11/1989. Đó là một khoảnh khắc gây chấn động thế giới và đánh dấu sự khởi đầu của kết thúc Chiến tranh Lạnh – cực điểm là lật đổ chế độ độc tài Đông Đức, thống nhất nước Đức vào năm 1990 và sự sụp đổ của Liên Xô vào năm 1991. Nhưng câu chuyện về “Mauerfall” – cách mà người Đức nói đến Sự sụp đổ Bức tường Berlin – phức tạp và sâu sắc hơn nhiều so với sự hồi tưởng ngày nay.
Báo chí Pháp hôm nay dành nhiều bài vở để nói về dịp 30 năm Bức tường Berlin chia rẽ Đông – Tây sụp đổ, ngày 09/11/1989, mở đầu cho sự chấm dứt của kỷ nguyên Chiến tranh Lạnh. Sự kiện thì chỉ có một, nhưng có rất nhiều đánh giá khác nhau. Les Echos ghi nhận: Berlin kỉ niệm 30 năm trong không khí trầm lắng, trong bối cảnh cách biệt giữa hai miền nước Đức còn rất lớn. Libération nhấn mạnh : Chiến tranh Lạnh chấm dứt không hề đồng nghĩa với việc Lịch sử cáo chung, như một số tiên đoán, mà là sự lên ngôi của ''các hình thức thống trị mới'' trên phạm vi toàn cầu.
Tại phiên báo cáo công tác của cơ quan tư pháp trước Quốc hội, diễn ra trong ngày 4 tháng 11, Tổng Thanh tra Chính phủ Lê Minh Khái trình bày báo cáo năm 2019 với ghi nhận rằng công tác phòng chống tham nhũng dù đạt đạt kết quả tích cực, tuy nhiên vẫn xảy ra tình trạng một số cán bộ thuộc cơ quan bảo vệ pháp luật, cơ quan phòng chống tham nhũng lại có hành vi tham nhũng, gây bức xúc trong dư luận xã hội.
Các hành vi bức hiếp láng giềng của Bắc Kinh không chỉ được thấy trên các vùng biển bao quanh Trung Quốc, mà còn thể hiện trên đất liền, với việc khống chế nguồn nước của các con sông tỏa ra khắp khu vực. Trong bài phân tích “Trung Quốc biến nguồn nước thành vũ khí, gây thêm hạn hán ở châu Á - China is weaponizing water and worsening droughts in Asia”, công bố ngày 28/10/2019 vừa qua trên tờ báo Nhật Bản Nikkei Asian Review, giáo sư Ấn Độ Brahma Chellaney đã vạch trần thủ đoạn của Trung Quốc, lợi dụng vị trí đầu nguồn các con sông chảy qua các nước khác, ồ ạt xây đập để biến nguồn nước thành công cụ gây sức ép chính trị, với hệ quả là làm cho nạn hạn hán ở châu Á thêm nghiêm trọng.
Giới thanh niên đang đứng dậy đấu tranh khắp thế giới; ngay tại những nước độc tài khét tiếng như Egypt, Saudi Arabia. Những cuộc biểu tình chống chế độ của giới trẻ đều bộc phát, không thể đoán trước. Và thường bắt đầu từ những biến cố nhỏ. Các cuộc biểu tình đã đạt được những mục tiêu đầu tiên, như ở Hồng Kông, Ecuador, Chile, Lebanon… dù chưa thành công hoàn toàn. Nhưng sau khi tập hợp xuống đường người ta mới thấy những vấn đề lớn lâu nay vẫn bị chìm lấp có cơ hội nổi bùng lên. Cuộc tranh đấu vẫn tiếp tục.
Benge cáo buộc, sau năm 1975, Việt Nam từng gửi hàng trăm ngàn người đi làm thuê tại Liên Xô và các quốc gia cộng sản ở Đông Âu để khấu trừ những khoản đã vay để tiến hành cuộc chiến “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, từ chỗ đưa người Việt đi làm thuê để trả nợ, chính quyền Việt Nam tiến thêm một bước, tổ chức bán sức lao động của người Việt để kiếm ngọai tệ, kể cả làm ngơ, dung túng cho việc bán phụ nữ và trẻ em làm nô lệ tình dục.
Trong báo cáo về tự do internet năm 2019 với nhan đề “Khủng hoảng mạng xã hội” được Freedom House công bố vào ngày 5 tháng 11, Việt Nam chỉ được 24/100 điểm, thuộc nhóm 0-39 điểm, là quốc gia không có tự do internet. - Vi phạm quyền người dùng
Trong khi các gia đình Việt Nam có con chết trong container ở cảng Essex (Anh) đang rơi vào tuyệt vọng cùng cực vì người mất, nợ còn. Trong khi nước Anh, Việt Nam và thế giới xem đây là một cơ hội-tuy đau lòng để khuấy động lương tri con người và thắt chặt các chính sách an ninh, luật pháp để bảo đảm hạn chế những cái chết đau lòng như vậy đến mức thấp nhất có thể.
Bảo Trợ