Tự do và… chết!

11 Tháng Năm 202010:35 CH(Xem: 47)

Tự do và… chết!     

Huy Phương

blank“Hãy kiên nhẫn, bạn chưa thể đi đến nhà hát, bảo tàng hay phòng tập gym đâu. Hãy cố gắng nghĩ đến vô số người lớn tuổi là đối tượng của nguy cơ này.” (Dr. Daniele Macchini, NY.)

***

Định nghĩa ngắn của tự do là quyền được làm điều mình muốn. Nhưng trong nhân quần ai cũng thực thi quyền tự do của mình thì sẽ sinh ra hỗn loạn, điều đó ở đây, chúng tôi không nói đến và tất cả chúng ta ai cũng hiểu, xã hội có những quy luật để ràng buộc việc thực thi tự do của mỗi cá nhân.

Tự do quả là đáng quý, cho nên người ta đã liều chết để đi tìm tự do, đã chọn “tự do hay là chết!” được hiểu, nếu không có tự do thì… chết còn hơn! Nhưng trên đời, cũng có người nhân danh tự do, như nhiều người Mỹ đã hành động trong cơn đại dịch hôm nay. Bây giờ không còn ý nghĩa “tự do hay là chết” nữa, mà trong hoàn cảnh này, có nghĩa “tự do sẽ đưa đến cái chết!”

Nước Mỹ đã có trên 80,000 người chết vì dịch Vũ Hán, vượt con số thương vong của binh sĩ Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam kéo dài 14 năm. Chính phủ Hoa Kỳ hiện nay chưa có thuốc chủng ngừa, chưa có thuốc trị dành cho loại virus này, và chúng ta chỉ có một cách duy nhất là “phòng thủ thụ động” bằng cách cư ngụ tại nhà, giãn cách xã hội, giữ gìn vệ sinh cơ thể để tránh bệnh.

Thử tưởng tượng những thành phố đang rộn rịp, tấp nập nhất thế giới, nay trở thành hoang vắng như một ngày tận thế, phố xá, tiệm ăn, nhà hát đóng cửa, công dân không được tụ tập… Tất cả sinh hoạt thường nhật và thói quen giao tiếp cộng đồng của con người đều phải thay đổi và mọi người đều phải giam mình trong nhà. Bất đắc dĩ thôi, tôi và bạn hẳn bực bội, buồn phiền vì phải bị cô lập giam mình, tránh giao tiếp với mọi người. Quả là thiếu… tự do!

Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.

Bảy chủ nhân doanh nghiệp ở California nộp đơn kiện Thống Đốc California Gavin Newsom, các quận hạt Los Angeles, Orange, và Riverside, và hàng chục giới chức ở những quận hạt này, với lý do lệnh đóng cửa cửa hàng và nhà hàng theo hướng dẫn y tế là vi phạm quyền công dân, theo NBC Los Angeles.

Bất chấp lệnh đóng cửa các bãi biển, dân California đã tràn ngập vui chơi trong những ngày cuối tuần nóng nực. Người biểu tình tại Michigan, Mỹ đã mang súng xông vào tòa nhà lập pháp nhằm gây áp lực yêu cầu chính quyền dỡ lệnh phong tỏa ngăn COVID-19 lây lan, hát quốc ca và hô to: “Hãy để chúng tôi đi làm.” Cuộc biểu tình này được đặt tên là “Cuộc Tập Hợp Người Mỹ Yêu Nước.” Phải chăng đây là một kiểu yêu nước của người Mỹ?

Khoảng 2,500 người đã tập hợp tại Olympia, tiểu bang Washington ở để phản đối lệnh ở trong nhà, bất chấp lệnh cấm tụ tập từ 50 người trở lên. Những người tụ tập đã không đeo khẩu trang mặc dù đã được những người tổ chức biểu tình nhắc nhở cũng như đã được các cơ quan y tế khuyến nghị. Người biểu tình cho rằng việc đóng cửa các doanh nghiệp là “vi phạm hiến pháp liên bang và tiểu bang.” Tại Denver, hàng trăm người đã tập trung tại thủ đô của tiểu bang để yêu cầu chấm dứt việc đóng cửa Colorado. Nhiều cuộc biểu tình khác cũng diễn ra tại Texas, Wisconsin, Ohio, Minnesota, và Virginia…

Nhiều khách hàng đã phản đối yêu cầu của Costco là khách hàng phải mang khẩu trang khi đi mua sắm. Họ hăm dọa sẽ trả lại thẻ hội viên cho công ty và tẩy chay cửa hàng này.

