Thư của Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

16 Tháng Sáu 20194:24 SA(Xem: 216)

Thư của Joshua Wong từ nhà tù Lục Chi Giác

blank
* Từ trung tâm giam giữ Lục Chi Giác, Joshua Wong (Hoàng Chí Phong) - tổng thư ký của đảng dân chủ Demosistō và là một trong những người lãnh đạo Phong trào Dù Vàng của Hồng Kông (năm 2014) đã gửi thư cho chuyên mục Ý Kiến của tạp chí Time hôm 14/6/2019. Đây là một lá thư đầy cảm xúc! Xin được dịch lại để bạn bè trong thôn cùng đọc.


Tôi đang ở trong tù vì tôi đã tranh đấu cho tự do của thành phố tôi đang sống. Luật dẫn độ của Hồng Kông sẽ là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp nơi.
Vào tháng 12 năm 2014, trong những ngày cuối cùng của Phong trào Dù Vàng, những bảng rôn nổi bật tuyên bố “Chúng tôi sẽ quay trở lại” được treo dọc theo đường Harcourt, một trong ba lối đi chính bị những người biểu tình ôn hoà ủng hộ dân chủ chiếm giữ trong gần ba tháng. Cuộc biểu tình đã không đạt được mục tiêu đòi quyền bỏ phiếu phổ quát thực sự để bầu người điều hành đặc khu của chúng tôi, nhưng nó đã đánh thức một thế hệ người Hồng Kông nhằm chống lại sự can thiệp của Bắc Kinh và cho thấy tiềm năng của sự bất tuân dân sự.


Lời hứa đó nay đã được thực hiện khi hơn 1 triệu người xuống đường chống lại dự luật Dẫn độ cho phép Bắc Kinh yêu cầu dẫn độ bất kỳ cá nhân nào từ Hồng Kông. Trưởng đặc khu sẽ là người có tiếng nói cuối cùng, nhưng vì ông ta hoặc bà ta được chính phủ Trung Quốc tuyển chọn kỹ lưỡng, nên chúng tôi có đủ lý do để gặp rắc rối. 
Tuy nhiên, cuộc tuần hành ôn hòa vào ngày 9 tháng 6 đã thất bại trong việc thay đổi quyết tâm không lay chuyển của bà Lâm, buộc người biểu tình phải thực hiện bước tiếp theo. Tôi đã vô cùng xúc động khi thấy những người biểu tình trên truyền hình chống lại chính quyền để chiếm lại đường Harcourt. Năm năm trước, tôi đã bị tạm giam tại đồn cảnh sát khi điều tương tự như vậy xảy ra. Tôi đã bỏ lỡ hành động một lần nữa nhưng ở một nơi khác: Trung tâm giam giữ Lệ Chi Giác. Là một thủ lãnh sinh viên của Phong trào Dù, tôi đang thụ án lần thứ ba trong tù.


Ở đây, thông tin về thế giới bên ngoài có thể bị hạn chế, nhưng tôi tận dụng mọi cơ hội để theo dõi tin tức trên truyền hình hoặc trên báo. Điều kiện vệ sinh trong tù kém, và không có gì khác để làm sạch bàn ngoài kem đánh răng. Vào những ngày hè, cái nóng khắc nghiệt đến mức không thể chịu nổi, nóng đến nổi mà việc bật quạt dường như chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Tôi ở chung buồng giam với năm tù nhân khác gần như không có sự riêng tư và chỉ có một nhà vệ sinh ngồi xổm. Khoảnh khắc tôi mong chờ nhất mỗi ngày là khi hai người bạn hoặc thành viên gia đình đến thăm; Tôi nhìn thấy họ qua ô kính và nói chuyện qua điện thoại.
Sự thiếu tự do của tôi hôm nay là một cái giá mà tôi biết rằng tôi sẽ phải trả cho thành phố mà tôi yêu. Trong 5 năm kể từ Phong trào Dù Vàng, nhưng đặc biệt là từ năm 2017, khi bà Lam nhậm chức, quyền tự chủ của chúng tôi đã hạn chế nhiều: những ứng cử viên đối lập bị Bắc Kinh coi là không thể chấp nhận bị cấm tranh cử; Đảng Dân tộc Hồng Kông độc lập bị đặt hoàn toàn ngoài vòng pháp luật; một dự luật đề xuất sẽ hình sự hóa những cá nhân không tôn trọng “Tháng ba của những người tình nguyện”. Trung Quốc đã hạ quyết tâm khiến cho Hồng Kông trở nên như vậy. Không có tự chủ sẽ có nghĩa là tất cả sẽ bị hạn chế quyền tự do.


