Trí thức TQ học phương Tây thế nào?

19 Tháng Bảy 20122:00 CH(Xem: 2477)

Một trận chiến tư tưởng đang diễn ra ở Trung Quốc trước thềm Đại hội Đảng Cộng sản mùa thu năm nay, dự kiến sẽ bổ nhiệm một thế hệ lãnh đạo mới.

Với người ngoài, có cảm giác quen thuộc đến kinh ngạc khi quan sát Tả phái và Hữu phái. Đó là vì mặc dù Trung Quốc xuất khẩu hầu hết mọi thứ, nước này vẫn nhập khẩu tư tưởng chính sách.

“Tôi là Trương Kiện,” một trong những nhà nghiên cứu chính trị trẻ tuổi sáng giá của Trung Quốc nói với tôi.
 blank

Giáo sư Trương Kiện không chỉ nói tiếng Anh lưu loát mà còn thông thạo văn hóa, tư tưởng và lịch sử phương Tây. Ông có sáu năm học tại Đại học Columbia nổi tiếng ở thành phố New York, trước khi nhận chức vụ ở Trường Chính phủ uy tín của Đại học Bắc Kinh.

Không chỉ có ông. Với các trí thức đại lục, con đường đến phương Tây – rồi quay về Trung Quốc – nay là con đường nhiều người đi.

Các trường phái tư tưởng chính ở Trung Quốc có một điểm chung – các tư tưởng gia hàng đầu của họ thường có thời gian ở các đại học phương Tây.

Kết quả là trong mắt nhiều người phương Tây, dù họ có thể bối rối trước ngôn ngữ và thức ăn khác nhau của Trung Quốc, các cuộc tranh luận chính sách ở Trung Quốc bị chia rẽ thành những đường quen thuộc.

Ảnh hưởng kinh tế

Ông Trương tự xem mình thuộc cánh “hữu” theo chủ nghĩa tự do kinh điển. Ông ủng hộ thị trường tự do và cải tổ chính trị.

“Tôi muốn hệ thống chung của đất nước trở nên tương tự hơn so với hệ thống của Mỹ hay Anh,” ông nói.

Nhóm này – đôi khi được gọi là Tân Hữu của Trung Quốc – thành công nhất trong lĩnh vực kinh tế học. Kể từ thập niên 1980 đến nay, họ đã ảnh hưởng đến sự cởi trói ở Trung Quốc.

“Họ thường nghiên cứu kinh tế ở Chicago hay Đại học Oxford,” theo lời Mark Leonard, tác giả cuốn What does China think?

“Họ trưởng thành trong thập niên 1980, khi Margaret Thatcher là thủ tướng Anh, Ronald Reagan lãnh đạo nước Mỹ, và họ tin tưởng vào sức mạnh của thị trường.”

 

blank

Reagan và Thatcher ảnh hưởng đến lớp trí thức phái hữu ở Trung Quốc

 

Ông Trương Kiện trẻ hơn nhiều đồng bạn, mới qua tuổi 30, nhưng khi còn thiếu niên, trước cả lúc đến phương Tây, ông đã đọc Friedrich Hayek, Milton Friedman và Karl Popper.

“Các bản dịch tác phẩm của họ thường bán hết sạch ở Trung Quốc,” ông nhớ lại.

Nhưng trong vài năm qua, một phe khác nổi lên, cạnh tranh với nhóm trí thức thiên hữu, ủng hộ thị trường tự do – và nhóm này cũng được giáo dục ở phương Tây.

Nhóm “Tân Tả” không hoàn toàn bác bỏ thị trường tự do, nhưng muốn một nhà nước xã hội chủ nghĩa mạnh hơn.

Mất ảo tưởng

Nhiều người đã sống ở phương Tây sau khi tham gia các cuộc biểu tình sinh viên cuối thập niên 1980.

“Một người trong đó, khi ấy là nhà nghiên cứu trẻ ở MIT, tên là Thôi Chí Nguyên, đã viết một bài mở đường,” theo giải thích của Mark Leonard.

Nay là giáo sư ở Đại học Thanh Hoa, ông Thôi nói Trung Quốc cần tự giải phóng thoát khỏi kinh tế học tân tự do. Bài viết ra đời cuối thập niên 1990, ngay khi phong trào chống toàn cầu hóa đang bắt đầu ở phương Tây.

Các ngọn đèn sáng khác của Tân Tả còn có Giáo sư Vương Huy, từng là một công nhân và rồi theo học ở Đại học Harvard.

Họ không bị ấn tượng bởi cách vận hành ở phương Tây, mà lại thường cảm thấy mất ảo tưởng sau khi tự mình chứng kiến.

