Bài hát của anh trai đã cứu sống em gái sắp ra đi: Đây chính là phép màu của tình thân…

03 Tháng Bảy 20196:38 SA(Xem: 506)

Như nhiều bà mẹ khác, khi Karen biết mình mang thai đứa con thứ hai, cô muốn giúp Michael – đứa con trai 3 tuổi làm quen với việc cậu sẽ có một em gái trong tương lai gần. Đêm nào Michael cũng hát cho em gái trong bụng mẹ nghe. Cậu bé đã xây dựng tình yêu với em gái bé bỏng trước cả khi cô bé chào đời.
love - yeuthuong

Nhưng một biến chứng xuất hiện ngay khi Karen đang trên bàn sinh. Thật may là cuối cùng Marlee – em gái của Michael cũng được chào đời, nhưng sức khở cô bé lại rất yếu ớt.

Ngày dài trôi qua, sức khỏe của Marlee ngày càng tệ hơn. Các bác sĩ đành phải thông báo cho gia đình Karen chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Hai vợ chồng cô cũng đã liên lạc với nghĩa trang trong vùng để mua một mảnh đất nhỏ, thay vì chuẩn bị một căn phòng để đón bé về.

blank
(Ảnh minh hoạ: theodysseyonline)

Đã sang tuần thứ 2, Marlee nằm trong phòng săn sóc đặc biệt. Không ai có thể chắc chắn cô bé liệu có thể cầm cự nổi sang tuần thứ 3 hay không. Michael rất buồn. Cậu bé vẫn cố nài nỉ cha mẹ cho cậu vào thăm em:

– Con rất muốn hát cho em nghe

Thế nhưng, đó là khoa chăm sóc đặc biệt và Michael không được phép vào nơi đó. Cậu bé không hiểu điều đó và vẫn liên tục mè nheo về việc này. Bản năng của một người mẹ thôi thúc Karen phải tìm cách cho Michael vào thăm em lần cuối. Nếu cậu bé không được gặp em vào lúc này, có thể sẽ chẳng còn một dịp nào nữa.

Karen lén dẫn con trai vào phòng, nhưng cô y tá trưởng đã phát hiện và la lên:

– Đem đứa trẻ đó ra ngoài! Nó không được vào đây!

Karen dưng trào nước mắt:

– Làm ơn. Nó sẽ không rời khỏi đây cho đến khi được hát cho em nghe.

Karen dắt Michael lại bên nôi. Cậu bé nhìn chằm chằm vào cô em gái nhỏ xíu, tội nghiệp và bắt đầu cất giọng run run:

“You are my sunshine, my only sunshine, you make me happy when skies are gray.”

(Em là ánh mặt trời của anh, chỉ riêng em thôi! Em khiến anh hạnh phúc, khi bầu trời đang trở nên u ám…)

Tiếng hát trong veo từ trái tim ngây thơ của người anh trai 3 tuổi vừa cất lên, em bé dường như có chút phản ứng. Mạch đập đang chậm và ngắt quãng bỗng đều đặn hơn.

– Hát tiếp đi Michael!

Karen bật khóc và bắt đầu cầu nguyện:

Chúa ơi, xin Người hãy thương xót đứa con gái bé bỏng tội nghiệp này.

blank
Ảnh minh họa: getty.com

Michael tiếp tục hát: 

“You never know, dear, how much I love you, please don’t take my sunshine away”

(Chắc em không biết đâu, không biết là anh thương em nhiều đến nhường nào. Xin đừng lấy ánh mặt trời của anh đi, em nhé…)

Hơi thở bỗng gấp gáp, dồn dập hơn, rồi bất ngờ trở nên đều đặn. Marlee bắt đầu thở như một chú mèo con.

– Hát tiếp đi con! – Karen động viên con trai

“The other night, dear, as I lay sleeping, I dreamed I held you in my arms”

(Có một đêm, khi anh đang nằm ngủ, anh đã mơ thấy được bế em trong tay…)

Em bé nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ…

Nước mắt lăn dài trên má cô y tá trưởng. Karen thấy lòng mình dường như ấm lại. Cô vừa cảm nhận được phép màu của Chúa trong tiếng hát của cậu con trai.

“Em là ánh mặt trời của anh, chỉ riêng em thôi! Em khiến anh hạnh phúc, khi bầu trời đang trở nên u ám…”

Ngày hôm sau, hôm sau nữa… Các bác sĩ cho biết đứa bé đã… khỏe mạnh và sẵn sàng xuất viện!

***

Nhiều năm đã trôi qua, cô bé Marlee ngày nào đã trở thành một học sinh trung học 16 tuổi. Cô hát trong dàn hợp xướng nhà thờ cũng như ca đoàn của trường, đồng thời cũng là một huấn luyện viên thể thao cho trường trung học của cô. (Thông tin được cập nhật vào năm 2008 – Marlee sinh năm 1992)

blank
Hình ảnh Marlee năm 16 tuổi – cập nhật vào năm 2008. (Ảnh: beyondthewanderlust.com)

Nhiều người đã đặt câu hỏi về sự thật của câu chuyện. Trang web truthorfiction.com đã nghiên cứu tính xác thực của câu chuyện và kết luận đó là sự thật. Nhưng với tôi, dù tính xác thực của câu chuyện tới đâu, nó vẫn rất đẹp. Tôi yêu những câu chuyện như thế và tôi hy vọng bạn cũng vậy!

