Ai mới là chủ sở hữu thực sự của tập đoàn Huawei?

23 Tháng Tư 20194:32 SA(Xem: 218)

Tóm tắt bài viết

  • Cho đến nay dư luận vẫn chưa biết rõ Huawei là công ty cổ phần hay doanh nghiệp nhà nước
  • Theo điều tra của CIA Hoa Kỳ,  có ít nhất 3 cơ quan nhà nước hỗ trợ tài chính cho Huawei
  • Huawei luôn công khai khẳng định Huawei là doanh nghiệp tư nhân thuộc sở hữu của nhân viên, nhưng nhân viên Huawei không có quyền cổ đông trên pháp luật.

Trước công chúng, Huawei luôn tự nhận mình là một công ty cổ phần tư nhân độc lập và không làm việc cho chính phủ Trung Quốc. Tuy nhiên, theo một cuộc điều tra của CIA, sau lưng Huawei có ít nhất 3 nguồn hỗ trợ tài chính có nguồn gốc từ nhà nước gồm quân đội, công an, và cơ quan tình báo.

Theo tài liệu thông tin đăng ký công thương Trung Quốc, Huawei chỉ có hai cổ đông chính, gồm: Tỷ phú Nhậm Chính Phi sở hữu khoảng 1% cổ phần; và 99% cổ phần còn lại đều do Ủy ban Công đoàn Cty Cổ phần Đầu tư Huawei (gọi tắt là công đoàn Huawei) nắm giữ.

Mới đây, một báo cáo điều tra riêng về Huawei, do các chuyên gia pháp luật nổi tiếng về Trung Quốc, Giáo sư khoa luật Donald Clarke của Đại học George Washington; và Giáo sư Christopher Balding của Đại học Fulbright University Vietnam.

Báo cáo tiết lộ, chính sách của công đoàn Huawei không do các nhân viên quyết định, ngược lại, cấu trúc phân cấp của công đoàn Huawei có thể truy nguyên đến Tổng công đoàn Trung Quốc, mà tổ chức này do Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) kiểm soát.

Theo cuộc điều tra, nhân viên Huawei không thực sự là cổ đông của công ty, vì họ không có bất kỳ tiếng nói quyết định nào trong chính sách của công hội Huawei.

Huawei bán “vốn cổ phần ảo” cho nhân viên của mình, nhưng các “nhân viên – cổ đông” là do Huawei đơn phương công nhận, còn về khía cạnh luật pháp, những “nhân viên – cổ đông” không phải là cổ đông sở hữu hợp pháp theo pháp luật.

Nói cách khác, vốn cố phần ảo này cho phép nhân viên nhận một tỷ lệ cổ tức nhất định, nhưng nhân viên không có quyền sở hữu, không có quyền biểu quyết, cũng không thể chuyển nhượng hoặc bán.

Nếu một nhân viên Huawei xin nghỉ việc, cổ phiếu mà họ sở hữu chỉ có thể bán lại cho công đoàn Huawei, điều này chứng minh nhân viên Huawei không phải là chủ sở hữu cổ phần thực sự của công ty. Báo cáo điều tra không nói trực tiếp ai là chủ sở hữu thực sự của Huawei, nhưng tất cả các bằng chứng gián tiếp điều có móc nối với chính phủ Trung Quốc.

Huawei sau đó phản ứng với báo cáo điều tra này, tuyên bố hai giáo sư “đã đưa ra một kết luận hoàn toàn sai lầm”, và giải thích, các công đoàn thông qua uỷ viên đại diện để thực thi quyền lực cổ đông, những uỷ viên đại diện sẽ do “những nhân viên có cổ phần bầu chọn”.

blank
Tỷ phú Nhậm Chính Phi (phải) hướng dẫn Chủ tịch Trung Quốc tham quan văn phòng Huawei ở London năm 2015, giới báo chí Hồng Kông nói ông Nhậm là “người thường xuyên ra vào chốn cung đình” ở Bắc Kinh. (Ảnh: PA).

Tuy nhiên, Huawei đã không giải thích thêm làm sao nhân viên Huawei có thể được hưởng các quyền dân chủ ở một quốc gia có thể phải đối mặt với án tù chỉ vì bàn luận đến vấn đề tam quyền phân lập, và Huawei cũng không giải thích lý do tại sao trình tự chính trị của ĐCSTQ phải bao gồm các công đoàn.

Đầu năm 2003, hai nhân viên cấp cao của Huawei là Lưu Bình và Hoàng Xán, đã kiện Huawei ra tòa, nguyên nhân chủ yếu do Huawei đã mua lại cổ phiếu với giá 1 nhân dân tệ mỗi cổ phiếu, thay vì giá trị tài sản ròng trên mỗi cổ phiếu, như đã thỏa thuận trong hợp đồng. 2 cựu nhân viên cho rằng, họ cũng nên nhận được cổ tức của vốn chủ sở hữu được Huawei sử dụng để tăng vốn đầu tư theo nguyên tắc cổ phần bằng nhau.

