49 Ngày Của Con

11 Tháng Chín 20194:46 SA(Xem: 117)
49 NGÀY CỦA CON

blank
       Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019)
49 ngày rồi đó, con yêu !
Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ?
Lòng cha những nuối thương con trẻ
Thân già ngày tháng bước liêu xiêu
 
Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ?
Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi
Dẫu từng nếm trải bao đau đớn
Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi !
 
Con người sướng, khổ trong Cõi Thế
Thảy đều muốn sống để sinh con
Cha, mẹ vui mừng trông con lớn
Ai ngờ sắp khuất lại héo hon
 
Con đi để lại hận cho cha
Trút thêm gánh nặng, xuống thân già
Đêm ngày cha sống trong khắc khoải
Nửa hồn thao thức, nửa hồn ma
 
Ngẫm mãi mà không thể trả lời ?
Bởi chăng tất cả đã mất rồi...
Thôi ! Mong hồn con mau siêu thoát
Tâm này, trí quyết cứu con thôi !
 
49 ngày rồi đó, con ơi !
Nước mắt cha rơi ngập cuộc đời
Phù hộ cho cha dồn tài, sức
Đưa tuổi tên con đến chân trời
 
Kiếp này con lỡ mang phận ngắn
Nhưng sẽ thỏa nguyền các kiếp sau
Còn được người thương, nhân gian mến
Đời chỉ hơn nhau "cái danh lâu..."
 
Hàn Mặc Tử chết năm 28 tuổi
Đến giờ ai nhắc nỗi khổ đâu ?
Mà danh Ông mãi vào bất tử !
Tài Nhân nghiên cứu... Sử xanh nêu...
 
Con vốn chỉ mang kiếp bình thường
Tiếng thơm ngang ngửa bậc phi thường
Đời như viên ngọc, danh truyền mãi
Mấy ai được thế giữa quê hương ?
 
Cha viết bài thơ để cúng con
Lòng già sau, trước tựa thái sơn
Cha thề còn sống trong trời đất
Dù chút hơi tàn vẫn cứu con !
 
       8.9.2019
PHẠM NGỌC THÁI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hè đến theo mẹ về thăm ngoại Cả đêm không ngủ cứ nôn nao Buổi sáng tinh mơ, sương còn đọng Xe đò, dằn xóc, vẫn muốn mau Ngồi ngắm hai bên đường chăm chú Qua Cầu Ông Thìn nắng vừa lên
Xích lô Sài Gòn - Chợ Lớn, năm 1956. (Hình: Getty Images) “…Nhắc chi ngày xưa đó đến se buồn lòng ta.” (Văn Cao- Thiên Thai) Các triết gia thường nhắc nhở chúng ta, “để có được bình an trong cuộc sống, cần hiểu rõ, đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!”
Phả Lại con thuyền xuôi chốn cũ Lạnh dòng mộc mạc bỗng lung linh Nghèo mà tuyệt đẹp làm cô lái Khổ cứ cuồng si dạm mối tình Lẽ ái lời ân nàng chẳng hiểu Nghiệp buồn nghề nhọc kiếp làm thinh Dù anh ướm hỏi gì chăng nữa U uẩn ràng thêm buộc chính mình Thái Huy Long
Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác Sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ Tướng Anh thời đó. Trong buổi lễ, như thông lệ, Trưởng Khoa đứng lên chia xẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường. Lần này Ông kể về một sự cố đã xảy ra với Ông: " lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và Bà nói với tôi: " Ôi Bác Sĩ ơi, Con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin Ông hãy cứu nó ! ” Tôi vội chạy ra theo Bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.
Vĩ Dạ là một khu rất yên tịnh ở vùng sông Hương núi Ngự. Chiều đến thả thuyền từ bến Đông Hà theo dòng sông đi xuôi xuống phía dưới, vượt qua cù lao Bộc Thanh, lữ khách sẽ nghe tiếng ồn ào ở trong chợ (12-5-2012)
Ông không tìm thấy hạnh phúc trong sự xa hoa giàu có, nhưng trong một tu viện dòng Biển Đức ở Tây Ban Nha. Đã bốn năm qua, không có ai vào tu với các thày dòng Biển Đức trên núi Montserrat, ở Tây Ban Nha, thế mà mới đây lại có một ứng sinh bất thường : David Valls 57 tuổi, đã từng là giám đốc điều hành cao cấp rất thành công nhiều năm làm việc cho một công ty dầu khí quốc tế.
Những mẩu chuyện nhẹ nhàng, hài hước, đôi khi không kém phần thâm thuý về những danh nhân trong lịch sử thế giới hiện đại. Einstein Albert Einstein nói về thuyết Tương Đối của mình, có một anh chàng hay nghi ngờ hỏi: – Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những cái mà nó không nhìn thấy. Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời: – Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Bây giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây thì tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.
QUAN THỜI NAY Chùm thơ: Đặng Xuân Xuyến * Làm quan - nhân đọc về hậu thương vụ AVG - Oách nhất thời nay nghề làm quan Ngông nghênh một cõi trổ tài gian Tiền dân thỏa chí lèn chặt túi Kế bẩn mưu hèn mặc dân than. *.
(Tưởng nhớ danh tài Út Trà Ôn) - Tìm em trao chiếu Cà Mâu Em đi biệt dạng biết đâu mà dò Khổ bao tâm sức công lo Nay đôi chiếu thắm tặng cho ai giờ ?! Sự đời cứ tưởng là mơ Lên Kinh Ngã Bảy bến bờ cắm ghe
Ta ray rứt niềm đau trong nỗi nhớ - Khung trời nào thuở ấy có xa xưa - Có bâng khuâng chiều tím mắt ngây thơ - Mái tóc thề vương vương chút dại khờ (19/9/2014)
Bảo Trợ