Ngày nay, nhiều sinh viên Trung Quốc đi học nước ngoài thường có cái nhìn “tinh tế” hơn về chủ nghĩa tư bản và dân chủ kiểu Mỹ so với thập niên 1980, theo lời Giáo sư Daniel Bell ở Đại học Thanh Hoa.

Ông là giáo sư triết học người Canada đã sống nhiều năm ở Trung Quốc và gần gũi các cây bút Tân Tả.

Ông nói cuộc xâm lược Iraq, sụp đổ tài chính đã khiến phe Tân Tả mạnh hơn.

blank

Bạc Hy Lai từng là chỗ dựa cho phái tả trước khi bị mất chức

Các học giả này thường bác bỏ ‎luận điểm rằng Trung Quốc nên đi theo con đường tương tự phương Tây.

Sự bất mãn với dân chủ phương Tây cũng đang tạo ra một sự “phục hồi truyền thống” rộng lớn hơn trong trí thức Trung Quốc, theo ông Bell.

Giáo sư Pan Wei, một siêu sao trong giới học giả, khẳng định nước ông không nên theo dân chủ kiểu phương Tây. Ông nói hệ thống Một Đảng, áp dụng truyền thống thi cử để chọn hiền tài, phù hợp hơn.

“Đó là hệ thống Trung Quốc, rất công phu tinh tế,” ông nói.

Ông Pan dạy ở Đại học Bắc Kinh nhưng nhận bằng tiến sĩ ở Đại học Berkeley của Mỹ.

Cải tổ chính trị?

Ông cho hay tư tưởng chính trị phương Tây thâm nhập Trung Quốc từ đầu thế kỷ 20, khi Trung Quốc bị thực dân khống chế.

“Trung Quốc bị xem là một nước nghèo và tương đối kém phát triển. Đa số trí thức và nhà cải cách thường chê trách truyền thống là thủ phạm gây ra sự chậm tiến.”

“Thành ra người ta nhìn sang chủ nghĩa tự do, chủ nghĩa Marx, xu hướng vô chính phủ,” ông nói.

“Những người Marxist đã chiến thắng,” ông kể lại.

Đảng Cộng sản, một phần lấy cảm hứng từ học thuyết của Marx, đã sáng lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1949.

 

Quay trở lại với ông Trương Kiện. Ông nói ông luôn biết mình đang đi con đường quen thuộc đến phương Tây.

Ông nhắc đến Giáo sư Hồ Thích – cũng từng học ở trường Columbia 100 năm trước rồi quay về Đại học Bắc Kinh – như người “cầm đuốc” của chủ nghĩa tự do Trung Quốc.

Liệu con số ngày càng đông trí thức học ở phương Tây không ngại lên tiếng có đồng nghĩa việc tranh luận giữa tả và hữu sẽ còn mở hơn nữa sau đợt thay đổi lãnh đạo?

Thật khó nói vì không khí hiện nay ở Bắc Kinh không tự do. Sau khi Bạc Hy Lai mất chức, tranh luận trên mạng đã bị im tiếng với nhiều trang web bị chặn.

Nhiều người quản trị mạng có tiếng cũng ngại không muốn gặp tôi.

Ông Trương lo lắng cải tổ chính trị có thể bị ngừng trệ.

“Cá nhân tôi không thấy sẽ có thay đổi quan trọng về cách hành xử chính trị ở đất nước này.”

