Người Mỹ cuối cùng đã trải nghiệm cách chơi lật lộng của Đảng Cộng sản

08 Tháng Ba 20198:39 SA(Xem: 1033)

Người Mỹ cuối cùng đã trải nghiệm cách chơi lật lộng của Đảng Cộng sản


 Ngụy Kinh Sinh (Wei Jingsheng)
Lê Minh Nguyên dịch

Hôm nay, tôi được biết Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ-Triều tại Hà Nội đã thất bại và tôi không thể kềm được sự mĩm cười (vì đoán trước như vậy). TT Trump và người Mỹ bình dị luôn nghĩ rằng Đảng Cộng sản cũng văn minh như chính họ. Do đó, khi họ tiếp cận với Đảng Cộng sản, họ luôn đánh giá sai về đối tượng, nghĩ rằng CS có thể thương lượng với mục đích tốt. Lần này, không chỉ TT Trump, mà luôn cả đa số người Mỹ đều hiểu rằng việc các lãnh đạo CS chơi trò lật lộng là chuyện thông thường.

Theo kết luận của Trump, sau khi ông kết thúc sớm hội nghị thượng đỉnh, rằng cái giá của bên kia đòi quá cao và Hoa Kỳ không thể chấp nhận yêu cầu của Triều Tiên. Phương thức đàm phán của Kim Chính Ân không phải là trực tiếp nói không, mà lồng vào bên trong các cuộc thương thảo những điều kiện mà bên kia không thể chấp nhận được. Trump là một nhà đàm phán có kinh nghiệm nên ngay lập tức ông biết rằng không có ích lợi gì để tiếp tục các cuộc đàm phán.

Trump nói trong cuộc họp báo là ông có cảm giác rất mạnh rằng Trung Quốc rõ ràng có ảnh hưởng với Triều Tiên, nhưng TQ không tác động (lên TT được trong thượng đỉnh này). Cảm giác mạnh mẽ thứ hai của ông: Triều Tiên là quốc gia làm ra các quyết định một cách độc lập và không chấp nhận ảnh hưởng của các nước khác.

Tuyên bố này (của TT Trump) ngay lập tức lan truyền đến các phương tiện truyền thông được kiểm soát chặt chẽ ở Triều Tiên, và được công bố rộng rãi, nó củng cố quyền lực của Kim Chính Ân, giúp ông thoát khỏi sự khủng hoảng của bất ổn quyền lực làm cho uy tín ông ta bị suy giảm. Vì vậy, đối với Kim Chính Ân, các cuộc đàm phán đã rất thành công.

Dư luận quần chúng đồng loạt chỉ trích sự hồ hỡi của Trump để nói chuyện với Kim Chính Ân, cho đó là lỗi lầm trong phán xét theo suy nghĩ uớc mơ của mình (wishful thinking). Nhưng điều tốt là ông ta đã nhanh chóng nhìn thấy tình hình để rút ra khỏi các cuộc đàm phán và tránh cho ra một thỏa thuận thậm chí còn tồi tệ hơn. Thể hiện sự tức giận nhưng không nhiều, khi bỏ về sớm, ông tạt nước lạnh lên Kim Chính Ân, đồng thời cho phía Kim cơ hội tiếp tục các cuộc đàm phán. Ông ta không muốn hành động một mình và cần về nuớc thảo luận chiến lược tiếp theo với các trợ lý của mình.

Như TT Trump đã nói, Triều Tiên là một quốc gia đưa ra các quyết định một cách độc lập. Kim Chính Ân đã mất kiên nhẫn với các chỉ đạo từ Trung Quốc CS, coi ông là "tiểu đệ" trong băng đảng của họ. Kim không thể chịu đựng được việc ông ta phải hy sinh các lợi ích của chế độ độc tài Triều Tiên vì sự ngu ngốc của Tập Cận Bình. Trước khi đàm phán Hội nghị thượng đỉnh Hà Nội, Trump đã đưa ra quá nhiều thiện chí với Tập Cận Bình, và ngay cả đến một thằng ngốc cũng có thể nhìn thấy những điều kiện được che giấu bên trong (Tập bẻ tay Kim bắt ký thoả thuận ở Hà Nội, giúp Trump làm bàn đạp cho giải Nobel, bù lại Trump nhượng bộ Tập ký thoả thuận chấm dứt chiến tranh thương mại với các tương nhượng mà Tập có thể chấp nhận được).

