Ai mới là chủ sở hữu thực sự của tập đoàn Huawei?

23 Tháng Tư 20194:32 SA(Xem: 364)

Tóm tắt bài viết

  • Cho đến nay dư luận vẫn chưa biết rõ Huawei là công ty cổ phần hay doanh nghiệp nhà nước
  • Theo điều tra của CIA Hoa Kỳ,  có ít nhất 3 cơ quan nhà nước hỗ trợ tài chính cho Huawei
  • Huawei luôn công khai khẳng định Huawei là doanh nghiệp tư nhân thuộc sở hữu của nhân viên, nhưng nhân viên Huawei không có quyền cổ đông trên pháp luật.

Trước công chúng, Huawei luôn tự nhận mình là một công ty cổ phần tư nhân độc lập và không làm việc cho chính phủ Trung Quốc. Tuy nhiên, theo một cuộc điều tra của CIA, sau lưng Huawei có ít nhất 3 nguồn hỗ trợ tài chính có nguồn gốc từ nhà nước gồm quân đội, công an, và cơ quan tình báo.

Theo tài liệu thông tin đăng ký công thương Trung Quốc, Huawei chỉ có hai cổ đông chính, gồm: Tỷ phú Nhậm Chính Phi sở hữu khoảng 1% cổ phần; và 99% cổ phần còn lại đều do Ủy ban Công đoàn Cty Cổ phần Đầu tư Huawei (gọi tắt là công đoàn Huawei) nắm giữ.

Mới đây, một báo cáo điều tra riêng về Huawei, do các chuyên gia pháp luật nổi tiếng về Trung Quốc, Giáo sư khoa luật Donald Clarke của Đại học George Washington; và Giáo sư Christopher Balding của Đại học Fulbright University Vietnam.

Báo cáo tiết lộ, chính sách của công đoàn Huawei không do các nhân viên quyết định, ngược lại, cấu trúc phân cấp của công đoàn Huawei có thể truy nguyên đến Tổng công đoàn Trung Quốc, mà tổ chức này do Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) kiểm soát.

Theo cuộc điều tra, nhân viên Huawei không thực sự là cổ đông của công ty, vì họ không có bất kỳ tiếng nói quyết định nào trong chính sách của công hội Huawei.

Huawei bán “vốn cổ phần ảo” cho nhân viên của mình, nhưng các “nhân viên – cổ đông” là do Huawei đơn phương công nhận, còn về khía cạnh luật pháp, những “nhân viên – cổ đông” không phải là cổ đông sở hữu hợp pháp theo pháp luật.

Nói cách khác, vốn cố phần ảo này cho phép nhân viên nhận một tỷ lệ cổ tức nhất định, nhưng nhân viên không có quyền sở hữu, không có quyền biểu quyết, cũng không thể chuyển nhượng hoặc bán.

Nếu một nhân viên Huawei xin nghỉ việc, cổ phiếu mà họ sở hữu chỉ có thể bán lại cho công đoàn Huawei, điều này chứng minh nhân viên Huawei không phải là chủ sở hữu cổ phần thực sự của công ty. Báo cáo điều tra không nói trực tiếp ai là chủ sở hữu thực sự của Huawei, nhưng tất cả các bằng chứng gián tiếp điều có móc nối với chính phủ Trung Quốc.

Huawei sau đó phản ứng với báo cáo điều tra này, tuyên bố hai giáo sư “đã đưa ra một kết luận hoàn toàn sai lầm”, và giải thích, các công đoàn thông qua uỷ viên đại diện để thực thi quyền lực cổ đông, những uỷ viên đại diện sẽ do “những nhân viên có cổ phần bầu chọn”.

blank
Tỷ phú Nhậm Chính Phi (phải) hướng dẫn Chủ tịch Trung Quốc tham quan văn phòng Huawei ở London năm 2015, giới báo chí Hồng Kông nói ông Nhậm là “người thường xuyên ra vào chốn cung đình” ở Bắc Kinh. (Ảnh: PA).

Tuy nhiên, Huawei đã không giải thích thêm làm sao nhân viên Huawei có thể được hưởng các quyền dân chủ ở một quốc gia có thể phải đối mặt với án tù chỉ vì bàn luận đến vấn đề tam quyền phân lập, và Huawei cũng không giải thích lý do tại sao trình tự chính trị của ĐCSTQ phải bao gồm các công đoàn.

Đầu năm 2003, hai nhân viên cấp cao của Huawei là Lưu Bình và Hoàng Xán, đã kiện Huawei ra tòa, nguyên nhân chủ yếu do Huawei đã mua lại cổ phiếu với giá 1 nhân dân tệ mỗi cổ phiếu, thay vì giá trị tài sản ròng trên mỗi cổ phiếu, như đã thỏa thuận trong hợp đồng. 2 cựu nhân viên cho rằng, họ cũng nên nhận được cổ tức của vốn chủ sở hữu được Huawei sử dụng để tăng vốn đầu tư theo nguyên tắc cổ phần bằng nhau.

