Einstein: “Ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây thì tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh”

08 Tháng Bảy 201911:18 SA(Xem: 323)

Những mẩu chuyện nhẹ nhàng, hài hước, đôi khi không kém phần thâm thuý về những danh nhân trong lịch sử thế giới hiện đại.

Einstein

Albert Einstein nói về thuyết Tương Đối của mình, có một anh chàng hay nghi ngờ hỏi:

– Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những cái mà nó không nhìn thấy.

Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:

– Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Bây giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây thì tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.

*

Albert Einstein có lần nói với các nhà báo:

– Các ông đừng đặt vấn đề về quốc tịch của tôi.

Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế.

Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra còn có những thiếu sót thì người Pháp sẽ nói tôi đã từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.

Balzac

Đêm khuya, một người ăn trộm vào nhà Balzac. Anh ta lục hết mọi ngăn kéo, mọi ngõ ngách. Nhà văn sốt ruột:

– Đừng tìm nữa chi cho mệt. Chính tôi mà còn tìm không ra nữa là anh!

Tolstoy

Lev Tolstoy viết một truyện ngắn, và gửi đến một tòa soạn tạp chí, ký tên khác. Sau hai tuần, ông đến tòa soạn để biết số phận truyện ngắn của mình. Một biên tập viên trẻ tiếp ông không lịch sự lắm và bảo thẳng truyện ngắn của ông sẽ không được đăng.

– Vì sao thưa ông? – Nhà văn hỏi lại.

– Thưa ông thân mến, khi đọc truyện ngắn của ông, tôi hoàn toàn tin đây là một người viết văn còn non nớt. Tôi thành thật khuyên ông hãy bỏ cái thích thú viết lách đi. Vào tuổi tác như ông, bắt đầu viết thì đã muộn rồi. Trước kia, xin lỗi, ông đã viết gì chưa?

Tolstoy trả lời giọng trầm lắng:

– Tôi có viết một số tác phẩm mà người đọc cũng đánh giá là được chẳng hạn như: “Chiến tranh và hòa bình” hay “Anna Karenina”…

Người biên tập lặng đi không nói nên lời nữa.

blank
Lev Tolstoy (1887) do Ilya Yefimovich Repin vẽ.

Victor Hugo

Một lần, đại văn hào Pháp Victor Hugo đi thăm nước Phổ. Khi đến biên giới Pháp Phổ, một nhân viên hải quan nước Phổ hỏi:

– Xin ông cho biết ông làm nghề gì?

– Tôi viết.

– Tôi muốn hỏi ông sinh sống bằng nghề gì?

Lần này Hugo đáp gọn:

– Bằng ngòi bút.

Nhân viên hải quan nọ gật đầu ra vẻ thông hiểu. Sao đó anh ta ghi vào tờ thị thực nhập cảnh: “Hugo, nhà kinh doanh ngòi bút”.

Mark Twain                

Trong chuyến thăm nước Pháp, Mark Twain đi tàu hỏa đến Dijon. Buổi chiều hôm đó ông mệt và buồn ngủ. Do đó, ông đề nghị người soát vé giúp đánh thức ông dậy khi tàu đến Dijon. Nhưng trước hết, ông giải thích rằng ông là người ngủ rất say. “Tôi có thể sẽ phản đối to tiếng khi ông cố đánh thức tôi dậy” – Ông nói với người soát vé – “Nhưng đừng bận tâm. Dù thế nào cũng cứ cho tôi xuống tàu nhé!”.

Mark Twain đi ngủ. Sau đó, khi ông thức dậy thì đã là đêm khuya và tàu đã đến Paris. Ông nhận ra ngay rằng người soát vé đã quên không đánh thức ông dậy khi đến ga Dijon. Ông rất bực, chạy đến người soát vé :

Mark Twain nói:

– Suốt đời tôi chưa bao giờ giận như thế này!

Người soát vé nhìn ông một cách bình thản và nói:

– Người Mỹ mà tôi cho xuống ở ga Dijon ấy còn cáu gấp đôi ông nữa.

blank
Mark Twain được biết đến là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ. (Ảnh: andina.pe)

*

Một lần, Mark Twain đến một thành phố nhỏ, ông có buổi nói chuyện ở đây. Tối đến, ông vào một tiệm ăn, chủ hiệu hỏi:

– Ngài mới đến thành phố này phải không ạ?

– Vâng, tôi vừa mới đến đây.

– Ngài thật là may mắn, tối nay có buổi nói chuyện của Mark Twain, ngài đi nghe chứ?

– Chắc chắn là có.

– Thế ngài đã có vé vào chưa?

