Tử hình Đặng Văn Hiến và ‘cú lừa đáng tởm của bạo quyền chuyên chế’

17 Tháng Bảy 201811:21 CH(Xem: 210)

Tử hình Đặng Văn Hiến và ‘cú lừa đáng tởm của bạo quyền chuyên chế’

Trần Tiến Dũng/Người Việt

blank
Ông Đặng Văn Hiến tạm biệt gia đình trước khi đầu thú. (Hình: Facebook Mai Quốc Ấn)

Hôm 12 Tháng Bảy, 2018, tòa án chế độ Hà Nội tuyên y án tử hình anh Đặng Văn Hiến, người nổ súng chống cưỡng chế đất ở huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông làm 3 người chết, 13 người bị thương.

Từ bản án bất công này, dư luận nhớ lại những vụ án người nông dân nổi dậy chống lại nhà cầm quyền cướp đất như vụ Đoàn Văn Vươn, Đồng Tâm,…

Thật không thể nhớ hết từ năm 1975, sau gần nửa thế kỷ áp đặt sự cai trị với thứ luật đất đai phi nhân, chế độ Cộng Sản tại Việt Nam đã tuyên bao nhiêu bản án xô đầy người nông dân vào tử lộ.

Về án tử hình dành cho nông dân Đặng Văn Hiến, người nông dân này đã bóp cò súng giết chết đám sai nha thừa lệnh đảng và tư sản đỏ xông vào dùng vũ lực cướp đất của ông. Tất nhiên ông giết người là sai, nhưng vì sao người nông dân chân chất này lại liều lĩnh dùng bạo lực.

Đó là sự phản kháng cuối cùng của một con người bị dồn vào chân tường không lối thoát. Không ai có thể thản nhiên đứng nhìn những tài sản của mình bị phá, cướp, không ai chấp nhận tương lai của gia đình bị cùng quẫn. Những phát súng của Đặng Văn Hiến là bi kịch của người phản ứng tự vệ, quyết liều mạng cố giữ lấy mảnh đất sinh tồn cho mình và gia đình, thái độ và hành động đó khó tránh được.

Đã vào đường cùng, lối thoát duy nhất của họ là chống trả vì họ không còn tin vào công lý, tin vào thứ luật đất đai gọi là sở hữu toàn dân nhưng thực chất là sở hữu của đảng và đám cường quyền ăn theo đảng.

Thảm kịch của người nông dân và các gia đình sai nha bị người nông dân này giết là bằng chứng cho thấy, khi quốc thổ bị đảng chiếm đoạt thì công lý về quyền sở hữu công dân không hề tồn tại với đất nước và dân tộc này.

blank
Vợ ông Đặng Văn Hiến (giữa) đau đớn khi nghe tòa y án tử hình dành cho chồng mình. (Hình: Soha)

Nếu là người sống trong nước, không ai còn lạ việc hệ thống tham quan và tầng lớp tư sản đỏ làm giàu từ đất đai, hay nói rõ hơn là sự cấu kết dựa vào luật đất đai của chế độ để phất lên. Thật mỉa mai thay cho cái gọi là đất đai thuộc sở hữu toàn dân, trong khi thực chất toàn bộ quốc thổ Việt Nam là của đảng Cộng Sản Việt Nam, với vài triệu người đã chiếm lấy cả quốc thổ làm tài sản riêng.

Gần đây, không kể đến vụ nông dân tự thiêu, các vụ tự vận vì mất đất, mất nhà sau khi khiếu kiện hàng chục năm trời không kết quả. Chỉ cần vụ một đảng viên cấp cao ở Sài Gòn ngang nhiên đồng ý thực hiện thương vụ công ty Tân Thuận (công ty của đảng) bán 32ha đất tại Phước Kiểng, Nhà Bè cho công ty Quốc Cường Gia Lai, thì biết bản chất quốc thổ Việt Nam đã bị cướp thành tài sản riêng tùy tiện bán mua như thế nào.

