Paris : Nhà Tắm Công Cộng, Từ Quên Lãng Tới Thành Công

08 Tháng Bảy 20197:22 SA(Xem: 167)

Paris : Nhà tắm công cộng, từ quên lãng tới thành công

Paris : Nhà tắm công cộng, từ quên lãng tới thành công
 
Nhà tắm công cộng khu phố Saint Merri, quận IX, Paris. Bên ngoài có dòng chữ Cộng Hòa Pháp - Tự do, bình đẳng, bác ái.Rfi/Vietnam

Nhiều người cứ ngỡ rằng nhà tắm công cộng không còn tồn tại ở Paris. Nhưng thực ra, hiện tại thủ đô nước Pháp vẫn còn 17 nhà tắm công cộng, mỗi năm đón tiếp hơn 1 triệu lượt người sử dụng. Những người tới đây, không chỉ có người vô gia cư, mà còn có nhiều sinh viên, người làm công ăn lương, người hưu trí …

Nhà tắm công cộng ra đời tại Paris từ cuối thế kỷ XIX và được coi là một nơi « xa hoa » trong một thời gian dài. Trong nỗ lực của chính quyền Paris để tạo điều kiện thuận lợi cho người dân được tắm gội, vệ sinh thân thể, nhà tắm công cộng được xây dựng ngày càng nhiều trong những năm 1930, nhất là trong các khu phố bình dân. Sau Đệ Nhị Thế Chiến, điều kiện nhà ở, sinh hoạt của người dân ngày càng được cải thiện. Các nhà tắm công cộng không còn được ưa chuộng, dần vắng khách. Tới cuối những năm 1990, chỉ có 300.000 lượt người sử dụng nhà tắm công cộng của thành phố.

Tháng 03/2000, thành phố quyết định ngưng thu phí sử dụng phòng tắm công cộng, tạo điều kiện cho người có hoàn cảnh khó khăn được tắm gội thường xuyên hơn. Là nơi bị những người có điều kiện kinh tế khá giả cho « rơi vào quên lãng », chỉ sau 3 năm, số người sử dụng nhà tắm công cộng tại Paris - đã tăng lên hơn 3 lần, đạt ngưỡng 1 triệu lượt người/năm. Và con số này vẫn không ngừng tăng hàng năm. Nhiều người nói vui : « Nhà tắm công cộng của Paris đã trở thành nạn nhân của sự thành công. »

Nhà tắm công cộng và các « khách quen »

Karim, một người làm công ăn lương, có thu nhập là khách quen của các nhà tắm. Đều đều 4 lần một tuần, anh tới nhà tắm công cộng. Karim chia sẻ : « Tôi biết giờ giấc của tất cả các nhà tắm công cộng của thành phố. Lúc nào tôi cũng mang theo trong túi dầu gội đầu, sữa tắm, bàn chải đánh răng, kem đánh răng và dao cạo râu. »

Có ¾ số người sử dụng nhà tắm công cộng là nam giới. Phụ nữ chỉ chiếm ¼. Trẻ có, già có. Có những người do hoàn cảnh tạm thời, đường ống thoát nước bị tắc, bình nóng lạnh bị hỏng, nhà tắm đang được tân trang, hoặc vì một lý do tạm thời nào đó mà phải tới tắm gội ở nhà tắm công cộng. Như anh Danana, 36 tuổi là giáo viên dạy bơi. Danana từ Lyon tới Paris để làm việc trong vòng 6 tháng. Trong lúc chờ đợi thuê nhà của một người bạn, anh ngủ tạm trong xe hơi và tắm ở nhà tắm công cộng.

Nhưng cũng có nhiều người là « khách quen lâu năm » của nhà tắm công cộng ở Paris vì nhà không có phòng tắm, không có vòi hoa sen, không có chỗ nào để tắm gội cả, hay nhà tắm quá chật chội, không tiện nghi, hay chi phí nước nóng quá đắt đỏ … Với thu nhập hạn hẹp, nhiều người cũng không đủ tiền để lắp phòng tắm. Họ chọn giải pháp đi nhà tắm công cộng đều đặn, có người này nào cũng đi như vậy.

