Con cáo và giàn nho!

24 Tháng Mười Một 20192:00 CH(Xem: 5103)

Con cáo và giàn nho!

cao_chon

Le renard et les raisins
Certain renard gascon, d’autres disent normand,
Mourant presque de faim, vit au haut d’une treille
Des raisins mûrs apparemment,
Et couverts d’une peau vermeille.
Le galand en eût fait volontiers un repas ;
Mais comme il n’y pouvait atteindre :
” Ils sont trop verts, dit-il, et bons pour des goujats. “

Fit-il pas mieux que de se plaindre ?
Jean de La Fontaine, Pháp

 

CON CÁO VÀ GIÀN NHO.

Cáo kia dù trắng dù đen
Vẫn phường khoác lác vẫn tên bịp đời
Đói meo tưởng chết đến nơi
Giàn cao trông thấy nho tươi ngon lành
Nho chín mọng phơi mình đỏ chót
Gã phong lưu nước bọt chảy dài
Không với tới, gã chê bai:
Nho xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu!
Than phiền phỏng ích hơn ru!

(Người dịch: Nguyễn Đình)

Bản dịch văn Xuôi!

CON CÁO VÀ GIÀN NHO!

Ngày ấy tại khu rừng U Minh có một con Cáo đang đói ăn. Cáo ta đã đói ba ngày nay rồi,nó đi lang thang tìm kiếm thước ăn mãi nhưng vẫn chẵng thấy gì để lấp đầy cái bụng đang đói meo của nó.

Một buổi chiều kia,trong khi đang thơ thẩn tìm kiếm thức ăn ở thung lũng Tình Yêu,Cáo ta chợt thấy phía trên cao kia có một chùm nho chín mọng treo lủng lẳng trên cành.”Chùm nho ấy trông mới thật ngon lành và ngọt lịm làm sao” chỉ nghĩ tới đó thôi Cáo ta đã chảy hết nước dãi ra đầy mồm ,cũng có thể là nó đã quá đói vì mấy ngày chưa có miếng nào vào bụng.

Lập tức Cáo ta liền lao tới,lấy hết sức bình sinh để cố nhảy thật cao hòng có thể hái được chùm nho chín mọng.Nhưng thật buồn thay,Nó càng nhảy thì dường như chùm nho lại càng trở nên cao hơn;càng nhảy thì sức nó càng kiệt,có lẽ đã nhịn đói mấy ngày liền nên nó không thể đủ sức với tới nổi chùm nho ngon lành kia.Dưới con suối gần đó,mấy con cá Chép bơi ngang qua nhìn thấy thế bỗng cười lên khinh khích,khoái trá.

Sau một hồi thử vận may nhưng vô vọng,nhưng vì vốn dĩ Cáo là người kiêu căng lại tự phụ luôn cho mình là nhất nên để chữa thẹn cho mình,cáo ta tự nhủ :” hừm,chùm nho nhỏ xíu,xanh ngét,chẵng bõ cho ta xơi một bữa,thôi Nho Xanh chỉ xứng miệng loài phàm phu ,đẳng cấp ta khong thèm loại nho vớ vẩn đó”.

Nói đoạn Cáo ta lại lết tấm thân gầy còm của mình đi kiếm ăn mà trong lòng thì buồn rười rượi!

Dịch giả : Enviet - EnViet.Blog

du_an_tham_nhung_dien_hat_nhan
NGƯỜI VIỆT ƯA KHOE

Khoe con rồi lại khoe nhà

Khoe ông chồng béo, khoe bà nen-ni (1)

Khoe thằng cháu sớm biết đi

Khoe con chó Vện khôn gì mà khôn

Khoe đôi chim yến trong lồng

Khoe cái áo ấm xù lông hơn ngàn

Khoe vòng cẩm thạch, nhẫn vàng

Khoe cặp nhẫn cưới rất sang, đắt tiền

Vợ chồng già sống như tiên

Mê-đi, nhà ở lại tiền già gân

Khoe vung vít khắp xa gần

Nếu không khoe được, người bần thần ra

Cứ khoe, ai đánh thuế ta

Khoe cho chúng biết đại gia sang giầu !

