Sợ biểu tình: bệnh đã đến hồi di căn

01 Tháng Năm 20196:34 SA(Xem: 207)

Sáng ngày 26 tháng 4 một bài báo trên Thanh Niên Online của nhà báo Trung Dân có tựa: “Bí thư Nguyễn Thiện Nhân: TP.HCM hứa với Bộ Chính trị sẽ không có biểu tình” thì ngay buổi chiều cũng bài báo ấy đã được sửa cả tựa lẫn nội dung: “Bí thư Nguyễn Thiện Nhân: Nỗ lực làm cho người dân và doanh nghiệp hài lòng”. Tựa hai bài báo cách nhau một trời một vực và xem ra cái tựa sau rất ngớ ngẩn vì nội dung là bài phát biểu của ông Nhân trong vai trò Bí thư thành Ủy thành phố nói trước cán bộ cấp tướng nghỉ hưu tại TP.HCM nhân kỷ niệm 44 năm ngày thống nhất đất nước thì làm sao lọt doanh nghiệp vào trong đó?

Biểu tình tại Công Viên Hoàng Văn Thụ, Sài Gòn, chống luật đặc khu và luật an ninh mạng. (Hình: FB Kim Bảo Thư)


Thật ra ngay khi bài báo thứ nhất xuất hiện thì cộng đồng facebook đã chia nhau loan tải với những nhận định thú vị từ tuyên bố của ông Nguyễn Thiện Nhân về chống biểu tình. Người đứng đầu thành phố cho rằng Công an TP.HCM cần phối hợp với Bộ Tư lệnh TP.HCM xây dựng phương án chống biểu tình, trong đó có phương án chống biểu tình bằng xe máy và đưa người từ các tỉnh về TP.HCM biểu tình như lần trước vào ngày 10 tháng Sáu năm 2018 quy tụ hơn 10 ngàn người từ nhiều nơi về thành phố chống lại dự luật 99 năm của Đặc khu.


Ông Nguyễn Thiện Nhân cũng cho hay hết tháng 6 năm 2018, TP.HCM thống kê có khoảng 600 người dẫn đầu, dẫn dắt, tổ chức biểu tình để có phương án phụ trách từng người, khi có biểu hiện lôi kéo, tụ tập sẽ có biện pháp xử lý ngay. Những người kêu gọi ra đường biểu tình cũng sẽ bị chính quyền, đoàn thể nhắc nhở ngay. Ông Nguyễn Thiện Nhân khẳng định: Sau tháng 6 năm 2018, Thành phố Hồ Chí Minh hứa với Bộ Chính trị, hứa với Chính phủ là TP.HCM sẽ không có biểu tình.

Những tuyên bố của ông Nguyễn Thiện Nhân hoàn toàn không xa lạ đối với cấp lãnh đạo Cộng sản dù thấp nhất huống chi là một Bí thư Thành ủy như ông. Từ lâu biểu tình là kẻ thù của người Cộng sản, không có chữ biểu tình trong tự điển Cộng sản vì nó là nguyên nhân, động cơ và lực hút khủng khiếp của nhân dân để làm sụp đổ một chế độ, bất cứ chế độ nào mà người dân chán ngán.

Hiến pháp Việt Nam dù có ghi rõ là người dân có quyền biểu tình nhưng không bao giờ cái luật tốt đẹp ấy được chính phủ trình cho Quốc hội để ban hành. Nó như con cá gỗ của người nghèo trong mâm cơm, chỉ để nhìn và tự thắng lợi tinh thần dù sao thì gia đình mình cũng có cá để mà …gắp.

Động lực thúc đẩy biểu tình của người Việt trong thời gian qua phát xuất từ yếu tố Trung Quốc hơn là từ phản ứng trước sự cai trị ngạo mạn, chà đạp người dân của chính quyền. Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc nhiều năm về trước được lập lại bài bản và có tổ chức hơn vào ngày 10 tháng 6 năm 2018 sau khi Quốc hội manh nha thông qua dự luật Đặc khu trong đó cho phép doanh nghiệp nước ngoài có thể thuê đất với thời hạn 99 năm và người dân phát hiện ra rằng những “doanh nghiệp” nước ngoài tiềm năng không ai khác hơn là Trung Quốc.

Tuy người dân biểu tình vì yếu tố Trung Quốc nhưng chính quyền rất sợ hãi. Cái sợ thứ nhất là phật lòng người bạn lớn, cái sợ thứ hai quan trọng hơn là những tổ chức chống chính phủ âm thầm nằm trong dân chúng sẽ nhân cơ hội để lật đổ chế độ. Hai cái sợ cùng lúc đẩy chính quyền sát với bờ vực bạo loạn mà người cộng sản thường ví von là “bạo lực cách mạng”. Họ biết hơn ai hết cách mạng chỉ xảy ra từ đám đông của quần chúng, thiếu đám đông không một cuộc nổi dậy nào thành công cả.

