Nỗi đau Masan

23 Tháng Ba 20197:45 SA(Xem: 200)

Nỗi đau Masan

blank
Phạm Đình Trọng (Danlambao) - Theo dõi cuộc chiến trên truyền thông giữa nước mắm Việt và nước chấm hóa học Masan, tôi thấy các bài viết đã chỉ ra sự mờ ám, gian dối, bất lương của Dự thảo TCVN12607.2019 về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm do cục Chế biến và phát triển thị trường nông nghiệp thuộc bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn ngạo ngược trình ra và nhăm nhe thực hiện. Qua đó cũng thấy được sự man rợ, mất tính người của những kẻ mưu mô giết hại một nghề tinh của tài hoa Việt Nam, loại bỏ nước mắm Việt ra khỏi đời sống người Việt cho thứ nước chấm hóa học Masan lên ngôi, độc chiếm thị trường, độc quyền trong bữa ăn hàng ngày của người Việt.


Chỉ vậy thôi cũng đã thấy cơ quan nhà nước cộng sản hiện nay được đồng tiền thuế máu, mồ hôi, nước mắt của dân nuôi nấng nhưng đã đốn mạt phản lại dân và cũng cho thấy đội ngữ quan chức đã bị quyền lực đồng tiền của những con buôn bất lương sai kiến như thế nào. Dự thảo về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm của bộ Nông Nghiệp cũng tanh tưởi nhức nhối như những BOT trấn lột móc túi người dân của bộ Giao Thông mọc lên nhan nhản như phường lục lâm thảo khấu nổi lên thời xã hội nhiễu nhương, mục nát, quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày – Thơ Nguyễn Duy. 


Chỉ vậy thôi cũng thấy được sự hoành hành của tư bản hoang dã đã tàn phá đất nước Việt Nam, tàn phá lương tâm con người Việt Nam, tàn phá đạo lý xã hội Việt Nam, tàn phá cả những giá trị bền vững và sâu thẳm của nền văn minh lúa nước Việt Nam, nền văn minh từ hạt gạo tạo ra bánh chưng, bành dầy, từ con cá biển tạo ra nước mắm. Nước mắm Việt chính là một giá trị đặc sắc của nền văn minh Việt Nam.


Nhưng không chỉ có vậy. 
Giết chết nước mắm Việt còn góp công, góp sức vào mưu đồ làm hoang hóa biển Việt Nam, làm cho biển Việt Nam hoàn toàn không còn những cột mốc chủ quyền sống là những con tàu đánh cá của người Việt, không còn bóng một người dân Việt bám biển của cha ông, để biển Việt Nam cho Tàu Cộng làm chủ.

Bóp chết một nghề tinh, nghề chế biến nước mắm của người dân Việt, loại bỏ hương vị nước mắm Việt trong bữa ăn của người Việt bằng quy phạm thực hành sản xuất nước mắm mang số hiệu văn bản nhà nước TCVN 12067. 2019 là thêm một bằng chứng về nhà nước cộng sản ở Ba Đình, Hà Nội không còn là nhà nước của người dân Việt Nam, không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam.


Không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam, nhà nước đó đã rước giặc Tàu Cộng vào Nhân Cơ, Đắc Nông, vào Tân Rai, Lâm Đồng, rước giặc Tàu Cộng vào Vũng Áng, Hà Tĩnh tàn phá đất nước Việt Nam từ núi cao tới biển sâu.
Không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam, nhà nước đó đã rước các nhà đầu tư Tàu Cộng đưa công nghệ lỗi thời, phế thải vào Việt Nam kìm hãm sự phát triển nền kinh tế Việt Nam, đầu độc sự sống trên đất nước Việt Nam, biến đất nước Việt Nam gấm vóc thành bãi rác thải công nghiệp, biến những làng quê thanh bình Việt Nam thành những làng ung thư, biến giống nòi Việt Nam khí phách kiên cường thành giống nòi bệnh tật ốm yếu, vật vờ chờ chết. 

Không còn là nhà nước của đất nước Việt Nam, nhà nước đó đã cắt mười lăm ngàn ki lô mét vuông đất biên cương của tổ tiên người Việt, của lịch sử nước Việt dâng cho giặc Tàu Cộng. Nhà nước cộng sản Việt Nam không phải là nhà nước của đất nước Việt Nam đã được dân gian ghi nhận bằng câu thành ngữ mới: Quân đội bám bờ, dân chài bám biển! Dân nuôi quân đội để bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng nhưng quân đội nhà nước cộng sản Việt Nam kiên trì bám bờ, lì lợm bám đất vàng sân bay, mê mải giành giật những mảnh đất vàng của những công trình phát triển đất nước để tướng tá mang những mảnh đất vàng đó ra kinh doanh kiếm lời riêng, bỏ mặc biển Đông của lịch sử Việt Nam cho Tàu Cộng làm chủ. 