Lần này Kim Chính Ân đã quay mặt với Trung Quốc, dù biết TQ sẽ cắt giảm thương mại với Triều Tiên để trừng phạt Kim. Một ngày sau khi Hội nghị thượng đỉnh Hà Nội sụp đổ, thị trường chứng khoán ở Đông Bắc TQ lao dốc. Mọi người đang chờ sự trả đũa chống lại Kim Chính Ân. Nhưng uy tín được tăng cường sẽ giúp Kim Chính Ân củng cố sự cai trị ở Triều Tiên. Chọn cái ít xấu nhất giữa hai cái xấu, Kim Chính Ân đã thắng vòng này của cuộc chơi. Xét cho cùng thì, những lợi ích riêng của ông ta quan trọng hơn bất kỳ "tình huynh đệ” giả tạo nào.

Nhiều nhà quan sát dự đoán rằng kết quả bất ngờ này từ Hội nghị thượng đỉnh Hà Nội sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến các cuộc đàm phán thương mại Mỹ-Trung. Lý do là Tập Cận Bình đã thất hứa trong các cam kết riêng tư của ông (với Trump) và đã không thuyết phục được Kim Chính Ân. Trong thực tế, Tập Cận Bình có cố gắng, nhưng ông ta cũng đã quá nổ về khả năng của ông, hay đánh giá quá cao sự vĩ đại của chính ông ta.

Việc Tập Cận Bình muốn sắp xếp một thỏa thuận thương mại giữa ông và Trump ở Hải Nam, ngay sau Hội nghị thượng đỉnh Hà Nội giữa Trump và Kim, cho thấy Tập nghĩ rằng ông có thể sai khiến được Kim làm theo ý của ông. Khi Kim Chính Ân thường xuyên đến thăm Bắc Kinh, chắc chắn Kim đã hứa với Tập như ý Tập muốn. Trong thực tế, Tập Cận Bình đã bị lừa bởi khuôn mặt tươi cười của Kim và bị đâm sau lưng. Điều này cũng phản ánh cho thấy rằng, IQ của Tập thực sự không cao, hoặc đang bị lừa bởi những kẻ xu nịnh.

Đối với Kim Chính Ân, điều quan trọng nhất không phải là vũ khí hạt nhân, mà là làm thế nào để vượt qua những khó khăn kinh tế. Ông ta đã xúc phạm TQ để bảo vệ uy tín của ông ta, vì vậy ưu tiên hàng đầu của ông ta sẽ là làm thế nào để giải quyết cuộc khủng hoảng kinh tế. Đây là cơ hội tốt để Tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in ủng hộ Kim Chính Ân. Đối với Moon, một cái ôm với Kim Chính Ân để thể hiện hòa bình, sự hợp lý và không bạo lực, sẽ nhận được thêm phiếu bầu cho ông. Do đó, Kim Chính Ân không quá sợ Tập Cận Bình.

Đối với Hoa Kỳ, sẽ là một thất bại chính trị của TT Trump nếu (Moon) hỗ trợ Kim Chính Ân mà không có được các nhượng bộ của Kim. Cho nên làm sao để thuyết phục TT Moon không giúp đỡ Kim Chính Ân vô điều kiện là công việc cấp bách ngay bây giờ. Hoa Kỳ nên nắm bắt lấy cửa sổ cơ hội nhỏ bé này để buộc Kim Chính Ân ít nhất cam kết sẽ ngưng tinh luyện vật liệu hạt nhân hoặc giao nộp danh sách vũ khí hạt nhân và tên lửa, để cho sự xác định được rõ hơn.

Không thể buộc Kim Chính Ân nhượng bộ. Kim chỉ không muốn nhượng bộ Tập Cận Bình, chứ không phải không muốn giải quyết vấn đề kinh tế của mình. Bởi vì, ngay cho dù là một chế độ Cộng sản (Triều Tiên), nó thà tin vào người lịch sự (Nam Hàn) hơn là một kẻ xấu (TQ).

