Luật An Ninh Mạng Khép Lại Cánh Cửa Kêu Cứu Duy Nhất Của Phụ Nữ?

21 Tháng Mười 201812:00 SA(Xem: 94)

Luật An ninh mạng khép lại cánh cửa kêu cứu duy nhất của phụ nữ?

Ngày 1/10/2018, trang Facebook SOL-VNU Confessions loan báo một thông tin đặc biệt: Tiến sĩ Nguyễn Hùng Cường đã bị Khoa Luật – Đại học Quốc gia Hà Nội đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động, sau hàng loạt đơn tố cáo nhắm vào vị giảng viên trẻ này.

Đây là điều đã được nhiều sinh viên và cựu sinh viên Khoa Luật chờ đợi từ lâu, bất chấp những nỗ lực phản đối của ông Cường.
blank

Nguồn cơn bắt đầu từ bốn tháng trước đó, khi trang Facebook có khoảng 20 nghìn người theo dõi này bắt đầu đăng tải những thông tin tố cáo một giảng viên của Khoa nhắn tin tán tỉnh một nữ sinh viên. Lập tức, động thái này được nhiều sinh viên và cựu sinh viên của Khoa Luật ủng hộ. Nhiều nữ sinh viên tiếp tục cung cấp thêm thông tin cho Ban quản trị trang và dần dần, dư luận mới biết rõ vị giảng viên bị tố cáo là Tiến sĩ Nguyễn Hùng Cường, với các cáo buộc quấy rối tình dục, gạ tình đổi điểm và trù dập nữ sinh viên.

SOL-VNU Confessions là một trang Facebook của cộng đồng Khoa Luật, được lập ra trong trào lưu “tự thú” trên mạng của sinh viên Việt Nam trong vài năm trở lại đây. Khởi phát là một phong trào đậm chất nghịch ngợm và mang tính giải trí của sinh viên, các trang confessions dần trở thành nơi sinh viên tố cáo nhà trường, trong đó có cả giảng viên.

Hơi nóng từ mạng xã hội không dừng lại ở đó, khi vào tháng 6, cộng đồng Khoa Luật kêu gọi nhau ký một kiến nghị thư trên mạng, đề nghị Khoa ghi nhận sự việc và tiến hành thanh tra. Kiến nghị này do Trần Anh Đức, cựu sinh viên Khoá 57 của Khoa khởi xướng và thu hút tới gần 6.000 chữ ký.

Với việc một số giảng viên công khai ủng hộ những người tố cáo, vụ việc này đã được Khoa Luật xử lý rốt ráo và kết luận rằng có cơ sở để khẳng định ông Cường chủ động nhắn tin với các sinh viên nữ trong Khoa, trong đó các nội dung tin nhắn có thể hiện cách ứng xử chưa đúng mực trong mối quan hệ giữa nhà giáo và người học. Các nội dung tố cáo về việc gạ tình đổi điểm, làm nữ sinh viên mang thai đều được Khoa kết luận là chưa đủ cơ sở để khẳng định. Tiến sĩ Cường vẫn phản đối các quyết định của Khoa Luật nhưng vụ việc đến nay không có thêm diễn biến gì mới.

Đây được coi là một thắng lợi của cộng đồng mạng xã hội trong việc bảo vệ nữ giới trước vấn nạn quấy rối tình dục. Không mấy ai gọi nó là phong trào #metoo của Việt Nam, nhưng có lẽ chưa từng có một vụ việc nào ở Việt Nam gần với #metoo đến như vậy.

Mọi thứ đã khởi đầu trên Facebook, do cộng đồng Facebook thúc đẩy và sau cùng giành được thắng lợi trên thực tế.

Dù có nhiều yếu tố bên trong mà người ngoài khó có thể nhận biết và phân tích tường tận, có một sự thật rằng mạng xã hội và các công cụ Internet đang mở ra một thời kỳ @ cho khiếu nại – tố cáo, hiệu quả hơn rất nhiều lần so với hệ thống quan liêu đang tồn tại.

