Luật An Ninh Mạng Khép Lại Cánh Cửa Kêu Cứu Duy Nhất Của Phụ Nữ?

21 Tháng Mười 201812:00 SA(Xem: 138)

Luật An ninh mạng khép lại cánh cửa kêu cứu duy nhất của phụ nữ?

Ngày 1/10/2018, trang Facebook SOL-VNU Confessions loan báo một thông tin đặc biệt: Tiến sĩ Nguyễn Hùng Cường đã bị Khoa Luật – Đại học Quốc gia Hà Nội đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động, sau hàng loạt đơn tố cáo nhắm vào vị giảng viên trẻ này.

Đây là điều đã được nhiều sinh viên và cựu sinh viên Khoa Luật chờ đợi từ lâu, bất chấp những nỗ lực phản đối của ông Cường.
blank

Nguồn cơn bắt đầu từ bốn tháng trước đó, khi trang Facebook có khoảng 20 nghìn người theo dõi này bắt đầu đăng tải những thông tin tố cáo một giảng viên của Khoa nhắn tin tán tỉnh một nữ sinh viên. Lập tức, động thái này được nhiều sinh viên và cựu sinh viên của Khoa Luật ủng hộ. Nhiều nữ sinh viên tiếp tục cung cấp thêm thông tin cho Ban quản trị trang và dần dần, dư luận mới biết rõ vị giảng viên bị tố cáo là Tiến sĩ Nguyễn Hùng Cường, với các cáo buộc quấy rối tình dục, gạ tình đổi điểm và trù dập nữ sinh viên.

SOL-VNU Confessions là một trang Facebook của cộng đồng Khoa Luật, được lập ra trong trào lưu “tự thú” trên mạng của sinh viên Việt Nam trong vài năm trở lại đây. Khởi phát là một phong trào đậm chất nghịch ngợm và mang tính giải trí của sinh viên, các trang confessions dần trở thành nơi sinh viên tố cáo nhà trường, trong đó có cả giảng viên.

Hơi nóng từ mạng xã hội không dừng lại ở đó, khi vào tháng 6, cộng đồng Khoa Luật kêu gọi nhau ký một kiến nghị thư trên mạng, đề nghị Khoa ghi nhận sự việc và tiến hành thanh tra. Kiến nghị này do Trần Anh Đức, cựu sinh viên Khoá 57 của Khoa khởi xướng và thu hút tới gần 6.000 chữ ký.

Với việc một số giảng viên công khai ủng hộ những người tố cáo, vụ việc này đã được Khoa Luật xử lý rốt ráo và kết luận rằng có cơ sở để khẳng định ông Cường chủ động nhắn tin với các sinh viên nữ trong Khoa, trong đó các nội dung tin nhắn có thể hiện cách ứng xử chưa đúng mực trong mối quan hệ giữa nhà giáo và người học. Các nội dung tố cáo về việc gạ tình đổi điểm, làm nữ sinh viên mang thai đều được Khoa kết luận là chưa đủ cơ sở để khẳng định. Tiến sĩ Cường vẫn phản đối các quyết định của Khoa Luật nhưng vụ việc đến nay không có thêm diễn biến gì mới.

Đây được coi là một thắng lợi của cộng đồng mạng xã hội trong việc bảo vệ nữ giới trước vấn nạn quấy rối tình dục. Không mấy ai gọi nó là phong trào #metoo của Việt Nam, nhưng có lẽ chưa từng có một vụ việc nào ở Việt Nam gần với #metoo đến như vậy.

Mọi thứ đã khởi đầu trên Facebook, do cộng đồng Facebook thúc đẩy và sau cùng giành được thắng lợi trên thực tế.

Dù có nhiều yếu tố bên trong mà người ngoài khó có thể nhận biết và phân tích tường tận, có một sự thật rằng mạng xã hội và các công cụ Internet đang mở ra một thời kỳ @ cho khiếu nại – tố cáo, hiệu quả hơn rất nhiều lần so với hệ thống quan liêu đang tồn tại.

Dùng Facebook tố cáo anh rể bạo hành

Cũng khởi đầu từ cuối tháng 5/2018 như vụ Khoa Luật, nhưng việc em T.D (15 tuổi) lên Facebook tố cáo anh rể đánh đập mìnhđược dư luận chú ý nhiều hơn, do nhân vật bị tố cáo là một người nổi tiếng: biên tập viên, người dẫn chương trình Minh Tiệp của Đài Truyền hình Việt Nam (VTV).