– Ồ! Chưa, chưa.

– Thế thì có khi ngài phải đứng đấy.

– Vâng, thật đáng tiếc, tôi luôn luôn phải đứng trong các buổi nói chuyện của Mark Twain.

Thanh Ngọc

(Theo vietsciences.free.fr)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
không có em, anh vẫn yêu tha thiết Chỉ trời xanh là biết mối tình ta Vì đường đời đã phải chia xa Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói. Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp. Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa Ca lên em ! Cõi trần có phong ba Tình yêu sẽ dẫn ta vào bất tử ! Em xinh đẹp, đất trời còn quyến rũ Gái má hồng... tạo hóa phải ghen Anh bôn ba nửa trái đất cũng yếu mềm Nặng lời thề với em ghi tấc dạ. Miền sông nước: Ôi, mênh mang trắng xóa Có em tôi ở đó, đứng chờ mong Ta chia tay bởi duyên phận không thành Anh ra đi ngày đêm thường trăn trở.
Mẹ là cơn gió mùa thu Cho con mát mẻ lời ru năm nào Mẹ là đêm sáng trăng sao Soi đường chỉ lối con vào bến mơ Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ Cho con thành tựu được nhờ tấm thân Mẹ thường âu yếm ân cần Bảo ban chỉ dạy những lần con sai Mẹ là tia nắng ban mai Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng Lòng con vui sướng nào bằng Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi Mẹ ơi con chẳng ước gì Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua Vui nào bằng có Mẹ Cha Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương Cho con dòng sữa ngọt đường Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa… - Ngày của mẹ – con dâng lời, công ơn của mẹ trọn đời con ghi -
Lòng Mẹ yêu con bao la biển trời, Tình Mẹ thương con thiết tha tuyệt vời Mẹ đã yêu con, khi còn trứng nước Từ xương máu Mẹ mà con thành người Trái tim Mẹ truyền cho con sự sống.
Hồi đó, tôi yêu cô bé đó Miệng cười răng khểnh mới xinh sao! Tình cờ duyên gặp mà thương nhớ Có lẽ từ xưa cả kiếp sau? Cô bé dễ thương tin dị đoan Miếu thờ Ông Cọp nàng đi ngang Dừng xe, ghé xuống, lâm râm khấn Không biết khấn gì trong khói nhang?
Bài viết được đăng lần đầu tiên trên tờ Cosmopolitan vào tháng 8/2004 với tựa đề “Cô ấy có con với kẻ hãm hiếp mình”. Câu chuyện kể về cuộc đời của Jora Trang – một phụ nữ gốc Việt có thai với kẻ hãm hiếp mình năm 12 tuổi.
Mẹ tôi ra đi vào đầu mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông. Ngoài kia trăm hoa khoe sắc đua nở dưới ánh ban mai rực rỡ, mẹ tôi như đang ngủ giữa rừng hoa hương thơm và tươi đẹp đủ sắc màu. Nhưng mẹ ơi! Nơi đây không phải hội hoa đón xuân mà nơi nhà quàn âm u, lạnh lẽo của mấy chục vòng hoa tang tiễn biệt thơm mùi nhang khói, và tiếng than khóc vang lên của 8 người con mất mẹ.
Nguyễn Thị Thùy Trang - Làm ngẩn ngơ các anh bạn đồng môn Sáng đến lớp trưa tan trường lẽo đẽo Cứ theo sau tò tỏ một anh chàng Muốn làm quen sao cô em khó quá! Giàn hoa giấy nghiêng nghiêng trong nắng Như chứng nhân cho câu chuyện tuổi ô mai Chàng theo bước nàng vờ không quen biết Nàng đợi chờ trốn nắng dưới giàn hoa Sợ đi nhanh sẽ mất dấu lạc chàng Nhưng nhất quyết không trả lời đâu nhé Chàng cứ thế ngày ngày theo tà áo Hỏi một câu đợi mãi chẳng trả lời
Hoàng đế Quang Trung mất sớm năm 39 tuổi trong bao niềm tiếc nuối khi giấc mộng đưa Đại Việt trở thành cường quốc hàng hải đành dang dở. Hơn 47 năm sau, nước Nam thời Nguyễn trước hiểm hoạ ngoại xâm đã xuất hiện một vị hào kiệt vô cùng giống với Quang Trung Hoàng đế về tài năng thống lĩnh và tầm nhìn đối với hải quân. Vị hào kiệt đó chính là Bùi Viện – Đô đốc hàng hải thương mại của tuần dương quân hiện đại duy nhất thời phong kiến trong lịch sử Việt Nam.
Bảo Trợ