Dùng Facebook tố cáo anh rể bạo hành

Cũng khởi đầu từ cuối tháng 5/2018 như vụ Khoa Luật, nhưng việc em T.D (15 tuổi) lên Facebook tố cáo anh rể đánh đập mìnhđược dư luận chú ý nhiều hơn, do nhân vật bị tố cáo là một người nổi tiếng: biên tập viên, người dẫn chương trình Minh Tiệp của Đài Truyền hình Việt Nam (VTV).

Em T.D kể trên Facebook rằng anh rể đã đánh đập em nhiều lần trong suốt năm năm, từ lớp 6 đến hết lớp 10, kèm theo một số hình ảnh thương tích trên mặt. T.D cũng tố cáo anh rể từng bạo hành vợ.

Làn sóng dư luận dâng cao, Minh Tiệp và người nhà của T.D lên tiếng phủ nhận thông tin này, mặc dù bố vợ Minh Tiệp xác nhận anh này từng bạt tai T.D.

Ba ngày sau, VTV thông báo tạm dừng phân công công việc cho Minh Tiệp, chờ xác minh của cơ quan chức năng. Cục Trẻ em (Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội) cũng lên tiếng vào cuộc khẩn cấp để xác minh và can thiệp theo luật. Ngay cả Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) cũng tuyên bố đang “hợp tác chặt chẽ” với chính phủ Việt Nam trong vụ việc này.

Rất tiếc, vụ việc này chìm xuồng kể từ đó và không có thông tin nào thêm trên báo chí.

Có ba vấn nạn mà phụ nữ thường phải đối mặt: quấy rối tình dục, bạo hành và phân biệt đối xử.

Báo cáo Quốc gia về Bạo lực Gia đình đối với Phụ nữ do Tổng cục Thống kê thực hiện năm 2010 cho biết, có 58% phụ nữ từng bị chồng bạo hành, khoảng ¼ phụ nữ có con dưới 15 tuổi cho biết con của mình từng bị bạo hành do chồng gây ra. Trong khi đó, CARE – một tổ chức quốc tế chuyên về quyền phụ nữ – cho biết, “87% nữ giới được khảo sát tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh xác nhận họ đã bị quấy rối tình dục tại nơi công cộng. Tại trường học, 31% nữ sinh cho biết họ đã bị quấy rối tình dục tại nơi công cộng và trên các phương tiện công cộng.”

Tuy vậy, số lượng nạn nhân khổng lồ này gần như im hơi lặng tiếng trước bất công mà bản thân phải chịu đựng. Báo cáo của Tổng cục Thống kê cho thấy, hầu hết phụ nữ bị bạo hành (87%) “chưa bao giờ tìm kiếm sự hỗ trợ từ các dịch vụ chính thống hoặc từ những người có thẩm quyền và một nửa số phụ nữ từng bị chồng gây bạo lực chưa từng nói với bất cứ ai về vấn đề mà mình phải hứng chịu”.

Trong bối cảnh các công cụ chính thống như tư pháp (toà án, công an), hành chính (Cục Trẻ em), lập pháp (Quốc hội, Hội đồng Nhân dân), tổ chức xã hội (Hội Liên hiệp Phụ nữ, Hội Bảo vệ Quyền Trẻ em) không được tận dụng, phụ nữ lại tìm đến một công cụ hoàn toàn mới mẻ nhưng tỏ ra hiệu quả hơn rất nhiều: Facebook.

Ngay cả một bà mẹ trẻ, 16 tuổi, tại một vùng thôn quê ở Quảng Bình cũng biết dùng Facebook để tố cáo hành vi bạo hành của chồng. Cô đăng tin lên Facebook vào đầu tháng 10 và ngay lập tức công an xã và huyện đã vào cuộc.

Một câu chuyện thành công khác là việc bà mẹ Trương Nam Thi sử dụng Facebook làm kênh truyền thông đắc lực để tố cáo cựu giám đốc ngân hàng nhà nước Nguyễn Khắc Thuỷ về tội dâm ô với con gái cô. Các bài viết của cô trên Facebook thường thu hút hàng trăm, hàng nghìn lượt like (thích) và hàng trăm lượt share (chia sẻ). Dưới sức ép rất lớn của cộng đồng Facebook, vụ án cuối cùng đã đi đến hồi kết với bản án ba năm tù giam dành cho thủ phạm vào tháng 6/2018.

