Quan Thời Nay

07 Tháng Bảy 20194:47 SA(Xem: 482)

QUAN THỜI NAY
Chùm thơ: Đặng Xuân Xuyến

*

Làm quan

- nhân đọc về hậu thương vụ AVG -

canbo thamnhungOách nhất thời nay nghề làm quan

Ngông nghênh một cõi trổ tài gian

Tiền dân thỏa chí lèn chặt túi

Kế bẩn mưu hèn mặc dân than.

*.

Hà Nội, 24 tháng 02.2019

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Tôi thấy...

- Tặng cháu Ngô Văn Linh -

Văn bản Đặc khu

Đánh đu câu chữ

“Nước láng giềng chung biên giới Quảng Ninh”

Chẳng yếu tố Bắc Kinh?

Chẳng liên quan Trung Quốc?

Chẳng thách thức lòng dân yêu Tổ Quốc?

Bốn nghìn năm lịch sử

Hơn nghìn năm chinh chiến chống Tàu

Dòng dõi Vua Hùng

Con cháu Quang Trung

Trước kẻ thù

Trước giặc Tàu

Chưa một lần khiếp sợ!

.

Giờ...

Chệt (*) ra vào Việt Nam như đi chợ

Chúng gom đất, gom nhà

Chúng lọc lừa bán buôn ép giá

Chúng phá rừng

Chúng cướp biển Đông

Chúng biến Việt Nam thành kho thuốc nổ

Ai “rước voi giày mồ”?

Ai khiến triệu triệu trái tim Việt Nam nghẹt thở?

Trường Sa

Hoàng Sa

Bauxite, Formosa...

Bao thảm họa...

Kẻ nào rước về đổ lên đầu dân Việt?

.

Nên nhớ:

Ông cha ta chưa 1 lần coi giặc Tàu là bạn

Kẻ thù truyền đời không thể gọi anh em

Hào khí nước Nam lẫm liệt oai hùng

Đâu chịu cúi mình trước bá quyền phương Bắc!

-------------------

(*): Tiếng lóng gọi người Trung Quốc

*.

Hà Nội, ngày 05.09.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Quan thời nay

Nhâng nháo với đời bằng mua chức chạy

Nhộn nhạo “quy trình” “nhảy đẹp hót hay” (1)

Chồm hỗm ghế cao vét vơ thật đẫy

Phép nước lộn sòng “Sống chết mặc bay”. (2)

-------------------

(1): Dân gian đương đại châm biếm con các quan nhảy vào chính trường.

(2): Tên truyện ngắn của nhà văn Phạm Duy Tốn.

*.

Hà Nội, 18 tháng 04.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Quan trường

- Tặng: Nguyễn Minh, bạn tôi -

Nào, cứ uống, đếch gì mày phải ngại

Làm “quan to” ngã ngựa cũng chả hèn

Thiên hạ cười. Thây kệ thiên hạ soi

Mày giả xỉn để đời thôi khốn nạn.

.

Ừ, đời thế. Qua cầu thì hại “bạn”

Dấn quan trường sao mày chả chịu “khôn”

Đục kín dòng mày lại cố gượng trong

Chúng nó đập bởi mày không chịu hỏng

.

Ừ. Thế nhé. Lấy gia đình làm trọng

Cứ vui đi, mặc thiên hạ vào tròng

Tiếc làm gì mấy thứ của phù du

Thiên trả Địa, đếch gì mày cay cú.

.

Nào. Uống nhé! Kệ cha thiên hạ đú

Nào. Cứ say! Mặc mẹ thiên hạ cù

Tao với mày trận nữa ngoắc cần câu

Cho trôi tuột trò nhố nhăng thế sự.

*

Hà Nội, chiều 03.04.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Tôi nghe

Tôi nghe...

Quan đầu tỉnh xứ Thanh (1)

Cung phụng bồ nhí siêu xe bạc tỉ

Biệt thự rải khắp nơi

Chiếm đất vàng phố thị

Còn ủ mưu đầu cơ chính trị

Bợ gót đưa “nàng” vào cơ cấu

Quan thật giầu!

