Myanmar Thành Công Vì Dám ' Thoát Trung'?

13 Tháng Mười Một 201511:35 CH(Xem: 590)

Myanmar thành công vì dám 'thoát Trung'?

Bà Aung Sang Suu Kyi
Bà Aung Sang Suu Kyi đã lãnh đạo đảng NLD tới thắng lợi 'áp đảo' lịch sử tại cuộc bầu cử tự do 2015 ở Myanmar.

Myanmar chuyển đổi thành công vì đã 'kiên quyết thoát Trung', theo ý kiến của nhà bình luận và quan sát từ Hà Nội.

Trao đổi tại Bàn Tròn Thứ Năm tuần này của BBC với chủ đề 'Bầu cử Myanmar 2015 và bài học với Việt Nam', nhà báo tự do Trần Tiến Đức nói:

"Sở dĩ Myanmar có thể đạt được những bước tiến trong quá trình dân chủ hóa là vì họ đã thoát Trung, họ đã kiên quyết thoát Trung và điều đó không diễn ra ở Hà Nội...

"Vì chuyến thăm vừa rồi của Tập Cận Bình (Chủ tịch Trung Quốc) cho thấy rằng một bộ phận trong giới cầm quyền của Hà Nội vẫn còn cứ mong chờ vào sự hợp tác và sự thiện chí của Trung Hoa lục địa, Trung Hoa Cộng sản.

"Nhưng tôi nghĩ rằng không biết thực tâm họ có nghĩ thế không, nhưng thái độ của người dân Việt Nam thì hoàn toàn không đồng tình với điều đó."

Nhà báo Trần Tiến Đức
Nhà báo Trần Tiến Đức cho rằng Myanmar đã 'thành công' vì 'kiên quyết thoát Trung'.

Phát biểu của ông Trần Tiến Đức, được đưa ra bình luận ý kiến của một cựu Đại sứ Việt Nam tại Myanmar.

'Cực kỳ nguy hiểm'

Hôm thứ Ba, ông Chu Công Phùng, nói với BBC vì sao chính quyền do phe quân sự nắm chấp nhận thất bại và sẽ chuyển giao chính quyền cho phe dân sự, mà không lựa chọn cách dựa vào nước ngoài để 'níu kéo quyền lực.'


"Họ hiểu rằng uy tín của họ đã xuống rồi, các biện pháp làm của họ đã hết sức rồi, bây giờ tốt nhất là để cho một Đảng khác lãnh đạo đi, rồi mình tự kiểm điểm, tự phản biện, để 5 năm sau, ta lại tính chuyện là giành lại chính quyền, cũng như các nước khác có hai đảng đối lập.

"Thế còn bây giờ lựa chọn con đường mà ngả theo nước ngoài, ví dụ như ngả theo Trung Quốc, để mà giữ quyền thì là điều cực kỳ nguy hiểm. Trong khi đó, trong mấy năm vừa rồi, Myanmar đã thực hiện một số động tác có tính chất dần dần tách khỏi quỹ đạo thân Trung Quốc trước đây...

"Đối với Trung Quốc là họ tương đối rõ ràng. Cho nên trở lại câu hỏi bảo rằng bây giờ dựa vào Trung Quốc để giữ quyền lãnh đạo thì đó là một sai lầm ai cũng biết, mà không thể dựa được.

"Xin nói thêm là Trung Quốc hiện nay là một nước lớn cô đơn, không có bạn bè chiến lược, không có bạn thân, mà toàn có những mối bạn bè dùng tiền đi mua chuộc thôi."

"Tình hình thực tế ở Myanmar cho thấy rằng là hiện nay xu hướng của người dân người ta mong muốn cái gì? Mong muốn cởi mở hơn về chính trị, phát triển hơn về kinh tế và dân chủ hơn nữa về chính trị, xã hội...", cựu Đại sứ nói với BBC hôm 11/11.

Ít nhất một thập kỷ?

Từ Sài Gòn, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, cũng bình luận về ý kiến của cựu quan chức ngoại giao này.


Ông nói: "Ông Chu Công Phùng nói Trung Quốc là một nước lớn cô đơn, đúng nhưng mà không đầy đủ. Trung Quốc không cô đơn đâu.

"Tại vì Trung Quốc có Hà Nội, Trung Quốc có Việt Nam và phải nói là có một trường phái 'thân Trung' ở Hà Nội vẫn luôn trung thành với Trung Quốc.

"Tôi cho điều đó sẽ diễn ra và ít nhất là một thập kỷ tới và đó là một mối nguy hại đối với Việt Nam."

