Thị Trấn Khai Thác Vàng Tại Alaska

12 Tháng Sáu 20194:55 CH(Xem: 476)
  • Tác giả :

Khoảng một trăm năm trước, thị trấn Nome, Alaska, là một nơi sầm uất với dân số hơn 20.000 người, hầu hết là những người tìm vàng. Ngày nay, chỉ còn dưới 4000 người sống ở đây và khai thác vàng không còn là nghề kiếm sống chủ yếu. Nhưng vẫn nhiều người đến thị trấn quá khứ vàng son này với hy vọng tìm thấy một chút vàng.

Cách thị trấn Nome, Alaska, 1 giờ đồng hồ, tại trung tâm của lãnh nguyên này có ba chiếc xe lửa cũ nằm im bất động. Người dân địa phương trìu mến gọi chúng là " chiếc tàu cuối cùng đến hư không". Kế hoạch kết nối các thị trấn khai thác vàng bằng đường sắt đã sụp đổ vào đầu những năm 1900, khi cơn sốt vàng kết thúc. Tuy nhiên, Nome vẫn thu hút nhiều người tìm kiếm kim loại quý.

Ông Evgeny Chepurko, phu đào vàng, nói: "Tôi không biết làm thế nào để giải thích cảm giác này. Bạn có thể đói, có thể phải chịu lạnh, cuộc sống của bạn có thể không yên ấm, có thể bị vợ bỏ hay đang gặp chuyện rủi nhưng khi nhìn thấy vàng trong nước, bạn bắt đầu ca hát, nhảy múa, hạnh phúc! Cả thế giới của bạn đã thay đổi! "

Sống ở Alaska không rẻ, và đời sống ở Nome cũng không ngoại lệ. Vì vậy, cho đến khi may mắn kiếm được vàng, một số người khai thác phải sống trong những túp lều.

Randy Harper muốn mục kích sở thị điều gì đã thu hút ông của mình tới đây vào những năm 1980. Vì vậy, với một đội cùng chí hướng, anh đã thiết kế một chiếc xà lan kích thủy lực mà anh dự định sử dụng để khai thác vàng dưới nước. Harper nói rằng anh đã dành tất cả tiền tiết kiệm của mình cho chiếc xà lan này và hy vọng nó xứng đáng. Anh cho biết:

"Hy vọng, đó là điều đã mang tất cả mọi người tới đây trong cơn sốt vàng. Hy vọng cho một cuộc sống tốt hơn và biết rằng những nỗ lực của bạn có thể có giá trị, nếu bạn điều khiển các nỗ lực đúng hướng. Trong ngành công nghiệp này, cần phải nỗ lực và kiên trì mới chiến thắng. Bạn không thể chỉ đơn giản nghĩ rằng bạn đến đây và sẽ làm giàu. Không phải vậy. "

Harper biết vẫn còn nhiều vàng ở những vùng đất này. Vì vậy, một khi anh ấy và đội ngũ của mình kiếm đủ tiền, họ hy vọng sẽ mở một khu nghỉ mát.

Augie Krutzsch và gia đình ông sở hữu một khu nghỉ dưỡng khác trong khu vực. Gia đình ông từng làm nghề nạo vét vàng, nhưng giá vàng không ổn định và liên tục thay đổi đã khiến họ phải tìm kiếm những cơ hội khác. Ông cho biết: "Ngay sau khi giá vàng tăng…nhưng khi đang khai thác, thì giá lại giảm dần cho đến khi xuống còn 260 đô la một ounce và thật khó kiếm sống."

Đó là khi Augie và mẹ của mình, bà Betty quyết định mở một khu nghỉ mát. Nơi đây nhanh chóng trở nên nổi tiếng đối với khách du lịch, những người thích không khí trong lành và lịch sử địa phương, chẳng hạn như các thiết bị khai thác hoen rỉ trên lãnh nguyên này. Những du khách khác thì muốn có cảm giác chốc lát như những người khai thác vàng thực sự. Augie chỉ dẫn cho họ cách gạn lọc bùn để đãi vàng.

Không phải tất cả mọi người ở Nome đều khai thác vàng. Simon Ridgeway là một thợ cơ khí trực thăng. Anh thích tìm kiếm trên bãi biển và tạo ra các tác phẩm điêu khắc từ các mảnh thủy tinh, kim loại và gỗ mà anh tìm thấy trên bờ biển Bering. Anh cho biết: "Vàng của tôi là thủy tinh trên biển."