Em T.D kể trên Facebook rằng anh rể đã đánh đập em nhiều lần trong suốt năm năm, từ lớp 6 đến hết lớp 10, kèm theo một số hình ảnh thương tích trên mặt. T.D cũng tố cáo anh rể từng bạo hành vợ.

Làn sóng dư luận dâng cao, Minh Tiệp và người nhà của T.D lên tiếng phủ nhận thông tin này, mặc dù bố vợ Minh Tiệp xác nhận anh này từng bạt tai T.D.

Ba ngày sau, VTV thông báo tạm dừng phân công công việc cho Minh Tiệp, chờ xác minh của cơ quan chức năng. Cục Trẻ em (Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội) cũng lên tiếng vào cuộc khẩn cấp để xác minh và can thiệp theo luật. Ngay cả Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) cũng tuyên bố đang “hợp tác chặt chẽ” với chính phủ Việt Nam trong vụ việc này.

Rất tiếc, vụ việc này chìm xuồng kể từ đó và không có thông tin nào thêm trên báo chí.

Có ba vấn nạn mà phụ nữ thường phải đối mặt: quấy rối tình dục, bạo hành và phân biệt đối xử.

Báo cáo Quốc gia về Bạo lực Gia đình đối với Phụ nữ do Tổng cục Thống kê thực hiện năm 2010 cho biết, có 58% phụ nữ từng bị chồng bạo hành, khoảng ¼ phụ nữ có con dưới 15 tuổi cho biết con của mình từng bị bạo hành do chồng gây ra. Trong khi đó, CARE – một tổ chức quốc tế chuyên về quyền phụ nữ – cho biết, “87% nữ giới được khảo sát tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh xác nhận họ đã bị quấy rối tình dục tại nơi công cộng. Tại trường học, 31% nữ sinh cho biết họ đã bị quấy rối tình dục tại nơi công cộng và trên các phương tiện công cộng.”

Tuy vậy, số lượng nạn nhân khổng lồ này gần như im hơi lặng tiếng trước bất công mà bản thân phải chịu đựng. Báo cáo của Tổng cục Thống kê cho thấy, hầu hết phụ nữ bị bạo hành (87%) “chưa bao giờ tìm kiếm sự hỗ trợ từ các dịch vụ chính thống hoặc từ những người có thẩm quyền và một nửa số phụ nữ từng bị chồng gây bạo lực chưa từng nói với bất cứ ai về vấn đề mà mình phải hứng chịu”.

Trong bối cảnh các công cụ chính thống như tư pháp (toà án, công an), hành chính (Cục Trẻ em), lập pháp (Quốc hội, Hội đồng Nhân dân), tổ chức xã hội (Hội Liên hiệp Phụ nữ, Hội Bảo vệ Quyền Trẻ em) không được tận dụng, phụ nữ lại tìm đến một công cụ hoàn toàn mới mẻ nhưng tỏ ra hiệu quả hơn rất nhiều: Facebook.

Ngay cả một bà mẹ trẻ, 16 tuổi, tại một vùng thôn quê ở Quảng Bình cũng biết dùng Facebook để tố cáo hành vi bạo hành của chồng. Cô đăng tin lên Facebook vào đầu tháng 10 và ngay lập tức công an xã và huyện đã vào cuộc.

Một câu chuyện thành công khác là việc bà mẹ Trương Nam Thi sử dụng Facebook làm kênh truyền thông đắc lực để tố cáo cựu giám đốc ngân hàng nhà nước Nguyễn Khắc Thuỷ về tội dâm ô với con gái cô. Các bài viết của cô trên Facebook thường thu hút hàng trăm, hàng nghìn lượt like (thích) và hàng trăm lượt share (chia sẻ). Dưới sức ép rất lớn của cộng đồng Facebook, vụ án cuối cùng đã đi đến hồi kết với bản án ba năm tù giam dành cho thủ phạm vào tháng 6/2018.