Vào thời điểm đó, Tòa án cấp cao tỉnh Quảng Đông phán quyết, theo quy định, việc đăng ký công ty cổ phần chỉ giới hạn cho cổ đông chính của công ty, vì vậy hầu hết các cổ phần của nhân viên đóng góp không được xem như cổ đông và không được đăng ký tại Bộ Công thương Trung Quốc, cho thấy việc cổ phần của các công đoàn Huawei chỉ là hợp đồng giữa Huawei và nhân viên của Huawei.

Các cổ phiếu trong tay nhân viên Huawei không giống như các cổ phiếu được pháp luật quy định. Nhân viên không phải là cổ đông, mà chỉ được hưởng một số lợi ích nhất định trong hợp đồng giữa nhân viên với Huawei, chứ không phải hợp đồng giữa cổ đông và Huawei. Các cổ đông thực sự có quyền quyết định chính sách và quyền lợi nhân viên chỉ có Công đoàn Huawei và ông Nhậm Chính Phi.

Ông Nhậm Chính Phi là kỹ sư công trình trong Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) trong gần 10 năm, đã giúp PLA  thiết lập một mạng lưới liên lạc thông tín cho đến năm 1983 mới nghỉ việc, theo Now News China.

blank
Trưởng nữ của ông Nhậm Chính Phi kiêm Giám đốc tài chính Huawei bà Mạnh Vãn Châu đang bị bắt giam tại Canada theo lệnh của Hoa Kỳ. Kể từ khi bà Mạnh xảy ra chuyện, ĐCSTQ đã dùng nhiều phương thức khác nhau gây áp lực lên Canada yêu cầu phóng thích bà Mạnh. (Ảnh: ctvnews)

Theo điều tra của 2 giáo sư Donald Clarke và Christopher Balding, “Các cổ đông của Huawei không phải là nhân viên của công ty, mà là các công đoàn, các tổ chức như vậy đều do ĐCSTQ kiểm soát. Nếu 99% cổ phần Huawei đều thuộc quyền sở hữu của công đoàn, thì chúng ta có thể nói Huawei ở một mức độ nào đó là một doanh nghiệp nhà nước”.

Tờ The Times của Anh vào ngày 20/4 đã cho hay về nguồn tài chính thực sự của Huawei. Tờ báo này dẫn thông tin rằng Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ (CIA) tiết lộ với một quan chức Anh, rằng: Quân đội Trung Quốc, Ủy ban An ninh Quốc gia Trung ương ĐCSTQ, và Mạng lưới tình báo quốc gia ĐCSTQ là 3 nguồn hỗ trợ tài chính.

Lần này, Huawei đã không đưa ra bất kỳ phản ứng gay gắt nào. Một đại diện của Huawei chỉ đơn giản nói với The Times đối với các tin tức nặc danh, “Huawei không bình luận”.

Trước đó, ông Nhậm Chính Phi trong một cuộc họp báo với truyền thông nước ngoài gồm các tờ báo: Wall Street Journal, Financial Times, và Bloomberg vào ngày 16/1/2019, ông đã nhiều lần phủ nhận và khẳng định Huawei là doanh nghiệp tư nhân thuộc sở hữu của nhân viên.

“Không có tổ chức bên ngoài nào sở hữu cổ phiếu của chúng tôi, thậm chí 1 xu”, ông Nhậm nói.

Tuy nhiên, Huawei, CIA và Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Reuters về nguồn tài chính thực sự của Huawei.

