Mừng Chúa Phục Sinh

21 Tháng Tư 20193:36 SA(Xem: 660)

Mừng Chúa Phục Sinh


Con mỗi ngày thương quá nhìn Cha
He-is-RisenVì đời lận đận bôn ba
Cúi xin Chúa giúp vượt qua mỗi ngày
Chúa đớn đau vác cây Thánh Giá
Đi trên đường sỏi đá dẫm chân
Đòn roi rướm máu toàn thân
Ngậm ngùi con quyết xin vâng theo Ngài
Chúa đóng đinh trên cây Thánh Giá
Máu từng dòng nhuốm đỏ hai tay
Trên đầu đội chiếc mão gai
Chúa ơi sao chịu đắng cay cực hình ?
Chúa chịu chết trên cây Thánh Giá
Tình yêu Ngài thánh hoá nhân gian
Biết tìm đến Chúa vinh quang
Biết dọn mình khỏi khô khan phần hồn
Chúa sống lại trên cây Thánh Giá
Thế gian mừng ngày lễ Phục Sinh
Mọi người sống với đức tin
Lòng con sung sướng tôn vinh danh Ngài
Chúa Giêsu trên cây Thánh Giá
Con mỗi ngày thương quá nhìn lên
Thấy đời thôi hết bấp bênh
Con xin cảm tạ ơn trên mỗi ngày
Đỗ Hữu Tài

 

HÂN HOAN MỪNG CHÚA PHỤC SINH

DÂNG LỜI CHÚC TỤNG, TÂM TÌNH THIẾT THA

CÙNG NHAU CẤT TIẾNG HÒA CA

VỚI “A-LÊ-LU-I-A” KÍNH THỜ

*

CHÚA nay sống lại vinh quang

PHỤC sinh chiến thắng, huy hoàng muôn nơi

SINH ra cứu chuộc loài người

ĐEM bình yên đến cho đời yêu thương

VINH quang chiếu tỏa muôn phương

QUANG vinh hạnh phúc khắp đường dương gian

CHO đi ân phúc vô vàn

MUÔN người đón nhận tràn lan ơn lành

DÂN Chúa hiệp nhất lan nhanh

MỌI dân, mọi nước hợp thành hân hoan

NƯỚC Cha hiển trị kết đoàn

*

CHÚA ban hồng phúc thắm tràn thương yêu

SỐNG lại, ơn phúc thêm nhiều

LẠỊ còn trao gởi bao điều thánh ân

NHẬN lời cầu khẩn thành tâm

NGUYỆN ước cao đẹp, lỗi lầm thứ tha

ƯỚC nguyện tha thiết thật thà

CỦA ai tín thác nơi Cha trên trời

MỌI nơi, mọi lúc, mọi thời

KIẾP sau, kiếp trước mãi lời yêu thương

MUÔN đời Chúa vẫn là “Đường”