Thời vận của Nome đã thay đổi nhưng vẫn thu hút những người yêu thích vàng. Tuy nhiên, ví dụ của Ridgeway một lần nữa cho thấy cái gì là vàng cũng khác nhau trong mắt mỗi người.
Theo VOA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đây không phải là nơi mà bạn có thể đến họp muộn năm phút - sai giờ là điều cấm kỵ ở cái thành phố Thụy Sĩ này, nơi hiện diện các ngành công nghiệp, hóa chất và dược phẩm trọng yếu, tất cả đều yêu cầu chính xác và trong vòng kiểm soát.
Trong 20 năm qua, Trung Quốc đã bước lên hàng cường quốc về kinh tế, quân sự và khoa học, nhưng về văn hóa lại ở mức thấp về mặt tôn trọng môi trường và sinh vật (chẳng hạn ăn vi cá mập, tay gấu). Nếu không lấp được khoảng cách này, thì tư cách đại cường khó mà đạt được. Gandhi đã nói : « Người ta nhận ra mức độ văn minh của một dân tộc thông qua cung cách mà họ đối xử với loài vật ».
Lễ hội ánh sáng diễn ra ở thành phố Sydney vào mùa đông để chào đón du khách tới Australia trong mùa thấp điểm nhất năm. Advertising Australia đón mùa đông vào khoảng tháng 6-8, thời tiết giá lạnh nên ảnh hưởng đến lượng khách du lịch. Do đó, từ nhiều năm nay, chính quyền các bang ở Australia đều tổ chức nhiều hoạt động vào thời điểm này để hút du khách. Ở bang New South Wales, cơ quan du lịch địa phương đã tổ chức lễ hội ánh sáng Sydney trong hơn 10 năm qua, là điểm hẹn cho không chỉ khách trong nước mà còn là lựa chọn du lịch mùa hè cho các du khách đến từ Bắc bán cầu.
Thế giới thiên nhiên xung quanh chúng ta luôn đầy rẫy những điều thú vị. Bài viết này xin gửi tới các bạn danh sách những loại cây khác lạ nhất trên thế giới. Điểm khác thường của nó có thể là về hình thù, tính chất, tuổi đời… Hi vọng rằng bạn sẽ thích thú khi biết đến chúng.
– Bạn đã có dịp dến với Alaska chưa? Nếu chưa, chúng ta hãy làm một chuyến hải hành du ngoạn thoáng qua đến Alaska xem sắc đẹp của tiểu bang cực Bắc Hoa Kỳ như thế nào! Alaska, tiểu bang thứ 49 của Hoa Kỳ, có đường biên giới xa nhất về phương Bắc và cũng là tiểu bang có lịch sử khá đặc biệt khi được sáp nhập vào phần đất của Hoa Kỳ vào cuối thế kỷ 19. Tuy là một khu vực băng tuyết quanh năm, nhưng kỹ nghệ du lịch vào thế kỷ 20 đã giúp cho Alaska dần dần được thế giới biết đến như là một trong 100 thắng cảnh nổi tiếng nhất thế giới. Alaska là một tiểu bang Hoa Kỳ có một vị trí hết sức đặc biệt trên bản đồ khu vực của Hoa Kỳ. Phía Bắc giáp Biển Bắc Băng Dương (Northic Ocean), phía Đông và Đông Nam sát với biên giới Canada,
Thế vận hội Tokyo 2020, đã phải dời sang 2021 vì đại dịch Covid-19, có thể bị hủy hẳn nếu dịch bệnh từ nay đến sang năm không được khống chế. Trên đây là khẳng định của ông Thomas Bach, chủ tịch Ủy Ban Olympic Quốc Tế (CIO). Thế vận hội Tokyo bị hủy hẳn không chỉ là đòn nặng nề đối với nước chủ nhà Nhật Bản mà còn là tín hiệu rất xấu cho Olympic Paris 2024.
Thẩm Quần, tác giả cuốn “Nước Mỹ cũng hoang đường” có nói mấy câu thế này: “Trong xã hội này, bất kể có xảy ra chuyện gì, bạn cũng rất khó cảm nhận được hoàn cảnh bế tắc không lối thoát. Bạn không bị buộc phải đi kiện cáo khiếu nại khắp nơi, (người Mỹ không hiểu “khiếu nại” là gì), không bị buộc phải phạm tội, mà luôn luôn có con đường đang chờ đợi bạn”. Chẳng phải đó chính là mẫu hình của một xã hội lý tưởng sao? Khi người dân quả thực không còn mối lo sợ sinh tồn nữa thì họ mới có khả năng truy cầu hạnh phúc chân chính. Tại sao nước Mỹ có thể xây dựng được một xã hội kiểu như thế này? Người Mỹ thực sự không có áp lực sinh tồn, không có mối lo đằng sau sao? Họ có thể thực sự truy cầu hạnh phúc chân chính sao? Hãy cùng xem qua những điểm dưới đây:
“Hãy kiên nhẫn, bạn chưa thể đi đến nhà hát, bảo tàng hay phòng tập gym đâu. Hãy cố gắng nghĩ đến vô số người lớn tuổi là đối tượng của nguy cơ này.” (Dr. Daniele Macchini, NY.) *** Định nghĩa ngắn của tự do là quyền được làm điều mình muốn. Nhưng trong nhân quần ai cũng thực thi quyền tự do của mình thì sẽ sinh ra hỗn loạn, điều đó ở đây, chúng tôi không nói đến và tất cả chúng ta ai cũng hiểu, xã hội có những quy luật để ràng buộc việc thực thi tự do của mỗi cá nhân.
Ngày của Mẹ được tổ chức vào ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5 nhằm tôn vinh những người mẹ trên khắp thế giới, thể hiện tình yêu thương của con với người đã sinh ra mình. Vậy ngày của Mẹ xuất phát từ đâu và có ý nghĩa như thế nào?/post 12 Tháng Năm 2018 (Xem: 1394)/
Thiếu thiết bị, giường và nhân viên có nghĩa là các bác sĩ phải đưa ra một quyết định khủng khiếp giữa đại dịch Covid-19 hiện nay. Có một cái gì đó yên tĩnh lạ lùng trong việc chăm sóc bệnh nhân nhiễm virus corona ở Lodi, Ý. Mặc dù ở hành lang bệnh viện các nhân viên y tế hoạt động nhộn nhịp, các bệnh nhân vẫn gây ra ít tiếng ồn, Stefano Di Bartolomeo nói. Đối với một bác sĩ có kinh nghiệm làm việc trong các tình huống đầy mâu thuẫn thì đại dịch này là bất thường.
Bảo Trợ