Quan tính kế thật sâu!

Quan lấy tiền từ đâu?

Từ bòn rút dân đen?

Hay tận vét bằng trò buôn quan bán chức?

.

Tôi nghe...

Quan đầu tỉnh xứ Bái khử nhau (2)

Hệt như phim hình sự

Vì ân oán tư thù?

Vì ăn chia không đủ?

Vì lật lọng bảo kê ghế ngồi cơ cấu?

Tháng Tám mùa thu

Tám phát giang hồ

Khô khốc nổ

Niềm tin gục đổ

Náo loạn lòng người

Choáng váng tình đồng chí.

.

Tôi nghe...

Quan đầu tỉnh Hà Giang (3)

Thiết lập vương triều nhà Triệu

Này thì vợ

Này em trai

Này thêm chồng em gái

Mật ngọt ruồi bu

Khoanh vùng chia nhau cát cứ.

.

Tôi nghe...

Đứa trẻ Gia Lai chết trong tức tưởi (4)

Ba năm tới trường bằng mượn áo rách của anh

Bà Lò Thị Phanh (5)

Bệnh viện trả về

Không tiền thuê xe

Xác cuốn chiếu

Gập ghềnh xe thồ hơn trăm cây số.

.

Tôi nghe...

Những mảnh đời khốn khó

Những anh Vươn (6) sắp trơ lì hãi sợ

Có câu tức nước ắt vỡ bờ

Khi niềm tin rạn vỡ.

-------------------

p/s:(1): Bí thư tỉnh Thanh Hóa: Trịnh Văn Chiến

(2): Đỗ Cường Minh (nghi can và cũng là nạn nhân) bắn chết Phan Duy Cường (Bí thư tỉnh Yên Bái) và Ngô Ngọc Tuấn (Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái)

(3): Bí thư tỉnh Hà Giang: Triệu Tài Vinh.

(4): Em Ksor Sôn ở xã Ia Der, huyện Ia Grai, Gia Lai.

(5): Chị Lò Thị Phanh ở xã Mường Sại, huyện Quỳnh Nhai, tỉnh Sơn La.

(6): Anh Đoàn Văn Vươn ở Vinh Quang, Tiên Lãng, Hải Phòng.

*

Hà Nội, chiều 21.09.2016

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Bạn quan

Bạn cũ lâu ngày gặp lại

Chén rượu quê đưa đẩy tẩy trần

Tao ruột ngựa hỏi câu ngớ ngẩn

Mày làm quan chắc kiếm bộn tiền

Chức ấy rẻ mà sinh lắm lãi

Mày học ngu nhưng thủ đoạn tài

Tao học giỏi nhưng mù thủ đoạn

Mãi long đong chức phó dân quèn

Mày nhăn mặt chửi tao thằng đểu

Quá nửa đời mãi chửa hết ngu...

.

Rượu tới tầm

Mày ghé tai tao

Nói thật nhỏ

Căng tai mới rõ

Làm người khó

Làm quan càng khó

Chốn quan trường chó vịt giống nhau

Mày than đời chỉ rặt những thau

Quan càng lớn chữ nhân càng nhỏ

Ví miệng quan giống trôn trẻ nhỏ

La liếm quen rồi nào biết bẩn dơ.

.

Tao gật gù giả bộ ngớ ngơ

Khen các quan vì dân vì nước

Nghe nửa câu mắt mày trợn ngược

Chửi tao khùng hệt “lũ dân ngu”

Mày chửi thề đặc giọng quân khu

Đời đã chó

Quan trường càng chó

Rồi nhăn nhó

Than đời mày nhọ

Mấy tháng trời bổng lộc hụt xơi...

.

Rượu mày mời

Tao uống khó trôi

Thịt mày gắp

Tao nhai khó nuốt

Trời nhiều gió

Hay lòng tao nổi gió

Rượu đầy vò

Tao ngất ngưởng vờ say.

*.

