Nỗi đau Masan

23 Tháng Ba 20197:45 SA(Xem: 255)

Nỗi đau Masan

blank
Phạm Đình Trọng (Danlambao) - Theo dõi cuộc chiến trên truyền thông giữa nước mắm Việt và nước chấm hóa học Masan, tôi thấy các bài viết đã chỉ ra sự mờ ám, gian dối, bất lương của Dự thảo TCVN12607.2019 về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm do cục Chế biến và phát triển thị trường nông nghiệp thuộc bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn ngạo ngược trình ra và nhăm nhe thực hiện. Qua đó cũng thấy được sự man rợ, mất tính người của những kẻ mưu mô giết hại một nghề tinh của tài hoa Việt Nam, loại bỏ nước mắm Việt ra khỏi đời sống người Việt cho thứ nước chấm hóa học Masan lên ngôi, độc chiếm thị trường, độc quyền trong bữa ăn hàng ngày của người Việt.


Chỉ vậy thôi cũng đã thấy cơ quan nhà nước cộng sản hiện nay được đồng tiền thuế máu, mồ hôi, nước mắt của dân nuôi nấng nhưng đã đốn mạt phản lại dân và cũng cho thấy đội ngữ quan chức đã bị quyền lực đồng tiền của những con buôn bất lương sai kiến như thế nào. Dự thảo về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm của bộ Nông Nghiệp cũng tanh tưởi nhức nhối như những BOT trấn lột móc túi người dân của bộ Giao Thông mọc lên nhan nhản như phường lục lâm thảo khấu nổi lên thời xã hội nhiễu nhương, mục nát, quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày – Thơ Nguyễn Duy. 


Chỉ vậy thôi cũng thấy được sự hoành hành của tư bản hoang dã đã tàn phá đất nước Việt Nam, tàn phá lương tâm con người Việt Nam, tàn phá đạo lý xã hội Việt Nam, tàn phá cả những giá trị bền vững và sâu thẳm của nền văn minh lúa nước Việt Nam, nền văn minh từ hạt gạo tạo ra bánh chưng, bành dầy, từ con cá biển tạo ra nước mắm. Nước mắm Việt chính là một giá trị đặc sắc của nền văn minh Việt Nam.


Nhưng không chỉ có vậy. 
Giết chết nước mắm Việt còn góp công, góp sức vào mưu đồ làm hoang hóa biển Việt Nam, làm cho biển Việt Nam hoàn toàn không còn những cột mốc chủ quyền sống là những con tàu đánh cá của người Việt, không còn bóng một người dân Việt bám biển của cha ông, để biển Việt Nam cho Tàu Cộng làm chủ.

Bóp chết một nghề tinh, nghề chế biến nước mắm của người dân Việt, loại bỏ hương vị nước mắm Việt trong bữa ăn của người Việt bằng quy phạm thực hành sản xuất nước mắm mang số hiệu văn bản nhà nước TCVN 12067. 2019 là thêm một bằng chứng về nhà nước cộng sản ở Ba Đình, Hà Nội không còn là nhà nước của người dân Việt Nam, không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam.


Không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam, nhà nước đó đã rước giặc Tàu Cộng vào Nhân Cơ, Đắc Nông, vào Tân Rai, Lâm Đồng, rước giặc Tàu Cộng vào Vũng Áng, Hà Tĩnh tàn phá đất nước Việt Nam từ núi cao tới biển sâu.
Không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam, nhà nước đó đã rước các nhà đầu tư Tàu Cộng đưa công nghệ lỗi thời, phế thải vào Việt Nam kìm hãm sự phát triển nền kinh tế Việt Nam, đầu độc sự sống trên đất nước Việt Nam, biến đất nước Việt Nam gấm vóc thành bãi rác thải công nghiệp, biến những làng quê thanh bình Việt Nam thành những làng ung thư, biến giống nòi Việt Nam khí phách kiên cường thành giống nòi bệnh tật ốm yếu, vật vờ chờ chết. 

