Chuyện Tình Của Vua Gia Long

11 Tháng Mười 20208:08 CH(Xem: 81)

CHUYỆN TÌNH CỦA VUA GIA LONG

Năm 2016, tôi đến Huế. Đấy là lần đầu tiên tôi đến thăm lăng Gia Long. Tôi đã đi Huế rất nhiều, đã đi lăng Tự Đức, Khải Định vài lần. Nhưng lăng Gia Long hầu như tôi không hề đặt chân đến, chỉ vì … tôi không biết. Ngài được mặc định là nhân vật phản diện trong sách giáo khoa, trong những tài liệu chính thống, và vì thế, lăng của ngài cũng bị đưa vào quên lãng.


Dịp đó là lần đầu tiên tôi đưa bạn gái ra Huế chơi. Trong vé tham quan các điểm di tích lăng tẩm, thì chỉ có lăng Minh Mạng, Tự Đức, Khải Định và thăm Đại Nội, không có lăng Gia Long. Chiều đó, tôi chở bạn gái đi thăm lăng Minh Mạng. Nhưng không hiểu sao tôi chạy lố đến một cây cầu mới xây và có biển hiệu chỉ dẫn "Lăng Gia Long". Vừa lạc, vừa tìm mãi chưa ra lăng Minh Mạng mà thấy biển chỉ lăng Gia Long. Bạn gái tôi nói: "Cái này là ông Gia Long muốn anh tới thăm ổng rồi. Anh vừa viết bài gì cho ổng hả?". Tôi nói “Ừ, mới có một bài viết cách đây hơn tuần“. “Vậy thì đi đi anh.” Thế là phi xe vào hướng chỉ. Chạy mãi chạy mãi. Đi nhầm lối rẽ vài lần (không hiểu sao tỉnh Thừa Thiên Huế tiết kiệm bảng hiệu thế), phải hỏi 2, 3 người dân, cuối cùng mới tới được lăng Gia Long. Lăng vua rất vắng người. Lúc tới chỉ có 2 chúng tôi thăm. Khác những lăng kia, lăng Gia Long chưa khai thác du lịch nên không bán vé. Tôi bỏ ít tiền công đức. Tôi thắp nhang cho ngài trong đền và đặt một ít tiền quyên góp. Nhờ hành động kính cẩn này mà chú bảo vệ sau đó đã mở lăng cho tôi. 


Bởi vì chưa khai thác du lịch nên không khí rất trầm mặc, lăng phủ bụi lịch sử, uy nghi và trầm tĩnh. Khác hẳn các điểm lăng khác do khách du lịch quá đông nên nét lịch sử bị phai nhạt rất nhiều.


Tại đấy, tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện tình của vua Gia Long.
Bức ảnh này, chính là chuyện tình đó. 


Mộ vua Gia Long bên trái, và mộ Thừa Thiên Cao Hoàng Hậu bên phải. 
Vua Gia Long là hoàng đế đã táng mộ mình và mộ vợ ở cạnh nhau. Khi Thừa Thiên Cao Hoàng hậu ra đi vào năm 1814, nhà vua rất đau đớn. Ông đã đích thân chỉ huy công trình xây dựng lăng tẩm này, và bị một tai nạn suýt chết. 6 năm xây dựng, để năm 1820 khi ngài nằm xuống. Mộ của ngài và mộ của vợ được ở cạnh nhau. 


Thừa Thiên Cao Hoàng hậu có tên húy là Lan. Tống Phúc Lan là tên bà. Bà sinh năm 1762, và bằng tuổi Gia Long. Đắng cay ngọt bùi mà Gia Long phải gánh từ thuở lưu lạc, bà cũng gánh cùng. Bao nhiêu lần Tây Sơn truy sát khiến Gia Long chạy đôn chạy đáo, bà cũng chạy đông chạy tây. Bao nhiêu lần Gia Long lưu lạc, bà vẫn chịu khó phụng dưỡng mẹ vua, bảo vệ gia thất suốt quãng thời gian phiêu bạt, săn sóc đến từng bữa ăn của người mẹ già (nghe như một chuyện về mẫu người phụ nữ Việt Nam phải không). Giai đoạn đen tối. Nguyễn Ánh đã sang cầu viện quân Xiêm La, đi cùng việc cậy nhờ Bá Đa Lộc đem Hoàng tử Cảnh sang Pháp xin thêm ngoại viện. Trước khi ra đi, nhà vua đã lấy một nén vàng tốt, chặt ra làm hai, trao cho bà một nửa, còn mình thì giữ một nửa, và nói: “Con ta đi rồi và ta cũng sẽ đi đây. Ngày gặp lại cũng chẳng biết là vào lúc nào và ở đâu, bởi vậy, Phi hãy lấy nửa nén vàng tốt này làm của tin”.