Vào thời điểm đó, Tòa án cấp cao tỉnh Quảng Đông phán quyết, theo quy định, việc đăng ký công ty cổ phần chỉ giới hạn cho cổ đông chính của công ty, vì vậy hầu hết các cổ phần của nhân viên đóng góp không được xem như cổ đông và không được đăng ký tại Bộ Công thương Trung Quốc, cho thấy việc cổ phần của các công đoàn Huawei chỉ là hợp đồng giữa Huawei và nhân viên của Huawei.

Các cổ phiếu trong tay nhân viên Huawei không giống như các cổ phiếu được pháp luật quy định. Nhân viên không phải là cổ đông, mà chỉ được hưởng một số lợi ích nhất định trong hợp đồng giữa nhân viên với Huawei, chứ không phải hợp đồng giữa cổ đông và Huawei. Các cổ đông thực sự có quyền quyết định chính sách và quyền lợi nhân viên chỉ có Công đoàn Huawei và ông Nhậm Chính Phi.

Ông Nhậm Chính Phi là kỹ sư công trình trong Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) trong gần 10 năm, đã giúp PLA  thiết lập một mạng lưới liên lạc thông tín cho đến năm 1983 mới nghỉ việc, theo Now News China.

blank
Trưởng nữ của ông Nhậm Chính Phi kiêm Giám đốc tài chính Huawei bà Mạnh Vãn Châu đang bị bắt giam tại Canada theo lệnh của Hoa Kỳ. Kể từ khi bà Mạnh xảy ra chuyện, ĐCSTQ đã dùng nhiều phương thức khác nhau gây áp lực lên Canada yêu cầu phóng thích bà Mạnh. (Ảnh: ctvnews)

Theo điều tra của 2 giáo sư Donald Clarke và Christopher Balding, “Các cổ đông của Huawei không phải là nhân viên của công ty, mà là các công đoàn, các tổ chức như vậy đều do ĐCSTQ kiểm soát. Nếu 99% cổ phần Huawei đều thuộc quyền sở hữu của công đoàn, thì chúng ta có thể nói Huawei ở một mức độ nào đó là một doanh nghiệp nhà nước”.

Tờ The Times của Anh vào ngày 20/4 đã cho hay về nguồn tài chính thực sự của Huawei. Tờ báo này dẫn thông tin rằng Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ (CIA) tiết lộ với một quan chức Anh, rằng: Quân đội Trung Quốc, Ủy ban An ninh Quốc gia Trung ương ĐCSTQ, và Mạng lưới tình báo quốc gia ĐCSTQ là 3 nguồn hỗ trợ tài chính.

Lần này, Huawei đã không đưa ra bất kỳ phản ứng gay gắt nào. Một đại diện của Huawei chỉ đơn giản nói với The Times đối với các tin tức nặc danh, “Huawei không bình luận”.

Trước đó, ông Nhậm Chính Phi trong một cuộc họp báo với truyền thông nước ngoài gồm các tờ báo: Wall Street Journal, Financial Times, và Bloomberg vào ngày 16/1/2019, ông đã nhiều lần phủ nhận và khẳng định Huawei là doanh nghiệp tư nhân thuộc sở hữu của nhân viên.

“Không có tổ chức bên ngoài nào sở hữu cổ phiếu của chúng tôi, thậm chí 1 xu”, ông Nhậm nói.

Tuy nhiên, Huawei, CIA và Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Reuters về nguồn tài chính thực sự của Huawei.