Phần lớn các nhà tắm công cộng đều nằm ở phía tây thủ đô Paris. Quận XIX và XX có nhiều nhà tắm nhất, mỗi quận có tới 3 nhà tắm. Một trong những nhà tắm công cộng đông khách nhất Paris là « B.D des Haies », nằm ở phố Les Haies, quận 20, phía tây Paris. Được xây vào năm 1928, bên ngoài lát gạch đỏ, « B.D des Haies » được xếp hạng công trình lịch sử từ năm 2005. Mỗi tháng, « B.D des Haies » phục vụ tới 7.500 lượt người, sử dụng hết 500m3 nước. Trong nhà tắm, thường có tiếng nhạc phát ra từ một chiếc radio và nhà tắm đương nhiên là có mùi thuốc khử trùng như trong bệnh viện hay bể bơi. Nền nhà tắm được lát bằng gạch đá hoa màu trắng.

Sáng sớm, « B.D des Haies » còn chưa tới giờ mở cửa, nhưng đã có khoảng 10 người đến xếp hàng chờ sẵn bên ngoài. Xin chào, Xin mời người tiếp theo, Cảm ơn, Tạm biệt … là những câu nói thường xuyên được nghe thấy tại đây. Có 49 phòng tắm và nhiều phòng vệ sinh, nhưng vào những ngày đông khách, có khi những người tới đây phải đợi tới 45 phút mới tới lượt tắm, nhất là vào ngày Chủ Nhật, vì nhà tắm chỉ mở cửa vào buổi sáng. Mỗi phòng tắm có một vòi hoa sen, một chiếc ghế và một chiếc gương. Từ khi được sửa sang vào năm 2012, « B.D des Haies » còn có 4 phòng tắm ở tầng trệt, trong đó có phòng dành cho người tàn tật hoặc những người đi lại khó khăn và một phòng tắm gia đình với 2 vòi hoa sen, 2 ghế băng và một chiếc gương.

Nhà tắm miễn phí, nhưng có những quy định phải tuân thủ. Cứ mỗi khi có người vào phòng tắm, nhân viên nhà tắm lại dùng phấn trắng ghi giờ lên tấm bảng đen treo bên ngoài cánh cửa sơn màu đỏ. Một nhân viên giải thích : « Chúng tôi ghi giờ mỗi khi có một người bước vào phòng tắm vì thời gian mỗi lần tắm được giới hạn là 20 phút ». Nhưng vào những hôm không đông khách thì các nhân viên để cho mọi người được tắm lâu hơn một chút. Sau mỗi lượt sử dụng, phòng tắm lại được vệ sinh, cọ rửa sạch sẽ.

Cô Rachelle là một khuôn mặt quen thuộc với các nhân viên nhà tắm công cộng này. Cô là một diễn viên. Cô chia sẻ : « Cứ khi nào có thể là tôi tới đây. Thường là 2 lần/tuần. Tôi không có phòng tắm ở nhà. Trước đây, tôi sống trong một căn hộ. Nhưng sau này, vì có một số khó khăn, tôi phải chuyển khỏi căn hộ. Hiện tôi sống trong một căn phòng trên tầng gác sát mái. Và đương nhiên, phòng gác mái thì không có phòng tắm, cũng giống như nhiều căn phòng khác ở Paris. »

Và cô Rachelle phải ghi nhớ giờ mở cửa của các nhà tắm công cộng : « Tôi luôn đi dạo với một chiếc ba lô, một cục xa bông nhỏ và một bộ quần áo sạch để thay, vì có nhiều nhà tắm trong Paris. ». Trong khi cô Rachelle tắm gội, các phòng bên cạnh không vắng bóng người. Thi thoảng, người ta còn thấy có gia đình đông người cùng đi đến nhà tắm công một lúc. Sau khi tắm gội xong, Rachelle cảm thất rất sảng khoái, khỏe khoắn. Cô nói : « Tuyệt vời. Nhưng phải thật khẩn trương vì chỉ có 20 phút thôi, từ lúc thay quần áo cũ đến lúc mặc xong quần áo sạch. »

