Mừng Chúa Phục Sinh

21 Tháng Tư 20193:36 SA(Xem: 661)

Mừng Chúa Phục Sinh


Con mỗi ngày thương quá nhìn Cha
He-is-RisenVì đời lận đận bôn ba
Cúi xin Chúa giúp vượt qua mỗi ngày
Chúa đớn đau vác cây Thánh Giá
Đi trên đường sỏi đá dẫm chân
Đòn roi rướm máu toàn thân
Ngậm ngùi con quyết xin vâng theo Ngài
Chúa đóng đinh trên cây Thánh Giá
Máu từng dòng nhuốm đỏ hai tay
Trên đầu đội chiếc mão gai
Chúa ơi sao chịu đắng cay cực hình ?
Chúa chịu chết trên cây Thánh Giá
Tình yêu Ngài thánh hoá nhân gian
Biết tìm đến Chúa vinh quang
Biết dọn mình khỏi khô khan phần hồn
Chúa sống lại trên cây Thánh Giá
Thế gian mừng ngày lễ Phục Sinh
Mọi người sống với đức tin
Lòng con sung sướng tôn vinh danh Ngài
Chúa Giêsu trên cây Thánh Giá
Con mỗi ngày thương quá nhìn lên
Thấy đời thôi hết bấp bênh
Con xin cảm tạ ơn trên mỗi ngày
Đỗ Hữu Tài

 

HÂN HOAN MỪNG CHÚA PHỤC SINH

DÂNG LỜI CHÚC TỤNG, TÂM TÌNH THIẾT THA

CÙNG NHAU CẤT TIẾNG HÒA CA

VỚI “A-LÊ-LU-I-A” KÍNH THỜ

*

CHÚA nay sống lại vinh quang

PHỤC sinh chiến thắng, huy hoàng muôn nơi

SINH ra cứu chuộc loài người

ĐEM bình yên đến cho đời yêu thương

VINH quang chiếu tỏa muôn phương

QUANG vinh hạnh phúc khắp đường dương gian

CHO đi ân phúc vô vàn

MUÔN người đón nhận tràn lan ơn lành

DÂN Chúa hiệp nhất lan nhanh

MỌI dân, mọi nước hợp thành hân hoan

NƯỚC Cha hiển trị kết đoàn

*

CHÚA ban hồng phúc thắm tràn thương yêu

SỐNG lại, ơn phúc thêm nhiều

LẠỊ còn trao gởi bao điều thánh ân

NHẬN lời cầu khẩn thành tâm

NGUYỆN ước cao đẹp, lỗi lầm thứ tha

ƯỚC nguyện tha thiết thật thà

CỦA ai tín thác nơi Cha trên trời

MỌI nơi, mọi lúc, mọi thời

KIẾP sau, kiếp trước mãi lời yêu thương

MUÔN đời Chúa vẫn là “Đường”