Từ Viện Nghiên cứu Đông Nam Á tại Singapore (ISEAS), chia sẻ với Tọa đàm, TS. Hà Hoàng Hợpnói:

"Tôi đánh giá cao ý kiến của Đại sứ Chu Công Phùng và của các anh (khách mời Tọa đàm BBC) và tôi thấy rằng sự liên hệ giữa chuyện đang xảy ra ở Myanmar khá là gần gũi với Việt Nam.

"Thực sự, nếu mà nhìn lại thì ngay từ những năm 1996, 1997 cho tới 2001, từ Việt Nam cũng đã có những nhà lãnh đạo, cựu lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quan tâm đến chính trị của Myanmar.

TS. Hà Hoàng Hợp
TS. Hà Hoàng Hợp cho rằng 'chuyển biến' đang xảy ra ở Myanmar 'khá gần gũi' với Việt Nam.

"Theo tôi biết, lúc đó có Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã bàn cùng một số người khác, trong đó có Chủ tịch nước Lê Đức Anh, để thăm Myanmar để có cuộc gặp gỡ rất thú vị với những người lãnh đạo của Myanmar lúc bấy giờ là ông Thống chế Than Shwe.

"Và họ có nói với nhau rất nhiều những việc là làm sau có thể trao đổi những kinh nghiệm để tiến lên cho cả hai bên. Rất tiếc là những trao đổi như thế sau này nó có bị ít đi và kết quả không được rõ lắm.

"Nhưng bây giờ với một cuộc bầu cử, với thắng lợi của NLD (Đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ) như thế thì tôi rất hy vọng rằng từ Hà Nội, cũng như từ trên toàn Việt Nam sẽ gợi lại được một cảm hứng mà có từ trước," TS Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cứu cao cấp của ISEAS, nói.

Có thể đảo ngược?


Hôm thứ Năm, bà Tin Htar Swe, Trưởng ban Myanmar của BBC bình luận với bàn tròn về khả năng có thể đảo ngược lại hay không của tiến trình dân chủ và chuyển giao quyền lực ở Myanmar.

Bà Swe nói: "Quá trình chuyển giao chưa xảy ra, chúng tôi hy vọng quyền lực sẽ được chuyển giao trong vài tháng tới. Theo Hiến pháp, việc chuyển giao sẽ diễn ra trong vòng 5 tháng tới.

"Liệu quá trình này có thể không đảo ngược được hay không?

"Tất cả phụ thuộc vào đảng của bà Aung Sang Suu Kyi và phe quân sự có thể tìm được một nền tảng chung.

Bà Tin Htar Swe
Quá trình dân chủ hóa của Myanmar có thể đảo ngược hay không đều tùy thuộc vào khả năng hợp tác giữa hai phe dân sự và quân sự, theo bà Tin Htar Swe.

"Nếu họ tìm được điều đó, nếu họ có thể hợp tác với nhau được, khi đó chính quyền dân sự sẽ ổn định.

"Và chính phủ sẽ có thể có được đầy đủ 5 năm nhiệm kỳ của Quốc hội.

"Nếu phe quân sự và chính quyền dân sự không thể làm việc được với nhau, điều tôi muốn nói là nếu phe quân sự cảm thấy sự an toàn và an ninh của họ sẽ bị đe dọa, khi đó sẽ có khả năng họ sẽ có các vấn đề với chính phủ.

"Điều đó có nghĩa là phe quân sự có thể sẽ không giữ im lặng," bà Tin Htar Swe nói với tọa đàm của BBC Việt ngữ.

Quý vị có thể theo dõi toàn văn nội dung Bàn Tròn Thứ Năm về Myanmar và Bài học với Việt Nam tại đây và bài viết có liên quan tới cuộc Tọa đàm này tại đây.
Theo BBC