Trà Mi ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tại Sao Cần Phải Đưa Trung Cộng Ra Tòa Trọng Tài Quốc Tế Về Vấn Đề Hoàng Sa Trường Sa? Vào đầu tháng 7 năm 2019, trước sự lấn áp và quấy nhiễu của các tàu tuần dương của Trung Cộng (TC) tại Bãi Tư Chính nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, nhà cầm quyền CS Việt Nam đã cho tàu tuần dương theo dõi và đối đầu lại đồng thời lên tiếng (tuy có muộn) chỉ đích danh TC là thủ phạm và yêu cầu TC rút tàu khảo sát và tuần dương ra khỏi vùng này. Đây là một hành động được nhiều giới quan sát hoan nghinh, vì dám lên tiếng xác nhận chủ quyền của mình. Kế tiếp, lần lượt Hoa Kỳ và một số nước đã lên tiếng yêu cầu TC không bắt nạt và uy hiếp các nước nhỏ láng giềng. Dĩ nhiên là TC rất tức tối và đã phản bác. Đó là bản chất một nhà nước độc tài, ngang ngược, tráo trở bất chấp luật pháp quốc tế như Trung Cộng mà ai cũng biết.
Tháng 2/2018, chủ tịch tập đoàn ô tô Trung Quốc Zhejiang Geely Holding Group trở thành cổ đông lớn nhất tại một trong những công ty sáng giá nhất của Đức, Mercedes-Benz thuộc tập đoàn Daimler, nắm giữ khoảng 9,7% cổ phần. Ngày 23/7, tập đoàn ô tô Trung Quốc BAIC Motor tiết lộ đã mua 5% của Daimler, nghĩa là gần 15% nằm trong tay Trung Quốc. Tháng 12/2018, chính phủ Đức thắt chặt luật thương mại nước ngoài, Berlin được can thiệp an ninh nếu một nhà đầu tư ngoài châu Âu mua 10% của một công ty của Đức. Bộ trưởng Kinh tế Peter Altmaier tiết lộ "Chiến lược Công nghiệp Quốc gia 2030" được thiết kế nhằm đẩy lùi các doanh nghiệp mạnh của Trung Quốc.
Tiếng là “của dân, do dân, vì dân” nhưng nhân sự lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở tất cả các cấp cũng được… qui hoạch và vô số… qui hoạch khác khiến quốc gia tan hoang, kinh tế suy thoái, xã hội hỗn loạn, dân lành oán thán, chính là sản phẩm của đội ngũ đã được… qui hoạch đó!
Khi Vladimir Putin được tổng thống Boris Eltsine bổ nhiệm thủ tướng, nhiều người Nga nghĩ rằng viên trung tá tình báo chưa có tiếng tăm sẽ tiếp nối chính sách dân chủ hóa thời hậu Cộng sản trong ổn định. Hai mươi năm sau, các biện pháp trấn áp bất chấp luật pháp trong mùa bầu cử địa phương vào tháng 9, cho phép giới phân tích suy đoán tổng thống Nga bằng mọi giá bám chặt quyền hành.
Vào đầu năm 2021, tức là còn gần một năm rưỡi nữa thì đảng Cộng sản Việt Nam mới tiến hành Đại hội toàn quốc lần thứ XIII để bầu các ủy viên trung ương, Bộ chính trị, Ban bí thư và người lãnh đạo đảng là Tổng bí thư. Nhưng ngay từ cuối tháng 6 năm 2019, tại cuộc họp của Bộ chính trị dưới sự điều hành của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã phê duyệt quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương khóa 13, nhiệm kỳ 2021-2026.
Sự thật đen tối đang bổ sập xuống quê hương và cái thảm họa khốc liệt đang thành hình cho dân tộc VN và tai họa này sẽ tiếp tục diễn tiến một cách tàn khốc như đã được thấy tại Mãn châu và Nội Mông và đang diễn tiến tại Tây tạng và Tân cương.
« Tức nước vỡ bờ », từ phong trào phản đối dự luật dẫn độ sang Hoa lục cách đây hai tháng, hiện người dân Hồng Kông đòi lại những quyền cơ bản mà đáng lẽ họ tiếp tục được hưởng cho đến năm 2049 theo mô hình « một quốc gia, hai chế độ ». Phong trào thu hút đủ mọi tầng lớp tham gia, từ giới luật sư, ngân hàng đến công chức, lần lượt xuống đường ủng hộ những đòi hỏi của người dân, mà đỉnh điểm là cuộc biểu tình quy tụ hơn 2 triệu người hôm 16/06/2019 và cuộc tổng đình công hôm 05/08.
Được ký giả Quốc Phương, BBC Tiếng Việt, phỏng vấn về mô hình, cách thức và tính hiệu quả trong việc tiếp thu ý kiến tham mưu, tư vấn, phản biện nhằm xây dựng chính sách canh tân và phát triển đất nước của Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam, luật sư Lê Công Định cho biết: “(Nhà nước và Đảng Cộng sản) Việt Nam cần biết lắng nghe những ý kiến góp ý thẳng thắn, thậm chí vượt khỏi nguyên tắc cơ bản về quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản, để ‘gạn đục, khơi trong’ tìm ra được những tham vấn và phản biện có giá trị.”
Sự kiện Bãi Tư Chính đặt ra câu hỏi về thực chất quan hệ hữu hảo giữa Trung Quốc với Việt Nam Thoát Trung là sự phản ứng hoà bình, thể hiện sự không hài lòng của dân chúng về quan điểm và thái độ của đảng và nhà nước trong quan hệ với Trung Quốc, đặc biệt trước một số các sự kiện nóng liên quan đến việc Trung Quốc đe doạ và xâm lấn chủ quyền quốc gia của Việt Nam. Về thực chất sâu xa thoát Trung vừa biểu thị tinh thần độc lập dân tộc, vừa là khẩu hiệu, lời kêu gọi thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc. Tuy nhiên 'ý đảng' và 'lòng dân' có những khoảng cách, cho nên thoát Trung trở thành vấn đề phức tạp, không thể trở thành công khai.
Chiến tranh thương mại Mỹ-Trung, Bắc Kinh trả đũa Donald Trump. Không để Trung Quốc múa gậy vườn hoang tại châu Á, Mỹ gia tăng sức ép ngoại giao và quân sự tại Thái Bình dương. Liệu có một Thiên An Môn thứ hai tại Hồng Kông ? Đó là những chủ đề nóng trên báo Pháp hôm nay. Chiến tranh thương mại Mỹ-Trung leo thang
Bảo Trợ