“Họ sẽ tăng cường cái mà họ gọi là ‘quản lý‎ xã hội’. Ngày xưa họ gọi đây là ‘duy trì ổn định’. Thật là một nhà nước được kiểm soát bằng công nghệ cao,” ông nói.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bây giờ tôi biết các bạn không thích Tổng thống Trump. Cứ là thế đi và chúng ta hãy tiếp tục từ đó. Nói thế nào về sự chia rẽ của nước Mỹ nhỉ? Bạn thực sự đổ lỗi cho ông Trump về điều đó không? Thế lúc KHÔNG CÓ MỘT NGƯỜI NÀO CỦA ĐẢNG DÂN CHỦ xuất hiện trong lễ nhậm chức của ông ấy thì bạn có nghĩ rằng, điều đó đã bắt đầu sự chia rẽ chưa? Thậm chí lúc ông Trump chưa trở thành tổng thống thì cũng có Clinton và Obama xuất hiện để dè bỉu. Vậy đó là Trump chia rẽ nước Mỹ hay là ai? Bạn thử tưởng tượng nếu đảng CỘNG HÒA không có một ai đến dự lễ nhậm chức của Obama vì họ đã thua thì chuyện gì sẽ xảy ra? 19 phút ngay sau khi Trump nhậm chức, tờ Washington Post đã tuyên bố CHIẾN DỊCH ĐÀN HẶC ĐÃ BẮT ĐẦU. Đó có phải là Trump chia rẽ nước Mỹ? Và thái độ của Nancy Pelosi khi bà xé bỏ tập thông điệp liên bang của Trump ngay trước sự chứng kiến của cả thế giới đã thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với Tổng thống Hoa Kỳ. Điều đó vẫn là Trump gây chia rẽ nước Mỹ?
THỬ GHÉ MẮT XEM SƠ QUA SẮC LỆNH HÀNH PHÁP 12SEP2018 CỦA TT TRUMP, CHẾ TÀI VI PHẠM GIAN LẬN BẦU CỬ. Trong sắc lịnh ký ngày 12 tháng Chín năm 2018, tổng thống Trump nhắc lại việc nước ngoài đã lợi dụng sự cởi mở của chính sách Mỹ để gây phương hại cho Mỹ, vì vậy, cho dù không có những cử chỉ hiển lộ nào được xác nhận chính thức từ nước ngoài, thì các điều lệnh sau đây cũng sẽ được thi hành. (Tôi lược bớt chỉ lấy những điểm nhấn). Điều 1️⃣. Nội trong 45 ngày, giám đốc Tình báo Quốc gia phải thu thập thông tin từ mọi nguồn và đánh giá mọi khía cạnh sâu xa nhất, lên danh sách mọi cá nhân và tập thể tại Mỹ cũng như chính quyền nước ngoài đã cố ý can thiệp bầu cử Mỹ, kể cả việc tài trợ gián tiếp hoặc uỷ quyền. Giám đốc Tình báo Quốc gia phải cung cấp đánh giá này và thông tin này cho Tổng thống, Ngoại trưởng, Bộ trưởng Ngân khố, Bộ trưởng Quốc phòng, Tổng chưởng lý và Bộ trưởng Bộ An ninh Nội địa.
Biden sẽ chỉ là Obama II... nước Mỹ sẽ suy yếu một lần nữa, phụ thuộc vào thế lực ngoại bang, tràn ngập hàng “Made in China”, và lại "làm bạn" với các chiến binh thánh chiến... Không có “Nước Mỹ vĩ đại trở lại” trong kế hoạch của Đảng Dân chủ. Với những gì họ đang làm, sẽ không còn nước Mỹ để làm nên "sự vĩ đại".
Đầu tiên, có thể sẽ có người thắc mắc, đợt suy thoái lần thứ ba là gì? Chúng ta vốn chỉ có một đợt suy thoái mà hầu như ai cũng đều biết, đó chính là cuộc Đại Suy thoái kéo dài từ năm 1929 đến cuối những năm 1930. Nếu giả sử trong trường hợp mọi thứ cuối cùng vẫn nghiêng về phía Đảng Dân chủ, tức là ứng viên Joe Biden sẽ chính thức trở thành tân Tổng thống, trong khi đó Đảng Cộng hòa đánh mất Thượng viện, nước Mỹ có lẽ sẽ trải qua một cuộc đại suy thoái lần thứ ba. Và lần này có thể là đợt suy thoái trầm trọng nhất trong lịch sử đối với người dân Hoa Kỳ. Nhiều người từng nghe cách Tổng thống Franklin Roosevelt “cứu” nước Mỹ thoát khỏi cuộc Đại Suy thoái đầu tiên bằng cách theo đuổi và thúc đẩy các gói kích thích tăng trưởng kinh tế, đồng thời tiêu tốn hàng đống tiền ngân sách.
