Nước Hoa Không Bắt Nguồn Từ Nước Pháp: Tìm Lại Một Thông Điệp Đã Bị Lãng Quên

13 Tháng Năm 20182:25 SA(Xem: 234)

Có lẽ nếu được hỏi “Nước hoa bắt nguồn từ đâu?”, không ít người trong chúng ta sẽ trả lời rằng là từ châu Âu, từ nước Pháp, bởi lẽ nơi đây là kinh đô của những thương hiệu nước hoa danh tiếng như Chanel, Dior, Lancôme, Versace, v.v… Tuy nhiên, sự thật sẽ khiến bạn không khỏi ngỡ ngàng.
nuochoa-aicap-trungdong

Khi nghiên cứu dấu vết chữ tượng hình trong những ngôi mộ cổ, các nhà khảo cổ học nhận thấy người Ai Cập và người Lưỡng Hà cổ đại đã sử dụng nước hoa cách đây đến 3.000 năm. Năm 1897, khi các nhà khảo cổ học quật một quan tài cổ của Pharaoh Ai Cập, họ cảm nhận một mùi ngọt ngào dễ chịu bay ra.

Một khởi nguồn thần thánh

Nước hoa tiếng Anh là perfume, tiếng Pháp là parfum, được bắt nguồn từ tiếng La-tinh “Per fumus” có nghĩa là “truyền tải thông qua sương, khói”.

Nước hoa khởi nguồn từ tín ngưỡng tôn thờ các vị thần của người Ai Cập. Họ sử dụng các loại gỗ thơm, thảo mộc có mùi hương hoặc rễ cây cỏ để làm hương liệu cho các nghi lễ tế thần. Trong đó phải kể đến loại hương vô cùng nổi tiếng có tên Kyphi được chiết xuất từ nhựa thơm, cây bách xù trứng cá, hồ trăn và một số nguyên liệu khác.

Người Ai Cập cổ đại cho rằng hương thơm sẽ giúp kết nối loài người và thần minh, giúp con người nhận được sự che chở và bảo hộ của các vị thần.

blank
Kinh Thánh có ghi chép về việc Thánh Moses nói về nghệ thuật làm nước hoa ở Ai Cập và đưa ra công thức làm hai loại. (Ảnh: scriptures.lds)

Kinh Thánh có ghi chép về việc Thánh Moses (Môi-se) nói về nghệ thuật làm nước hoa ở Ai Cập và đưa ra công thức, thành phần của hai loại nước hoa: một giống như dầu thơm để xức (“anointing oil”), một nữa là một loại hương (“incense”). Trong đó có đoạn:

“Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: Hãy góp các hương liệu tốt nhất: một dược nước năm trăm siếc-lơ; hương nhục quế phân nửa số đó, tức là hai trăm rưỡi; hương xương bồ hai trăm rưỡi; quế bì năm trăm, đều theo siếc-lơ nơi thánh, và một hin dầu ô-liu. Ngươi hãy lấy các hương liệu đó theo phép hòa hương, chế ra một thứ dầu thơm dùng làm dầu xức thánh. Đoạn, lấy xức cho hội mạc cùng hòm bảng chứng, bàn thờ cùng các đồ phụ tùng, chân đèn cùng các đồ phụ tùng, bàn thờ xông hương, bàn thờ của lễ thiêu cùng các đồ phụ tùng, cái thùng và chân thùng. Ấy vậy, ngươi sẽ biệt các vật nầy riêng ra thánh, hầu cho làm rất thánh, hễ món chi đụng đến, đều sẽ được nên thánh”. (Xuất Ê-díp-tô Ký 30: 22-29).

“Chớ nên đổ trên xác thịt loài người, và cũng đừng làm dầu nào khác theo phép hòa hương đó; dầu nầy là thánh, cũng sẽ thánh cho các ngươi. Hễ ai chế một thứ hòa hương giống như vậy, và đem rưới trên mình người ngoại bang, sẽ bị truất khỏi vòng dân sự”. (Xuất Ê-díp-tô Ký 30: 32-33).

“Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se nữa rằng: Hãy lấy các hương liệu, tức tô hiệp hương, loa yểm hương, phong chi hương, cùng thanh nhũ hương, mỗi thứ bằng nhau, theo phép hòa hương, chế ra một thứ hương, mặn, trong và thánh. Hãy nghiền nó ra bột, rồi để trước hòm bảng chứng trong hội mạc, tức là nơi ta sẽ gặp ngươi: về phần các ngươi, hương nầy sẽ là một vật rất thánh. Còn thứ hương mà ngươi sẽ chế, chớ chế giống như phép hòa hương nầy; ấy là một vật ngươi nên biệt riêng ra thánh cho Đức Giê-hô-va. Hễ kẻ nào làm giống y như vậy đặng ngửi mùi, sẽ bị truất khỏi vòng dân sự. (Xuất Ê-díp-tô Ký 30: 34-38).

Quá trình “trần tục hoá” của nước hoa

Người Hi Lạp cổ đại được cho là những người đầu tiên chế tạo nước hoa dùng cho người. Bằng cách kết hợp những loại thực vật có mùi hương dễ chịu cùng với nhựa thông và dầu, người Hi Lạp tạo ra phương pháp xoa bóp bằng dầu thơm và sau đó là một sản phẩm sử dụng hằng ngày như hôm nay.

Trong giai đoạn “đêm trường trung cổ” ở châu Âu, nước hoa tiếp tục có những bước phát triển, đặc biệt nhất người ta đã biết đựng nước hoa trong những lọ thủy tinh cầu kỳ và tinh xảo. Hương liệu sử dụng cũng đa dạng hơn gồm có hổ phách, xạ hương và các loại hoa như hoa nhài, hoa hồng và thảo mộc.

blank
Trong giai đoạn “đêm trường trung cổ” ở châu Âu, nước hoa tiếp tục có những bước phát triển, đặc biệt nhất người ta đã biết đựng nước hoa trong những lọ thủy tinh cầu kỳ và tinh xảo. (Ảnh minh họa: pinterest.com)

Thời phong kiến, nước hoa luôn là minh chứng cho sự giàu sang và quyền lực. Vào thế kỷ 17, nơi làm việc của vua người Pháp Louis XIV là “la cour parfumée” khi nhà vua yêu cầu mỗi ngày người hầu phải thay đổi một mùi hương khác nhau cho căn phòng.

Sau này, cũng chính nước Pháp là quốc gia đi đầu trong việc sản xuất nước hoa bằng máy móc và theo dây chuyền trong thời kỳ cách mạng công nghiệp.

Tìm lại huy hoàng

Ngày nay, ngành công nghiệp nước hoa liên tục phát triển với xu thế chú trọng vào việc khơi nguồn cảm xúc từ các giác quan. Các nhà sản xuất nước hoa tìm mọi cách để chiết xuất được hương thơm một cách tinh tế, kích thích hệ thống thần kinh của con người.

Nếu như nước hoa kích thích khứu giác của con người thì âm nhạc tác động tới thính giác. Cũng như nước hoa, âm nhạc có nguồn gốc xa xưa, bắt nguồn từ lòng tôn kính Thiên Địa. Trong lễ nghĩa, nhạc trở thành cây cầu, dải lụa câu thông giữa người với trời đất thần minh. Và điều đó đã trở thành một dạng quy phạm nhã nhạc trong Trung Quốc cổ đại. Dịch Thư viết: “Tiên Vương lấy nhạc mà trọng đức, dâng lên Thượng Đế, tổ tiên”.

Ngày nay, một số loại nước hoa mùi hương quyến rũ, đưa ra hình ảnh quảng cáo gợi cảm, kích thích ham muốn nhục dục của con người. Nó đã cách rất xa so với thứ hương dầu thơm tôn nghiêm thần thánh mà đức Giê-hô-va truyền cho loài người thuở xưa. Tương tự, một số ca khúc hiện đại với ca từ thấp kém, âm thanh chìm đắm trống rỗng, lúc biểu diễn thì hàng ngũ tạp loạn, khơi gợi dục vọng, đã hoàn toàn mất đi cái cốt cách thanh tao thoát tục của nhã nhạc xưa. Mà giáo lý nhà Phật cho rằng, khơi gợi ý dâm tà trong tâm người khác cũng là phạm giới tà dâm, sẽ phải chịu quả báo đoạ địa ngục.

Theo tín ngưỡng truyền thống, mỗi một phát minh, phát hiện quan trọng trong lịch sử nhân loại đều do Thần truyền cho con người. Nước hoa cũng vậy, âm nhạc cũng vậy, cho tới thư pháp, vũ đạo, v.v… đều có thể là phương tiện đưa con người tới cái thuần Chân, thuần Thiện, thuần Mỹ. Khi con người duy trì chuẩn mực đạo đức cao, dùng tâm thanh tịnh, thành kính để chế tạo, sáng tác, thì các sản phẩm nghệ thuật ấy sẽ hài hoà với trời đất, có tác dụng thanh lọc tâm hồn, đưa người trở về với Đạo.

