Mừng Chúa Phục Sinh

21 Tháng Tư 20193:36 SA(Xem: 801)

Mừng Chúa Phục Sinh


Con mỗi ngày thương quá nhìn Cha
He-is-RisenVì đời lận đận bôn ba
Cúi xin Chúa giúp vượt qua mỗi ngày
Chúa đớn đau vác cây Thánh Giá
Đi trên đường sỏi đá dẫm chân
Đòn roi rướm máu toàn thân
Ngậm ngùi con quyết xin vâng theo Ngài
Chúa đóng đinh trên cây Thánh Giá
Máu từng dòng nhuốm đỏ hai tay
Trên đầu đội chiếc mão gai
Chúa ơi sao chịu đắng cay cực hình ?
Chúa chịu chết trên cây Thánh Giá
Tình yêu Ngài thánh hoá nhân gian
Biết tìm đến Chúa vinh quang
Biết dọn mình khỏi khô khan phần hồn
Chúa sống lại trên cây Thánh Giá
Thế gian mừng ngày lễ Phục Sinh
Mọi người sống với đức tin
Lòng con sung sướng tôn vinh danh Ngài
Chúa Giêsu trên cây Thánh Giá
Con mỗi ngày thương quá nhìn lên
Thấy đời thôi hết bấp bênh
Con xin cảm tạ ơn trên mỗi ngày
Đỗ Hữu Tài

 

HÂN HOAN MỪNG CHÚA PHỤC SINH

DÂNG LỜI CHÚC TỤNG, TÂM TÌNH THIẾT THA

CÙNG NHAU CẤT TIẾNG HÒA CA

VỚI “A-LÊ-LU-I-A” KÍNH THỜ

*

CHÚA nay sống lại vinh quang

PHỤC sinh chiến thắng, huy hoàng muôn nơi

SINH ra cứu chuộc loài người

ĐEM bình yên đến cho đời yêu thương

VINH quang chiếu tỏa muôn phương

QUANG vinh hạnh phúc khắp đường dương gian

CHO đi ân phúc vô vàn

MUÔN người đón nhận tràn lan ơn lành

DÂN Chúa hiệp nhất lan nhanh

MỌI dân, mọi nước hợp thành hân hoan

NƯỚC Cha hiển trị kết đoàn

*

CHÚA ban hồng phúc thắm tràn thương yêu

SỐNG lại, ơn phúc thêm nhiều

LẠỊ còn trao gởi bao điều thánh ân

NHẬN lời cầu khẩn thành tâm

NGUYỆN ước cao đẹp, lỗi lầm thứ tha

ƯỚC nguyện tha thiết thật thà

CỦA ai tín thác nơi Cha trên trời

MỌI nơi, mọi lúc, mọi thời

KIẾP sau, kiếp trước mãi lời yêu thương

MUÔN đời Chúa vẫn là “Đường”

NGƯỜI người nhờ Chúa tìm phương sáng ngời

HOÀI THANH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những năm gần đây, tôi ít thấy thơ lục bát xuất hiện trên báo chí hoặc các trang mạng văn chương. Thi thoảng, một hai bài nhen nhúm như ngọn đèn dầu leo lắt nhưng rồi lại tắt ngúm, chìm lịm dưới lượng thơ tự do ào ạt đổ vào thị trường thơ -12-5-2012
Con nhìn trắng tinh khôi Màu hoa lòng cao thượng Suốt một đời con thương Sâu nặng tình mẹ cha Con vui vẻ hát ca Dâng hoa thơm cho đời Xin nhớ mãi muôn đời Bông hoa ngày Vu Lan Trần Ngọc Vinh 01:39' Trăng 15/7
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
BÊN NẤM MỒ CON . Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa
Mỗi năm hè về nhìn hoa phượng Rơi ngập trên đường nhớ người xưa Nơi đâu chân trời hay góc bể Hay ở cạnh tôi nhưng chẳng thưa? Bao năm tin mất lạc trời xa Nhớ người tôi nhớ phượng nở hoa Nhìn hoa những tưởng người đâu lạ “Mỗi sáng một hoa trước sân nhà” Trang Nguyễn – Mối tình hoa phượng
Đó là bài học về dân trí, dân khí, về cái đạo làm người cơ bản, mà xem ra người Nhật vẫn là bậc thầy dạy người Việt sau hơn một thế kỷ… Trong cuốn Phan Bội Châu Niên Biểu – Tự Phê Phán có đoạn kể rằng lúc mới đến Nhật (1905), Phan Bội Châu đã gặp một người phu xe Nhật Bản tốt bụng. Lúc đó Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm lộ phí để lên phố thị Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, có tên Ân Thừa Hiến.
Anh nhớ lắm em ơi Hà Nội phố́ Nhớ hàng cây nghiêng nắng đổ bên đường Nhớ hồ Gươm lăn tăn con sóng nhẹ Quyến rủ mơ màng ẩn hiện chiều sương Nhớ người em đang mỏi mắt mong chờ Một người đi vắng xa Hà Nội phố Chưa về cùng nhau nghe thu lá đổ
Đôi khi tôi mơ thấy em Cùng đi với một gã khờ Em tươi xinh hồng má thắm Gã khờ khệ nệ bầu thơ.
Nhà dâu nhóm họ … mời thôn xóm Che rạp ngoài sân, lợp lá dừa Giọt nắng Xuân về xuyên mấy kẻ Cũng hồng khuôn mặt khách ban trưa Toán trai đi mượn bàn trong xóm Ghế vác trên vai tất tả về Toán tỉa lá dừa cho ngắn lại
Tại hội thảo chủ đề Đọc lại Truyện Kiều tổ chức tại Hà Nội mới đây, tôi có dịp gặp những nhà nghiên cứu hàng đầu, trong đó phải kể đến GS TS Trần Đình Sử để hiểu thêm về hành trình xuất chúng của Kiều- từ một nữ nhân bên lề tiến trình lịch sử Trung Quốc tới nữ chính mẫu mực tiêu biểu trong văn học Việt Nam. Kiều được người Việt nhớ tới như một biểu tượng về tài sắc hơn là cuộc đời đầy truân chuyên của nàng. Khi mới tiếp xúc với Truyện Kiều, tôi còn nhớ mình có cảm giác hơi "chạnh lòng" khi tượng đài văn chương lẫy lừng của Việt Nam có nguồn gốc từ Trung Quốc.
Bảo Trợ