Hà Nội, trưa 18 tháng 03.2016

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
BÊN NẤM MỒ CON . Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa
Mỗi năm hè về nhìn hoa phượng Rơi ngập trên đường nhớ người xưa Nơi đâu chân trời hay góc bể Hay ở cạnh tôi nhưng chẳng thưa? Bao năm tin mất lạc trời xa Nhớ người tôi nhớ phượng nở hoa Nhìn hoa những tưởng người đâu lạ “Mỗi sáng một hoa trước sân nhà” Trang Nguyễn – Mối tình hoa phượng
Đó là bài học về dân trí, dân khí, về cái đạo làm người cơ bản, mà xem ra người Nhật vẫn là bậc thầy dạy người Việt sau hơn một thế kỷ… Trong cuốn Phan Bội Châu Niên Biểu – Tự Phê Phán có đoạn kể rằng lúc mới đến Nhật (1905), Phan Bội Châu đã gặp một người phu xe Nhật Bản tốt bụng. Lúc đó Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm lộ phí để lên phố thị Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, có tên Ân Thừa Hiến.
Anh nhớ lắm em ơi Hà Nội phố́ Nhớ hàng cây nghiêng nắng đổ bên đường Nhớ hồ Gươm lăn tăn con sóng nhẹ Quyến rủ mơ màng ẩn hiện chiều sương Nhớ người em đang mỏi mắt mong chờ Một người đi vắng xa Hà Nội phố Chưa về cùng nhau nghe thu lá đổ
Đôi khi tôi mơ thấy em Cùng đi với một gã khờ Em tươi xinh hồng má thắm Gã khờ khệ nệ bầu thơ.
Nhà dâu nhóm họ … mời thôn xóm Che rạp ngoài sân, lợp lá dừa Giọt nắng Xuân về xuyên mấy kẻ Cũng hồng khuôn mặt khách ban trưa Toán trai đi mượn bàn trong xóm Ghế vác trên vai tất tả về Toán tỉa lá dừa cho ngắn lại
Tại hội thảo chủ đề Đọc lại Truyện Kiều tổ chức tại Hà Nội mới đây, tôi có dịp gặp những nhà nghiên cứu hàng đầu, trong đó phải kể đến GS TS Trần Đình Sử để hiểu thêm về hành trình xuất chúng của Kiều- từ một nữ nhân bên lề tiến trình lịch sử Trung Quốc tới nữ chính mẫu mực tiêu biểu trong văn học Việt Nam. Kiều được người Việt nhớ tới như một biểu tượng về tài sắc hơn là cuộc đời đầy truân chuyên của nàng. Khi mới tiếp xúc với Truyện Kiều, tôi còn nhớ mình có cảm giác hơi "chạnh lòng" khi tượng đài văn chương lẫy lừng của Việt Nam có nguồn gốc từ Trung Quốc.
Môn đồ hỏi "Nghiệp là gì", Đức Phật trả lời bằng 1 câu chuyện khiến bao người thức tỉnh Câu chuyện mà Đức Phật kể cho các môn đồ đã khiến nhiều người nhận ra, dù chưa làm điều gì có hại cho người khác, nhưng họ đã vô tình tạo nghiệp cho chính bản thân mà không biết. Một hôm, Đức Phật đang ngồi cùng các môn đồ thì bỗng có 1 người hỏi Ngài rằng, "Nghiệp là gì?". Đức Phật trả lời: "Để ta kể cho các ngươi một câu chuyện.
. Kỷ niệm con Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 14h... 22.7.2019 ) Ảnh con Phạm Ngọc Bảo Bố nhỏ lệ, nhìn con đi biệt tích Dòng đau buồn cắt tự máu tim cha Con ơi con ! Khi con vĩnh biệt bố, mẹ ra đi Thế là hết đời người cha già đau khổ. Già chưa chết mà đầu xanh đã bỏ Ở thiên đàng, con hãy đợi cha lên ! Bố con mình sẽ ôm ấp nhau tới nghìn năm Cha không bao giờ rời con ra nữa. Thôi con ạ ! Kiếp người là bể khổ Con đi rồi, trút gánh nặng vào cha Đứa con yêu, cha thương nhất cõi sơn hà Vài dòng thơ. Cha cầu nguyện vong hồn con siêu thoát.
Bảo Trợ