Hạ An DKN



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nước ta giáp biển ở phía đông Từ bắc vô nam chằng chịt sông Phía tây một dãy, ôi toàn núi! Sắc tộc nhiều, nhưng vẫn một lòng. Sa Pa huyền ảo bởi thiên nhiên Đèo Mã Phí Lèn sườn núi xuyên Mộc Châu cùng dãy trà xanh biếc Bắc Ninh di tích GIỐNG RỒNG TIÊN.
03 Tháng Sáu 2012 (Xem: 8923) Nắng phai để mộng tàn lây - Tình đi cho gió sương dầy quán không - Chợ tan ngàn nẻo cô phòng - Sầu dâng bàn bạc cánh đồng tịch liêu - Hồn đương lắng bước chân chiều - Đâu đây nỗi nhớ niềm yêu bời bời
Đời còn vui vì có chút "tòm tem Không biết hai tiếng "tòm tem'' xuất hiện trong ngôn ngữ Việt từ bao giờ nhưng cái chuyện tòm tem thì quả là xưa không kém gì quả đất. Tuy nhiên, dù có xưa cách mấy thì tòm tem vẫn không bao giờ cũ, vì loài người còn tồn tại tới ngày hôm nay cũng là nhờ vào ''tòm tem''. Chính vì thế mà thiên hạ vẫn cứ mãi mãi tòm tem và sẽ còn nói nhiều về chuyện tòm tem. Sở dĩ tôi dùng hai tiếng ''tòm tem'' này để nói về một chuyện mà ngôn từ dùng để diễn tả lại vô cùng phong phú và thường được thả nổi, ấy là tại vì hai tiếng này vừa có gốc có gác, vừa nôm na dễ hiểu, lại không bị coi là tục để các vị thích rao giảng đạo đức bắt bẻ mà cũng không khô khan như từ ngữ chuyên môn của nhà khoa học. Tôi học được hai chữ này trong bài ca dao sau:
28 Tháng Mười Một 2014 (Xem: 1602) Vào khoảng thế kỷ 16-17, một tộc người thường được gọi là Pilgrim ở Anh bị hoàng đế lúc đó bắt cải đạo để theo tôn giáo của ông ta. Những người này không chấp nhận và bị giam vào tù. Sau khi giam một thời gian vị hoàng đế truyền họ lại và hỏi lần nữa
Có đôi khi niềm hạnh phúc Giữ cho mình được dịu dàng Và lắm khi lòng nhẫn nhục Giữ đời ta được bình an. Có khi gặp nhiều nhịch cảnh Giúp ta mạnh mẻ, kiên cường Đối diện muộn phiền, bất hạnh Khiến lòng thêm lớn Hiểu -Thương
06 Tháng Bảy 2012 (Xem: 1786) Diễm Ca là sách độc đáo nhất trong toàn bộ Thánh Kinh ở chỗ tuy được kể là sách thánh, nhưng theo nhà chú giải thời danh thế kỷ 17-18 là Matthew Henry, nó là sách duy nhất, trong đó, tên Thiên Chúa không được nhắc đến (1), không được Tân Ước trích dẫn, không có bất cứ biểu thức nào
04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4818) Jean de La Fontaine, Pháp ...Ngày ấy tại khu rừng U Minh có một con Cáo đang đói ăn. Cáo ta đã đói ba ngày nay rồi,nó đi lang thang tìm kiếm thước ăn mãi nhưng vẫn chẵng thấy gì để lấp đầy cái bụng đang đói meo của nó.Một buổi chiều kia,trong khi đang thơ thẩn...
Mỗi nghề nghiệp đều đáng được tôn trọng, nhưng có một loại nghề mà người ta đã dành hai từ “cao quý” để ngợi ca, đó là nghề giáo viên. Bởi đôi bàn tay họ sẽ chăm chút cho những chồi non vươn mầm mạnh mẽ, trái tim họ sẽ truyền lửa yêu thương trải khắp nhân loại, trí óc họ sẽ giúp những tinh hoa tốt đẹp nhất của thế giới được nhân rộng đến những thế hệ mai sau. Người thầy là những người cho đi
Chuông nhà thờ đổ chiều nay Tiếng chuông dài suốt tới ngày Nô-en Tiếng chuông ngân thức thâu đêm Ngấm vào lòng đất, bay lên trên trời… Tiếng chuông man mác hồn người Lọc trong vắt cả ba ngôi thánh thần Ngân nga mấy cõi xa gần Thiên đường nối xuống thế gian cho người…
04 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4487) Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn.
Bảo Trợ