Thư của Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

16 Tháng Sáu 20194:24 SA(Xem: 194)

Thư của Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

blank
* Từ trung tâm giam giữ Lục Chi Giác, Joshua Wong (Hoàng Chí Phong) - tổng thư ký của đảng dân chủ Demosistō và là một trong những người lãnh đạo Phong trào Dù Vàng của Hồng Kông (năm 2014) đã gửi thư cho chuyên mục Ý Kiến của tạp chí Time hôm 14/6/2019. Đây là một lá thư đầy cảm xúc! Xin được dịch lại để bạn bè trong thôn cùng đọc.


Tôi đang ở trong tù vì tôi đã tranh đấu cho tự do của thành phố tôi đang sống. Luật dẫn độ của Hồng Kông sẽ là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp nơi.
Vào tháng 12 năm 2014, trong những ngày cuối cùng của Phong trào Dù Vàng, những bảng rôn nổi bật tuyên bố “Chúng tôi sẽ quay trở lại” được treo dọc theo đường Harcourt, một trong ba lối đi chính bị những người biểu tình ôn hoà ủng hộ dân chủ chiếm giữ trong gần ba tháng. Cuộc biểu tình đã không đạt được mục tiêu đòi quyền bỏ phiếu phổ quát thực sự để bầu người điều hành đặc khu của chúng tôi, nhưng nó đã đánh thức một thế hệ người Hồng Kông nhằm chống lại sự can thiệp của Bắc Kinh và cho thấy tiềm năng của sự bất tuân dân sự.


Lời hứa đó nay đã được thực hiện khi hơn 1 triệu người xuống đường chống lại dự luật Dẫn độ cho phép Bắc Kinh yêu cầu dẫn độ bất kỳ cá nhân nào từ Hồng Kông. Trưởng đặc khu sẽ là người có tiếng nói cuối cùng, nhưng vì ông ta hoặc bà ta được chính phủ Trung Quốc tuyển chọn kỹ lưỡng, nên chúng tôi có đủ lý do để gặp rắc rối. 
Tuy nhiên, cuộc tuần hành ôn hòa vào ngày 9 tháng 6 đã thất bại trong việc thay đổi quyết tâm không lay chuyển của bà Lâm, buộc người biểu tình phải thực hiện bước tiếp theo. Tôi đã vô cùng xúc động khi thấy những người biểu tình trên truyền hình chống lại chính quyền để chiếm lại đường Harcourt. Năm năm trước, tôi đã bị tạm giam tại đồn cảnh sát khi điều tương tự như vậy xảy ra. Tôi đã bỏ lỡ hành động một lần nữa nhưng ở một nơi khác: Trung tâm giam giữ Lệ Chi Giác. Là một thủ lãnh sinh viên của Phong trào Dù, tôi đang thụ án lần thứ ba trong tù.


Ở đây, thông tin về thế giới bên ngoài có thể bị hạn chế, nhưng tôi tận dụng mọi cơ hội để theo dõi tin tức trên truyền hình hoặc trên báo. Điều kiện vệ sinh trong tù kém, và không có gì khác để làm sạch bàn ngoài kem đánh răng. Vào những ngày hè, cái nóng khắc nghiệt đến mức không thể chịu nổi, nóng đến nổi mà việc bật quạt dường như chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Tôi ở chung buồng giam với năm tù nhân khác gần như không có sự riêng tư và chỉ có một nhà vệ sinh ngồi xổm. Khoảnh khắc tôi mong chờ nhất mỗi ngày là khi hai người bạn hoặc thành viên gia đình đến thăm; Tôi nhìn thấy họ qua ô kính và nói chuyện qua điện thoại.
Sự thiếu tự do của tôi hôm nay là một cái giá mà tôi biết rằng tôi sẽ phải trả cho thành phố mà tôi yêu. Trong 5 năm kể từ Phong trào Dù Vàng, nhưng đặc biệt là từ năm 2017, khi bà Lam nhậm chức, quyền tự chủ của chúng tôi đã hạn chế nhiều: những ứng cử viên đối lập bị Bắc Kinh coi là không thể chấp nhận bị cấm tranh cử; Đảng Dân tộc Hồng Kông độc lập bị đặt hoàn toàn ngoài vòng pháp luật; một dự luật đề xuất sẽ hình sự hóa những cá nhân không tôn trọng “Tháng ba của những người tình nguyện”. Trung Quốc đã hạ quyết tâm khiến cho Hồng Kông trở nên như vậy. Không có tự chủ sẽ có nghĩa là tất cả sẽ bị hạn chế quyền tự do.