Tuy nhiên, cánh cửa kêu cứu đầy hữu hiệu này rất có thể sẽ khép lại một khi Luật An ninh mạng có hiệu lực từ ngày 1/1/2019.
blank

Bức tử mạng xã hội

Bản chất của Luật An ninh mạng là việc ngàng công an giành lấy quyền kiểm soát tuyệt đối trên không gian Internet. Xưa nay, Internet là không gian tương đối tự do của người dùng Việt Nam do sự phát triển của công nghệ vượt quá tầm kiểm soát của chính quyền nói chung và ngành công an nói riêng. Nay, với Luật An ninh mạng, công an có thể bức tử không gian tự do ít ỏi còn sót lại này.

Chiến lược kiểm soát của Luật An ninh mạng là nắm đầu những kẻ có tóc: các công ty cung cấp dịch vụ trên Internet.

Nhưng không phải kẻ có tóc nào cũng là đối tượng chủ yếu mà Luật An ninh mạng nhắm đến, bởi xưa nay, các công ty nội địa đã luôn nằm trong tầm kiểm soát của công an. Kẻ công an cần khuất phục nhất là các công ty nước ngoài như Facebook, Google, Apple, v.v.

Bằng cách ép các công ty này mở văn phòng và lưu dữ liệu người dùng ở Việt Nam, chính quyền có thể yêu cầu các công ty này giao nộp dữ liệu riêng tư của người dùng theo yêu cầu của cơ quan nhà nước và yêu cầu họ hợp tác với chính quyền để kiểm duyệt nội dung trên mạng.

Quy định này đặt các công ty nước ngoài vào một thế lưỡng nan: tuân thủ thì đi ngược lại với giá trị tự do mà họ theo đuổi, còn không tuân thủ thì sẽ bị Việt Nam chặn truy cập, dẫn đến mất lượng người dùng và doanh thu từ Việt Nam.

Dù kịch bản nào sẽ xảy ra trong thời gian tới, người dùng Internet Việt Nam cũng sẽ hoặc là mất đi các nền tảng trực tuyến quen thuộc như Facebook, Youtube, WordPress do dịch vụ bị chặn, hoặc là chấp nhận tiếp tục sử dụng nhưng bị lộ thông tin cá nhân bất cứ lúc nào. Điều này sẽ ngăn cản người dùng, trong đó có phụ nữ, sử dụng mạng xã hội để tố cáo tiêu cực và đấu tranh chống lại nạn bạo hành và xâm hại tình dục.