Bà đã đợi ông từ Xiêm La trở về. Khi vua chiếm được Gia Định, rước bà về từ đảo Phú Quốc. Từ đó về sau, bà quyết không rời xa ông nữa. Trên chiến trường tên bay đạn lạc, mưa máu và bẩn thỉu. Bà vẫn ra chiến trường cùng với vua, động viên, tâm sự. Hình ảnh Gia Long - Thừa Thiên sau này được ví như nàng Ngu Cơ luôn ở bên Hạng Vũ đời Hán vậy. Giữa bôn ba ấy, bà không chỉ là cột trụ tinh thần cho Gia Long. Mà còn tự tay dệt nhung phục cho quân sĩ. Trong một trận đánh, quân Gia Định thất thế. Chính bà, cầm trống thúc quân khiến tướng sĩ phấn chấn mà đánh bại địch. Năm 1802, vua Gia Long thống nhất đất nước. Năm 1806, bà được phong tước hoàng hậu. Năm ấy, bà đã 44 tuổi. Gần nửa đời người bôn ba, vào sinh ra tử với người đàn ông của đời mình. Đến lúc đó, bà mới được an ủi. Có một câu chuyện nhỏ. Hôm đó, vua hỏi bà thỏi vàng năm nào. Bà đem vàng ra trình lên. Gia Long vô cùng cảm động, cầm lấy nửa thỏi vàng và bảo rằng: “Vàng này mà còn giữ được, đó thật là ân trời đã giúp cho trong lúc gian nan, chẳng nên quên lãng. Vậy phải để dành về sau cho con cháu biết”.Thỏi vàng ấy, sau này được Minh Mạng cho thờ ở Điện Phụng Tiên.


8 năm hưởng vinh hoa ngắn ngủi, Thừa Thiên hoàng hậu ra đi. Vua khóc thương vô cùng. Tự tay xây mộ, và dặn Minh Mạng khi ta băng hà thì táng ở bên cạnh. Hai nấm mồ ở cạnh nhau, không cô độc, hai con người đã từng chia ngọt sẻ bùi khi còn sống và bây giờ nằm cạnh nhau để đi vào giấc ngủ nghìn thu, vẫn chia ngọt sẻ bùi cùng nhau. Hậu thế đời sau đánh giá lịch sử cực đoan đã chửi ông, nhưng tôi tin, khi có bà ở cạnh như vậy, thì ông sao có thể cô đơn?

Bao nhiêu đắng cay, bao nhiêu thất bại, bao nhiêu tủi nhục của nhà vua, vẫn không khiến bà ngã lòng, vẫn ở bên ông. Còn ông, khi vinh hoa đầy mình, khi thiên hạ trong tay, vẫn muốn bà ở cạnh mình.


Khi bạn rời khỏi lăng Gia Long, bạn sẽ gặp một con đường lãng mạn đẹp vô cùng. Bởi Lăng Gia Long là sự hòa quyện của u tịch lịch sử và thiên nhiên hoang sơ Thiên Thọ Sơn. Và xa xa con đường ấy, chính là lăng mẹ vua Minh Mạng. Vua Minh Mạng không phải là con chính thất. Mẹ ông không được chôn cạnh Gia Long. Nhưng vì lòng hiếu thảo, ông để mẹ mình không ở quá xa cha mình. 


Chuyện tình ấy, không chỉ là một chuyện tình đẹp. Mà còn là bài học đạo đức cho đời sau.