Thêm nữa nếu nhìn thấu đáo thì việc ồn ào dư luận mất bản đồ hay thay đổi quy hoạch Thủ Thiêm, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh chỉ sau một chữ ký của quan chức cao cấp đảng là thành dân vô gia cư, đến mồ mả ông bà cũng không có chỗ lưu vong.

Dư luận rất đúng khi cho rằng: hầu hết tài sản kinh khủng của cán bộ đảng cao cấp, tài sản của các đại gia đỏ đều từ quốc thổ cướp đoạt hoặc đền bù với giá rẻ mạt mà có. Không kể phần đất đai, nhà cửa của người di tản, vượt biên, bị đánh tư sản sau khi đảng chiếm được miền Nam, thì toàn bộ tài sản quốc thổ của cả nước mà đảng đoạt được từ tay người dân là vô số kể.

Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, thứ luật kéo dài hệ thống bất nhân khắp đất nước, thứ luật tạo mọi điều kiện cho bạo quyền cường hào gây ra đau thương tang tóc cho lương dân. Hãy nhìn tất cả tư sản đỏ và tham quan đang ngạo nghễ, phè phỡn, khoe tài sản đất đai đoạt được với giá đền bù rẻ mạt thì rõ.

Nếu hôm nay gia đình ai đó vẫn còn bình yên sống trên mảnh đất gầy dựng từ mồ hôi xương máu của mình không có nghĩa là ngày mai, ngày kia hay ngày sau của con cháu họ không bị đạp đuổi tước đoạt.

Đất đai thuộc sở hữu toàn dân chính là cú lừa gạt đáng tởm nhất của bạo quyền chuyên chế.