Roahelle luôn cố tỏ ra lạc quan, nụ cười nở trên môi. Cô làm việc rất nhiều, nhưng với các đồng nghiệp, cô không dám kể về việc tắm ở nhà tắm công cộng. Cô giải thích : « Tôi nghĩ nhiều người không hiểu đâu. Nếu tôi nói là đi tắm ở nhà tắm công cộng, họ sẽ hỏi : « Thật à ? Chị không có phòng tắm ở nhà à ? » Tôi sẽ trả lời : « Không, tôi không có. » Rồi họ sẽ lại nói tiếp : « Vậy thì sao chị không xin thuê nhà cho người thu nhập thấp. Chị chỉ cần làm thế này, chỉ cần làm thế kia thôi … ». Nhưng mọi chuyện đâu có đơn giản thế. Không hề đơn giản chút nào ! »

Nhà tắm công cộng - nơi gặp gỡ, chia sẻ

Đối với bà Malika Bochichite, đến nhà tắm công cộng không chỉ là để tắm gội : « Với tôi, điều này là rất quan trọng, vì tôi là một phụ nữ đã 58 tuổi rồi. Đó cũng là để chăm sóc bản thân. Và tôi có cảm giác đây như là nhà mình, gia đình mình vậy. Điều này rất tốt cho tôi. » Mỗi lần bà tới đây, những người gác cửa, nhân viên đón tiếp, vệ sinh nhà tắm chuyện trò, thăm hỏi bà. Họ đã trở nên thân quen, gắn bó với nhau như những người bạn, để có thể trêu đùa nhau rất thoải mái. Điều này khiến Malika Bochichite cảm thấy được an ủi rất nhiều về mặt tinh thần.

Ông Henri, 48 tuổi, sống ở Ivry-sur-Seine, vùng Val de Marne, ngoại ô Paris. Với ông, chi phí dùng nước nóng ở nhà là quá cao, nên ông thường đi tắm ở nhà tắm công cộng của quận V, Paris. Ông chia sẻ : « Tôi tới đây 3 lần/tuần. Tôi thích tới đây. Cứ như là khi tôi có một đức tin, như khi tôi đi nhà thờ vậy. Điều đó giúp tôi rất nhiều. Hơn nữa, tôi rất yêu quý mọi người ở đây. »

Nhiều nhân viên thành phố làm việc tại các nhà tắm công cộng của Paris cho biết mặc dù môi trường công việc vất vả, nhưng họ rất gắn bó với « khách hàng ». Một nhân viên tên là James tâm sự : « Đó là những người chúng tôi gặp hàng ngày, vì thế họ như anh, chị em của chúng tôi vậy. Nhà tắm công cộng cũng giống như gia đình ». Còn cô Saadia nói công việc ở nhà tắm công cộng là mang lại niềm vui cho mọi người, bằng nụ cười và sự đón tiếp niềm nở. Điều đó giúp cho những người có hoàn cảnh khó khăn, thiếu may mắn tự tin hơn, để có thể vững bước trong cuộc sống vốn luôn có nhiều trở ngại.
Theo RFI