Dù tàu đánh cá của Tàu Cộng nhiều như lá tre tự do thả lưới buông câu ở biển Đông của tổ tiên người Việt cũng không có bất kỳ phản ứng nào của bộ ngoại giao Việt Nam. Dù tàu chiến của Tàu Cộng suốt hai mươi bốn giờ trong ngày, suốt ba trăm sáu nhăm ngày trong năm quần đảo trên biển Việt Nam, lùng xục đâm chìm tàu thuyền Việt Nam, giết hại dân đánh cá Việt Nam cũng không gặp bất kỳ sự ngăn chặn chống trả nào của quân đội Việt Nam. Nhưng Tàu Cộng vẫn chưa thể thực sự làm chủ biển Đông vì vẫn còn những con tàu đánh cá của dân chài lưới Việt Nam không lúc nào vắng bóng trên biển Đông của tổ tiên người Việt.


Để thực sự làm chủ biển Đông trên thực tế và chứng minh với thế giới rằng biển Đông thực sự đã là của Tàu Cộng, Tàu Cộng đang ráo riết, quyết liệt xóa sạch bóng những con tàu cá Việt Nam trên biển Đông bằng hai đòn độc.


Một là, Tàu Cộng dùng sức mạnh tàu quân sự và tàu dân sự lớn, có vũ trang, có vỏ thép dày đâm chìm tàu cá của dân biển Việt Nam, chôn vùi mạng sống và cơ nghiệp người dân đánh cá Việt Nam xuống đáy biển, gây nỗi kinh hoàng để dân biển Việt Nam không dám ra biển. Tàu của Tàu Cộng đâm chìm tàu cá Việt Nam, giết hại dân biển Việt Nam suốt mấy chục năm nay không gặp bất kỳ sự ngăn chặn, chống trả nào của quân đội Việt Nam, không có bất cứ phản ứng nào của ngoại giao Việt Nam. Vì vậy trước đây Tàu Cộng chỉ đâm chìm tàu cá Việt Nam vào ban đêm, nay trên biển Đông tàu cá của dân biển Việt Nam dồn dập bị Tàu Cộng hung hãn đâm chìm giữa ban ngày.


Hai là, Tàu Cộng tuồn tiền cho những kẻ nhân danh doanh nhân, nhân danh nhà đầu tư thâu tóm đất ven biển Việt Nam, thâu tóm đất bến bãi của những con tàu cá ngoài biển Đông, thâu tóm đất mồ mả ông bà của những người dân biển. Không còn bến bãi đi về, không còn mảnh đất của ông bà tổ tiên, không còn mái ấm gia đình giữa làng chài bên biển quê hương, những người dân ngàn đời bám biển đành bỏ bến, bỏ thuyền, bỏ biển lang bạt ra thành phố làm thuê, lên rừng làm rẫy. 


Chỉ có Tàu Cộng thâu tóm bờ biển Việt Nam sẽ lộ liễu mưu đồ vì vậy Tàu Cộng chỉ cần làm chủ những thế đất chiến lược hiểm yếu như Vân Đồn, Vũng Áng, Hải Vân, Vân Phong... Những dải bờ biển còn lại phải do người Việt đứng tên thâu tóm, mưu sâu mới thành. Và mấy năm vừa qua, ông chủ trẻ của doanh nghiệp FLC Trịnh Văn Quyết bỗng đôn đáo có mặt khắp dải bờ biển miền Trung, hối hả rải tiền thâu tóm đất ven biển từ Thanh Hóa đến Ninh Thuận, nơi có nghề đi biển lâu đời, có những làng chài đông vui, trù phú nhất và có những đoàn tàu cá hùng hậu nhất rầm rộ ra biển Đông. Tiền danh nghĩa của ông chủ FLC Trịnh Văn Quyết rải ra đã mau lẹ xóa sổ nhiều làng chài lâu đời, đã phá tan cuộc sống yên ấm, ổn định của nhiều gia đình ngư dân, đã xua đuổi nhiều dân chài phải bỏ thuyền, bỏ biển, bỏ làng chài, tứ tán khắp nơi. Và những con tàu đánh cá cắm cờ Việt Nam trên biển Đông cứ thưa vắng dần. Làm ăn trên biển quê hương mà những con tàu cá Việt Nam ngày càng lẻ loi, đơn độc, lạc lõng. Thân phận người dân Việt Nam trên biển ngàn đời của cha ông ngày càng hẩm hiu, mỏng manh.


Nay lại thêm văn bản mờ ám, gian dối, bất lương TCVN12607.2019 về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm nhằm loại bỏ nước mắm của nền văn minh lúa nước Việt Nam ra khỏi đời sống xã hội Việt Nam để nước chấm hóa học Masan độc chiếm thị trường là lại thêm một đòn đánh vào những con tàu cá của người Việt ngoài biển Đông. 


