Dân quê chất phác thật thà, xóm làng đùm bọc nhà nhà mến nhau

04 Tháng Mười 201910:35 SA(Xem: 43)

Xưa phố xá chẳng hề tấp nập
co gai lang queNhững thôn nghèo lối ngập cỏ hoa
Dân quê chất phác thật thà
Xóm làng đùm bọc nhà nhà mến nhau.

Trước sân có hàng cau thẳng tắp
Một vuông sân ngăn nắp gọn gàng
Những cô thôn nữ đoan trang
Nói cười nhỏ nhẹ dịu dàng làm sao!


Đêm yên ả ngọt ngào hương bưởi
Tiếng dế kêu bên lối đi mòn
Ngoại ngồi giữa đám cháu con
Đèn dầu thắp sáng dạy toàn điều hay..

Nhân Lễ Nghĩa… điều này phải nhớ
Sống cho đáng sống ở trên đời
Đừng ganh tỵ với dối người
Giữ tâm trong sạch một đời… nhớ nha!

Ngoại giờ xa thật là xa
Con vừa đắc Pháp.. ngoại à.. đừng lo!

Kim Thoa
Theo ĐKN
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Rỗi rảnh, cùng nhau đọc nhửng câu tỏ tình mộc mạc của dân quê miền Nam, vui vui, nhẹ nhàng mà ngọt ngào. KHUÊ DUY BÙI Sự mộc mạc hồn nhiên ở từ ngữ, cách thể hiện dung dị và ngộ nghĩnh gây nên những bất ngờ thú vị là chất hóm hỉnh thường thấy trong ca dao tình yêu Nam bộ. Đó cũng là biểu hiện tính cách đặc trưng của người dân nơi đây. Trước hết là chất hóm hỉnh không cố tình, không dụng công, toát ra một cách tự nhiên qua những từ ngữ mộc mạc; không hề trau chuốt chân thật đến độ người nghe phải bật cười. Một anh chàng quá đỗi si tình đã trở thành ‘liều mạng’:
Truyện ngắn của Guy De Maupassant (1850-1893) Thân Trọng Thủy dịch Phòng khách nhỏ, phủ đầy màn cửa dày, kín đáo thoảng mùi hương thơm.Trong lò sưởi lớn lửa đang cháy và một ngọn đèn với cái chao viền rua đăng–ten cũ đặt bên góc lò sưởi chiếu ánh sáng lờ mờ lên hai người đang trò chuyện. Người đàn bà, chủ nhà, là một bà già tóc bạc, môt trong những bà già khả kính, làn da không có nếp nhăn, mịn màng như một tờ giấy láng mỏng và thơm, do từ lâu bà tắm bằng nước tẩm tinh dầu nguyên chất để làm đẹp da; môt bà già mà mỗi khi hôn tay bà người ta cảm thấy mùi thơm nhẹ xông lên mũi như khi mở một hộp mùi hoa diên vĩ của Florence.
Đôi khi, chúng ta thể hiện sự tức giận của mình dù trong thâm tâm, ta không thực sự giận dữ.
CHÙM THƠ TÌNH THÔN NỮ DƯỚI TRĂNG - PHẠM NGỌC THÁI - NHÌN TRĂNG NHỚ EM Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé Nhưng lòng tha thiết yêu thương.
Công ty Western Union đã thua thiệt không nhỏ khi người đại diện của họ đã không thể kiên nhẫn đợi chờ câu trả lời từ phía nhà bác học. Một lần, Thomas Edison được công ty Western Union đề nghị mua lại bản quyền của chiếc máy điện báo thu phát bốn tín hiệu cùng lúc. Vì không biết nên báo giá bao nhiêu nên Edison yêu cầu được suy nghĩ vài ngày. Về nhà, Edison bàn với vợ việc này và vợ ông đề nghị đưa ra mức giá 20.000 đô-la. Edison cho rằng mức giá này quá cao dù vẫn chưa nghĩ ra giá nào hợp lý hơn.
Trong Cuộc Sống Hãy Tìm Cách Biến Thù Thành Bạn Ngày xưa , có một người nông dân và một người thợ săn là hàng xóm của nhau. Người thợ săn nuôi một đàn chó săn rất dữ tợn và khó bảo, chúng thường nhảy qua hàng rào và rượt đuổi đàn cừu của người nông dân. Người nông dân bảo người hàng xóm của mình hãy trông nom đàn chó cẩn thận, nhưng xem ra những lời đó đều bị bỏ ngoài tai. Một ngày nọ, đàn chó lại nhảy qua hàng rào, chúng đuổi cắn đàn cừu và làm nhiều con trong đàn bị thương nặng. Lúc này, người nông dân không thể chịu đựng thêm nữa. Anh ta bèn lên phủ để báo quan. Vị quan phủ chăm chú lắng nghe đầu đuôi câu chuyện rồi nói:
29/5/2012...Chuyến xe lửa vừa rời thành phố Genes đi về hướng Marseille, men theo bờ biển khúc khuỷu lởm chởm đá, nhẹ lướt giữa biển cả núi non như con rắn sắt, bấu víu vào bờ biển cát vàng, nơi những lượn sóng nhấp nhô vỗ vào, trông như mảnh lưới bạc, và bỗng chui vào cửa miệng đen ngòm của những con đường hầm, như con thú chui vào hang. Guy De Maupassant Dịch giả: Trần Thanh Ái
Đêm qua ả Chức với chàng Ngưu Nhắc chuyện yêu đương ở dưới cầu Kể lể một năm tình vắng vẻ Sao em buồn bã suốt canh thâu? Đêm ấy trăng thu vui vẻ lạ! Người ta cười nói đến nhân duyên - Hàn Mặc Tử
Đinh Hùng - Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy, Làm học trò mắt sáng với môi tươi Ta bước lên chân vẫn dạo bên người Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ! Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé Phố phường cuộc sống mới lên hoa Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Đây khoe sắc vài cụm hoa Thạch Thảo Thương nhắc anh mùa Thu đã đến rồi Về cùng anh làm bạn kẻ đơn côi Đem sương lạnh cho bồi hồi thi tứ Tình xuân trẻ trong hành trang lữ thứ Bận sống còn anh chôn giữ thương đau
Bảo Trợ