Bai suu tam tren email
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chẳng biết mưa buồn nắng gì đây Nên mưa dai dẵng chảy sông đầy Tối trời mưa tạnh không còn nắng Để lòng áo ướt chợt mênh mang Chắc là mưa lại thấy buồn trăng Đêm rằm mưa lại cứ lăn phăn Hình như trong gió mưa thầm kể Lỡ mùa trăng tỏ với đêm rằm Dạo này mưa lại thấy buồn mây Không mưa không nắng cứ hây hây Chen trong hơi nắng vài giọt nước Em mắc mưa cảm suốt mấy ngày. Mưa lại buồn chi nữa mưa ơi Suối nguồn đã ngập nước mưa rơi Phố phường cống không còn lối thoát Thiên hạ buồn lây với mưa trời Mưa buồn mưa chảy khắp nơi nơi Ai có buồn mưa phải cầu trời Người buồn đành phải chôn chặt dạ Khóc thầm lặng lẽ nước mắt rơi Làm mưa sung sướng quá đi thôi Nhưng mà mưa khóc lạnh than ôi Nước mắt của người thì mặn, nóng
bước qua cái tuổi sáu mươi Tóc xanh thời đã muối tiêu ngã màu Ta gom ký ức qua mau Ươm vào thơ gởi cho nhau tuổi già Chuyện ngày xưa đẹp như hoa Một thời tuổi trẻ " Thứ ba học trò" Ngọt ngào sách vở trong ta Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà tuổi thơ Tâm hồn bay bổng ước mơ Trống trường dục dã đợi chờ chân ai Tung tăng đường nhỏ sớm mai Những bậc tam cấp so vai đến trường Tuổi già gửi lại yêu thương Bao nhiêu bè bạn bốn phương đất trời Một đời xin tạ ơn Người Đã cho con biết thẳm sâu lòng mình Vẫn còn những ký ức xinh Một khung trời đẹp mông mênh tuyệt vời Trường xưa tuổi trẻ quê tôi Bạn bè thủa ấy một thời không quên Tâm hồn mở rộng vươn xa Không hờn không giận không ra lo phiền Vứt bỏ ganh tức tị hiềm Yêu thương nhân ái nỗi niềm bao dung Mong là hoa thắm mặn mà Dù chỉ cánh mỏng vẫn là hoa tươi Cao quang chân lý mọi nơi Tuổi già vẫn cứ yêu đời thơm hương
Ngọc Mai | DKN....Lương Thế Vinh sinh ngày 1 tháng 8 năm Tân Dậu (tức ngày 17/8/1441) tại làng Cao Hương, huyện Thiên Bản, Trấn Sơn Nam (nay thuộc Vụ Bản, Nam Định). Ông vẫn được người đời gọi là “Trạng Lường”, lý do là vì từ nhỏ ông đã rất giỏi đo lường, tính toán. Chưa đầy 20 tuổi, tài học của ông đã nổi tiếng khắp vùng Sơn Nam. Năm 1463, Lương Thế Vinh đỗ trạng nguyên khoa Quý Mùi niên hiệu Quang Thuận thứ 4, đời Lê Thánh Tông.
Tâm từ ái biển xanh... đôi mắt Mẹ Bé vừa sinh, âu yếm ngẩng nhìn, xem... Hằng mong mỏi... con mình cho trọn vẹn Mắt hân hoan... ngắm bé ngủ ngoan hiền...!! Mẹ dạy nói... à... ơi... lời cổ tích Mắt mẹ cười... dìu bé khẽ tập đi Vào tuổi học sắm đủ điều...vở, sách... Mắt mẹ mừng con đậu mỗi kỳ thi ! Con dần lớn, Mẹ, cội mai dần cỗi Mắt mẹ chờ... con trẻ chóng thành đôi Đời bận rộn; ngược, xuôi... đường muôn lối Mắt Mẹ buồn... trông bóng nhạn nổi trôi...!! Con đi xa rầu lo... tràn mắt mẹ ! Khi con về, Mẹ, mắt ánh, ấm niềm vui... Con ốm đau hay có điều hờn tủi... Trải tâm can, Mẹ, mắt trĩu ngậm ngùi...!! Ôi, cao cả trời cao... Đôi Mắt Mẹ Dõi theo con tấm bé...đến thành nhân Đi chập chững... ngại chim non ngã té Con trưởng thành lòng mẹ vẫn bâng khuâng...!!
Em đi qua mùa hạ- Lượm gió thu se hồn- Anh ngồi nhìn chiếc lá- Lòng những luống cô đơn - Lá vàng đưa vọng tiếng- Hồi chuông bên nhà thờ- Ru hồn anh trống vắng- Đầy những lời kinh thơ / post 07 Tháng Mười 2013 (Xem: 2297) Sa Mạc Hồng /
1. Lương tâm . Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 2. Xứ lạ quê người . Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!" 3. Chung Riêng. Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung t
Hoàn toàn vô ích khi hy vọng rằng cách mạng có thể cải tạo bản chất con người, tuy nhiên đó là điều mà cuộc cách mạng của quý vị, và đặc biệt cuộc cách mạng Nga của chúng tôi đã hy vọng rất nhiều. Cách mạng Pháp khai màn dưới lá cờ của khẩu hiệu mà tự mâu thuẫn và bất khả thi, “tự do, bình đẳng, bác ái”. Nhưng trong cuộc sống xã hội, tự do và bình đẳng là những khái niệm không dung hòa nhau, thậm chí còn chống đối nhau. Tự do tiêu diệt bình đẳng xã hội vì đó là bản chất của tự do. Còn bình đẳng cản trở tự do-vì nếu không như thế không thể nào có bình đẳng
Biển lung linh biển tình biển nhớ. Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc. Biển thông lộ cho đoàn con vượt thoát. Đường Tự Do rộng mở cuối chân trời. Nắng cao lên lồng lộng gió căng hơi. Vững tay lái ta xa rời cõi chết. Biển Mẹ đó bắt nguồn từ Móng Cái Chảy về Nam xuôi đến Bến Vân Đồn. Cửa Ông ơi ta nhớ những người thương. Than Cẩm Phả sắc đen màu quê mẹ. Hạ Long Vịnh nước trong xanh như ngọc. Rồng ở đây nằm ngủ rất yên bình. Cánh buồm nâu tất tả cuộc mưu sinh. Sao thương quá những cuộc đời trôi nổi.
Lá khởi vàng em nhỉ Từ độ người đi thương nhớ âm thầm Chiều vào thu nghe lời ru gió Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên Mắt nai đen mùa thu Hà Nội Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương May mà có em cho đường phố vui
Khi đường đời nhiều gian nan, trắc trở.. Cả thế gian dường ngoảnh măt, quay lưng.. Thì Cha Mẹ.. bóng mát hoài che chở Đôi vòng tay độ lượng tới vô cùng.. - Nắng có lúc cũng phai ngày thu đến Mưa bao lần chưa thắm vội vàng đi Người yêu dấu.. cũng theo thuyền sang bến.. Tình Mẹ Cha vẫn thế.. dẫu chia ly.
Bảo Trợ