Không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam, nhà nước đó đã cắt mười lăm ngàn ki lô mét vuông đất biên cương của tổ tiên người Việt, của lịch sử nước Việt dâng cho giặc Tàu Cộng. Nhà nước cộng sản Việt Nam không phải là nhà nước của đất nước Việt Nam đã được dân gian ghi nhận bằng câu thành ngữ mới: Quân đội bám bờ, dân chài bám biển! Dân nuôi quân đội để bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng nhưng quân đội nhà nước cộng sản Việt Nam kiên trì bám bờ, lì lợm bám đất vàng sân bay, mê mải giành giật những mảnh đất vàng của những công trình phát triển đất nước để tướng tá mang những mảnh đất vàng đó ra kinh doanh kiếm lời riêng, bỏ mặc biển Đông của lịch sử Việt Nam cho Tàu Cộng làm chủ. 


Dù tàu đánh cá của Tàu Cộng nhiều như lá tre tự do thả lưới buông câu ở biển Đông của tổ tiên người Việt cũng không có bất kỳ phản ứng nào của bộ ngoại giao Việt Nam. Dù tàu chiến của Tàu Cộng suốt hai mươi bốn giờ trong ngày, suốt ba trăm sáu nhăm ngày trong năm quần đảo trên biển Việt Nam, lùng xục đâm chìm tàu thuyền Việt Nam, giết hại dân đánh cá Việt Nam cũng không gặp bất kỳ sự ngăn chặn chống trả nào của quân đội Việt Nam. Nhưng Tàu Cộng vẫn chưa thể thực sự làm chủ biển Đông vì vẫn còn những con tàu đánh cá của dân chài lưới Việt Nam không lúc nào vắng bóng trên biển Đông của tổ tiên người Việt.


Để thực sự làm chủ biển Đông trên thực tế và chứng minh với thế giới rằng biển Đông thực sự đã là của Tàu Cộng, Tàu Cộng đang ráo riết, quyết liệt xóa sạch bóng những con tàu cá Việt Nam trên biển Đông bằng hai đòn độc.


Một là, Tàu Cộng dùng sức mạnh tàu quân sự và tàu dân sự lớn, có vũ trang, có vỏ thép dày đâm chìm tàu cá của dân biển Việt Nam, chôn vùi mạng sống và cơ nghiệp người dân đánh cá Việt Nam xuống đáy biển, gây nỗi kinh hoàng để dân biển Việt Nam không dám ra biển. Tàu của Tàu Cộng đâm chìm tàu cá Việt Nam, giết hại dân biển Việt Nam suốt mấy chục năm nay không gặp bất kỳ sự ngăn chặn, chống trả nào của quân đội Việt Nam, không có bất cứ phản ứng nào của ngoại giao Việt Nam. Vì vậy trước đây Tàu Cộng chỉ đâm chìm tàu cá Việt Nam vào ban đêm, nay trên biển Đông tàu cá của dân biển Việt Nam dồn dập bị Tàu Cộng hung hãn đâm chìm giữa ban ngày.


Hai là, Tàu Cộng tuồn tiền cho những kẻ nhân danh doanh nhân, nhân danh nhà đầu tư thâu tóm đất ven biển Việt Nam, thâu tóm đất bến bãi của những con tàu cá ngoài biển Đông, thâu tóm đất mồ mả ông bà của những người dân biển. Không còn bến bãi đi về, không còn mảnh đất của ông bà tổ tiên, không còn mái ấm gia đình giữa làng chài bên biển quê hương, những người dân ngàn đời bám biển đành bỏ bến, bỏ thuyền, bỏ biển lang bạt ra thành phố làm thuê, lên rừng làm rẫy. 


