Chùm Thơ Khóc Con (1) - Phạm Ngọc Thái

14 Tháng Tám 20192:16 CH(Xem: 304)
CHÙM THƠ KHÓC CON (1) - PHẠM NGỌC THÁI
blank
                    BÊN NẤM MỒ CON
 
                   .   Phạm Ngọc Bảo                                         
             ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )  
     
Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con !
Chuyện đời coi đã trả nợ xong
Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé
Cha còn bận bịu chút trần gian
 
Cha ôm nắm đất rắc lên mồ
Đất này đất mẹ. Đất ông cha.
Ấp ủ cho con vào sông núi
Hồn con mai mốt nở đầy hoa
 
Con sẽ cùng cha tới Tây Thiên
Không về trần nữa, hết ưu phiền
Con đi trả nợ cho cha đó ?
Đã trút lên đầu đứa trẻ ngoan
 
Kiếp trước đời cha chắc tội nhiều 
Kiếp này bố lại phải mang theo
Hỡi ôi, nợ trả còn bao cách ?
Sao nỡ bắt của tôi đứa con yêu !
 
Con sống cùng cha 27 năm
Nâng như nâng trứng. Ngọc long lanh.
Ngày tháng cha con mình quấn quít
Giây phút ngờ đâu bỗng tan hoang
 
Món nợ cuối cùng của tôi đây ?
70 xuân sống cõi đời này
Nay dẫu trở thành Thi Nhân Lớn
Tôi trả nợ xong rồi, hỡi Như Lai !?
 
Con đem đời con gánh cho cha
Tâm cao như núi, dạ bao la
Cha xin Quan Thế Âm Bồ Tát
Đưa con về cõi cực lạc cùng cha
 
Nắm đất cha đang rắc lên mồ
Ru con yên ngủ giấc tuổi thơ
Đừng buồn con nhé ! Dù chết sớm
Để về Đất Thánh sống thiên thu
 
Thánh Phật rồi đây sẽ đón cha
Có con theo cạnh chốn Ba Tòa
Cha sẽ bồng con trong trời đất
Nhân gian hương khói... khắp sơn hà...
          Ngày đắp mộ cho con
               28.7.2019
 
Tảo mộ, thắp nén tâm hương... - Hình 2
 
   THƯƠNG CON VÀ LỜI CẦU NGUYỆN THẾ NHÂN
 
" Bố để lại một gia đình tan tác... "
Con ơi con ! Có phải tại bố đâu?
Bố cũng cố hết mình... chỉ bởi nỗi bể dâu...
Lời con trách, đau xé lòng người cha khốn khổ.
 
Thì vẫn biết vận đời con xấu số...
Bố mẹ lo cho con, hết mực thương yêu
Mà không thể nào yên được giấc đêm thâu
Con chết đi ! Mang cả linh hồn cha già xuống mộ.
 
Hình bóng con trong đầu cha, thương quá !
Ngày ngày cha con mình, quấn quít bên nhau
Con chăm cha khi khỏe, lúc ốm đau...
Lo sửa chữa chiếc máy tính, để cha làm văn học.
 
Bố đã dìu con, cho tới khi con trở thành thạc sĩ
Công ăn việc làm tử tế giữa nhân gian
Bước sang 28 tuồi đầu, con vẫn rất ngoan
Sao ông trời nỡ bắt đi, đứa con trai tôi hiền lành như thế? 
 
Cùng thi ca...
Bố nhất định mang con vào cõi thiên thu, bất tử !
Kiên quyết đòi ông trời phải trả lại cho ta
Một ngày mai... Hậu thế tưởng niệm cha...
Con sẽ theo cha, sống mãi với sơn hà nước Việt.
 
Thơ bố viết ngàn năm không tan được
Con vừa bằng tuổi cố nhân Hàn Mặc Tử đó, nghe con !
Bố sẽ làm lễ tạ ơn Người, nâng giấc cho con
Khi bố về cùng thi nhân, vẫn có con bên cạnh.
 
Nỗi dầy vò cha, suốt năm canh canh cánh
Tưởng bao năm chăm con... để sống sướng hơn cha...
Thân trẻ nay hoang phế trước người già
Kẻ làm cha sinh ra con, trở thành độc ác !?
 
Bố chẳng hiểu làm cách nào, lấy lại con trong trời đất...
Một nhà thơ phận mỏng, thân ôi
Đẻ con làm gì ? Cho nó khổ, người ơi !
Hỡi oan nghiệt ! Tôi phải trả nợ từ kiếp nào, không biết?
 
Chỉ còn biết lấy "thơ", chuộc lại đứa con tội nghiệp
Không sống được ở kiếp này... Bố hẹn kiếp sau...
Thế giới của hư vô, thế giới không mầu
Nhưng trong sạch. Bố con mình đoàn tụ.
 
Hỡi nhân thế !
Giây phút này, xin nghe lời của một nhà thơ nhắn nhủ
Mai sau... Ngôi miếu nào dành tưởng niệm cho tôi...
Hãy mang ảnh con tôi vào, và đặt thêm một bát hương đời
Dù rất nhỏ thôi, để tôi sống có con bên cạnh.
 
Không có nó ? Vong hồn tôi nghìn năm không tiêu tán...
Xin chấp nhận lời nguyện cầu, nho nhỏ của thi nhân
Nó sống cả đời sạch trong, không chút bụi vẩn tâm hồn
Rất giàu tình thương yêu !... Cho nó cùng tôi về nơi Thánh Phật.
 