Tại một tiệm Family Dollar ở tiểu bang Michigan, một nhân viên bảo vệ bị bắn vào đầu chỉ vì người này nhắc đứa con gái nhỏ của một gia đình nọ, phải đeo khẩu trang. Một nhân viên an ninh tại một công viên, thành phố Austin, Texas, đã bị xô ngã xuống hồ nước khi đang khuyên một nhóm thanh niên giữ cách ly khoảng cách 6 foot. Ở Oklahoma, một phụ nữ tức giận vì không được vào ngồi ăn bên trong tiệm McDonald’s, đã hành hung và nổ súng bắn vào nhân viên.

Người Mỹ không thể bị đối xử như người Ấn Độ ra đường tụ tập, bị cảnh sát đánh bằng roi, nhưng hiện nay, nhiều công dân Mỹ đã hành xử quyền tự do của mình một cách quá đáng!

Bên kia nửa vòng trái đất, trái lại, sau 7 tuần bị phong tỏa, Malayia đã mở cửa lại, tuy vậy một số người dân và nhiều tỉnh của liên bang phản đối và đề xuất với chính quyền, hãy cẩn trọng, đóng cửa xã hội thêm một thời gian nữa! Khoảng 500,000 người đã cùng kiến nghị ‘triển hạn lệnh phong tỏa” vì lo sợ cho nỗi vất vả của các nhân viên y tế, cũng như cho rằng ưu tiên cho kinh tế có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe của cộng đồng.

Chúng ta cũng nên biết rằng, cho đến nay, Malayia chỉ có 120 người thiệt mạng vì bệnh dịch, con số này quá nhỏ so với thế giới. Không phải dân Malayia không biết đến tự do, nhưng biết sự tự do này có thể mang lại chết chóc.

Phá vỡ cuộc “phòng thủ thụ động” chỉ làm cho sự chết chóc đến gần hơn, trong khi mọi người, nhất là giới y khoa ở tuyến đầu, đang ngày đêm cận kề để chống chọi với cái chết. Nhiều nhân viên y tế tại các tiểu bang Hoa kỳ đã xuống đường phản đối lại người biểu tình chống lệnh giữ khoảng cách xã hội và hạn chế đi lại.

Bác Sĩ Erich Bruhn ở Virginia đã giương tấm biển trước người biểu tình: “Các bạn không có quyền đẩy toàn bộ chúng ta vào nguy hiểm. Hãy về nhà đi.” Leander, y tá làm việc tại bệnh viện Banner Health, Arizona cùng một nhóm các nhân viên y tế đã can đảm đi đầu với cuộc biểu tình trước tòa Quốc Hội, nơi nhiều người dân đang tụ tập thúc giục chính quyền mở cửa lại, bất chấp nhiều người biểu tình hét vào mặt mình.

Nhiều trong số biểu tình đã tin COVID-19 là tin đồn thất thiệt, và cho những người phản đối lại họ là y tá giả.

Những người xuống đường biểu tình chống các biện pháp đóng cửa cho sự an toàn xã hội có thể vì cuồng chân, vì mất việc làm, khó khăn không lo nỗi cho con cái, và nhất là mang mặc cảm thiếu tự do, hay cảm thấy tự do bị tước đoạt… nhưng không thể không nghĩ đến chuyện mỗi ngày nước Mỹ phải mất đi gần hơn 1,400 nhân mạng vì COVID-19 và trong lúc này, toàn thể mọi người, từ chính quyền đến dân chúng đều ăn ngủ không yên, ngày đêm lo chống trả với dịch bệnh.