Chỉ có Tàu Cộng thâu tóm bờ biển Việt Nam sẽ lộ liễu mưu đồ vì vậy Tàu Cộng chỉ cần làm chủ những thế đất chiến lược hiểm yếu như Vân Đồn, Vũng Áng, Hải Vân, Vân Phong... Những dải bờ biển còn lại phải do người Việt đứng tên thâu tóm, mưu sâu mới thành. Và mấy năm vừa qua, ông chủ trẻ của doanh nghiệp FLC Trịnh Văn Quyết bỗng đôn đáo có mặt khắp dải bờ biển miền Trung, hối hả rải tiền thâu tóm đất ven biển từ Thanh Hóa đến Ninh Thuận, nơi có nghề đi biển lâu đời, có những làng chài đông vui, trù phú nhất và có những đoàn tàu cá hùng hậu nhất rầm rộ ra biển Đông. Tiền danh nghĩa của ông chủ FLC Trịnh Văn Quyết rải ra đã mau lẹ xóa sổ nhiều làng chài lâu đời, đã phá tan cuộc sống yên ấm, ổn định của nhiều gia đình ngư dân, đã xua đuổi nhiều dân chài phải bỏ thuyền, bỏ biển, bỏ làng chài, tứ tán khắp nơi. Và những con tàu đánh cá cắm cờ Việt Nam trên biển Đông cứ thưa vắng dần. Làm ăn trên biển quê hương mà những con tàu cá Việt Nam ngày càng lẻ loi, đơn độc, lạc lõng. Thân phận người dân Việt Nam trên biển ngàn đời của cha ông ngày càng hẩm hiu, mỏng manh.


Nay lại thêm văn bản mờ ám, gian dối, bất lương TCVN12607.2019 về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm nhằm loại bỏ nước mắm của nền văn minh lúa nước Việt Nam ra khỏi đời sống xã hội Việt Nam để nước chấm hóa học Masan độc chiếm thị trường là lại thêm một đòn đánh vào những con tàu cá của người Việt ngoài biển Đông. 


Loại bỏ nước mắm chế biền từ con cá biển cũng là xóa sổ những nhà thùng sản xuất nước mắm đã có từ hàng trăm năm nay trên khắp dải bờ biển Việt Nam, từ Cát Hải, Hải Phòng đến Phú Quốc, Kiên Giang. Không còn những nhà thùng chế biến nước mắm từ những loại cá nhỏ mau phân hủy, cá cơm, cá nục, những loại cá không có giá, không có khách mua ở chợ cá, người đi biển mất đi một nguồn thu lớn. 


Đất sống của người dân biển bị chính quyền thu hồi giao cho ông chủ FLC Trịnh Văn Quyết làm resort kinh doanh. Nghề sống của người dân biển là dong thuyền ra khơi đánh cá thì bị tàu Tàu Cộng đâm chìm tàu, mất mạng sống, mất cơ nghiệp. Nay cục Chế biến và phát triển thị trường nông nghiệp thuộc bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đã âm thầm, lén lút cùng với nhà sản xuất nước chấm hóa học Masan xây dựng qui phạm TCVN 12607.2019 trói buộc nghề chế biến nước mắm từ con cá biển dẫn đến những thùng, những bể chượp cá đành phải dẹp bỏ càng đẩy những con thuyền Việt Nam đánh cá trên biển Đông vào tình cảnh muôn vàn khốn đốn. 


Nỗi đau của người Việt Nam là Tàu Cộng đang thực hiện mưu đồ độc chiếm biển Đông bằng chính sự tham gia của người Việt với vai trò quan trọng nhất, quyết định nhất. Tàu Cộng bắn giết người Việt, đâm chìm tàu cá của người Việt trên biển Đông vẫn không khuất phục được ý chí bám biển, ý chí làm chủ biển Đông của người Việt. Nhưng ông chủ FLC Trịnh Văn Quyết thông đồng với quan chức hàng tỉnh cướp đất làng quê của người dân đánh cá, đánh bật người dân đánh cá ra khỏi miền quê biển và ông chủ nước chấm hóa học Masan Nguyễn Đăng Quang thông đồng với quan chức bộ Nông nghiệp làm ra bộ qui phạm sản xuất nước mắm đẩy những nhà thùng chế biến nước mắm từ con cá biển vào bế tắc, đình đốn cũng là đánh vào những con tàu Việt Nam đánh cá trên biển Đông.