Tuy nhiên, cánh cửa kêu cứu đầy hữu hiệu này rất có thể sẽ khép lại một khi Luật An ninh mạng có hiệu lực từ ngày 1/1/2019.
blank

Bức tử mạng xã hội

Bản chất của Luật An ninh mạng là việc ngàng công an giành lấy quyền kiểm soát tuyệt đối trên không gian Internet. Xưa nay, Internet là không gian tương đối tự do của người dùng Việt Nam do sự phát triển của công nghệ vượt quá tầm kiểm soát của chính quyền nói chung và ngành công an nói riêng. Nay, với Luật An ninh mạng, công an có thể bức tử không gian tự do ít ỏi còn sót lại này.

Chiến lược kiểm soát của Luật An ninh mạng là nắm đầu những kẻ có tóc: các công ty cung cấp dịch vụ trên Internet.

Nhưng không phải kẻ có tóc nào cũng là đối tượng chủ yếu mà Luật An ninh mạng nhắm đến, bởi xưa nay, các công ty nội địa đã luôn nằm trong tầm kiểm soát của công an. Kẻ công an cần khuất phục nhất là các công ty nước ngoài như Facebook, Google, Apple, v.v.

Bằng cách ép các công ty này mở văn phòng và lưu dữ liệu người dùng ở Việt Nam, chính quyền có thể yêu cầu các công ty này giao nộp dữ liệu riêng tư của người dùng theo yêu cầu của cơ quan nhà nước và yêu cầu họ hợp tác với chính quyền để kiểm duyệt nội dung trên mạng.

Quy định này đặt các công ty nước ngoài vào một thế lưỡng nan: tuân thủ thì đi ngược lại với giá trị tự do mà họ theo đuổi, còn không tuân thủ thì sẽ bị Việt Nam chặn truy cập, dẫn đến mất lượng người dùng và doanh thu từ Việt Nam.

Dù kịch bản nào sẽ xảy ra trong thời gian tới, người dùng Internet Việt Nam cũng sẽ hoặc là mất đi các nền tảng trực tuyến quen thuộc như Facebook, Youtube, WordPress do dịch vụ bị chặn, hoặc là chấp nhận tiếp tục sử dụng nhưng bị lộ thông tin cá nhân bất cứ lúc nào. Điều này sẽ ngăn cản người dùng, trong đó có phụ nữ, sử dụng mạng xã hội để tố cáo tiêu cực và đấu tranh chống lại nạn bạo hành và xâm hại tình dục.