Ông Nguyễn Thiện Nhân cũng không ngoài nỗi sợ ấy và ông hứa với Bộ chính trị là phải phép, nếu không, hai cuộc cách mạng đã và đang xảy ra hiện nay khó làm cho Đảng cộng sản Việt Nam không dè chừng đó là hai cuộc biểu tình dậy sóng tại Venezuela và Algerie mỗi nơi một cách nhưng mục đích chung là lật đổ chế độ hiện hành.

Hàng triệu người thay nhau biểu tình ngày này sang ngày khác đòi lật đổ chính phủ tại Algerie chính là hình ảnh người Việt hôm nay: thờ ơ với chính trị, cam chịu trước bạo quyền, không màng tới tương lai đất nước và nhất là tìm kiếm cái ăn cho gia đình trước nhất. Thế mà bỗng nhiên hàng triệu người đứng dậy khi Tổng thống Abdelaziz Bouteflika của Algerie, cầm quyền từ 20 năm qua muốn tiếp tục cai trị một xứ gần 45 triệu dân mặc dù ông không còn khả năng của một người bình thường: ngồi xe lăn và liệt nửa người sau một cơn tai biến.

Trùng hợp với sự vắng mặt của ông Nguyễn Phú Trọng trên chính trường và nguy cơ trước tai họa “Một vành đai, một con đường” người dân Việt Nam có thể tụ họp lại đòi chính quyền một câu trả lời thỏa đáng về tình hình đất nước trước họa ngoại xâm về kinh tế và chủ quyền, vì vậy phản ứng của ông Nguyễn Thiện Nhân là có điều kiện và có lẽ không riêng gì tại Thành phố Hồ Chí Minh mà các thành phố quan trọng khác đều chuẩn bị phương án đối phó với người biểu tình cũng nên?

Có lẽ do lo sợ phản ứng của người dân từ bài báo thứ nhất, Ban Tuyên giáo thành phố đã chỉ đạo cho báo Thanh Niên điều chỉnh lại nội dung mà ông Nhân phát biểu. Có lẽ cũng vì vậy mà cái tựa “Bí thư Nguyễn Thiện Nhân: Nỗ lực làm cho người dân và doanh nghiệp hài lòng” được thay vào.

Điều thú vị là trong bài thay thế ông Nhân trở nên hiền lành đến ngạc nhiên khi phát biểu: “để không có những vụ tụ tập đông người, phải lo cho dân, an dân, làm cho người dân và doanh nghiệp hài lòng. Đối với những thông tin xuyên tạc, kích động, chống đối chế độ thì phải có thêm những biện pháp khác, như: thông tin chính xác về tình hình thực tế, phản bác thông tin bịa đặt, vu cáo; chính sách đền bù tái định cư phải đúng pháp luật, đảm bảo lợi ích của dân; chống tham nhũng; tiếp thu ý kiến của nhân dân kể cả qua tin nhắn, hình ảnh...”

Dù hiền lành hay chuyên chính thì căn bệnh sợ biểu tình cũng không thể nào chữa trị, nhất là tình hình hiện nay, người dân chỉ thấy một màu xám trong đời sống. Vừa mù mịt vừa ngột ngạt, không khí chính trị Việt Nam không có cơ hội bừng sáng như cách đây hơn 70 năm Đảng Cộng sản đã hứa lúc bắt đầu đi vào con đường giải phóng dân tộc.