NGƯỜI người nhờ Chúa tìm phương sáng ngời

HOÀI THANH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nguyễn Thị Thùy Trang - Làm ngẩn ngơ các anh bạn đồng môn Sáng đến lớp trưa tan trường lẽo đẽo Cứ theo sau tò tỏ một anh chàng Muốn làm quen sao cô em khó quá! Giàn hoa giấy nghiêng nghiêng trong nắng Như chứng nhân cho câu chuyện tuổi ô mai Chàng theo bước nàng vờ không quen biết Nàng đợi chờ trốn nắng dưới giàn hoa Sợ đi nhanh sẽ mất dấu lạc chàng Nhưng nhất quyết không trả lời đâu nhé Chàng cứ thế ngày ngày theo tà áo Hỏi một câu đợi mãi chẳng trả lời
Hoàng đế Quang Trung mất sớm năm 39 tuổi trong bao niềm tiếc nuối khi giấc mộng đưa Đại Việt trở thành cường quốc hàng hải đành dang dở. Hơn 47 năm sau, nước Nam thời Nguyễn trước hiểm hoạ ngoại xâm đã xuất hiện một vị hào kiệt vô cùng giống với Quang Trung Hoàng đế về tài năng thống lĩnh và tầm nhìn đối với hải quân. Vị hào kiệt đó chính là Bùi Viện – Đô đốc hàng hải thương mại của tuần dương quân hiện đại duy nhất thời phong kiến trong lịch sử Việt Nam.
Trong suốt cuối thế kỷ XVI và nửa đầu thế kỷ XIX, chữ quốc chỉ được dùng trong mục đích truyền giáo. Đây là loại kí tự dùng chữ cái La tinh để ghi lại tiếng nói của người Việt. Công trình này lần lượt được các nhà truyền giáo dòng Tên khởi nguồn và hoàn thiện, từ Gaspard d’Amaral và Antonio Barbosa, hai giáo sĩ dòng Tên người Bồ Đào Nha, cho tới Alexandre de Rhodes (cha Đắc Lộ) hay Pigneaux de Béhaine (cha Bá Đa Lộc), người Pháp.
Chúng ta thường được nghe những lời tạ tội muộn màng, những ăn năn, ray rứt không còn cơ hội sửa chữa, những tiếc thương cho dẫu “có xót xa cũng hoài mà thôi.” Vì mẹ đã đi rồi. Đã thiên thu khuất bóng. Đối với mọi đứa con, nên hay hư, khi không còn mẹ nữa mới ngộ ra đại dương bao la rồi cũng cạn, non cao sừng sững giữa đất trời rồi cũng hao mòn.
Tháng Tư buồn – thơ Lan Đàm - Tháng Tư buồn (Riêng tặng những cô phụ 1975) Thấy không em, Tháng Tư vội vã, Về cùng Xuân quê mới, mênh mang.-
Lý Quang Sơn - April 22, 2015 - Sắp 30/4, em lại nhớ lại hôm em bị bắt cóc đêm 28/3 và bị giam mấy ngày vừa rồi. Sau khi làm việc với em 2 ngày, nhận lại là sự bất hợp tác và những câu trả lời "không và không" của em. Các cán bộ ANĐT quay sang tâm sự ngoài lề với em, dĩ nhiên là những lời tâm sự này không ghi âm ghi hình hay ghi biên bản gì, và em cũng chẳng ngần ngại khi nói ra quan điểm của mình. :-)
Bùi Trọng Cường & Nguyễn Phục Hưng - Sau ngày 30-4-1975, một ký giả Tây phương đã viết là ‘Dưới chính sách khắc nghiệt của Cộng sản, nếu cái cột đèn mà biết đi chắc nó cũng…vượt biên’. (Ginetta Sagan). Câu nói dí dỏm của Sagan đã diễn tả được một thực trạng rất bi hài của dân dộc Việt Nam trong khoảng thời gian hơn hai mươi năm kể từ Tháng Tư, 1975 cho đến năm 1996.
Nam Phương hoàng hậu (1914 – 1963) là vị hoàng hậu cuối cùng của lịch sử Việt Nam. Đúng như cái tên do hoàng đế Bảo Đại ban tặng, trong buổi biến thiên dữ dội của lịch sử, hoàng hậu Nam Phương – hương thơm của miền Nam (Parfume du Sud) – đã sống một cuộc đời lặng lẽ tỏa hương và giờ đây, mộ phần đơn sơ của bà vẫn lặng lẽ nhìn xuống thung lũng mái ngói dập dờn của một ngôi làng bình yên miền Tây Nam nước Pháp.
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ "NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA BIỂN"......Anh đưa em vào "thung lũng của tình yêu" Có bướm, có chim... vờn bay ríu rít Em hát, em cười long lanh khóe mắt Ngỡ như mình sống mãi tuổi đôi mươi. Quê em sóng biển vỗ xanh trời Thời con gái trôi... bể tình cay đắng... Nay trở về cùng anh, đẹp lắm ! Anh dắt em qua thế giới thiên thai.
. Thì cứ lại đây. Ngồi xuống đây Nhấp chén rượu thơm ủ lâu ngày Ngoài kia mưa gió nhiều như thế Ở lại đi em. Mai hãy về. . Ta biết sự đời cũng nhiêu khê Mười hai bến nước lắm ê chề
Bảo Trợ