Nỗ lực làm suy yếu vị thế và quyền lực của Tổng thống Donald Trump chưa từng dừng lại kể từ năm 2016. Những đòn thúc đẩy hậu bầu cử để gây áp lực khiến Tổng thống Donald Trump phải nhượng bộ, bất chấp nhiều cáo buộc đáng tin cậy về gian lận cử tri và những tranh chấp pháp lý đang diễn ra, không phải là một sự cố cá biệt. Đây là đỉnh điểm của một chiến dịch kéo dài 4 năm chống lại ông Donald Trump, bắt đầu từ lần tranh cử tổng thống đầu tiên của ông vào năm 2016, khi FBI mở một cuộc điều tra có động cơ chính trị về chiến dịch của ông. Trong 4 năm tiếp theo khi ông tại vị, đã có những nỗ lực nhất quán nhằm gạt bỏ ông khỏi chức vụ Tổng thống, đầu tiên là thông qua câu chuyện thông đồng với Nga và sau đó là thông qua vụ luận tội phế truất. The Epoch Times muốn cung cấp một cái nhìn tổng quan về một số nỗ lực chính được thực hiện để chống lại đương kim Tổng thống của Hoa Kỳ.
Có rất nhiều điều ác, nhưng ngày nay tệ nạn hàng đầu mà chúng ta phải giải quyết là sự tham nhũng và gian lận của Đảng Dân chủ đối với cuộc bầu cử quốc gia của chúng ta. Tất cả chúng ta đều biết điều gì đã xảy ra, và điều đúng đắn là gì. Chúng ta cần phải sửa chữa nó. Ngay bây giờ.
Cựu cố vấn an ninh quốc gia Michael Flynn - người được Tổng thống Trump ân xá mới đây đã nói rằng, ông ấy hẳn đã khiến cựu Tổng thống Barack Obama cảm thấy kinh hãi vì trong cuộc họp với nhóm chuyển tiếp cách đây 4 năm, ông Obama đã từng “khuyên” Tổng thống Trump không nên tin tưởng vào ông (tướng Flynn). Tướng Michael Flynn, người từng phải thụ án tù vì cáo buộc nói dối nhân viên FBI về mối liên hệ của ông với Đại sứ Nga lúc bấy giờ là Sergey Kislyak sau cuộc bầu cử năm 2016, đã tuyên bố một ngày nào đó trong tương lai, ông sẽ “phơi bày” tất cả những gì ông biết về cuộc điều tra thông đồng “Trump-Nga” của Đảng Dân chủ. “Tôi hẳn đã khiến ông Barack Obama cảm thấy sợ hãi và có thể tôi vẫn sẽ làm vậy, bởi vì cái cách mà họ đẩy cá nhân tôi và gia đình, Tổng thống Donald J. Trump cùng người thân của ông ấy
Theo cuộc khảo sát do hãng Gallup thực hiện từ ngày 9 đến ngày 15/11/2020, lên đến 83% cử tri đảng Cộng Hòa không tin ông Biden thắng cử và 89% tin rằng có gian lận trong cuộc bầu cử. Theo một cuộc khảo sát khác do tờ Washington Post thực hiện ngày 2/12/2020 với 249 các dân biểu và nghị sĩ đảng Cộng hòa tại Quốc Hội Liên Bang, chỉ hơn 10% hay 27 dân biểu và nghị sĩ công nhận ông Biden là người thắng cử, trong số họ có tới 8 người sẽ rời Quốc Hội vào ngày 5/1/2021. Đảng Cộng Hòa thắng lớn Ở Thượng Viện đảng Cộng Hòa vẫn giữ được 50 ghế, còn 2 ghế tại tiểu bang Georgia sẽ được bầu lại vào ngày 5/1/2021 sắp tới. Mặc dù Hạ Viện đảng Dân Chủ vẫn giữ đa số nhưng chỉ với 4 ghế quá bán, còn đảng Cộng Hòa thắng thêm 12 ghế. Đảng Cộng Hòa nắm các cơ quan lập pháp (Quốc Hội) ở 31 tiểu bang thì đảng thì đảng Dân Chủ chỉ nắm được 18 tiểu bang.
Sau phiên tòa giám đốc thẩm ô nhục của hội đồng 17 mà dư luận đặt tên miệt thị là “hội đồng dao thớt”, nhân dân, giới luật học, đại biểu Quốc Hội đã lên tiếng, luật sư đã trình thêm hàng loạt chứng cứ ngoại phạm của Hồ Duy Hải và chứng cứ làm sai lệch hồ sơ vụ án. Nhưng sau 5 tháng, qua 2 kỳ họp, bà Nguyễn Thị Kim Ngân - Chủ tịch Quốc hội cứ ngắc ngứ bảo chờ kết luận của các cơ quan có thẩm quyền. Cơ quan đó là ai trong khi Bộ luật Tố tung hình sự quy định đó là trách nhiệm của UBTVQH?
"Với cơ chế và bộ máy kiểu đó, người này vào được, họ sẽ có nhu cầu tham nhũng và tận dụng từ những người mới vào và bộ Công an, ngành công an cũng không nằm ngoài xu hướng đó, nhưng bộ này có địa vị đặc biệt, phân biệt với các bộ, ngành khác, đó là không chỉ đóng vai trò gìn giữ an ninh, trật tự xã hội như ở các nước dân chủ, mà nó còn đóng vai trò hết sức đặc biệt là bảo vệ chế độ nữa.
Bảo Trợ