Lịch sử Việt Nam hôm qua đã mang nỗi đau Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống dẫn giặc về cướp nước. Lịch sử Việt Nam hôm nay lại mang nỗi đau thác Bản Giốc, nỗi đau hiệp định biên giới cắt đất biên ải cho giặc. Nỗi đau Gạc Ma, giặc tràn lên cướp đảo mà người lính Việt Nam giữ đảo trong tay không có súng đành bó tay nhận cái chết và để giặc cướp đảo. Nỗi đau Trịnh Văn Quyết FLC, nỗi đau Nguyễn Đăng Quang Masan giúp giặc xóa sạch bóng những con tàu cá Việt Nam trên biển Đông để ngoài khơi xa giặc độc chiếm biển Đông và trong đời sống đất nước, nước chấm hóa học Masan độc chiếm thị trường.
23/3/2018
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mặc dù cố công giấu diếm nhưng rốt cuộc nhà cầm quyền Việt Nam cũng không thể che đậy một sự thật trần trụi đã và đang diễn ra một làn sóng ngày càng mạnh là càng nhiều quan chức cấp xã và cả cấp huyện, quận tìm kế “ra đi tìm đường cứu thân” thông qua con đường xuất khẩu lao động. Bi kịch “còn đảng còn mình” Trong nửa đầu năm 2019, báo chí nhà nước nhiều lần đưa tin về nhiều lãnh đạo, viên chức đảng viên từ cấp xã cho đến cấp tỉnh ở Hà Tĩnh và một số địa phương khác đã nghỉ việc trong hệ thống hành chính nhà nước để đi tìm tương lai mới bằng con đường xuất khẩu lao động, hoặc đi làm ở ngoài.
L’Obs tuần nàynói về « Hongkong mama » : Dorothy Wong đã trở thành người ủng hộ vô điều kiện các thanh niên biểu tình ở Hồng Kông, họ gọi bà là « má », trong khi xưa nay bà chưa hề nghĩ đến bước ngoặt này. Trong số những chuyên gia marketing giỏi, Dorothy Wong từ lâu vẫn nổi tiếng với đôi giày cao chót vót luôn mang trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Những kilomet hàng lang métro, những bậc thang cho khách bộ hành, lề đường nhấp nhô…là những thứ không dành cho bà. Người phụ nữ Hồng Kông xinh đẹp 55 tuổi sống trong thế giới của hàng hiệu, tài chính cao cấp và các phương tiện truyền thông lớn mà bà chịu trách nhiệm về hình ảnh, thường xuyên tổ chức những sự kiện dành cho giới thượng lưu.
Cảnh sát để yên cho người biểu tình trong nhiều tiếng đồng hồ dùng các dụng cụ thô sơ để cố đập vỡ kính tòa nhà Nghị Viện Hồng Kông, ngày 01/07/2019. Liệu đây có phải là một cái bẫy? REUTERS/Tyrone Siu Libération hôm nay 05/07/2019dành hai trang lớn cho bài phóng sự mang tựa đề « Hồng Kông : Bắc Kinh nhe nanh múa vuốt, người biểu tình siết chặt hàng ngũ ». Ba ngày sau cuộc biểu tình tập hợp 550.000 người và cuộc xâm nhập vào LegCo tức Nghị Viện của hàng trăm thanh niên, Hồng Kông vẫn còn bị sốc. Tối thứ Tư, bắt đầu có một số vụ bắt giữ. Tờ báo đặt ra một loạt câu hỏi và trả lời.