Trà Mi ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tác giả : Dược sĩ Cao Xuân Thanh Ngọc James Carville chiến lược gia của đảng Dân chủ cho rằng hiện nay có một trào lưu chính trị ông ta gọi là trào lưu Donald Trump chống lại những chủ trương cho các TT Mỹ thiết lập từ thời Bill Clinton và điều đáng nói là đảng Cộng Hòa trước thì chống nhưng nay đồng thuận với trào lưu này. Ông ta nói rằng cần thổi phồng mọi sự kiện lên nhắm đánh thắng không chỉ TT Trump mà cả đảng Cộng Hòa nhằm làm cho đảng Cộng Hòa phải nhụt chí mà từ bỏ trào lưu chính trị Donald Trump.
Vào ngày 30/6, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã thông qua Luật an ninh Quốc gia Hong Kong tai tiếng. Trong đó, điều luật 38 đã cho phép quyền hạn kiểm soát của ĐCSTQ bành trướng tới mọi ngóc ngách trên thế giới. Điều này hiện đang khiến mọi tầng lớp kinh ngạc và phẫn nộ, gọi điều 38 là "kẻ thù của thế giới".
Ngày 01/07/2020 là cuộc trắc nghiệm đầu tiên đối với luật an ninh Hồng Kông vừa được Bắc Kinh ban hành. Mạnh tay khai tử mô hình « một quốc gia, hai chế độ », bội ước với quốc tế về quy chế đặc biệt dành cho vùng từng là thuộc địa cũ của Anh, phải chăng ông Tập Cận Bình đã trông thấy trước phương Tây sẽ bất lực trước sức mạnh của Trung Quốc và bỏ rơi phe dân chủ Hồng Kông ?
Suy thoái nghiêm trọng’ Hiện tượng ‘từ chức’, ‘từ quan’ về hình thức là quan chức tự nguyện rời bỏ với những lý do cá nhân, nhưng thực ra thường che giấu ‘sự bất đồng’ hoặc một động cơ có chủ đích, vụ lợi tuỳ bối cảnh.
Hồ Pangong Tso tại vùng Ladakh, nằm trên dãy Himalaya ở độ cao khoảng 4.350m, trải dài qua biên giới hai nước Ấn Độ và Trung Quốc (ảnh: Google Maps). Khả năng đã tới lúc Ấn Độ và Trung Quốc nói lời chia tay sau cuộc đụng độ biên giới chết người cùng những hoạt động leo thang căng thẳng khác đang diễn ra trên dãy Himalaya. Hãng Reuters hôm 25/6 công bố các bức ảnh vệ tinh chụp ngày 22/6 được công ty vũ trụ Maxar Technologies (Mỹ) cung cấp, cho thấy Trung Quốc đang xây dựng nhiều công trình tại thung lũng Galwan thuộc dãy Himalaya. Đây cũng là nơi xảy ra vụ đụng độ giữa quân đội Trung – Ấn hôm 15/6. Các công trình mới được xây dựng gồm các cấu trúc dựa vào vách đá và một cấu trúc được cho là trại mới đang được xây dựng gần đó với tường hoặc rào chắn, cùng lều bạt ngụy trang. Giới chuyên gia nhận định hoạt động xây dựng này cho thấy hai bên ít khả năng xuống thang căng thẳng.
Đại dịch virus corona đã cho thấy sự tăng tiến về sức mạnh kinh tế và quân sự của Trung Quốc. Tuy nhiên, theo ý kiến của nhà tư vấn doanh nghiệp Francis Journot trên Le Figaro, một khi Bắc Kinh không tôn trọng quy định của các tổ chức quốc tế, thì không được chiếm một chiếc ghế nào tại đây. RFI xin giới thiệu bài viết. Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hay Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc : Trung Quốc đã đầu tư vào các định chế quốc tế, nhưng lại vi phạm những quy định của các tổ chức nà
Ngày 15/06/2020, một vụ đụng độ đẫm máu đã bất ngờ xẩy ra giữa binh lính Ấn Độ và Trung Quốc tại thung lũng Galwan vùng Ladakh, ở khu vực biên giới có tranh chấp giữa hai nước trên vùng Himalaya. Dù không dùng đến súng đạn, mà chỉ dùng gậy, đá và tay không, cuộc giáp lá cà đã khiến cho 20 binh sĩ Ấn Độ thiệt mạng, và một tổn thất được cho là nặng hơn phía Trung Quốc, nhưng bị Bắc Kinh hoàn toàn che giấu.
Có thể nói quan điểm đường lối kết tội vụ Hồ Duy Hải là một lề lối giải quyết án có tính chất khung, có thể áp dụng trong nhiều vụ án khác. Cho nên nếu nói Hồ Duy Hải bị oan thì chính cái lề lối nhận thức và lối làm án là cái gây oan cho Hồ Duy Hải. Mẹ Hồ Duy Hải: "Từ hiền lành chất phác tôi thành người đàn bà dữ dằn." Ở đây cần thừa nhận một điều là Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao gồm những người có chuyên môn kinh nghiệm xét xử có thể đã thực sự tin rằng việc kết án Hồ Duy Hải có tội là đúng đắn công lý. Các Thẩm phán đó đã hằn sâu nhận thức về một đường lối làm án, một lề lối nh
Sau những diễn biến gần đây, Biển Đông tiếp tục trở thành “điểm nóng” thu hút sự quan tâm của toàn thế giới. Đợt “sóng trào” lần này bắt đầu từ việc Malaysia đệ trình ranh giới thềm lục địa mở rộng của nước này ra ngoài khu vực 200 hải lý lên Uỷ ban Ranh Giới Thềm Lục địa của Liên hợp quốc (CLCS) năm 2019 và kể từ đó, các công hàm khác của các bên liên quan cũng được đưa ra.
tôi không nghĩ rằng quân đội Trung Quốc khiếp hãi trước những tổn thất đáng kể. Trung Quốc không là một nền dân chủ phương Tây. Những người đang điều hành Trung Quốc chẳng phải được bầu lên mỗi bốn năm. Họ không lo lắng cho những tổn thất đó. Năm 1979, Trung Quốc mất rất nhiều binh sĩ trong cuộc chiến chống Việt Nam. Nhưng điều đó không quan trọng đối với Trung Quốc, bởi vì nước này đã đạt được mục tiêu chiến lược của mình.
Bảo Trợ