NGƯỜI người nhờ Chúa tìm phương sáng ngời

HOÀI THANH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
. Thì cứ lại đây. Ngồi xuống đây Nhấp chén rượu thơm ủ lâu ngày Ngoài kia mưa gió nhiều như thế Ở lại đi em. Mai hãy về. . Ta biết sự đời cũng nhiêu khê Mười hai bến nước lắm ê chề
Chuyện trầu cau là một cổ tích thời thượng cổ, rất quen thuộc với người Việt, được kể đi kể lại nhiều lần, có nhiều dị bản khác nhau, nên tốt nhứt là ôn lại chuyện trầu cau qua lời thuật đầu tiên trong sách Lĩnh Nam chích quái xuất hiện vào thế kỷ 15. Lĩnh Nam chích quái là sách góp nhặt những chuyện quái đản ở vùng đất phía nam núi Ngũ Lĩnh, ý chỉ vùng cổ Việt. Sách do một tác giả khuyết danh, hay có thể do Trần Thế Pháp soạn. (Không rõ năm sinh và năm mất của Trần Thế Pháp, chỉ biết ông là một quan chức trong tàng thư các.)
Vương Long là con nhà nông, cả đời sống trong làng sát thành phố Nam Kinh. Hàng ngày anh đi bán rau cải ở chợ nên anh cũng được mở mang. Cho nên anh là người đầu tiên trong làng hay tin hoàng đế thoái vị. Biến cố này không hề xảy ra trước đó một năm. Chàng Vương liền báo tin cho cha anh và cha anh học lại chú anh làm biện trong làng, thế rồi những ai đến nhà viết thơ đều hay tin này. Trong thời gian ngắn, ai cũng biết tin nhà vua thoái vị. Trong ít nhất là ba ngày, dân làng chỉ nói thì thầm. Người ta buồn rầu, lo ngại sẽ có tai biến xảy ra. Cố nhiên là trong làng, không có ai trông thấy nhà vua. Nhưng ai cũng xem nhà vua là một sức mạnh muôn đời. Thiên Tử là người sắp đặt mọi việc với các thần thánh trên trời. Tóm lại, người ta có thể giao tất cả tài sản quốc gia và những tội lỗi nho nhỏ vào tay Thánh thượng trong khi họ lo công việc riêng nhờ bán hàng bông vào mùa xuân, bán vịt vào mùa thu.
Sakura Washington Hoa Thịnh Đốn đầu Xuân quang đãng Khách đến đây vãng cảnh anh đào Dập dìu thiên hạ nức nao Hoa tươi khoe sắc đón chào thập phương Cứ ngỡ miên man đường vào động Đào nguyên năm cũ mộng là đây ? Hoa đào rộ nở hương ngây Thiên đường hạ giới thể này cho ai ?
Như song lộc triều nguyên: ơn phước cả, Dâng cao dâng thần-nhạc sáng hơn trăng. Thơm-tho bay cho đến cõi Thiênđdàng Huyềnđiệu biến thành muôn kinh trọng-thể. Và Tổng-lãnh Thiên-thần quỳ lạy Mẹ Tung-hô câu đường-hạ ngớp châu sa. Hương xông lên lời ca ngợi sum-hòa: Trí miêuđuệ của muôn vì rất thánh. Maria! Linh-hồn tôi ớn lạnh,
Miền Tây quê tôi đâu đâu cũng có dáng của những cây gòn. Gòn mọc ở hàng rào, gòn hiện diện đâu đó xen lẫn giữa những vườn cây trái. Gòn còn ban tặng cho người dân quê một đặc sản ngọt lành: mủ gòn. Thật là tuyệt vời nếu giữa những ngày hè oi bức mà được thưởng thức một ly mủ gòn ướp đá nhuyễn cho thêm một ít đường cát, ngon "bá chấy bồ chét" luôn.
ĐẸP GHÊ CHƯA! BUỔI CHIỀU VỀ, NẮNG XOÈ CÁNH QUẠT VÀNG HOE CÁNH ĐỒNG...Xanh xanh màu áo thương yêu Ấy bờ tre với bao nhiêu hẹn hò Mái trường vui tiếng líu lo Nơi tôn nghiêm, chốn tuổi thơ trao dồi Bên dòng sông biết êm trôi Nghiêng nghiêng lồng bóng núi đồi xa xa
Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc kia vua và hoàng hậu sống rất hòa thuận và có mười hai người con trai rất khôi ngô tuấn tú. Có lần, vua nói với hoàng hậu: - Nếu đứa con thứ mười ba lại là con gái thì mười hai đứa con trai kia phải chết để cho con gái ta thừa hưởng một mình gia tài và trị vì vương quốc này.
Em là con gái đồng xanh Tóc dài vương hoa lúa Đôi mắt em mang chân trời quê cũ Giếng ngọt, cây đa Anh khát tình quê ta trong mắt em thăm thẳm
Ta lại viết bài thơ tình một thưở Với người đàn bà trẻ xa phương Hồn vọng bay trên sông nước quê hương Xin lưu giữ tấm hình nàng... Nơi trái tim thi sĩ ... Chân ta bước khuông trời xanh kì vĩ Em trong anh vằng vặc ánh trăng rằm
Bảo Trợ