Thanh Ngọc ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tòa án ở New York (Mỹ) đã yêu cầu một người đàn ông (30 tuổi) dọn ra khỏi nhà sau 8 năm “ăn bám”, theo đề nghị của chính bố mẹ anh này. Ngày 22/5, Thẩm phán tòa án tối cao ở New York, Donald Greenwood, đã ra lệnh Michael Rotondo phải dọn ra khỏi căn hộ của bố mẹ mình tại Camillus, gần Syracuse, Mỹ. Tuy nhiên, Michael không đồng ý
Ngoài gần 10 nước châu Á và một số vùng đảo Thái Bình Dương, dân vùng Appenzell và St. Gallen thuộc Thụy Sĩ có món thịt chó hun khói. Theo giới bảo vệ động vật thì phong tục ăn thịt chó khá phổ biến ở Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Hàn Quốc, Việt Nam, Lào, Philippines, Đài Loan, Indonesia, một số vùng của Ấn Độ và một vài đảo Thái Bình Dương.
WESTMINSTER, California (NV) – Giá nhà cửa hiện nay đắt đỏ nên việc tìm thuê một chỗ ở mới trong vùng Little Saigon là một chuyện rất khó và có cả “1001 chuyện” nhức đầu cho cả chủ nhà lẫn người thuê. - Nhu cầu thuê nhà ở vùng Little Saigon nhiều đến nỗi, nhiều người đến nhật báo Người Việt đăng rao vặt cho cho thuê nhà hay “share” phòng chưa kịp về đến nhà đã có người gọi điện đến để xin coi rồi.
Sài Gòn hiếu khách xưa nay! Sài Gòn từ thiện: để ngay vỉa hè Thùng tiền bác ái, chẳng e Có người lấy trộm, sao che mắt đời! Sài Gòn đẹp lắm, ai ơi:
Marx chỉ nêu ra niềm tin 'xã hội cộng sản sẽ giải phóng công nhân' mà không nói chủ nghĩa cộng sản sẽ thay thế tư bản như một hình thái xã hội mới
Ngày xưa khi mới gặp anh, Tưởng rằng như thể bức tranh hoạ đồ. Phong lưu dáng dấp giang hồ, Bây chừ ngó chán thấy mồ anh ơi!
Tôi đứng ở phần phía tây hẻo lánh của nghĩa trang Highgate ở London, chăm chú xem một ngôi mộ đá lớn. Đó là một mộ bia dạng hình hộp, với tượng chú chó bằng kích cỡ thật đang nằm phủ phục trước mộ. Tấm đá vân lốm đốm và rễ cây bạch dương leo đầy bệ đá. Một dòng chữ ghi "Tưởng nhớ Thomas Sayers".
Ở phía bắc Peru, gần thành phố Trujillo và nhiều điểm khảo cổ còn lại của Chan Chan, khu di tích thành cổ lớn nhất thế giới, cảng biển nhỏ Huanchaco cho đến lúc này được biết đến nhiều với những chiếc bè đánh cá trên biển làm bằng cây sậy. Nhưng theo các nghiên cứu khảo cổ trong giai đoạn 2011-2016, và kết quả được National Geographic công bố hôm thứ Năm 26/04/2018, cảng Huanchaco còn nổi tiếng là một điểm tế thần « trẻ em » lớn nhất trên thế giới.
Lễ xuống tóc của phái Tào Khê tại Busan đưa một loạt chú bé vào chùa làm sư. - Buổi lễ 'cạo đầu đi tu' ở Busan vào tháng 5 năm nay là để mừng lễ Phật Đản. Sau đó, các bé trai mặc áo seungbok màu xám, tượng trưng cho sự tinh khiết và khiêm tốn, sẽ cầm hoa sen làm lễ.
Ta có thể học được nhiều về văn hóa làm việc của một đất nước thông qua cách người nước đó dùng bữa trưa. - Mukul Paraekh / Mumbai, Ấn Độ: Gọi cơm hộp. Hiện có ít thời gian hơn cho bữa trưa ở Mumbai, ông Mukul Paraekh, người thường ăn trưa ở văn phòng trong nửa tiếng, nói. Là quản lý ở một công ty kiểm toán, ông cho rằng nạn tắc đường và tăng áp lực công việc trong thành phố
Bảo Trợ