Thơ bố viết trăm dòng không kể xiết
Thương lấy tấm cha già. Hãy yên nghỉ nhé, con yêu !
Dòng nước mắt trần gian, dù có tuôn chảy bao nhiêu
Cũng không vợi được lòng người cha, thương con vô hạn...
 
              27.7.2019
     PHẠM NGỌC THÁI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi nhân tâm của con người bại hoại Đạo đức trượt dài, suy thoái lên ngôi Nghiệp lực lớn, sóng dìm sâu nhân loại Ôn dịch lan như biển dữ tất nhiên Luật nhân quả thủy triều dâng điều chỉnh Cuốn ác tâm, ác đức khỏi thế gian? Và thức tỉnh con người trong đại nạn Phải đổi thay để cứu tính mạng mình? Trời an bài trừng phạt nhưng hiếu sinh Sẽ tha thứ cho những ai quay lại? Xin cầu Ngài bằng chân thành sợ hãi Lỗi chúng sinh chất thành núi nhân tai! Xin cầu nguyện trước Thánh Thần vĩ đại Hãy cho qua kiếp nạn dịch lần này! Những cái chết mở mắt cho nhân loại Đạo đức tàn, tận thế tới đây ngay…
05 Tháng Ba 2013(Xem: 4282)...Thời gian cứ thế mà đổi thay- Đời tôi như một khúc sông đầy- Chở bao nhiêu nước đời cũng cạn- Chẳng nể tình tôi quản thân rày.- Chiều nay mây lại cứ bay bay- Ướt đẫm lòng tôi mây có hay
Xin Thời Gian Hãy Qua Mau Nay trời bỗng gió mạnh ngoài hiên Mây xám trôi che lấp cả miền Tin xấu khắp nơi về chẳng nghỉ Thêm vùng mắc dịch phổi triền miên Hàng năm cứ độ tháng Ba này Tiếng ngỗng trời qua báo rõ hay Xuân đã trên đường về khấp khởi Thiên nhiên nhựa sống sẽ đong đầy Cả một mùa Đông thật quá dài Bao lần dọn tuyết chẳng nài ai Tạm vui thể dục ngoài trời vậy      Những tưởng Xuân về sẽ khỏa khuây Facebook lan tràn tin updates Mỗi ngày một xấu những tai ương Kẻ hèn đổ tội cho người khác Ngậm máu phun người bọn bất lương Chuyện cười nhạc chế đổi lời thơ Châm biếm sâu cay thật chẳng ngờ Có tật giật mình thì tạ lỗi Vòng tay nhân loại vẫn mong chờ Kim cổ thời gian thuốc nhiệm màu Xóa toàn đại dịch nỗi niềm đau Nhân tài bào chế nhiều linh dược     Ngày ấy xin cầu nguyện đến mau    Thái Huy Long
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi. Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
2 Tháng Sáu 20122:(Xem: 2035) Nguyễn Cẩm Xuyên - Vanchuongviet...Kim Vân Kiều truyện của Trung Quốc được Thanh Tâm Tài Nhân viết vào đời Thanh; truyện được mang sang nước ta từ lâu và Nguyễn Du đã mượn cốt truyện mà viết nên Truyện Kiều bằng chữ Nôm. Việc này là bình thường, nhất là khi tác phẩm viết sau lại nổi tiếng, hơn hẳn gốc ban đầu
1. Hành lý chẳng có gì, vài ba bộ quần áo và một mớ đồ lụn vụn, lặt vặt. Hai ngày trước tôi đã nhét vội vàng vào túi xách, lập cập kéo khóa và chực phi thẳng ra khỏi cửa nhà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Đi. Sẽ đi. Không từ biệt. Không luyến tiếc.
Triều Phong Đặng Đức Bích - ************* Tóc em bay xỏa la đà Tan trường anh hỏi thăm nhà em đâu Nhìn sang em lúc lắc đầu Mà trong cử chỉ đượm màu luyến thương Con tim xao xuyến lạ thường Bước đi hấp tấp con đường thêm xa Tại sao anh chọc người ta Ngày nào anh cũng hỏi nhà em đâu-
03 Tháng Bảy 2012 (Xem: 2167)...Nhà thơ tiêu biểu nhất của tình yêu và tình sầu lại là hai người Hà Tĩnh (Xuân Diệu và Huy Cận). Hình như có một cái mạch tình thơ theo dòng chảy quanh núi Hồng (không thuộc đất Nghệ An song vẫn được xem là của Nghệ An). Bên Nghệ An ít thấy hiện tượng này, trừ một Hồ Xuân Hương thì đã là Xuân Hương của phường Khán Xuân, nhiều hơn là Xuân Hương cầu Giát.
Sống mà vô dụng, sống làm chi - Sống chẳng lương tâm, sống ích gì ? Nguyễn An Ninh - Người Pháp đến Việt Nam có đủ loại thành phần xã hội, từ nhiều địa phương khác nhau : công chức, trí thức, di dân lập nghiệp, đồn điền, nông trại, buôn bán...07 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5144) Nguyễn Đức Hiệp - VanchuongViet
21 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4328)...Được tin chú Thế mời uống cà phê ở quán Thanh Mai vào chủ nhật, tôi cảm thấy rất vui. Vậy là chủ nhật này nhóm tôi có thể về lại vùng quê của chú, một vùng quê nghèo mà yên ả, thanh bình nằm dọc theo bờ của con sông Trường Thủy quanh năm nước chảy êm đềm; bồi đắp – nuôi dưỡng, hình thành nên cư dân hiền hòa, hiếu khách từ bao đời.
Bảo Trợ