Tình Anh Bán Chiếu

06 Tháng Bảy 20195:12 SA(Xem: 670)

Tình Anh Bán Chiếu
(Tưởng nhớ danh tài Út Trà Ôn)


co nhac - don ca rfaTìm em trao chiếu Cà Mâu
Em đi biệt dạng biết đâu mà dò
Khổ bao tâm sức công lo
Nay đôi chiếu thắm tặng cho ai giờ ?!

Sự đời cứ tưởng là mơ
Lên Kinh Ngã Bảy bến bờ cắm ghe
Vác đôi chiếu đẹp muốn khoe
Nhưng em trước cửa sau hè vắng tanh

Ngày nào em ngoắt thật nhanh
Vào đây giúp chút yến anh cười chào
Phòng loan tôi vội bước vào
Vụng về tim đập nao nao dại tình

Ít khi với gái một mình
Em ơi đôi mắt đa tình quá thôi
Bà ba quần lãnh núi đồi
Mỉm cười duyên dáng đôi môi ửng hồng

Ý em muốn đặt chiếu bông
Đo giường ngang dọc mà lòng nức nao
Trí tâm bay bổng nơi nào
Em kề tôi có là bao tấc lòng

Hương thơm xuân nữ mênh mông
Làm tôi ao ước đêm nồng với ai
Đường đường thịt bắp u vai
Mà tôi chẳng biết phận trai mần gì

Khi nàng chân tiễn tôi đi
Nửa mơ tự hỏi duyên gì hay không
Thôi đành chỉ biết ngóng trông
Chờ ngày đem chiếu thắm bông cho nàng

Tình si nay mộng lỡ làng
Hỏi ra nàng đã sang ngang tháng rồi
Tôi còn chỉ biết hỡi ôi
Nàng vui duyên mới mặc đôi chiếu buồn

Khoang ghe chiếu lạnh sương tuôn
Lòng tôi nhức nhối tình suông một mình
Dẫu là bán chiếu cũng tình
Sao em nỡ để bóng hình lại thôi

Phụng Hiệp bên lở bên bồi
Dẫu rằng đời cũng có hồi thạnh suy
Xuất ngôn tứ mã nan truy
Sao em không giữ lời tuy một lần ?...

Thái Huy Long

https://www.youtube.com/watch?v=NnDhqJDGVgQ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tại kinh thành Constantinople có một người Do Thái nghèo sinh sống bằng phế liệu. Suốt ngày dài, hắn lê chân từ nhà này sang nhà khác của người theo đạo Do Thái, đạo Islam, đạo Kitô, mua quần áo cũ, bình cũ, nồi niêu soong chão cũ và đủ thứ giẻ rách cùng đồ phế thải. /post 30 Tháng Tám 2012 (Xem: 6889)/
Đầu năm 1905 Phan Bội Châu rời Việt Nam đi Hong Kong, Quảng Châu, rồi Thượng Hải và từ đó lên tàu sang Nhật. Tại đây, Phan tiên sinh gặp Lương Khải Siêu, nhà trí thức có tư tưởng cải cách của Trung Quốc, đang lưu vong ở Nhật. Hai người trò chuyện bằng bút đàm nhưng rất tâm đầu ý hợp. TRẦN VĂN THỌ - Tuoitre.vn
Hãy viết cho em những giòng thư luyến nhớ- Bên nhịp cầu thông cảm chớm yêu thương- Khi hồn ta vừa xao xuyến vương vương- Rồi chết lịm trong suối thần tiên mộng- Giòng chữ anh mang đến những đợi chờ- Khi trao em màu trắng thực đơn sơ/post 11 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5065) Trăng Mười Sáu /
Sử sách Việt Nam, dù mới dù cũ, đều dành phần trang trọng nói về cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư nhà Hậu Lê, Việt Nam Sử Lược -Trần Trọng Kim /post 14 Tháng Mười 2012 (Xem: 3659)/
Mối tình đầu (Premier amour) là một trong những tác phẩm quan trọng đầu tiên của Samuel Beckett. Ông khởi sự viết truyện ngắn này, có thể nói là truyện thật ngắn đầu tiên, năm 1945, nhưng có nhiều tư liệu – như của nhà Grove Press ở New York chẳng hạn, là nơi hầu như toàn bộ tác phẩm của Beckett đã được xuất bản – ghi là 1946. /post 28 Tháng Sáu 2012 (Xem: 3828) Samuel Beckett - Bản dịch Hoàng Ngọc Biên - vietmessenger /
Lỡ Một Mai... Nửa khuya thức giấc thường hay trằn trọc Nhìn em vào mộng ngà ngọc an bình Khẻ tắt đèn nằm lại chỉ làm thinh Rồi vương vấn những ý tình ngã nghiệt Nếu sáng dậy thình lình ta đã chết Dấu tình thương đã dành hết cho nàng Còn mơ hồ nàng tự hỏi băn khoăn Rồi quên lãng trong chiều hoang nhạt nắng ?! Nếu ta đi để lại nhà lạnh vắng Chắc chi rằng tâm sâu lắng tình yêu Đã thể hiện bằng săn sóc sáng chiều Đủ cho kẻ sẽ cần nhiều bảo bọc Nếu mai lỡ đường đời ta đã trọn Quả phụ ngồi bóng trải ngọn đèn đêm Khi u hoài tuyết giá siết bậc thềm Có nhớ lại những ấm êm đôi lứa ? Nếu mai ấy người thân không còn nữa Nói lời yêu bị cách trở âm dương…. Thôi từ nay... chỉ có một con đường Là bộc lộ tình thương ngày còn sống Thái Huy Long
Mẹ tôi yêu hoa thiên lý như yêu chồng con. Chả biết mầu xanh dìu dịu của lá vả hương thơm nhẹ nhàng của hoa thiết tha là bao mà mẹ tôi âu yếm nó thế. Thường thường mẹ tôi trồng từng khóm. Mẹ bắc khum khum một cái giàn. Chiều chiều mẹ xách nước tưới vào gốc cho cây chóng lớn./POST 26 Tháng Sáu 20122(Xem: 4566) Duyên Anh - Vantuyen /
Biết bao giờ con mới được gọi lại tiếng "Mẹ" ngọt-ngào đầy yêu-thương này! Ngày Mẹ còn sống, gọi tiếng Mẹ đã thấy ấm lòng, thấy chứa-chan tình-cảm. Bây giờ Mẹ không còn nữa, tiếng Mẹ làm con xót-xa tận cõi-lòng,/post 10 Tháng Năm 2015 (Xem: 2071)/
Ngày nào cũng vậy, cứ vào lúc mây chiều ngả sang màu đỏ thẫm, mặt trời sắp lặn dưới mấy ngọn đồi xa xa, anh Lũy dọn dẹp hết mọi thứ vào cái giỏ cũ kỹ, vác cái cuốc lên, anh chuẩn bị dẫn con bò về nhà./post 23 Tháng Bảy 2012 (Xem: 6173)/
Đây là chuyện có thật vào năm 1975. Tác giả Trần Đức Thạch là phân đội trưởng trinh sát tiểu đoàn 8, trung đoàn 266, sư đoàn 341 Bắc Việt tấn công Xuân Lộc. Khi viết tác giả không dùng từ "nguỵ" mà dùng nguyên cụm từ VNCH cho những người lính miền Nam. Tác giả bị kết án 3 năm tù giam...<post 23 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2606) Trần Đức Thạch >
Bảo Trợ