“Không thể có một cuộc cách mạng hoà bình”, Tổng thống John John Kennedy đã từng nói, “cuộc cách mạng sẽ biến thành bạo lực là điều không thể tránh khỏi”. Trong khi tôi vững tin rằng đấu tranh bất bạo động là cách tốt nhất để bảo vệ chúng tôi, Trung Quốc và chính phủ bù nhìn ở Hồng Kông phải chịu trách nhiệm cho sự leo thang của cuộc khủng hoảng hiện nay. Và nó không phải là một trường hợp riêng lẻ. Âm mưu bành trướng của Bắc Kinh kéo dài và rộng khắp, từ Đài Loan và Tân Cương đến Biển Đông và xa hơn nữa. Tuy nhiên, điều này kết thúc, thành phố của chúng ta sẽ không bao giờ trở lại như cũ.


Vì lợi ích kinh doanh và an ninh của Mỹ cũng bị đe dọa bởi các thỏa thuận dẫn độ có thể xảy ra với Trung Quốc, tôi tin rằng đã đến lúc Washington phải đánh giá lại Đạo luật Chính sách Hồng Kông của Hoa Kỳ năm 1992, điều chỉnh quan hệ giữa hai bên. Tôi cũng kêu gọi Quốc hội xem xét Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông. Phần còn lại của cộng đồng quốc tế nên có những nỗ lực tương tự. Một chiến thắng cho Bắc Kinh là một chiến thắng cho chủ nghĩa độc tài ở khắp mọi nơi. Những ai quan tâm đến tình hình hiện nay sẽ gửi một thông điệp quan trọng tới chính quyền Trung Quốc rằng dân chủ, chứ không phải độc tài, là con đường của tương lai. Nó cũng nuôi dưỡng cho hy vọng của chúng ta còn mãi khi biết rằng chúng ta không chiến đấu một mình.
Nguyên văn lá thư trên Tạp chí Time: 
Người dịch:
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bị Trung Quốc đánh cắp, nhưng Mátxcơva phải cam chịu Hiện nay, Matxcơva được cho là đã chấp nhận việc Trung Quốc sao chép công nghệ của Nga là cái giá không thể tránh khỏi khi làm ăn với Bắc Kinh. Theo ông Vasily Kashin, một chuyên gia nghiên cứu cao cấp tại Viện Nghiên Cứu Viễn Đông thuộc Viện Hàn Lâm Khoa Học Nga, thì việc bị đánh cắp công nghệ là một vấn đề chung đối với tất cả các công ty làm ăn với Trung Quốc, nhưng cho đến nay, chưa có một vụ sao chép nào đủ nghiêm trọng để khiến Nga quay lưng lại với một thị trường béo bở như Trung Quốc.
Khi đế chế Liên Xô ở Đông Âu sụp đổ vào những tháng cuối năm 1989, tôi được cử đi đưa tin về các cuộc cách mạng đang đồng loạt diễn ra chỉ trong vòng có sáu tuần: Bức tường Berlin sụp đổ, cuộc cách mạng ôn hòa ở Tiệp Khắc (Czech), và một cuộc cách mạng bạo lực ở Romania. Vào ngày 1/10/1989, không ai mơ rằng vào Giáng sinh, Bức tường Berlin sẽ sụp đổ, Tiệp Khắc sẽ được tự do, và lãnh đạo chuyên quyền Nicolae Ceausescu của Romania bị lật đổ.
“Tin tôi đọc trên VietnamNet, báo lề phải, thì tiến sĩ Đỗ Thiên Anh Tuấn là người nổi tiếng của Đại Học Fulbright Vietnam có nói rằng thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc xứng đáng được thưởng huy chương vàng thứ 100. Theo thiển ý của tôi đó là một câu cợt nhã hơn là lời nói thật.”, Nhà báo Nguyễn Ngọc Già
Tại sao người Romania không để quá khứ lại phía sau Ba thập niên đã trôi qua kể từ khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ và Romania nay là một quốc gia dân chủ ở châu u với một nền kinh tế đang tăng trưởng. Nhưng với một số người, vết sẹo từ những ngày đẫm máu của cuộc cách mạng 1989 vẫn còn đó.