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thông qua các chuyến du lịch “theo truyền thống hiếu khách” đến Trung Quốc và những bữa tiệc với giới tinh hoa, Bắc kinh cố gắng mua chuộc giới truyền thông Hoa Kỳ và lèo lái các bản tin của họ theo chiều hướng có lợi cho Trung Quốc. Kể từ năm 2009, như một phần của chiến dịch mở rộng ảnh hưởng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tại Hoa Kỳ, một tổ chức liên đới của Bắc Kinh đã tổ chức các chuyến du lịch đến Trung Quốc cho hơn 120 nhà báo từ gần 50 hãng truyền thông của Hoa Kỳ.
Vị tổng thống gây tranh cãi lớn nhất lịch sử cận đại Mỹ ra đi trong vui mừng của nửa nước, cũng trong buồn hận của nửa nước. Vỏn vẹn trong bốn năm ngắn ngủi, ông đã để lại dấu ấn, một gia tài không xóa nhòa được ít nhất trong vài ba chục năm nữa. Lịch sử sẽ phán xét ông công bằng hơn, khi dư âm của những đánh phá tàn bạo nhất sẽ tàn lụi. Liên minh ủng hộ ông không lớn bằng cái đầm lầy chống ông, gồm chẳng những đảng đối lập Dân Chủ, mà còn có toàn thể khối TTDC, Nhà Nước ngầm, đám quan lại thối nát, nhóm CH Never Trump, các đại tập đoàn hi-tech Apple, Google, các trang mạng xã hội lớn Facebook, Twitter, tài phiệt Do Thái, đám dân ăn bám trợ cấp, trí thức thiên tả, phụ nữ ham vui nhưng vô trách nhiệm, thanh niên mê thuốc lắc, …
Ngày 6/1/2021, liên danh Joe Biden và Kamala Harris đã được Quốc Hội công nhận là bên thắng cuộc, qua các phương tiện truyền thông tôi được chứng kiến ngày lịch sử này học hỏi được khá nhiều điều về tự do và dân chủ tại Mỹ. Chuyện buồn đã xảy ra… Biểu tình là quyền tự do biểu đạt chính kiến được Tu chính án thứ nhất bảo vệ, nhưng bạo động và bạo loạn là vi phạm luật pháp quốc gia. Thật đáng buồn khi 1 người bị bắn chết, 5 người khác chết chưa rõ lý do (trong số có cả cảnh sát) và nhiều người cả hai phía bị thương khi đoàn biểu tình xông vào Quốc Hội. Hằng ngàn người biểu tình, tại một nơi được cho là an ninh nhất nước Mỹ, nhưng lại không thấy giới chức có thẩm quyền sửa soạn để đối phó với thành phần sách động bạo loạn thì thật là khó hiểu. Chưa kể tới nhiều đoạn phim cho thấy chính cảnh sát đã mở cửa Quốc Hội để những người biểu tình đi vào.
Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang đi đến đoạn đường cuối cùng.Thu hút biết bao nhiêu những đồn đoán, phân tích và các dự đoán trái ngược nhau. Người ta bỗng nhiên chú ý đến một bài dài đến 55 trang đăng trên một tạp chí từ cuối năm 2019 vì cho đến giờ phút này nó miêu tả cuộc bầu cử "chính xác đến từng milimet" Xin lược thuật. Đó là bài : “Chuẩn bị cho một cuộc bầu cử tổng thống có tranh chấp : Một bài tập về đánh giá và quản lý rủi ro bầu cử " được xuất bản vào bởi Tạp chí Luật của Đại học Loyola Chicago, tác giả là Edward B. Foley. Foley, là giáo sư đứng đầu chương trình luật bầu cử tại Đại học Ohio, là luật sư và là người cộng tác với Washington Post. Folye cũng là người khởi xướng "Lý thuyết dịch chuyển Xanh" đề ra chiến lược nhằm biến đổi các bang từ ủng hộ đảng Cộng hòa chuyển sang ủng hộ đảng Dân chủ.
Nếu nói dối của ĐCSTQ là bản chất cố hữu và không thể thay đổi, thì việc nói dối phổ biến trong dân chúng là do nền văn hóa nói dối và chuyên chế của ĐCSTQ tạo thành, có liên quan mật thiết đến môi trường xã hội đặc biệt của Trung Quốc. Từ xưa tới nay, ở trong và ngoài nước, việc không nói dối được xem như giới hạn cơ bản và là ý thức chung trong tiêu chuẩn làm người. Trong quan niệm truyền thống, Đạo gia giảng làm chân nhân, Phật gia giảng người xuất gia không nói dối, Nho gia giảng về chữ Tín. Tất cả đều cho rằng nói dối là sai, là xấu. Khổng Tử coi "nhân - nghĩa - lễ - trí - tín” là ngũ thường. Trong đó, sự thành tín giữa người với người là một trong những mỹ đức quan trọng nhất của con người. Đạo lý đối với việc trị quốc cũng như vậy. Tử Cống, một học trò của Khổng Tử, đã từng thỉnh giáo thầy về cách trị quốc. Khổng Tử nói: "Thứ nhất là cho dân có cơm no, áo ấm; thứ hai là quốc gia có quân đội hùng mạnh; thứ ba là có được lòng tin của người dân".