“Không thể có một cuộc cách mạng hoà bình”, Tổng thống John John Kennedy đã từng nói, “cuộc cách mạng sẽ biến thành bạo lực là điều không thể tránh khỏi”. Trong khi tôi vững tin rằng đấu tranh bất bạo động là cách tốt nhất để bảo vệ chúng tôi, Trung Quốc và chính phủ bù nhìn ở Hồng Kông phải chịu trách nhiệm cho sự leo thang của cuộc khủng hoảng hiện nay. Và nó không phải là một trường hợp riêng lẻ. Âm mưu bành trướng của Bắc Kinh kéo dài và rộng khắp, từ Đài Loan và Tân Cương đến Biển Đông và xa hơn nữa. Tuy nhiên, điều này kết thúc, thành phố của chúng ta sẽ không bao giờ trở lại như cũ.


Vì lợi ích kinh doanh và an ninh của Mỹ cũng bị đe dọa bởi các thỏa thuận dẫn độ có thể xảy ra với Trung Quốc, tôi tin rằng đã đến lúc Washington phải đánh giá lại Đạo luật Chính sách Hồng Kông của Hoa Kỳ năm 1992, điều chỉnh quan hệ giữa hai bên. Tôi cũng kêu gọi Quốc hội xem xét Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông. Phần còn lại của cộng đồng quốc tế nên có những nỗ lực tương tự. Một chiến thắng cho Bắc Kinh là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp mọi nơi. Những ai quan tâm đến tình hình hiện nay sẽ gửi một thông điệp quan trọng tới chính quyền Trung Quốc rằng dân chủ, chứ không phải độc tài, là con đường của tương lai. Nó cũng nuôi dưỡng cho hy vọng của chúng ta còn mãi khi biết rằng chúng ta không chiến đấu một mình.
Nguyên văn lá thư trên Tạp chí Time: 
Người dịch:
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có thật vậy không? Kiêm Ái Sau khi ông Thích Trí Quang “nằm xuống”, có rất nhiều sự tranh cãi về cuộc đời “tranh đấu” của ông Thích Trí Quang mà mục tiêu của cuộc tranh đấu này là VÌ ĐẠO PHÁP & DÂN TỘC. Hai mục tiêu này do những người đứng về phía ông Thích Trí Quang đưa ra, dĩ nhiên họ đồng ý. Đấu tranh vì Đạo pháp là mục tiêu của một người lãnh đạo tôn giáo, ở đây là Phật Giáo thì “Hòa thượng Thích Trí Quang” đã đi đúng đường của một nhà tu Phật Giáo.
Báo Les Echos, trong mục Ý kiến và bình luận, có bài đáng chú ý của cây bút chính luận quốc tế Jacques Hubert Rodier : « Nước Mỹ đã chạm đến giới hạn cường quốc thế giới ». Hoa Kỳ rút quân khỏi Syria, mở đường cho Nga đưa quân đến và mở đường cho Thổ Nhĩ Kỳ tấn công người Kurdistan. Điều trớ trêu là chính nhờ sự giúp đỡ của lực lượng Kurdistan mà quân đội Mỹ tiêu diệt được thủ lĩnh tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo Daech Abou Bakr Al Baghdadi.
Quốc Hội cộng sản tuần qua bàn cãi về Dự luật quy định “thế người nào là nhân tài?”, theo Báo Dân Trí ngày 24/10/2019, đại biểu Nguyễn Quang Tuấn, Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội, đưa ý kiến: “Có rất nhiều thạc sỹ, tiến sỹ ở nước ngoài về đang thất nghiệp; có rất nhiều lái xe ôm, Grab là thạc sỹ. Xin hỏi những người đó được đào tạo tốt như vậy có là nhân tài hay không? Xin thưa là không!” Tốt nghiệp thạc sỹ, tiến sỹ nước ngoài chứng tỏ người tốt nghiệp có khả năng làm việc và nghiên cứu độc lập, về nước lại không có việc làm chuyên môn là vấn nạn mang tầm vóc quốc gia. Ở các nước tự do, không dân cử nào dám mở miệng kết luận những người như thế không phải nhân tài, mà cả Quốc Hội phải tìm hiểu cặn kẽ lý do và tìm ra giải pháp khắc phục.