Loại bỏ nước mắm chế biền từ con cá biển cũng là xóa sổ những nhà thùng sản xuất nước mắm đã có từ hàng trăm năm nay trên khắp dải bờ biển Việt Nam, từ Cát Hải, Hải Phòng đến Phú Quốc, Kiên Giang. Không còn những nhà thùng chế biến nước mắm từ những loại cá nhỏ mau phân hủy, cá cơm, cá nục, những loại cá không có giá, không có khách mua ở chợ cá, người đi biển mất đi một nguồn thu lớn. 


Đất sống của người dân biển bị chính quyền thu hồi giao cho ông chủ FLC Trịnh Văn Quyết làm resort kinh doanh. Nghề sống của người dân biển là dong thuyền ra khơi đánh cá thì bị tàu Tàu Cộng đâm chìm tàu, mất mạng sống, mất cơ nghiệp. Nay cục Chế biến và phát triển thị trường nông nghiệp thuộc bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đã âm thầm, lén lút cùng với nhà sản xuất nước chấm hóa học Masan xây dựng qui phạm TCVN 12607.2019 trói buộc nghề chế biến nước mắm từ con cá biển dẫn đến những thùng, những bể chượp cá đành phải dẹp bỏ càng đẩy những con thuyền Việt Nam đánh cá trên biển Đông vào tình cảnh muôn vàn khốn đốn. 


Nỗi đau của người Việt Nam là Tàu Cộng đang thực hiện mưu đồ độc chiếm biển Đông bằng chính sự tham gia của người Việt với vai trò quan trọng nhất, quyết định nhất. Tàu Cộng bắn giết người Việt, đâm chìm tàu cá của người Việt trên biển Đông vẫn không khuất phục được ý chí bám biển, ý chí làm chủ biển Đông của người Việt. Nhưng ông chủ FLC Trịnh Văn Quyết thông đồng với quan chức hàng tỉnh cướp đất làng quê của người dân đánh cá, đánh bật người dân đánh cá ra khỏi miền quê biển và ông chủ nước chấm hóa học Masan Nguyễn Đăng Quang thông đồng với quan chức bộ Nông nghiệp làm ra bộ qui phạm sản xuất nước mắm đẩy những nhà thùng chế biến nước mắm từ con cá biển vào bế tắc, đình đốn cũng là đánh vào những con tàu Việt Nam đánh cá trên biển Đông.