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đồng ý trả lời phỏng vấn với RFA về vấn đề này, nhà báo Nguyễn An Dân, người có nhiều sự quan tâm và nghiên cứu về đặc khu kinh tế, xác nhận về mốc thời gian của ý tưởng đặc khu đã có từ thời ông Võ Văn Kiệt và thêm rằng chủ trương đặc khu Vân Đồn là do “nhìn về sự thành công của Thẩm Quyến vào thập niên 90.” “Cơ sở hình thành nên đặc khu là đã có từ lâu. Còn ông Phạm Minh Chính là người được lựa chọn vì trong quá trình luân chuyển cán bộ thì ông ấy từ Thứ trưởng Công an về làm Bí thư tỉnh Quảng Ninh
The Epoch Times hôm 26/1 có bài viết đề xuất cách hàn gắn nước Mỹ sau cuộc bầu cử 2020 khiến người dân Hoa Kỳ chia rẽ khi hàng chục triệu người cảm thấy tổn thương vì tin rằng lá phiếu của mình bị phe thiên tả, mà đứng đằng sau là ĐCSTQ, đánh cắp. Dưới đây chúng tôi xin gửi tới quý độc giả phần chuyển ngữ bài viết này. Sau một cuộc bầu cử đầy tranh cãi, quốc gia của chúng ta cần tìm thấy sự thống nhất khi căng thẳng vẫn diễn ra và sự chia rẽ ngày càng sâu sắc. Người Mỹ có thể tìm thấy sự thống nhất bằng cách đoàn kết để chống lại kẻ thù hàng thập kỷ qua luôn tìm cách hủy diệt chúng ta, và khôi phục truyền thống đã hình thành và dẫn lối quốc gia của chúng ta. Hạnh phúc của nước Mỹ đang bị đe doạ ngày càng nhiều.
Nhóm tàu tác chiến do hàng không mẫu hạm USS Theodore Roosevelt dẫn đầu của Hải quân Mỹ vừa vào Biển Đông hôm 23/1/2021 để thực hiện hoạt động đảm bảo tự do hàng hải vào khi Trung Quốc điều hàng loạt máy bay xâm phạm vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan. Đây là lần đầu tiên nhóm tàu hàng không mẫu hạm của Mỹ vào Biển Đông dưới thời của Tổng thống Joe Biden, người vừa nhậm chức hôm 20/1 vừa qua. Trong thông cáo báo chi đưa ra vào ngày 24/1, Bộ tư lệnh Ấn độ Thái Bình Dương của Mỹ cho biết nhóm tàu vào Biển Đông lần này là để thực hiện hoạt động định kỳ bảo đảm tự do trên biển và xây dựng quan hệ với các đối tác
Một phóng viên của kênh NHK Nhật Bản hỏi: Tổ chức Y tế Thế giới (WHO)... đã công bố một báo cáo tạm thời vào ngày 18/1, nói rằng năng lực ngăn chặn dịch bệnh của WHO không đủ; và cho rằng các cơ sở y tế địa phương và quốc gia của Trung Quốc đáng lẽ ra có thể thực hiện các biện pháp y tế công cộng hiệu quả hơn vào tháng 1 năm ngoái. Phía Trung Quốc có bình luận gì về điều này? Bà Hoa Xuân Oánh lại một lần nữa phủ nhận và nói rằng: “Chủ tịch Tập Cận Bình từ lâu đã chỉ ra rằng, để đối phó với những thiếu sót và hạn chế bộc lộ ra trong đợt dịch bệnh này, cần phải cải thiện hệ thống quản lý an toàn y tế công cộng và nâng cao tốc độ ứng phó các tình huống khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng...".
Giới thiệu với bạn đọc bài viết này của tác giả Bùi Quang Vơm nhận định về ông Trump và xu thế thời đại trong cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Qua bài viết rất súc tích này bạn đọc sẽ cắt nghĩa được một loạt các câu hỏi: - Tại sao Trump bị đánh hội đồng? - Tại sao Trump, một người làm việc không lương và chỉ mong làm nước Mỹ vĩ đại trở lại mà lại trở thành tội đồ trong con mắt truyền thông Mỹ? - Lý do vì sao mà sớm hay muộn ông Trump cũng sẽ thất bại? - Và một loạt câu hỏi khác mà người đọc sẽ tự rút ra cho bản thân mình. Và xin giới thiệu với bạn đọc nội dung trích đoạn bài viết của tác giả: 1/ TRUMP & NHỮNG BIG GUYS: Sẽ không phải là nghịch lý nếu hiểu được rằng, những người ủng hộ Biden, những người quyên góp những khoản tài trợ khổng lồ cho Biden là nhóm tài phiệt, trùm tư bản tài chính (big Capital, financial moguls of Wall Street), các trùm công nghệ lớn (big tech) Microsoft, Alphabet, Amazone, Apple, Silicon Valley,