Theo báo cáo của bộ Thương Mại Mỹ công bố ngày 03/07/2019, xuất khẩu của Việt Nam vào Mỹ trong 5 tháng đầu năm 2019 tăng 36 % so với cùng thời kỳ năm 2018, cao hơn cả khối lượng hàng hóa của Ấn Độ bán sang Hoa Kỳ. Nếu chỉ nhìn vào số liệu trên, Việt Nam thực sự hưởng lợi từ cuộc chiến thương mại giữa Washington và Bắc Kinh.
Bản chất của việc cho phép Công ty An Nông tiếp tục phân phối các loại thuốc diệt cỏ có chứa paraquat đến tháng chín năm nay, cho dù lệnh cấm kinh doanh các loại thuốc diệt cỏ chứa paraquat đã có hiệu lực trên toàn quốc kể từ tháng hai (1), chính là gia hạn hoạt động nỗ lực đầu độc cộng đồng. Chẳng lẽ Cục Bảo vệ thực vật (BVTV) và rộng hơn là Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn (Bộ NN PTNT) có quyền đầu độc?
Ông Lê Thanh Hải, cựu bí thư thành ủy, cựu chủ tịch thành phố Hồ Chí Minh, người bị cho là có trách nhiệm trong nhiều sai phạm lớn tại địa phương này khi đương chức; thế nhưng vào ngày 29 tháng 6 vừa qua, đăng đàn nhắc nhở những cán bộ, đảng viên khác.
Nếu tính các thế hệ đã sang Phương Tây, Liên Xô cũ và Đông Âu thì hàng trăm nghìn người Việt đã được học hành trong môi trường hiện đại hơn trong nước. Vậy mà sang thế kỷ 21 lâu rồi, Việt Nam vẫn còn thuộc nhóm nước sắp có thu nhập trung bình, vẫn nhận, xin viện trợ... và thua Nhật Bản quá xa. Câu hỏi tôi luôn băn khoăn là phải chăng chỉ 5 người Nhật làm nên kỳ tích duy tân cho nước họ, còn hàng vạn người Việt Nam học đủ nơi, đủ thứ chưa làm được gì?
Nhiều thông tin về Vingroup trong hai năm gần đây, nhất là khi tập đoàn này trong vòng 650 ngày đã xây dựng và đưa vào hoạt động nhà máy sản xuất xe ô tô đầu tiên tại Việt nam (2.9.2017 – 14.6.2019) và trình làng hai mẫu xe hơi với thương hiệu Vinfast tại triển lãm Paris Motor Show (10.2018), khiến không chỉ trong nước mà truyền thông và các gã “khổng lồ” khác trong ngành ô tô thế giới đều đặt dấu chấm hỏi về sự phát triển thần tốc của một tập đoàn mà xuất phát điểm rất trễ (2001) nhưng có lẽ đang về đích ngoạn mục…
Mặc dầu ông đồng ý tạm dừng áp thuế mới nhưng các sắc thuế cũ vẫn giữ nguyên. Ông cũng đã tuyên bố không vội đàm phán. Với Huawei, thì vẫn kèm theo điều kiện là không ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng Mỹ thì mới có thể được mua linh kiện Mỹ. Nghĩa là tất cả vẫn như cũ nên Trung quốc vẫn tiếp tục khó khăn trong quá trình nối lại đàm phán. So với thời gian ngưng chiến trước đây sau G20 năm ngoái thì bây giờ Trung quốc bị trừng phạt nhiều hơn không chỉ thương mại mà còn nhiều mặt khác, lê chân nặng nhọc hơn vì thương tích trên mình nhiều hơn trên con đường đi đàm phán.
Hôm qua, một dự án sản xuất phải tạm dừng toàn bộ. Toàn bộ hội đồng quản trị và giám đốc họp khẩn vì một khái niệm: Thế nào là hàng Việt. Người yêu cầu tổ chức cuộc họp khẩn ấy nói “vì không muốn thành con tin của An ninh kinh tế, Hải quan, Quản lý thị trường và Thuế”.
Bảo Trợ