Lịch sử Việt Nam hôm qua đã mang nỗi đau Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống dẫn giặc về cướp nước. Lịch sử Việt Nam hôm nay lại mang nỗi đau thác Bản Giốc, nỗi đau hiệp định biên giới cắt đất biên ải cho giặc. Nỗi đau Gạc Ma, giặc tràn lên cướp đảo mà người lính Việt Nam giữ đảo trong tay không có súng đành bó tay nhận cái chết và để giặc cướp đảo. Nỗi đau Trịnh Văn Quyết FLC, nỗi đau Nguyễn Đăng Quang Masan giúp giặc xóa sạch bóng những con tàu cá Việt Nam trên biển Đông để ngoài khơi xa giặc độc chiếm biển Đông và trong đời sống đất nước, nước chấm hóa học Masan độc chiếm thị trường.
23/3/2018
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sáng ngày 26 tháng 4 một bài báo trên Thanh Niên Online của nhà báo Trung Dân có tựa: “Bí thư Nguyễn Thiện Nhân: TP.HCM hứa với Bộ Chính trị sẽ không có biểu tình” thì ngay buổi chiều cũng bài báo ấy đã được sửa cả tựa lẫn nội dung: “Bí thư Nguyễn Thiện Nhân: Nỗ lực làm cho người dân và doanh nghiệp hài lòng”. Tựa hai bài báo cách nhau một trời một vực và xem ra cái tựa sau rất ngớ ngẩn vì nội dung là bài phát biểu của ông Nhân trong vai trò Bí thư thành Ủy thành phố nói trước cán bộ cấp tướng nghỉ hưu tại TP.HCM nhân kỷ niệm 44 năm ngày thống nhất đất nước thì làm sao lọt doanh nghiệp vào trong đó?
Dịp lễ 30 tháng 4, ngày kỷ niệm kết thúc cuộc chiến Việt Nam mà Hà Nội gọi là ngày giải phóng Miền Nam, thường được chính quyền Việt Nam tổ chức rầm rộ với các hoạt động tuyên truyền nhiều mặt trong cả nước. Riêng năm nay thì hoạt động này có phần im ắng hơn hẳn, theo nhận xét của một số nhà quan sát.
Sau 39 năm, thời gian đủ để một đứa bé ra đời, lớn lên, có vợ và sinh con, và đó cũng là thời gian đủ để một đứa bé từ chỗ vô tư, hồn nhiên, ngây thơ đến chỗ trưởng thành, biết suy tư về thân phận con người cũng như thân phận một quốc gia. Hơn nữa, thời gian 39 năm đủ để làm lành mọi vết thương nếu như thịt da trên cơ thể lành tính, ngược lại, đó cũng là thời gian quá đủ để một vết thương cắn xé làm đau nhức và dẫn đến hoại thư. Câu chuyện sau 39 năm của một đời người, một dân tộc cùng những nỗ lực hòa giải, hòa hợp cũng chính là câu chuyện làm lành vết thương trên cơ thể Việt Nam.
Từ tham đến ngu”: đào đâu ra tiền? Ngân sách nhà nước và ngân sách đảng sẽ tìm đâu ra nguồn mới để bù đắp cho cái miệng rộng ngoác như hàm cá mập của quốc nạn bội chi ngân sách, chi xài lãng phí vô tội vạ cùng quốc nạn tham nhũng mà đang nhấn chìm xã hội Việt Nam xuống tầng dưới cùng của địa ngục thời hiện đại?
Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt 44 năm rồi mà tài liệu viết về chiến tranh nầy vẫn còn phong phú. Không kể các tài liệu còn nằm im trong các kho lưu trữ chưa được khai thác, chỉ kể đến tài liệu các thể loại đang lưu hành trong các thư viện, con số thật khổng lồ. Tham khảo thư mục World Cat (World Catalog) vào ngày 20/04/2019, với cụm từ Vietnam War 1961-1975, độc giả có thể tìm thấy 61 855 tiêu đề (headings) về tựa (titre) hay chủ đề (sujet).
"Tôi không biết nguồn gốc cụm từ này có từ đâu. Nhưng tôi thấy rằng những lực lượng tuyên truyền viên [của Đảng Cộng sản Việt Nam] luôn nói về người Việt hải ngoại - những người góp ý, hay phê phán về tình trạng trong nước là bọn phản động lưu vong." "Bản thân 4 chữ này gợi một cái nhìn tiêu cực cho người Việt hải ngoại. Tại sao khi cần đóng góp hay giúp đỡ gì trong nước thì họ gọi người Việt sống ở hải ngoại chúng tôi là 'khúc ruột ngàn dặm', nhưng khi chỉ trích thì lại nói là 'bọn phản động lưu vong'?
Ông Lê Mạnh Hà, con trai của nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, hôm 26 tháng 4 năm 2019 có chia sẻ với báo chí trong nước, nguyện vọng của gia đình tổ chức tang lễ cho đại tướng Lê Đức Anh đơn giản, chỉ gói gọn trong một ngày, không ảnh hưởng đến các hoạt động khác.
Lời giới thiệu: John J. Mearsheimer (sinh năm 1947), là một nhà khoa học chính trị và học giả về bang giao quốc tế. Ông bắt đầu giảng dạy tại Đại Học Chicago vào năm 1982 và nay có tước vị R. Wendell Harrison Distinguished Service Professor. Hành trạng của vị giáo sư danh tiếng này rất đáng chú ý. Ông tình nguyện đi binh nhì vào lúc 17 tuổi, nhưng chỉ một năm sau thì được nhận vào trường Sĩ Quan Lục Quân Hoa Kỳ tại West Point. Sau khi tốt nghiệp, ông phục vụ trong Không Lực Hoa Kỳ trong 5 năm. Trong thời gian đó, ông lấy bằng M.S. về bang giao quốc tế tại viện Đại Học Miền Nam Bang California (University of South California). Sau khi giải ngũ, ông lấy bằng Ph.D. cũng về bang giao quốc tế tại viện Đại Học Cornell vào năm 1980. Một tiên đoán chính trị của ông đã rất chính xác.
Sau nhiều ngày có những tin đồn trên các mạng xã hội, chính phủ Việt Nam cuối cùng đã phải công khai thông tin về tình trạng sức khỏe của tổng bí thư đảng kiêm chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng. Trong cuộc họp báo thường kỳ hôm qua, 25/04/2019, trả lời câu hỏi của một phóng viên, phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng cho biết là “ cường độ làm việc cao, thời tiết thay đổi” đã ảnh hưởng đến sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng. Bà Lê Thị Thu Hằng khẳng định là ông Trọng “sẽ sớm trở lại làm việc bình thường”.
Gian trá hại người tiếm quyền, cố vị Những dữ liệu ấy đủ đánh giá Lê Đức Anh có phải là tướng giỏi hay không. Việc năm 1974, Lê Đức Anh được phong vượt cấp từ đại tá lên Trung tướng được nhiều người giải thích chỉ là việc lợi ích phe cánh khi Lê Đức Anh ăn cánh với Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.
Bảo Trợ