Khi có thể đủ độ tin cậy đối với FHS, quá trình giám sát và đánh giá (M&E - Monitoring & Evaluation) về môi trường tại FHS có thể thay thế bằng chế độ thông thường đối với cơ sở có nguy cơ gây ô nhiễm cao. Hơn nữa, các dữ liệu quan trắc môi trường hàng ngày được công khai hoàn toàn mà mọi người dân đều có quyền tiếp cận. Như vậy, hệ thống Giám sát và Đánh giá thông thường này có thể coi như thỏa mãn yêu cầu của một hệ quản trị tốt, đủ độ tin cậy”.
Hôm nay, sau tất cả những gì mà ngài đã làm cho chúng tôi trong suốt 4 năm qua, một lần nữa, chúng tôi muốn nói một điều mà đáng lẽ phải được nói thường xuyên hơn trong nhiệm kỳ đầu tiên của ngài: Cảm ơn ngài, Tổng thống Trump. Hôm nay, ngày 20/1, đáng lẽ ra chúng tôi đang được theo dõi buổi lễ nhậm chức thứ hai của ngài và chúc mừng sự tiếp tục của một nhiệm kỳ tổng thống phù hợp với thẩm quyền cơ bản, chính sách đã nêu và hành động thực tế phù hợp với lợi ích của Hoa Kỳ cũng như sự thịnh vượng của người dân Hoa Kỳ, và tiếp tục bảo vệ tự do và dân chủ, không chỉ ở Hoa Kỳ, mà còn trên toàn thế giới. Thay vào đó, chúng tôi muốn nói lời cảm ơn vì tất cả những gì ngài đã làm cho Hoa Kỳ và thế giới với tư cách là tổng thống trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, vì sự kiên trì siêu phàm mà ngài đã liên tục thể hiện khi đối mặt với sự phản đối không ngừng và phi lý, và vì ngài đã đáp lại lời kêu gọi phục vụ khi ngài biết rằng thời điểm để làm như vậy đã đến.
Trong khi một số các đảng viên đảng Dân chủ luôn chỉ trích, so sánh vị tổng thống của họ - Donald Trump - giống như một “kẻ khủng bố”, “nhà độc tài” thì chính họ lại có quan niệm khá “cởi mở” về một trong những nhà lãnh đạo tàn bạo nhất của ĐCSTQ. Không chỉ ca ngợi, họ còn treo ảnh chân dung của kẻ khát máu này trên tường nhà một cách trang trọng. Cựu dân biểu Đảng Dân chủ bang Tennessee Harold Ford Jr đã được người dẫn chương trình Brett Baier của Fox News phỏng vấn xoay quanh cuộc thảo luận về cuộc “nổi loạn” tại Tòa nhà Quốc hội ngày 6/1 với sự “liên đới” của Tổng thống Trump. Tuy nhiên, điều khiến độc giả gây chú ý không phải là nội dung cuộc thảo luận, vốn luôn mang tính “thiên vị” của các thành viên Đảng Dân chủ khi nhắc đến Tổng thống Trump, mà là góc quay vô tình đã hé lộ bức ảnh chân dung của Mao Trạch Đông treo trang trọng trên bục lò sưởi trong căn nhà của vị cựu dân biểu Harold Ford Jr.
Thông qua các chuyến du lịch “theo truyền thống hiếu khách” đến Trung Quốc và những bữa tiệc với giới tinh hoa, Bắc kinh cố gắng mua chuộc giới truyền thông Hoa Kỳ và lèo lái các bản tin của họ theo chiều hướng có lợi cho Trung Quốc. Kể từ năm 2009, như một phần của chiến dịch mở rộng ảnh hưởng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tại Hoa Kỳ, một tổ chức liên đới của Bắc Kinh đã tổ chức các chuyến du lịch đến Trung Quốc cho hơn 120 nhà báo từ gần 50 hãng truyền thông của Hoa Kỳ.
Vị tổng thống gây tranh cãi lớn nhất lịch sử cận đại Mỹ ra đi trong vui mừng của nửa nước, cũng trong buồn hận của nửa nước. Vỏn vẹn trong bốn năm ngắn ngủi, ông đã để lại dấu ấn, một gia tài không xóa nhòa được ít nhất trong vài ba chục năm nữa. Lịch sử sẽ phán xét ông công bằng hơn, khi dư âm của những đánh phá tàn bạo nhất sẽ tàn lụi. Liên minh ủng hộ ông không lớn bằng cái đầm lầy chống ông, gồm chẳng những đảng đối lập Dân Chủ, mà còn có toàn thể khối TTDC, Nhà Nước ngầm, đám quan lại thối nát, nhóm CH Never Trump, các đại tập đoàn hi-tech Apple, Google, các trang mạng xã hội lớn Facebook, Twitter, tài phiệt Do Thái, đám dân ăn bám trợ cấp, trí thức thiên tả, phụ nữ ham vui nhưng vô trách nhiệm, thanh niên mê thuốc lắc, …
Bảo Trợ