Tôi chắc chắn là những bạn đọc của chúng tôi hôm nay, không ai có mặt trong những đợt biểu tình vừa qua, nhưng chúng tôi cũng xin gửi đến bạn đọc, những lời tâm huyết của một chiến sĩ áo trắng đang chiến đấu ở tuyến đầu.

Bác Sĩ Daniele Macchini, làm việc tại một bệnh viện đa khoa Bergamo, vùng Lombardy nước Ý, đất nước cho đến nay, đã có hơn 30,000 người chết vì bệnh dịch.

“Chẳng còn ca kíp, chẳng còn giờ giấc. Cuộc sống xã hội của chúng tôi hoàn toàn ngừng lại. Chúng tôi không còn gặp gia đình nữa vì sợ lây cho họ. Một số người trong số chúng tôi đã bị lây dù có thực hiện bao nhiêu biện pháp ngăn chặn đi nữa.

Một số đồng nghiệp của chúng tôi bị nhiễm bệnh đã lây cho những người thân và một số người thân của họ giờ đang phải chiến đấu ở ranh giới giữa sống và chết.

Vì thế hãy kiên nhẫn, bạn chưa thể đi đến nhà hát, bảo tàng hay phòng tập gym đâu. Hãy cố gắng nghĩ đến vô số người lớn tuổi là đối tượng của nguy cơ này.
Chúng tôi chỉ đang cố gắng để mình có ích. Bạn cũng nên làm như vậy: chúng ta đều tác động đến chuyện sống chết của vài chục người khác. Bạn và mạng sống của bạn, cùng với rất nhiều mạng sống khác.
Làm ơn hãy chia sẻ thông điệp này.” (kn)
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
– Bạn đã có dịp dến với Alaska chưa? Nếu chưa, chúng ta hãy làm một chuyến hải hành du ngoạn thoáng qua đến Alaska xem sắc đẹp của tiểu bang cực Bắc Hoa Kỳ như thế nào! Alaska, tiểu bang thứ 49 của Hoa Kỳ, có đường biên giới xa nhất về phương Bắc và cũng là tiểu bang có lịch sử khá đặc biệt khi được sáp nhập vào phần đất của Hoa Kỳ vào cuối thế kỷ 19. Tuy là một khu vực băng tuyết quanh năm, nhưng kỹ nghệ du lịch vào thế kỷ 20 đã giúp cho Alaska dần dần được thế giới biết đến như là một trong 100 thắng cảnh nổi tiếng nhất thế giới. Alaska là một tiểu bang Hoa Kỳ có một vị trí hết sức đặc biệt trên bản đồ khu vực của Hoa Kỳ. Phía Bắc giáp Biển Bắc Băng Dương (Northic Ocean), phía Đông và Đông Nam sát với biên giới Canada,
Thế vận hội Tokyo 2020, đã phải dời sang 2021 vì đại dịch Covid-19, có thể bị hủy hẳn nếu dịch bệnh từ nay đến sang năm không được khống chế. Trên đây là khẳng định của ông Thomas Bach, chủ tịch Ủy Ban Olympic Quốc Tế (CIO). Thế vận hội Tokyo bị hủy hẳn không chỉ là đòn nặng nề đối với nước chủ nhà Nhật Bản mà còn là tín hiệu rất xấu cho Olympic Paris 2024.
Thẩm Quần, tác giả cuốn “Nước Mỹ cũng hoang đường” có nói mấy câu thế này: “Trong xã hội này, bất kể có xảy ra chuyện gì, bạn cũng rất khó cảm nhận được hoàn cảnh bế tắc không lối thoát. Bạn không bị buộc phải đi kiện cáo khiếu nại khắp nơi, (người Mỹ không hiểu “khiếu nại” là gì), không bị buộc phải phạm tội, mà luôn luôn có con đường đang chờ đợi bạn”. Chẳng phải đó chính là mẫu hình của một xã hội lý tưởng sao? Khi người dân quả thực không còn mối lo sợ sinh tồn nữa thì họ mới có khả năng truy cầu hạnh phúc chân chính. Tại sao nước Mỹ có thể xây dựng được một xã hội kiểu như thế này? Người Mỹ thực sự không có áp lực sinh tồn, không có mối lo đằng sau sao? Họ có thể thực sự truy cầu hạnh phúc chân chính sao? Hãy cùng xem qua những điểm dưới đây:
Ngày của Mẹ được tổ chức vào ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5 nhằm tôn vinh những người mẹ trên khắp thế giới, thể hiện tình yêu thương của con với người đã sinh ra mình. Vậy ngày của Mẹ xuất phát từ đâu và có ý nghĩa như thế nào?/post 12 Tháng Năm 2018 (Xem: 1394)/
Thiếu thiết bị, giường và nhân viên có nghĩa là các bác sĩ phải đưa ra một quyết định khủng khiếp giữa đại dịch Covid-19 hiện nay. Có một cái gì đó yên tĩnh lạ lùng trong việc chăm sóc bệnh nhân nhiễm virus corona ở Lodi, Ý. Mặc dù ở hành lang bệnh viện các nhân viên y tế hoạt động nhộn nhịp, các bệnh nhân vẫn gây ra ít tiếng ồn, Stefano Di Bartolomeo nói. Đối với một bác sĩ có kinh nghiệm làm việc trong các tình huống đầy mâu thuẫn thì đại dịch này là bất thường.
Chưa đi chưa biết Bình Dương Đi rồi mới biết kỷ cương rất cần Mát xa rồi lại mát gần Âm dương cách biệt một làn cao su Chưa đi chưa biết Cà Mau Đi rồi mới biết không đâu bằng nhà, Cà - nhà tuy có hơi già Nhưng là... cà chậm, không là Cà Mau
Người Trung Quốc và người Mỹ có rất nhiều quan điểm sống tương phản. Một sự khác biệt giữa họ về tiền bạc là: người Trung Quốc quan tâm tới số lượng, trong khi người Mỹ chú trọng đến chất lượng. Quan điểm về tiền bạc: Tiền là công cụ hay là mục đích sống?
Các cơ sở thương mại ngành nail, “nền kinh tế chủ chốt” của nhiều người Việt hải ngoại được nhắc đến với nhiều câu hỏi liệu có an toàn cho chủ tiệm, nhân viên và cả khách hàng khi các tiểu bang cho “mở cửa kinh tế” hay không? Nếu “mở cửa” trở lại, các chủ tiệm cần chuẩn bị những gì để bảo vệ an toàn cho mọi người trước dịch COVID-19? Lo thì lo, nhưng vẫn muốn đi làm Trong một tháng qua, không ngày nào trang Facebook của Trà Lê, nhân viên của một Nail Salon Spa A ở thành phố Alexandria, Virginia, không xuất hiện những món ăn do chính cô nấu cùng với câu: “Em sắp béo phì rồi” hoặc “Em chán lắm rồi!” Như bao người làm ở các tiệm nail khác trên toàn nước Mỹ, Trà đã ở nhà suốt hơn một tháng vì tiệm cô làm đóng cửa theo lệnh “shut down” của tiểu bang.
Một mùa đông trước lúc hoàng hôn Nghe tiếng Cô Vi bỗng hết hồn Nhuộm lên Vũ Hán màu tang tóc Tôi chờ nàng đến với đau thương Nàng ấy tràn lan rất lạnh lùng Dãi đường xa tít mãi trời đông Và phương trời thẳm Âu, Phi, Mỹ Ôm ngực, miệng ho, thấy chạnh lòng
Lindsey Galloway BBC Travel - - Đại dịch Covid-19 đã gây ra sự bất ổn chưa từng thấy đối với nền kinh tế toàn cầu, với việc các nước trên thế giới phải gồng sức chống lại tình trạng truyền nhiễm lan tràn, thực hiện các chính sách giãn cách xã hội trên diện rộng và cố gắng can thiệp tài chính từ rất sớm nhằm bình ổn thị trường.
Bảo Trợ