nguồn: Luatkhoa.org

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nguyên thủ Mỹ và Trung Quốc sẽ gặp nhau ít ngày tới tại Achentina để tìm giải pháp cho cuộc chiến thương mại. Trong số các tranh chấp Mỹ-Trung, hồ sơ then chốt là vấn đề « gián điệp công nghiệp », trong đó đặc biệt nóng bỏng là lĩnh vực chíp điện tử. Gián điệp công nghiệp là vấn đề hoàn toàn không dễ giải quyết trong quan hệ Trung – Mỹ.
Mấy tháng trước tôi đã từng có bài viết NHA TRANG RỒI SẼ RA SAO để cảnh báo về vấn đề quy hoạch và phát triển đô thị ở đây. Hôm qua chúng ta phải chứng kiến thảm hoạ kinh hoàng do lụt lội và lở đất tại Nha Trang - Khánh Hoà. 13 người chết do lở đất và lụt lội. Quốc lộ 1 và đường sắt quốc gia bị chia cắt bởi lũ lớn. Đoàn giáo viên cùng cán bộ nhân viên một trường mẫu giáo tại Đắk Lắk nhân ngày 20/11 đi du lịch Nha Trang gặp lở đất, 5 người thương vong...
Chúng ta không hề biết rằng, hiện nay cả Âu Châu đang sống dỡ chết dỡ, vì tình trạng dân Hồi Giáo đang “tự nhiên còn hơn người Hà Nội” tại các đất nước này. Một ngày họ cầu nguyện 4, 5 lần. Một lần cầu nguyện, vài chục ngàn người tràn ra khắp đường phố quỳ gối cầu nguyện. Xe cộ nào lạng quạng đến gần họ đập nát tanh bành. Bởi ra đường cầu nguyện là quyền tự do của họ. Phóng viên đến phỏng vấn lạng quạng, họ phun nước miếng vào mặt, đấm luôn phóng viên, đập nát máy quay phim. Đụng tới là họ đấm thẳng tay. Cảnh sát tới thì ném bom xăng đốt xe. Họ thản nhiên hãm hiếp đàn bà con gái địa phương.
Hai năm sau khi Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte ruồng bỏ đồng minh Mỹ và xoay sang Trung Quốc để đổi lấy các lợi lộc kinh tế, ông Duterte vẫn chưa mang về cho nước ông những lợi lộc đáng kể, theo Reuters. Sau chuyến đi Bắc Kinh năm 2016, ông Duterte về nước với những cam kết của Bắc Kinh sẽ cho vay cũng như đầu tư khoảng 24 tỷ USD, kể cả cho các dự án quy mô đầy tham vọng của ông Duterte để canh tân cơ sở hạ tầng Philippines. Lúc đó, ông Duterte không tiếc lời chỉ trích Mỹ, thậm chí nói Washington đối xử tệ với Philippines ‘như một con chó’, và vì vậy xoay sang Trung Quốc sẽ tốt hơn cho nước ông.
Khi con số vay nợ nước ngoài của Việt Nam - bao gồm nợ chính phủ, nợ do chính phủ bảo lãnh và nợ của các doanh nghiệp - đã vọt lên ngang bằng với toàn bộ GDP một năm, tức hơn 200 tỷ USD, đã quá muộn để Bộ Chính trị và hai cơ quan được đảng cầm tay chỉ việc - Quốc hội cùng Chính phủ - ra tay ‘siết chặt bảo lãnh cho vay’.
Tại Tòa, bị cáo Vũ Văn Dũng một nhân vật làm Rik trong đường dây tổ chức đánh bạc đã khai, “... có các thế lực rất lớn ở trên bảo kê nên tất cả các bị cáo đều yên tâm làm”
Có một câu chuyện tiếu lâm xung quanh Port Moresby những ngày này về việc làm cách nào Trung Quốc đồng ý tài trợ cho dự án đại lộ chính của thành phố. Trong chuyến đi gần đây đến Bắc Kinh, hoặc theo chuyện kể như vậy, thủ tướng Papua New Guinea nói với chủ tịch Trung Quốc rằng ông muốn một con đường rộng lớn chạy xuyên qua trung tâm thủ đô Port Moresby đến nhường nào. Không vấn đề gì, chủ tịch Trung Quốc đáp. Chỉ cần nói với tôi một điều. Nó có cần đủ rộng cho xe tăng đi vào, như của chúng tôi hay không?
Tôi đã điện hỏi kỹ người chụp đây có phải là thay bia mới vào bia cũ, hay là chỉ đục bỏ văn bia, thay bài mới. Anh cho biết đã hỏi người trông coi đền thờ thì họ nói là chỉ đục bỏ chữ, thay văn bia, chứ không thay bia. Vậy là đã rõ. Lý do việc đục bỏ văn bia lời Hồ Chí Minh là sợ Tàu! (Hãy gọi là Tàu như trong đoạn thơ của ông Nguyễn). Đau xót, nhục nhã biết bao! Chẳng lẽ trên khắp nước Nam cái gì nói đến lịch sử oai hùng của Việt Nam trong quan hệ với Trung Quốc từ xưa đến nay đều là phải né tránh, cấm đoán?” Thê thảm vậy. Hẳn là VN đã bị Hán hóa rồi?
Muốn biết Hiệp định Đối tác toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) có giúp được 23 triệu nông dân, đặc biệt là 15 triệu nông dân trồng lúa thoát khỏi cảnh đói nghèo cần hiểu rõ lý do làm nông dân nghèo đói. Tại sao nông dân lại nghèo?
Giữa lúc Tổng Bí thư đảng, Chủ tịch nước Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng vùi đầu vào canh bạc chọn người cho Đại hội đảng khóa XIII diễn ra vào tháng 01/2021 thì Trung Hoa đã xiết gọng kìm để chuẩn bị bóp cổ Việt Nam ở Biển Đông. Hiện tượng này diễn ra ở Việt Nam và Thủ đô Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ trong vòng 6 tháng nửa sau của năm 2018.
Bảo Trợ