49 Ngày Của Con

11 Tháng Chín 20194:46 SA(Xem: 254)
49 NGÀY CỦA CON

blank
       Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019)
49 ngày rồi đó, con yêu !
Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ?
Lòng cha những nuối thương con trẻ
Thân già ngày tháng bước liêu xiêu
 
Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ?
Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi
Dẫu từng nếm trải bao đau đớn
Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi !
 
Con người sướng, khổ trong Cõi Thế
Thảy đều muốn sống để sinh con
Cha, mẹ vui mừng trông con lớn
Ai ngờ sắp khuất lại héo hon
 
Con đi để lại hận cho cha
Trút thêm gánh nặng, xuống thân già
Đêm ngày cha sống trong khắc khoải
Nửa hồn thao thức, nửa hồn ma
 
Ngẫm mãi mà không thể trả lời ?
Bởi chăng tất cả đã mất rồi...
Thôi ! Mong hồn con mau siêu thoát
Tâm này, trí quyết cứu con thôi !
 
49 ngày rồi đó, con ơi !
Nước mắt cha rơi ngập cuộc đời
Phù hộ cho cha dồn tài, sức
Đưa tuổi tên con đến chân trời
 
Kiếp này con lỡ mang phận ngắn
Nhưng sẽ thỏa nguyền các kiếp sau
Còn được người thương, nhân gian mến
Đời chỉ hơn nhau "cái danh lâu..."
 
Hàn Mặc Tử chết năm 28 tuổi
Đến giờ ai nhắc nỗi khổ đâu ?
Mà danh Ông mãi vào bất tử !
Tài Nhân nghiên cứu... Sử xanh nêu...
 
Con vốn chỉ mang kiếp bình thường
Tiếng thơm ngang ngửa bậc phi thường
Đời như viên ngọc, danh truyền mãi
Mấy ai được thế giữa quê hương ?
 
Cha viết bài thơ để cúng con
Lòng già sau, trước tựa thái sơn
Cha thề còn sống trong trời đất
Dù chút hơi tàn vẫn cứu con !
 
       8.9.2019
PHẠM NGỌC THÁI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Em ngắm nhìn phượng tím - Thoảng hương nhớ tình đầu - Tà áo dài trắng phau - Đôi mắt hiền trông ngóng .- Hạ về thoảng bên song - Sân trường rực sắc hồng
Cuộc đời của các gia đình Việt Nam trên đất nước láng giềng không chỉ đong đầy khó khăn, mà chứa chan nếp sống của người bình dân đất Việt. Giữa những lênh đênh bất định của cuộc sống Biển Hồ, hoa đời và hoa người vẫn nở, dù không kiêu sa như hồng nhung trong vườn thượng uyển hay mượt mà như ngọc lan trong khuê lầu. Nhưng hoa lục bình nở, tự nhiên và đầy sức sống, cho dù có bị sóng đẩy hay gió vùi.
Nơi tình yêu của em trú ngụ - là nơi em dấu bên lồng ngực trái - Nơi mà trái tim hồng ấp ủ - một mối tình vững chãi nghìn thu Nơi tình yêu của em ẩn trú mọc lên hoa cỏ bốn mùa
Quê tôi có gió bốn mùa - Có giǎng giữa tháng, có chùa quanh nǎm. - Chuông hôm, gió sớm, giǎng rằm: Chỉ thanh đạm thế, âm thầm thế thôi. - Tôi về đây, đã lâu rồi, - Nằm trong cô tịch nhớ người phồn hoa
Tuy nhiên những ngày sống trong quân ngũ xuôi Nam ngược Bắc, tôi đã có dịp theo bạn bè về miệt Đồng Tháp Mười trong mùa nước nổi hay xuống tận Chợ Mới Long Xuyên vào lúc gặt hái xong, ra xem người ta đốt đồng đặt lưới bắt chuột rất vui...
Ngôn ngữ là hình ảnh của dân tộc.Nó ghi ký, tích lũy và lưu truyền mọi tư tưởng, tín ngưỡng, cảm xúc, ước mơ và lối nhìn đời và mhìn vũ trụ, cũng như mọi nổ lực đấu tranh, mọi thành công thất bại của dân tộc. Bởi vậy, muốn tìm hiểu một dân tộc người ta phải nhìn dân tộc ấy qua ngôn ngữ của nó
Kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà thơ Hàn Mạc Tử: Giới thiệu Bộ Sưu tập Thơ Công giáo “Có một Vườn thơ Đạo” - Ngày 22-9-2012 tới đây sẽ là kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà thơ Hàn Mạc Tử. Đây là một niềm vui cho giới Công giáo vì nhà thơ được công chúng biết đến rộng rãi nhất và được thương mến nhiều nhất này là một tín hữu Công giáo trẻ, chết lúc mới 28 tuổi.
Xin cho em một lần được nói yêu Yêu ánh mắt u sâu chiều trốn nắng Yêu điếu thuốc bay bay làn khói trắng Dáng hiên ngang trong những bước cô liêu
Khái Hưng (1896 - 1947) Tên thật Trần Khánh Dư. Sinh năm 1896; chết năm 1947. Quê gốc Cổ Am, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Học trường tư thục Thăng Long (Hà Nội). Năm 1932 cùng Nhất Linh mở tuần báo Phong hóa. Năm 1933 cùng Nhất Linh thành lập Tự lực văn đoàn
ÁO DÀI THƯỚT THA Tóc xõa bờ vai ,đôi mắt huyền Áo dài tha thướt dáng nàng tiên Hương hoa ngan ngát hòa theo gió Em đến trần gian xóa muộn phiền .
Bảo Trợ