nguồn: Luatkhoa.org

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những ngày gần đây có khá nhiều tin tức bắt giữ các vụ tàng trữ, vận chuyển ma túy từ các ngả đường khác nhau vào VN-qua cửa khẩu biên giới phía Bắc và qua đường biên giới phía Tây-Nam, với số lượng ma túy “khủng”, như: Ngày 14.4: "An Giang bắt giữ vụ vận chuyển 26,6 kg ma túy từ Campuchia về Việt Nam" (Infp.net), Và 'Bắt thêm ba đối tượng đường dây vận chuyển 26,6 kg ma túy xuyên quốc gia ( Báo Nhân dân Điện Tử). Theo bài báo thứ hai:
Tóm tắt bài viết Cho đến nay dư luận vẫn chưa biết rõ Huawei là công ty cổ phần hay doanh nghiệp nhà nước Theo điều tra của CIA Hoa Kỳ, có ít nhất 3 cơ quan nhà nước hỗ trợ tài chính cho Huawei Huawei luôn công khai khẳng định Huawei là doanh nghiệp tư nhân thuộc sở hữu của nhân viên, nhưng nhân viên Huawei không có quyền cổ đông trên pháp luật. Trước công chúng, Huawei luôn tự nhận mình là một công ty cổ phần tư nhân độc lập và không làm việc cho chính phủ Trung Quốc. Tuy nhiên, theo một cuộc điều tra của CIA, sau lưng Huawei có ít nhất 3 nguồn hỗ trợ tài chính có nguồn gốc từ nhà nước gồm quân đội, công an, và cơ quan tình báo.
Trong những ngày đầu tháng Tư 2019, đã có hai thông tin về việc Trung Quốc phải lùi bước trong đàm phán trước đối tác, gần đây nhất là trường hợp dự án đường sắt ở Malaysia, và trước đó ít lâu là trong cuộc đàm phán thương mại với Liên Hiệp Châu Âu. Trường hợp Malaysia đã được đài truyền hình Ả Rập Al Jazeera nêu bật trong bài ngày 14/04/2019 “Trung Quốc báo hiệu thay đổi trong chiến lược Vành Đai và Con Đường qua dự án đường sắt với Malaysia”, và trường hợp châu Âu đã được nhật báo Hồng Kông South China Morning Post tiết lộ ngày 10/04 trong bài “Châu Âu dọa bỏ họp buộc Trung Quốc phải thỏa thuận”.
Tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng và lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un tại Hà Nội hôm 1/3 Một nhà quan sát chính trị Việt Nam tại New Zealand nói với BBC rằng việc các báo đăng tin Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng "gửi điện mừng" đến lãnh đạo các nước cho thấy nhà nước "muốn phủ nhận những tin đồn sức khỏe của lãnh đạo trên mạng xã hội".
Nâng một điểm thi đại học có thể hủy hoại cả xã hội? Nghe giống như việc một con bướm đập cánh ở Brazil có thể gây ra cơn bão ở Texas vậy. Nhưng đó không phải là giả thuyết hay một hiệu ứng khó chứng minh, mà chính là nguy cơ và khả năng về sự sụp đổ có hệ thống của nền tảng đạo đức xã hội ngày hôm nay.
ALGÉRIE DẬY SÓNG - Từ Algérie tới Việt Nam....Một điều lạ: các médias Việt Nam, kể cả báo mạng và báo chí hải ngoại, dồn hết chú tâm vào Venesuela, bỏ quên một cuộc nổi dậy còn ngoạn mục và bất ngờ hơn nữa: Algérie. Những gì đang diễn ra ở Algérie là chuyện không ai tưởng tượng được, chỉ cách đây vài tháng. Kể cả những người thông thạo về Algérie, nhất là những người thông thạo về Algérie. Bởi vì ai cũng nghĩ dân Algérie, thờ ơ và vô cảm, sẽ tiếp tục cam chịu chấp nhận độc tài để sống an phận, qua ngày. Nhưng không, tuổi trẻ Algérie đã đứng dậy đòi tự do, kéo theo cả một dân tộc.
Giá mà ông không gọi những người đòi cải tổ chính trị là suy thoái đạo đức. [1] Giá như ông không nhất quyết giữ cho bằng được ‘sở hữu toàn dân về đất đai’ và ‘kinh tế nhà nước chủ đạo’ trong cả văn kiện đảng lẫn Hiến pháp. [2] Giá mà ông không toàn tâm toàn ý đặt quốc gia vào một lộ trình mà chính ông cũng không biết khi nào mới tới đích - lộ trình xã hội chủ nghĩa. [3] Giá ông chỉ tập trung vào đốt lò… Thì khi ngã xuống bởi bệnh tật hay tai nạn, với ấn tượng trong sạch trong mắt không ít người, lời thương xót hẳn đã át đi tiếng bấc tiếng chì.
Thất vọng trước chiến thuật cứng rắn của Washington, Bình Nhưỡng quay sang Matxcơva tìm hậu thuẫn. Cuộc hội kiến Kim-Putin tại Vladivostock dự trù cuối tháng Tư là cơ hội để Nga đóng vai trò quan trọng hơn trong hồ sơ được xem là một trong những điểm nóng nhất thế giới. Thực tế không đơn giản, theo hai nhà phân tích từ Seoul và Matxcơva.
Sự thật ngày nay đã chứng minh rõ ràng công cuộc giải phóng thuộc địa có mục đích rất cao cả nhưng kết cục của nó nói chung thường ngược lại. Phạm Hồng Sơn Đến khi tôi đủ tuổi để dự thí tú tài thì Bộ Giáo Dục đã quyết định bỏ thi vấn đáp. Thiệt khoẻ. Cứ theo như lời của qúi vị đàn anh lớp trước thì phải trải qua oral – kỳ hạch miệng – mới thiệt sự biết đá biết vàng, chớ “hai cái bằng tú tài của thời chú mày thì kể như là đồ bỏ.”
RSF nói rằng tại Việt Nam, nơi mà tất cả truyền thông báo chí tất tất đều do nhà nước kiểm soát, các nhà báo đều phải làm theo chỉ thị của Đảng Cộng sản, thì các blogger và nhà báo công dân là những nguồn thông tin độc lập duy nhất. Và thành phần này đã trở thành mục tiêu thường xuyên bị trấn áp.
Bảo Trợ