16x9 Image

Mặc Lâm VOA

Nhà báo Mặc Lâm, nguyên Editor ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do. Ông được nhiều người biết qua các phóng sự như Trại giam Cổng trời, Vụ án xét lại chống Đảng… Bên cạnh những bài phóng sự chính trị, xã hội, văn hóa nhà báo Mặc Lâm còn thực hiện nhiều chương trình phỏng vấn các nhân vật lãnh đạo cao cấp, các khuôn mặt bất đồng chính kiến trong và ngoài nước được người nghe, đọc tán thưởng. Ông cũng phụ trách chuyên mục Văn Hóa Nghệ Thuật cho RFA trong hơn 10 năm. Về hưu năm 2017 sau khi tác phẩm Bàng Bạc Gấm Hoa của ông ra đời tại Hoa Kỳ. Hiện cộng tác cho VOA, RFA, Người Việt, và BBC trong nhiều mục khác nhau. Các bài viết của Mặc Lâm là blog cá nhân và được đăng tải với sự đồng ý của đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ.
Theo VOA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đêm mồng 3 rạng sáng ngày 04/06/1989, phong trào dân chủ Mùa Xuân Bắc Kinh bị nhận chìm trong biển máu. 2600 người thiệt mạng theo thẩm định của Chữ Thập Đỏ Trung Quốc. Nhưng với chính quyền Bắc Kinh, số người chết không vượt quá 300. Đâu là sự thật ?
Trả lời phỏng vấn báo Le Monde, số ra ngày 03/06/2019, chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc, Jean Pierre Cabestan, thuộc đại học Dòng Tên Hồng Kông, đã nhận định, trong những thập niên qua, ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Trung Quốc trong các định chế quốc tế đã cho phép Bắc Kinh vô hiệu hóa các chỉ trích về nhân quyền, đồng thời thiết lập các chuẩn mực, diễn đàn hoặc tòa án được tất cả các nước thừa nhận.
Siêu cường quốc được xem như có quyền lực cao hơn các cường quốc. Là một quốc gia có sức mạnh đặc biệt, đứng hàng đầu trong hệ thống quốc tế, có khả năng gây ảnh hưởng tới những sự kiện trên phạm vi toàn thế giới. Hoa Kỳ là một siêu cường bao gồm ý nghĩa so sánh với hai cường quốc hiện tại là Nga và Trung Cộng. Về kinh tế, Hoa Kỳ đứng hạng nhất thế giới. Trung Cộng ở hạng nhì và Nhật Bản ở hạng thứ ba.
ĐÃ KHÔNG LÊN ÁN TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC BIỂN ĐẢO, SAO CÒN ĐỀ CAO “THIỆN CHÍ” CỦA TRUNG QUỐC NHƯ THẾ NÀY? - TS Nguyễn Ngoc Chu - Suốt cả bài diễn văn, ông Ngô Xuân Lịch không có một lời phê phán Trung Quốc xâm chiếm biển đảo của Việt Nam, bồi đắp đảo nhân tạo, quân sự hóa Biển Đông Nam Á, xua đuổi, đâm chìm thuyền cá ngư dân Việt Nam, cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trong vùng biển Việt Nam. Trái lại, chỉ thấy Trung Quốc và Việt Nam đang “thống nhất duy trì” hòa bình, ổn định trên Biển Đông Nam Á. 1. Ai cũng biết Trung Quốc nói một đường làm một nẻo. Và mục tiêu chiếm đoạt BIỂN ĐÔNG NAM Á của Trung Quốc là không thay đổi và không khoan nhượng. Chỉ có áp lực quốc tế mới làm cho Trung Quốc phải thay đổi cách xâm chiếm và trì hoãn sự toàn thắng về mục tiêu xâm chiếm của Trung Quốc. 2. Việc Việt Nam và các nước ASEAN yêu cầu Trung Quốc ngồi đàm phán về BIỂN ĐÔNG NAM Á, đòi hỏi Trung Quốc tuân thủ luật pháp
Tuần qua nổi lên hai sự kiện đáng chú ý, chuyến thăm Nhật Bản của Tổng thống Trump (25-28/5) và đối thoại Shangri la lần thứ 18 tại Singapore (31/5-2/6). Một điều dễ nhận thấy, hai sự kiện này đều liên quan tới chiến lược của hai đồng minh Mỹ-Nhật, gây sức ép, kiềm chế và đẩy lùi tham vọng của Trung Quốc ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.
Gần đây dư luận cả trong nước lẫn quốc tế hầm hập nóng lên khi chứng kiến “cú đấm huỷ diệt” của Trump tung thẳng vào Tập Cận Bình qua vụ phong toả tập đoàn Hoa Vi (Huawei). Tập Chủ tịch buộc phải đưa ra lời cầu cứu “thần dân” của mình hãy tham gia vào cuộc Vạn lý Trường chinh (Wanli Changzheng) mới và tất cả “phải bắt đầu lại từ đầu” (nguyên văn lời của Tập) để ứng phó với đòn đánh hiểm hóc của Trump.
Cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung vẫn được các nhật báo Pháp ngày 30/05/2019 tiếp tục khai thác. Trong cuộc đối đầu này, Bắc Kinh nắm trong tay một vũ khí lợi hại trị giá hơn một ngàn tỷ đô la : Trái phiếu Mỹ. Tuy nhiên, báo Le Monde cho rằng Bắc Kinh không dễ gì thanh lý số trái phiếu Mỹ để trả đũa Washington.
Việc thăng tiến, bổ nhiệm, khen thưởng đều không thực hiện minh bạch, dân chủ công khai mà chỉ được xem xét, quyết định bởi một cá nhân hay nhóm người. Chính thể chế ấy đã kích thích, thậm chí cưỡng bách người ta mua bằng, giả bằng cấp, giả lý lịch, giả thành tích, chạy chức, chạy quyền, chạy khen thưởng, chạy cơ cấu…. Giả danh, mạo danh, mua bán danh để trục lợi, tiến thân là bản chất của chế độ cộng sản.
Xin không bàn về những lý thuyết thuần túy Triết học của Marx, mặc dù Duy vật biện chứng và Duy vật lịch sử Mác-xít cũng có những điều rất cần phải tranh luận về mặt Triết học. Điều có ý nghĩa thực tế cần thiết cho xã hội ở đây là chỉ xét những “lý sự” gọi là chủ nghĩa Mác-Lênin được dùng làm kim chỉ nam chỉ đạo mọi chủ trương của ĐCS, những điều đã thành nhận thức phổ thông, tuyên truyền phổ cập ai cũng biết.
Hôm 24/5/2019, Bản tuyên bố chung của những người bị xâm phạm quyền tự do đi lại, bị cầm giữ tại nhà trái pháp luật được công khai trên mạng xã hội. - Bản tuyên bố đưa ra thực trạng hiện nay đối chiếu với Hiến pháp Việt Nam hiện hành để yêu cầu chính phủ Hà Nội chấm dứt việc xâm phạm quyền tự do của công dân để pháp luật được nghiêm minh, mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.
Bảo Trợ