Trần Công Tử

(Chú thích - nanny: người đàn bà giúp việc nhà/ Mêđi: Medical,/ nhà ở: housing,/ tiền già :SSI)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đời còn vui vì có chút "tòm tem Không biết hai tiếng "tòm tem'' xuất hiện trong ngôn ngữ Việt từ bao giờ nhưng cái chuyện tòm tem thì quả là xưa không kém gì quả đất. Tuy nhiên, dù có xưa cách mấy thì tòm tem vẫn không bao giờ cũ, vì loài người còn tồn tại tới ngày hôm nay cũng là nhờ vào ''tòm tem''. Chính vì thế mà thiên hạ vẫn cứ mãi mãi tòm tem và sẽ còn nói nhiều về chuyện tòm tem. Sở dĩ tôi dùng hai tiếng ''tòm tem'' này để nói về một chuyện mà ngôn từ dùng để diễn tả lại vô cùng phong phú và thường được thả nổi, ấy là tại vì hai tiếng này vừa có gốc có gác, vừa nôm na dễ hiểu, lại không bị coi là tục để các vị thích rao giảng đạo đức bắt bẻ mà cũng không khô khan như từ ngữ chuyên môn của nhà khoa học. Tôi học được hai chữ này trong bài ca dao sau:
28 Tháng Mười Một 2014 (Xem: 1602) Vào khoảng thế kỷ 16-17, một tộc người thường được gọi là Pilgrim ở Anh bị hoàng đế lúc đó bắt cải đạo để theo tôn giáo của ông ta. Những người này không chấp nhận và bị giam vào tù. Sau khi giam một thời gian vị hoàng đế truyền họ lại và hỏi lần nữa
Có đôi khi niềm hạnh phúc Giữ cho mình được dịu dàng Và lắm khi lòng nhẫn nhục Giữ đời ta được bình an. Có khi gặp nhiều nhịch cảnh Giúp ta mạnh mẻ, kiên cường Đối diện muộn phiền, bất hạnh Khiến lòng thêm lớn Hiểu -Thương
06 Tháng Bảy 2012 (Xem: 1786) Diễm Ca là sách độc đáo nhất trong toàn bộ Thánh Kinh ở chỗ tuy được kể là sách thánh, nhưng theo nhà chú giải thời danh thế kỷ 17-18 là Matthew Henry, nó là sách duy nhất, trong đó, tên Thiên Chúa không được nhắc đến (1), không được Tân Ước trích dẫn, không có bất cứ biểu thức nào
Mỗi nghề nghiệp đều đáng được tôn trọng, nhưng có một loại nghề mà người ta đã dành hai từ “cao quý” để ngợi ca, đó là nghề giáo viên. Bởi đôi bàn tay họ sẽ chăm chút cho những chồi non vươn mầm mạnh mẽ, trái tim họ sẽ truyền lửa yêu thương trải khắp nhân loại, trí óc họ sẽ giúp những tinh hoa tốt đẹp nhất của thế giới được nhân rộng đến những thế hệ mai sau. Người thầy là những người cho đi
Chuông nhà thờ đổ chiều nay Tiếng chuông dài suốt tới ngày Nô-en Tiếng chuông ngân thức thâu đêm Ngấm vào lòng đất, bay lên trên trời… Tiếng chuông man mác hồn người Lọc trong vắt cả ba ngôi thánh thần Ngân nga mấy cõi xa gần Thiên đường nối xuống thế gian cho người…
04 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4487) Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn.
03 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 2573) - Lý Thường Kiệt vốn có họ và tên thật là Ngô Tuấn, người làng Bắc Biên, xã Phúc Xá (nay thuộc xã Ngọc Thụy, huyện Gia Lâm, Hà Nội), sau ông dời nhà về định cư phường Thái Hòa (nay thuộc nội thành Hà Nội).Ngô Tuấn tự là Thường Kiệt...
12/5/2012 (Xem: 6308) VÀI NÉT VỀ "LÁ DIÊU BÔNG" - Trước kia Hoàng Cầm gắn liền với hình ảnh Kiều Loan. Ngày nay bài thơ Lá Diêu Bông, rất ngắn nhưng làm sống lại tên tuổi Hoàng Cầm, ngay cả hải ngoạị
Để từ chối lời nhận xét của Chúa rằng mình là người thông minh nhất thế giới, nhà triết học nổi tiếng Socrates quyết định đi tìm người thay thế ông. Kellerfon là một người bạn rất thân của Socrates. Một ngày nọ, anh cố tình chạy đến Đền thờ Delphi và hỏi Chúa: “Thưa Chúa, có ai khác trên thế giới thông minh hơn Socrates?” Chúa trả lời: – Không ai thông minh hơn Socrates.
Bảo Trợ