Cuối năm 2013, nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình đã thông báo về Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa và Con đường Tơ lụa trên biển thế kỷ 21, hai tuyến đường kết nối Trung Quốc với châu Phi và châu Âu. Kể từ đó, Sáng kiến Vành đai và Con đường (hay BRI) - tên gọi sau khi kết hợp cả hai dự án trên - đã được mở rộng đến mọi nơi trên hành tinh. Ví dụ, Trung Quốc đã rót hàng chục tỷ USD cho các khoản vay trong khuôn khổ BRI cho Venezuela. Trung Quốc đang xây dựng một cảng container trị giá 3 tỷ USD tại Freeport, cách Palm Beach của Florida chưa đến 150 km về phía Đông.
Chúng ta thường nghe nói: “Người dân được làm tất cả những gì luật pháp không cấm”, nó có thể đúng ở nhiều nước nhưng không đúng ở Mỹ. Tổng thống Mỹ có quyền ký sắc lệnh và Quốc Hội Mỹ có quyền ban hành đạo luật, nhưng người dân có quyền thách thức mọi sắc lệnh và đạo luật để luật pháp phải luôn trong vòng Hiến Pháp cho phép. Tu chính án thứ nhất của Hiến Pháp Mỹ nêu rõ: “Quốc hội không được quyền ra luật… ngăn cản tự do ngôn luận, tự do báo chí, hoặc ngăn cản hội họp ôn hòa, hoặc cấm đoán người dân khiếu nại về việc làm của chính phủ.” Khái niệm đã thế nên một bài viết ngắn không thể đi sâu vào chi tiết của từng vấn đề, tôi chỉ xin đưa ra một bức tranh tổng quát để có thể hình dung được quyền tự do báo chí tại Mỹ.
Vào ngày 6 tháng 1, một phiên họp chung của Quốc hội sẽ khai mạc - với Phó Tổng thống Mike Pence làm chủ tịch Thượng viện. Ông Pence sẽ có toàn quyền và quyền lực này là không thể đảo ngược. Nhiệm vụ của ông ấy sẽ là “hoàn thành lời tuyên thệ nhậm chức của mình” - để bảo Hiến pháp của Hoa Kỳ, và đảm bảo rằng các luật được thực thi một cách trung thực. Đúng như vậy. Với tư cách là chủ tịch Thượng viện, mọi quyết định đều do ông ấy phán quyết và ông ấy có thể phán quyết bất kỳ quyết định nào (trong trường hợp này là liên quan đến vấn đề đại cử tri) là "trái lệnh" hoặc "bị từ chối". Đây là một tiêu chuẩn cao trong thực thi nhiệm vụ và Ông Pence sẽ có hai lựa chọn. Ông Pence có thể ‘tán thành’ những cử tri ‘được chứng nhận’, hoặc ông ấy có thể bảo vệ luật pháp
lý của nhóm TT Trump về cơ bản là đã đi đến bước ngoặt cuối cùng và ít nhất 7 vụ kiện đã được gửi đến Tối cao Pháp viện. Nhưng kết quả cuối cùng như thế nào, rất khó để đưa ra kết luận. Rốt cuộc TT Trump sẽ dùng cách nào để cứu nước Mỹ? Tôi tin rằng có rất nhiều độc giả sẽ nghĩ đến các phương pháp như ban hành Thiết quân luật, viện dẫn luật chống phản loạn, bắt giữ, v.v. Nhưng trên thực tế, các thuật ngữ này mang các ý nghĩa pháp lý khác nhau, cơ sở thực hiện, phạm vi và quyền hạn cũng khác nhau. Vì vậy, hôm nay chúng ta sẽ dành chút thời gian để thảo luận về những khái niệm này, để chúng ta có thể nhìn thấy trên tổng thể thì TT Trump có những đặc quyền nào và ông ấy có thể làm những gì. Thiết quân luật: khái niệm mơ hồ khô
Mỹ là pháo đài cuối cùng của tự do trên thế giới, nước Mỹ là mối đe dọa duy nhất còn lại đối với ĐCSTQ. Nếu chúng ta sụp đổ, thế giới sẽ sụp đổ; nhưng chúng ta sẽ không gục ngã, đã đến lúc đứng vững - theo đúng tinh thần của những người cha lập quốc của chúng ta. Năm 2020 là một năm "không giống ai". Mọi thứ chúng ta biết, mọi thứ chúng ta tin tưởng và mọi thứ chúng ta dựa vào đã thay đổi. Vậy làm sao chúng ta có thể mong đợi cuộc bầu cử lần này của chúng ta sẽ khác? Phương tiện truyền thông lớn đang nói với chúng ta rằng “cuộc đua” đã kết thúc, Biden đã dành thời gian để làm việc như thể ông ta thật sự là đương kim tổng thống. Nhưng trong lòng mình, chúng ta biết có điều gì đó không ổn từ “mô hình kỳ lạ trong đêm bầu cử”, cho đến “các tuần hồi hộp” trước những báo cáo về việc gian lận - mọi thứ “bốc hơi” còn nhanh hơn bộ nhớ đã lão hóa của Biden.
Bảo Trợ