Trong suốt lịch sử dân tộc, chỉ thời đại này mọi người Việt Nam mới phải sống trong vòng vây lừa gạt bằng “luật pháp.” (Trần Tiến Dũng) Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nghĩa hẹp, đó là dám thách thức công khai “trái tim đen” của tập đoàn Masan, âm mưu thâu tóm nốt 20% thị phần còn lại của nước chấm. Nghĩa rộng lớn hơn, đó là cuộc chiến can trường chống lại mọi hành tung của những Trần Ích Tắc, những Lê Chiêu Thống trong thế kỷ 21. (Chiến Sỹ) Phải gọi sự vật đúng tên như thế mới thấy hết cái thâm độc, cái dã man của những tên “cõng rắn cắn gà nhà”, của những kẻ “rước voi về giày mả tổ”.
Phân tích về luật đầu tư nước ngoài mới của Trung Quốc, giám đốc văn phòng tư vấn DCA Chine Analyse của Pháp cho rằng văn bản này sẽ "không tạo được môi trường thuận lợi hơn với các doanh nghiệp nước ngoài". Kỳ vọng nhanh chóng khép lại chiến tranh thương mại với Mỹ, Trung Quốc vừa thông qua một bộ luật mới về đầu tư ngoại quốc hôm 15/03/2019. Bắc Kinh cam kết "đối xử bình đẳng với các nhà đầu tư quốc tế và cấm các vụ cưỡng ép chuyển giao công nghệ". Đây là hai trong số những đòi hỏi chính của chính quyền Donald Trump trong cuộc đọ sức về thương mại với Bắc Kinh đã kéo dài từ tháng 03/2018.
Quyền biểu tình của người dân Việt Nam đã mang trên mình một món nợ thời gian khủng khiếp: hơn một phần tư thế kỷ ma mị kể từ Hiến pháp 1992 mà không lộ hình một chút thiện tâm nào, dù chỉ là loại thiện tâm ảo ảnh.
Ngày 11/3/2019, trên Tạp chí Washington Post bà Nancy Pelosi chủ tịch Hạ Viện, cho biết: “Tôi không luận tội Tổng Thống. Tôi chưa từng trả lời bất cứ nhà báo nào, nhưng vì được hỏi và tôi đã suy nghĩ kỹ, luận tội gây chia rẽ quốc gia, trừ khi phải thật chính đáng, thật nghiêm trọng và không thiên vị đảng phái.” Bà kết luận: “Tôi không nghĩ chúng ta nên đi theo hướng luận tội vì đất nước sẽ bị chia rẽ. Và ông ấy không đáng cho chúng ta làm vậy.”
Nối tiếp nhiệm vụ ‘phản bác các luận điệu phản động’ mà rất có thể được một bàn tay ngầm trong đảng chỉ đạo và một ngân sách đính kèm, vào đầu năm 2019 các trang mạng nguyenphutrong.org, nguyenxuanphuc.org, tolam.org, nguyentandung.org… lại hùng hổ mở một đợt tấn công mới vào giới đấu tranh dân chủ nhân quyền, với quan điểm, luận điệu và bài viết rập khuôn mục ‘phòng chống diễn biến hòa bình’ trên các báo đảng Quân Đội Nhân dân, Nhân Dân, Công An Nhân Dân…
Chính phủ đánh đòn thuế quan và Trung Cộng trả đũa; nhưng số hàng Mỹ nhập cảng vẫn tăng thêm 11.3%, còn hàng bán qua Trung Quốc chỉ tăng 0.7%. Trước những con số đó, nhiều người Mỹ lo lắng. Nước Mỹ đang thua nước Tàu trong cuộc chiến tranh thương mại này chăng? Không có gì đáng lo. Người ta sẽ không lo sợ khi biết những lý do nào đưa tới khiếm hụt mậu dịch.
Ngày 19/2/2019, Genie Nguyễn của Voice of Vietnamese Americans phỏng vấn Dr. Patrick Cronin về tình hình Biển Đông sau khi ông tham dự cuộc họp với các nước ASEAN tuần trước đó. Genie Nguyễn: Thưa Tiến Sĩ, được biết ông vừa tham dự hội nghị tại Đông Nam Á. Xin ông vui lòng chia sẻ nhận định về tình hình Biển Đông, các khó khăn Trung Cộng gây ra cho Đông Nam Á và Bộ Quy Tắc Ứng Xử tại Biển Đông giữa Hiệp Hội Các Nước Đông Nam Á và Trung Cộng. TS Cronin: Tôi đã có cuộc thảo luận sâu rộng cả ở Phi Luật Tân và Nam Dương. Tại Nam Dương, chúng tôi tham dự một cuộc Hội Thảo với tất cả các thành viên của ASEAN – Hiệp Hội Các Nước Đông Nam Á. Thật khó tóm tắt tất cả các điều thảo luận trong vài phút .
Mỹ với trách nhiệm của một nước đang đứng ở tuyến đầu trong việc đảm bảo trật tự an ninh quốc tế đã hình thành từ lâu và đến bây giờ vẫn chưa có gì thay đổi cả thì không có lý do gì mà họ không đảm bảo quyền lợi quốc gia của họ trong bối cảnh ở khu vực Biển Đông mà có lợi ích của quốc gia đó. Nếu nói như thế thì có thể thấy rằng việc can dự của Hoa Kỳ vào Biển Đông là có cơ sở về mặt chính trị cũng như chiến lược, dựa trên nền tảng đảm bảo an ninh quốc gia của Hoa Kỳ. Không thể giảm đi mà chỉ có tăng lên thôi -TS. Hà Hoàng Hợp
theo Phó Giáo sư Mạc Văn Trang, việc phê và tự phê chẳng qua chỉ là nhắc lại thôi. Rồi thì cũng lên gân cho quyết liệt hơn, nhưng mà thực tế thì đâu vẫn vào đấy thôi, từ xưa đến nay bao nhiêu lần vẫn vậy.
Tham vọng của châu Âu cạnh tranh với Mỹ trong ngành hàng không bị một đòn đau : 12 năm sau ngày đi vào hoạt động, máy bay A380 có khả năng chở đến 800 hành khách và hiện đại hơn so với Boeing 747 vừa bị khai tử. Là chiếc máy bay được khách hàng chấm điểm cao nhất, được giới chuyên gia coi là sản phẩm công nghệ cao, là biểu tượng của hợp tác châu Âu nhưng thuần túy về thương mại, A380 là một « thất bại ê chề ».
Bảo Trợ