Vụ bộ phim “Abominable” của hãng phim Mỹ DreamWorks quảng bá cho tấm bản đồ lưỡi bò Trung Quốc tiếp tục gây phẫn nộ trong công luận quốc tế. Trong một bài phân tích không khoan nhượng hôm 23/10/2019, chuyên san đối ngoại Mỹ Foreign Policy đã không ngần ngại nhận định rằng “Hollywood đang trả một cái giá ‘ghê gớm’ để tiếp cận (thị trường) Trung Quốc - Hollywood Is Paying an ‘Abominable’ Price for China Access”. Điểm đáng chú ý nhất trong bài phân tích của nữ ký giả Bethany Allen-Ebrahimian chuyên trách Trung Quốc của Foreign Policy, là đã nêu bật được bước lấn lướt mới của chế độ Bắc Kinh trong việc dùng sức hấp dẫn của thị trường Trung Quốc để buộc các doanh nghiệp ngoại quốc ...
Trung Quốc là một quốc gia vừa rộng lớn vừa có tiềm lực kinh tế mạnh, tuy nhiên phẩm chất quốc gia không thể hiện ở những điều đó. Khi ứng xử trong mâu thuẫn với quốc gia khác hoặc với chính dân chúng của mình, chính quyền Trung Quốc đã định nghĩa bản thân hoàn toàn khác. Chăm lo cho đời sống nhân dân, trong đó có việc duy trì đạo đức, định hướng phát triển văn hóa là một mục đích tồn tại của các chính quyền. Nhưng khi quyền lực cao nhất của một quốc gia lại hỗ trợ, cổ vũ thậm chí thi hành những hành vi phi đạo đức, thì có khác gì cả quốc gia đang bị bắt làm con tin bởi chính quyền đó.
Biển Đông như cái ao nhà để Trung Quốc thỏa thích vùng vẫy. Tầu Hải Dương Địa Chất 8 quần thảo trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam suốt hơn ba tháng và mới chỉ rút khỏi khu vực ngày 24/10/2019. Malaysia bị Trung Quốc đe dọa ở thềm lục địa trong dự án dầu khí. Tầu Trung Quốc ngang nhiên đi vào vùng biển mà Philippines tuyên bố chủ quyền từ suốt tháng 2 đến tháng 7/2019.
Vì sao Trung Quốc lại rút tàu Hải Dương 8 về nước vào ngày 24/10/2019? Phải chăng bắc Kinh đã mệt mỏi trong chiến dịch mang tên Bãi Tư Chính, một phần do phản ứng của Mỹ và Liên minh châu Âu? Hay động thái này chỉ thuần túy là ‘nghỉ giải lao giữa hiệp’ và nhằm chuẩn bị cho một giai đoạn gây hấn mới? ‘Sống không ra sống, chết không ra chết’
Công nhân làm việc trong một nhà máy dệt ở Đà Lạt, Lâm Đồng, thuộc cao nguyên trung phần Việt Nam Ngày 21/10, kỳ họp thứ 8, Quốc hội khoá XIV khai mạc tại Hà Nội. Sửa đổi Bộ luật lao động hiện hành là một trong những nội dung tranh luận nóng tại kỳ họp này. Bản chất sâu xa là sự va chạm giữa ý thức hệ chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa thực dụng. Kết quả sẽ là một phương án thoả hiệp khả dĩ. Bài viết giải thích rõ hơn vấn đề này. Ngoài ra, Bộ luật lao động sửa đổi có thể được thông qua trước sức ép của việc tham gia các hiệp định quốc tế về tự do thương mại và đối tác toàn diện.
Vào lúc mà các hành động của Trung Quốc để buộc các cá nhân hay tập thể nước ngoài phải ép mình theo quan điểm của Bắc Kinh ngày càng lộ liễu, điều được nhật báo Anh Financial Times gọi là « chế độ kiểm duyệt của Trung Quốc đang bành trướng ra bên ngoài biên giới », tạp chí Mỹ Foreign Policy ngày 15/10/2019 đã nêu bật trường hợp cụ thể của các Học Viện Khổng Tử Trung Quốc được cắm vào trong các trường đại học Phương Tây. Bài phân tích mang tựa đề không thể rõ ràng hơn : « Tuyên truyền của Trung Quốc không có chỗ đứng trong khuôn viên trường đại học ».
Bộ Ngoại giao Mỹ đã thay mặt chính phủ Mỹ giải thích tại sao: Mỹ xử sự khác thường như vậy vì muốn Trung Quốc thay đổi cách đối xử với các viên chức ngoại giao Mỹ tại Trung Quốc. Từ nay, Trung Quốc đối xử với các viên chức ngoại giao Mỹ tại Trung Quốc như thế nào thì Mỹ cũng sẽ đối xử với các viên chức ngoại giao Trung Quốc tại Mỹ… y như vậy!
Bảo Trợ