Chiến lược của đảng Dân chủ: ‘Không bầu cho một tổng thống bị luận tội’! Theo ông Cates, chiến lược của đảng Dân chủ là dành 11 tháng tới để tuyên bố với người dân Mỹ rằng họ thậm chí không nên nghiêm túc xem xét bầu lại cho một vị tổng thống bị luận tội.
Từ năm 1932 đến 1933, một nạn đói khủng khiếp đã diễn ra tại Liên bang Xô viết. Gần 5 triệu người đã bị chết đói, trong đó có đến 4 triệu tại Ukraina. Được gọi là « holodomor » (diệt chủng bằng nạn đói), thảm trạng này không phải do thiên tai hay mất mùa, là mà hậu quả của chính sách cưỡng bức tập thể hóa ở nông thôn do đảng Cộng Sản đưa ra, buộc nông dân phải từ bỏ mảnh đất thân yêu của họ để vào nông trang hợp tác. Tại Ukraina, một loạt các chỉ thị trấn áp đã gây ra « nạn đói trong nạn đói, một thảm họa dành riêng cho người Ukraina »
Một phi đạo dài đến 3400 mét, tức là có thể dễ dàng dùng cho mọi loại phi cơ quân sự, ngay trong rừng già Cam Bốt, trên một vùng đất mà một tập đoàn Trung Quốc thuê được với thời hạn 99 năm ; cách đấy không đầy 50 dặm là một căn cứ Hải Quân mà báo chí cho rằng Quân Đội Trung Quốc đã được chính quyền Cam Bốt bí mật cho quyền đồng sử dụng trong vòng 30 năm : Hai yếu tố trên đây đã làm dấy lên lo ngại về một tính toán của Bắc Kinh đang muốn biến quốc gia Đông Nam Á này thành một tiền đồn giúp Trung Quốc khống chế toàn khu vực.
Sau 45 năm độc tài cai trị đất nước, đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đang phải đối mặt với giặc ngọai xâm Trung Cộng trên đất liền và ngoài Biển Đông, trong khi nội thù “phai nhạt lý tưởng, lợi ích nhóm, tự diễn biến-tự chuyển hóa và quốc nạn Tham nhũng” đe dọa sự sống còn của chế độ khi Việt Nam bước qua năm 2020. Kết luận này không do “các thế lực thù địch”, “diễn biến hòa bình”, hay “những kẻ cơ hội chính trị” đưa ra để nói xấu chế độ mà do tình hình thực tế và từ miệng lưỡi Lãnh đạo Tuyên giáo, Tổng cục Chính trị quân đội, Công an và Bộ Thông tin-Truyền thông.
Chiến hạm Hải quân Nhân dân Việt Nam Trần Hưng Đạo đến cảng quân sự dự mọt cuộc tập trận quân sự giữa ASEAN-Trung Quốc 2018 hôm 21/10/2018 tại Trạm Giang, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Năm 2019, Việt Nam đã tránh được 'cái bẫy pháp lý' mà Trung Quốc cài khi đối đầu với Việt Nam ở bãi Tư Chính và vùng biển lân cận, theo một phân tích được đưa ra trong năm của một nhà quan sát an ninh Biển Đông của Việt Nam. "Cái bẫy pháp lý của người ta là người ta bảo là họ hoạt động vào khu vực ở bãi Tư Chính là một bộ phận của Nam Sa, quần đảo 'thuộc chủ quyền' Trung Quốc," Tiến sỹ Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ Việt Nam nói với BBC trong một phỏng vấn về bang giao quốc phòng của Việt Nam vào quý cuối năm.
Áp lực gia tăng của Trung Quốc với các nước láng giềng phía nam tại Biển Đông dường như tiếp tục gây phản tác dụng. Ngày 12/12/2019 Malaysia nạp hồ sơ yêu cầu công nhận vùng thềm lục địa mở rộng, bên ngoài khu vực 200 hải lý. Theo nhiều nhà quan sát, hành động bất ngờ của Kuala Lumpur vừa là một thách thức đối với Bắc Kinh, vừa mở ra cơ hội hợp tác với láng giềng ASEAN, nhằm lập một trận tuyến pháp lý chung đối phó với Trung Quốc.
Bảo Trợ