Chuyện để đời .

15 Tháng Bảy 20192:04 SA(Xem: 869)

Chuyện để đời .


Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác Sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ Tướng Anh thời đó. Trong buổi lễ, như thông lệ, Trưởng Khoa đứng lên chia xẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường. Lần này Ông kể về một sự cố đã xảy ra với Ông: " lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và Bà nói với tôi: " Ôi Bác Sĩ ơi, Con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin Ông hãy cứu nó ! ”
Love-yeu
Tôi vội chạy ra theo Bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.

Nhà Bà ta ở ngoại ô Luân Đôn, và sau một hành trình khó khăn, chúng tôi mới tìm đến nơi. Bà sống trong một căn phòng nhỏ với Con Trai. Khi bước vào phòng, tôi thấy Cậu bé nằm trên giường kê ở góc phòng và đang rên rỉ vì đau đớn.

Sau khi tôi khám và kê đơn cho đứa trẻ và người Mẹ đưa cho tôi một ít tiền. Tôi từ chối và nhẹ nhàng nói với Bà rằng tôi không thể nhận vì họ cần chúng hơn tôi nhưng tôi sẽ chăm sóc Con Bà cho đến khi Cậu bé khỏe lại. Trưởng Khoa kết thúc bài diễn văn bằng câu:

“ Đây chính là cách hành nghề y thực sự vì trở thành Bác Sĩ tức là đến gần nhất với Lòng Nhân Ái và là một trong những nghề nghiệp gần gũi nhất với Thiên Chúa ! "

Ngay khi Bác Sĩ Trưởng Khoa kết thúc bài phát biểu của mình, Thủ Tướng đã bước ra khỏi chỗ ngồi và tiến lên bục giảng.

Ông nói với Trưởng Khoa: “ Hãy cho phép tôi được hôn tay Ông. Tôi đã tìm Ông suốt hai mươi năm nay vì tôi chính là đứa trẻ mà Ông đã cứu trong câu chuyện vừa rồi. Ôi, Mẹ tôi sẽ hạnh phúc và yên lòng yên nghỉ. Trước khi lâm chung Bà đã tha thiết yêu cầu tôi đi tìm Ông để cảm tạ lòng tốt của Ông với chúng tôi khi chúng tôi rơi vào cảnh nghèo khổ ”.

Đứa trẻ đáng thương ngày nào chính là Sir Lloyd George, người đã trở thành Vị Thủ Tướng Anh !
NTS st

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi. Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
2 Tháng Sáu 20122:(Xem: 2035) Nguyễn Cẩm Xuyên - Vanchuongviet...Kim Vân Kiều truyện của Trung Quốc được Thanh Tâm Tài Nhân viết vào đời Thanh; truyện được mang sang nước ta từ lâu và Nguyễn Du đã mượn cốt truyện mà viết nên Truyện Kiều bằng chữ Nôm. Việc này là bình thường, nhất là khi tác phẩm viết sau lại nổi tiếng, hơn hẳn gốc ban đầu
1. Hành lý chẳng có gì, vài ba bộ quần áo và một mớ đồ lụn vụn, lặt vặt. Hai ngày trước tôi đã nhét vội vàng vào túi xách, lập cập kéo khóa và chực phi thẳng ra khỏi cửa nhà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Đi. Sẽ đi. Không từ biệt. Không luyến tiếc.
Triều Phong Đặng Đức Bích - ************* Tóc em bay xỏa la đà Tan trường anh hỏi thăm nhà em đâu Nhìn sang em lúc lắc đầu Mà trong cử chỉ đượm màu luyến thương Con tim xao xuyến lạ thường Bước đi hấp tấp con đường thêm xa Tại sao anh chọc người ta Ngày nào anh cũng hỏi nhà em đâu-
03 Tháng Bảy 2012 (Xem: 2167)...Nhà thơ tiêu biểu nhất của tình yêu và tình sầu lại là hai người Hà Tĩnh (Xuân Diệu và Huy Cận). Hình như có một cái mạch tình thơ theo dòng chảy quanh núi Hồng (không thuộc đất Nghệ An song vẫn được xem là của Nghệ An). Bên Nghệ An ít thấy hiện tượng này, trừ một Hồ Xuân Hương thì đã là Xuân Hương của phường Khán Xuân, nhiều hơn là Xuân Hương cầu Giát.
Sống mà vô dụng, sống làm chi - Sống chẳng lương tâm, sống ích gì ? Nguyễn An Ninh - Người Pháp đến Việt Nam có đủ loại thành phần xã hội, từ nhiều địa phương khác nhau : công chức, trí thức, di dân lập nghiệp, đồn điền, nông trại, buôn bán...07 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5144) Nguyễn Đức Hiệp - VanchuongViet
21 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4328)...Được tin chú Thế mời uống cà phê ở quán Thanh Mai vào chủ nhật, tôi cảm thấy rất vui. Vậy là chủ nhật này nhóm tôi có thể về lại vùng quê của chú, một vùng quê nghèo mà yên ả, thanh bình nằm dọc theo bờ của con sông Trường Thủy quanh năm nước chảy êm đềm; bồi đắp – nuôi dưỡng, hình thành nên cư dân hiền hòa, hiếu khách từ bao đời.
Tháng Hai Lẩm nhẩm coi đà hết tháng Hai Lạ chưa tháng thiếu lại như dài Ngày thêm mấy tiếng vui đàn trẻ Đêm ngắn đôi giờ ích lợi ai Đồ sale gift Tết tủ quăng đầy Biết đến khi nào cắt chỉ đây Thôi để nằm yên cho nó mới Chịu thua bọn khuyến mãi thằng bây Bill đà trả hết túi còn chi Lắm thứ junk mail quảng cáo lì Fast food ê hề nhìn trúng thực “Last chance” câu khách ngán thằng mi Dịch phổi tung hoành Vũ Hán xa Chúng sanh chướng nghiệp cõi ta bà Tin đồn vũ khí Tàu sinh học Úp mở vì ai chẳng biết là Đất Việt chúng vừa bán rẻ xong Quê Cha Bắc thuộc quá đau lòng Hán nô quỷ dữ và “yêu nước” Quả báo nhãn tiền có biết không ? Thái Huy Long
10 Tháng Tám 2012 (Xem: 5986) Một số bài thơ dưới đây trích từ Mưa Nguồn, thơ Bùi Giáng tái bản, sau 1975. Đó là thời kỳ rất khó khăn để tác phẩm văn chương trước 1975 ra mắt bạn đọc - ... Những bài thơ đưới đây rất đỗi bình thường, ai dám bảo thi sĩ điên hay giả vờ điên ?!
7 Tháng Hai 2013 (Xem: 1619) Có một sớm tôi về thăm làng cũ Bên con đường thơ thẩn nhớ bâng khuâng Chỗ khi xưa tôi đã đến bao lần Với ai đó trong âm thầm thanh vắng Quán cà phê bên đường em thầm lặng Những tâm tình sâu thẳm dấu yêu thương
Bảo Trợ