Hà Nội Và Nỗi Nhớ – Hà Nội Hay Em

09 Tháng Tám 20192:16 SA(Xem: 60)

Hà Nội Và Nỗi Nhớ
 Sinh Hoang

Anh nhớ lắm em ơi Hà Nội phố́
Nhớ hàng cây nghiêng nắng đổ bên đường
Nhớ hồ Gươm lăn tăn con sóng nhẹ
Quyến rủ mơ màng ẩn hiện chiều sương

image1.gifNhớ người em đang mỏi mắt mong chờ
Một người đi vắng xa Hà Nội phố
Chưa về cùng nhau nghe thu lá đổ
Ngất ngây mùi hương hoa sữa nồng nàn

Nhớ con phố chiều nao chân lang thang
Màu hoàng hôn nhuộm vàng trên lối sỏi
Nhớ nhớ lắm nhớ mùa thu Hà Nội
Nỗi nhớ tột cùng… nỗi nhớ đầy vơi!



Hà Nội Hay Em 
Trần Phong

Em tạo dáng,đời tư duy Hà Nội
Mặt đượm buồn, vẫn giữ nét thanh tân
Áo dài cống hiến những đường cong vô đối
Quốc phục giản đơn, em lại đẹp vô ngần..

Trời tháng Tám, hoa Ly còn khoe sắc
Đường Cổ Ngư gió cuốn những cành Ban
Mượn chút nắng soi gương hồ Trúc Bạch
Để vần thơ níu nửa giấc mộng tàn..

Ngắm hình em, nhớ những ngày Hà Nội
Tay trong tay, nghe lại khúc ru tình
Tim đập nhanh nên nụ hôn cũng vội
Hoa rụng bao giờ mà lá hãy còn xanh?

Mưa tháng Tám, nước sông Hồng cuộn đỏ
Tiển đưa người, nửa ly rượu vẫn say
Bài thơ mới, quyết cắt đi vần nhớ
Để con tim thoát khỏi cảnh lưu đày..

Mai Hà Nội không còn tà áo trắng
Biết tìm ai để nối sợi tơ lòng?
Kể nhau nghe những chuyện đời mưa nắng
Bao ân tình đành trả lại dòng sông..

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Con nhìn trắng tinh khôi Màu hoa lòng cao thượng Suốt một đời con thương Sâu nặng tình mẹ cha Con vui vẻ hát ca Dâng hoa thơm cho đời Xin nhớ mãi muôn đời Bông hoa ngày Vu Lan Trần Ngọc Vinh 01:39' Trăng 15/7
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
BÊN NẤM MỒ CON . Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa
Mỗi năm hè về nhìn hoa phượng Rơi ngập trên đường nhớ người xưa Nơi đâu chân trời hay góc bể Hay ở cạnh tôi nhưng chẳng thưa? Bao năm tin mất lạc trời xa Nhớ người tôi nhớ phượng nở hoa Nhìn hoa những tưởng người đâu lạ “Mỗi sáng một hoa trước sân nhà” Trang Nguyễn – Mối tình hoa phượng
Đó là bài học về dân trí, dân khí, về cái đạo làm người cơ bản, mà xem ra người Nhật vẫn là bậc thầy dạy người Việt sau hơn một thế kỷ… Trong cuốn Phan Bội Châu Niên Biểu – Tự Phê Phán có đoạn kể rằng lúc mới đến Nhật (1905), Phan Bội Châu đã gặp một người phu xe Nhật Bản tốt bụng. Lúc đó Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm lộ phí để lên phố thị Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, có tên Ân Thừa Hiến.
Đôi khi tôi mơ thấy em Cùng đi với một gã khờ Em tươi xinh hồng má thắm Gã khờ khệ nệ bầu thơ.
Nhà dâu nhóm họ … mời thôn xóm Che rạp ngoài sân, lợp lá dừa Giọt nắng Xuân về xuyên mấy kẻ Cũng hồng khuôn mặt khách ban trưa Toán trai đi mượn bàn trong xóm Ghế vác trên vai tất tả về Toán tỉa lá dừa cho ngắn lại
Tại hội thảo chủ đề Đọc lại Truyện Kiều tổ chức tại Hà Nội mới đây, tôi có dịp gặp những nhà nghiên cứu hàng đầu, trong đó phải kể đến GS TS Trần Đình Sử để hiểu thêm về hành trình xuất chúng của Kiều- từ một nữ nhân bên lề tiến trình lịch sử Trung Quốc tới nữ chính mẫu mực tiêu biểu trong văn học Việt Nam. Kiều được người Việt nhớ tới như một biểu tượng về tài sắc hơn là cuộc đời đầy truân chuyên của nàng. Khi mới tiếp xúc với Truyện Kiều, tôi còn nhớ mình có cảm giác hơi "chạnh lòng" khi tượng đài văn chương lẫy lừng của Việt Nam có nguồn gốc từ Trung Quốc.
Môn đồ hỏi "Nghiệp là gì", Đức Phật trả lời bằng 1 câu chuyện khiến bao người thức tỉnh Câu chuyện mà Đức Phật kể cho các môn đồ đã khiến nhiều người nhận ra, dù chưa làm điều gì có hại cho người khác, nhưng họ đã vô tình tạo nghiệp cho chính bản thân mà không biết. Một hôm, Đức Phật đang ngồi cùng các môn đồ thì bỗng có 1 người hỏi Ngài rằng, "Nghiệp là gì?". Đức Phật trả lời: "Để ta kể cho các ngươi một câu chuyện.
. Kỷ niệm con Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 14h... 22.7.2019 ) Ảnh con Phạm Ngọc Bảo Bố nhỏ lệ, nhìn con đi biệt tích Dòng đau buồn cắt tự máu tim cha Con ơi con ! Khi con vĩnh biệt bố, mẹ ra đi Thế là hết đời người cha già đau khổ. Già chưa chết mà đầu xanh đã bỏ Ở thiên đàng, con hãy đợi cha lên ! Bố con mình sẽ ôm ấp nhau tới nghìn năm Cha không bao giờ rời con ra nữa. Thôi con ạ ! Kiếp người là bể khổ Con đi rồi, trút gánh nặng vào cha Đứa con yêu, cha thương nhất cõi sơn hà Vài dòng thơ. Cha cầu nguyện vong hồn con siêu thoát.
Bảo Trợ