Niệm Khúc Buồn

19 Tháng Chín 20194:00 CH(Xem: 7985)


niemkhucbuonNàng năm ấy,
đẹp như giòng sông lá vàng,
tôi yêu nàng,
như yêu phù sa trên miền quê Đồng Tháp.

Nàng là bông hoa,
ngát hương trên sóng nước mênh mông.

Nàng đi về đâu?
Nơi mái chèo khoan nhặt.
Nàng đi về đâu?
Trên bờ bến điêu linh.

Ôi! Lênh đênh của mối tình thủa ấy,
tôi gặp nàng,
trong quán khách huyền mơ không hề có thực,
nơi ngọn đèn xanh đèn đỏ,
vang tiếng vĩ cầm dạ khúc,
và lời yêu như giọt rượu tràn môi.

Ở nơi ấy!
Có đôi môi nàng,
và những giọt nước phù dung,
của mùa thu cây lành trái ngọt.

Mười mấy năm qua rồi!
Lữ quán huyền xưa. . .
không còn đèn xanh đèn đỏ,
con sông mỗi tối đưa em về,
lục bềnh vẫn trôi như mây trời phiêu lãng.

Đêm đêm. . .
tôi vẫn niệm khúc buồn,
về mối tình Thiên Thanh,
tựa như em không hề có thực.

Tựa như em không hề có thực,
nên đời tôi tìm mãi cơn say. . .

Trong cơn say,
không còn lời yêu nào cả,
chỉ còn sự thầm tiếc mênh mông,
nhiều khi,
thấy mình,
xót đau giữa ngực.

Vương Kiều - Vanchuongviet.org
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Công ty Western Union đã thua thiệt không nhỏ khi người đại diện của họ đã không thể kiên nhẫn đợi chờ câu trả lời từ phía nhà bác học. Một lần, Thomas Edison được công ty Western Union đề nghị mua lại bản quyền của chiếc máy điện báo thu phát bốn tín hiệu cùng lúc. Vì không biết nên báo giá bao nhiêu nên Edison yêu cầu được suy nghĩ vài ngày. Về nhà, Edison bàn với vợ việc này và vợ ông đề nghị đưa ra mức giá 20.000 đô-la. Edison cho rằng mức giá này quá cao dù vẫn chưa nghĩ ra giá nào hợp lý hơn.
Trong Cuộc Sống Hãy Tìm Cách Biến Thù Thành Bạn Ngày xưa , có một người nông dân và một người thợ săn là hàng xóm của nhau. Người thợ săn nuôi một đàn chó săn rất dữ tợn và khó bảo, chúng thường nhảy qua hàng rào và rượt đuổi đàn cừu của người nông dân. Người nông dân bảo người hàng xóm của mình hãy trông nom đàn chó cẩn thận, nhưng xem ra những lời đó đều bị bỏ ngoài tai. Một ngày nọ, đàn chó lại nhảy qua hàng rào, chúng đuổi cắn đàn cừu và làm nhiều con trong đàn bị thương nặng. Lúc này, người nông dân không thể chịu đựng thêm nữa. Anh ta bèn lên phủ để báo quan. Vị quan phủ chăm chú lắng nghe đầu đuôi câu chuyện rồi nói:
29/5/2012...Chuyến xe lửa vừa rời thành phố Genes đi về hướng Marseille, men theo bờ biển khúc khuỷu lởm chởm đá, nhẹ lướt giữa biển cả núi non như con rắn sắt, bấu víu vào bờ biển cát vàng, nơi những lượn sóng nhấp nhô vỗ vào, trông như mảnh lưới bạc, và bỗng chui vào cửa miệng đen ngòm của những con đường hầm, như con thú chui vào hang. Guy De Maupassant Dịch giả: Trần Thanh Ái
Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu Kể lể một năm tình vắng vẻ Sao em buồn bã suốt canh thâu? Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ! Người ta cười nói đến nhân duyên - Hàn Mặc Tử
Đinh Hùng - Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy, Làm học trò mắt sáng với môi tươi Ta bước lên chân vẫn dạo bên người Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ! Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé Phố phường cuộc sống mới lên hoa Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Đêm yên ả ngọt ngào hương bưởi Tiếng dế kêu bên lối đi mòn Ngoại ngồi giữa đám cháu con Đèn dầu thắp sáng dạy toàn điều hay.. Kim Thoa
Đây khoe sắc vài cụm hoa Thạch Thảo Thương nhắc anh mùa Thu đã đến rồi Về cùng anh làm bạn kẻ đơn côi Đem sương lạnh cho bồi hồi thi tứ Tình xuân trẻ trong hành trang lữ thứ Bận sống còn anh chôn giữ thương đau
Bill Gates bất ngờ chia sẻ người giàu hơn ông kiếm cơm bằng nghề bán báo. Có người hỏi Bill Gates, người đàn ông giàu nhất thế giới, có ai giàu hơn bạn trên thế giới này không? Bill Gates đã trả lời, vâng, có một người giàu hơn tôi. Sau đó, Bill thuật lại một câu chuyện.
Cuối thu rồi nghe hương cốm thoảng bay Vương trong nắng chiều heo may trở gió Cho tôi quay về ngày xưa thơ mộng đó Nơi đồng làng tôi cắt cỏ chăn trâu
Gió vi vút ngàn năm thổi vọng Khói sương chiều quấn quít bay đưa Kể rằng: Ngày xửa ngày xưa Có hai cha con nhà thơ, hồi còn sống... *
Bảo Trợ