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Công viên lịch sử tiểu bang Bodie là một thị trấn ma khai thác vàng ở California với hơn 170 tòa nhà được bảo vệ trong tình trạng bị phân hủy. Bodie đã quá hoang tàn có thể thực sự chết. Hơn 1.000 mẫu đất xa xôi tạo nên thị trấn mỏ vàng, vô luật pháp và đã bùng nổ ở miền Tây hoang dã thời xa xưa. Gần 200.000 du khách hàng năm đến để dạo chơi ở thị trấn ma Bodie.
Một sự kết hợp giữa băng, tuyết, ánh sáng và những màn nhào lộn thót tim là các đặc điểm của "Crystal", vở diễn mới của đoàn xiếc nghệ thuật Cirque du Soleil khai mạc ở thủ đô Washington hồi gần đây. Thông tín viên đài VOA đã vào hậu trường của buổi diễn nhào lộn độc đáo này để gửi đến chúng ta những thủ thuật làm nên vở diễn của đoàn xiếc.
Giấc mơ kỳ lạ của người lính Mỹ và câu chuyện cô gái lai tìm cha trong 20 năm - Phần 1: ‘Biết mình là con nuôi ngay trong ngày mẹ mất’ - LTS: Như mọi ngày với thói quen đọc tin sáng trên các báo mạng ở Việt Nam, một bài đăng trên VnExpress sáng hôm đó thu hút sự chú ý của tôi. Không phải bởi cái tựa, mà là nụ cười hạnh phúc của một người lính Mỹ tóc hoa râm đang hôn lên tóc một cô gái cũng có nụ cười tỏa sáng không kém. Tấm ảnh nói lên tất cả. Bài viết có tên: “Cô gái lai Việt – Mỹ bất ngờ nhận ra thân phận thật vào ngày mất mẹ.”
Các nhà khoa học rốt cuộc đã tìm ra lí do tại sao việc sinh sản hữu tính tiếp tục tồn tại dù quá trình sinh sản vô tính toàn cá thể cái xuất hiện ở một số loài động vật. Phát hiện này cũng giúp lí giải tại sao đàn ông lại tồn tại trên thế giới.
Cấm lễ Valentine, cấm ngực nhỏ đóng phim “đen”, cấm xem phim Avatar bản 2D… là những luật cấm kì quái tồn tại ở nhiều nước trên thế giới.
Mới đây, clip ghi lại cảnh cô bé nước ngoài làm thông dịch viên cho mẹ và tài xế taxi được chia sẻ rộng rãi. Cô bé và người mẹ ngoại quốc của mình lên taxi và muốn đến đường Hai Bà Trưng (Hà Nội). Tuy nhiên do đường đến đó bị cấm nên tài xế đề xuất đường đi khác. Thật may, cô bé đáng yêu này nói được Tiếng Việt nên đã làm thông dịch viên “bất đắc dĩ” cho mẹ mình. Có thể thấy, cô bé nói rất rõ Tiếng Việt. Rất nhiều người đã để lại bình luận, đa số là biểu cảm “phát sốt” với sự đáng yêu của cô bé: “Ôi đáng yêu quá”, “tự nhiên muốn lấy chồng Tây để có đứa con lai xinh xắn”; ” bé thông minh quá”; “sao nói được Tiếng Việt chuẩn vậy?”… Bên cạnh đó, rất nhiều người thắc mắc liệu bé có phải con lai không vì bé nói Tiếng Việt khá chuẩn.
Những bộ lạc sống ở thung lũng Omo đang đối mặt với những thay đổi của thời đại. Nhiếp ảnh gia đã có mặt tại thung lũng Omo của Ethiopia, nơi gần như đã bị quên lãng. Những bộ tộc cuối cùng còn sót lại nơi đây chính là minh chứng sống và là người còn lưu giữ những nét vẽ văn hóa quý báu của nhân loại.
Công nghệ đang thay đổi nền công nghiệp giải trí rất nhanh. Trong khi một số người lo lắng rằng quá nhiều thời gian được dành cho các trò chơi video thay vì để tương tác với người khác, thì có một địa điểm ở Los Angeles nơi khách thăm có thể tương tác với cả hai. Nơi này là Two Bit Circus, một công viên giải trí kết hợp công nghệ và trò chơi với cách chơi theo nhóm dành cho mọi lứa tuổi.
Pierre Dieulefils (1862-1837, người Pháp) là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đầu tiên ở Hà Nội cuối thế kỷ 19. Cùng xem những hình ảnh đặc sắc về người Hà Nội thời kỳ này do ông thực hiện, được in trong một cuốn sách xuất bản ở Pháp năm 1892.
Theo sử liệu, lễ Memorial Day chính thức được công bố vào ngày 5 tháng 5 năm 1868 bởi Tướng John Logan, người đứng đầu tổ chức có tên là Đại quân của nền Cộng hòa (Grand Army of the Republic),một hội ái hữu của các cựu chiến binh thuộc quân đội Miền Bắc trong cuộc Nội chiến Hoa Kỳ. Vào ngày này hàng năm, những bó hoa tươi được dân chúng đặt trên các ngôi mộ của các chiến sĩ quân đội Liên Bang Thống nhất tại nghĩa trang quốc gia Arlington. Tiểu bang đầu tiên chính thức thừa nhận Memorial Day là ngày lễ nghĩ là tiểu bang New York vào năm 1873.
Bảo Trợ