"Người Đàn Bà Của Biển"

24 Tháng Tư 201910:37 CH(Xem: 635)
PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ "NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA BIỂN"

THUNG LŨNG TÌNH YÊU
 
Anh đưa em vào "thung lũng của tình yêu"
Có bướm, có chim... vờn bay ríu rítyeu 01
Em hát, em cười long lanh khóe mắt
Ngỡ như mình sống mãi tuổi đôi mươi.
 
Quê em sóng biển vỗ xanh trời
Thời con gái trôi... bể tình cay đắng...
Nay trở về cùng anh, đẹp lắm !
Anh dắt em qua thế giới thiên thai.
 
Nơi hoang sơ, thanh khiết nhất trên đời
Em hồn nhiên khoe sự nõn nà tạo hóa
Anh hồi lại thưở còn trai trẻ
Bên em say đắm mộng yêu đương.
 
Trời đất bao la, cuộc sống vô cùng
Ta không biết thế nào là "hữu hạn" ?...
Yêu đi em !... cho phỉ nguyền năm tháng
Tới ngày nhắm mắt... vẫn thương nhau...
 
Và hãy quên mọi nỗi khổ đau
Hết phiền muộn... để thấy mình đã sống
Các chủ nghĩa cũng chỉ là "giả tưởng"
Chỉ tình yêu ! Tòa thánh cõi nhân sinh...
 
Hôm nay sắc trời thật trong xanh
Rời thành phố, ta bay về với biển
Nơi có em xinh đang chờ hò hẹn
Đón anh vào "thung lũng của thương yêu"
 
Có bướm bay, chim hót... Buổi tình chiều...
                             16.4.2019
 
blank
    
     NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA BIỂN
 
Em đến như hoa trôi
Rơi vào lòng anh... rồi rụng cánh
Khe khẽ hát bản tình chiều phiêu lãng
Người đàn bà hiền dịu và ngoan.
 
Khắp hồn anh ngào ngạt hương thơm
Ôi non nước, tình yêu sao đẹp thế !
Ta đã đi tới cuối đường chủ nghĩa
Phút cùng em thấy ấm áp cuộc đời.
 
Trên đầu kia chỉ có gió mây thôi
Cả tổ quốc chờ đổi thay thời thế ?
Những khoảnh khắc ngọt ngào tình ái nữ
Anh nhận ra hương vị sống con người...
 
Bài thơ yêu đầu cho em đó, Cưng ơi !
Anh sẽ mãi bên em nốt kiếp đời thi sĩ
Tình ta đó ru êm mà bình dị
Hỡi ! Người đàn bà của biển... xinh, thương...
 
           12.4.2019
    PHẠM NGỌC THÁI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu Đợi gió đông về để lả lơi Hoa lá ngây tình không muốn động Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãi Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
không có em, anh vẫn yêu tha thiết Chỉ trời xanh là biết mối tình ta Vì đường đời đã phải chia xa Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói. Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp. Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa Ca lên em ! Cõi trần có phong ba Tình yêu sẽ dẫn ta vào bất tử ! Em xinh đẹp, đất trời còn quyến rũ Gái má hồng... tạo hóa phải ghen Anh bôn ba nửa trái đất cũng yếu mềm Nặng lời thề với em ghi tấc dạ. Miền sông nước: Ôi, mênh mang trắng xóa Có em tôi ở đó, đứng chờ mong Ta chia tay bởi duyên phận không thành Anh ra đi ngày đêm thường trăn trở.
Mẹ là cơn gió mùa thu Cho con mát mẻ lời ru năm nào Mẹ là đêm sáng trăng sao Soi đường chỉ lối con vào bến mơ Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ Cho con thành tựu được nhờ tấm thân Mẹ thường âu yếm ân cần Bảo ban chỉ dạy những lần con sai Mẹ là tia nắng ban mai Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng Lòng con vui sướng nào bằng Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi Mẹ ơi con chẳng ước gì Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua Vui nào bằng có Mẹ Cha Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương Cho con dòng sữa ngọt đường Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa… - Ngày của mẹ – con dâng lời, công ơn của mẹ trọn đời con ghi -
Lòng Mẹ yêu con bao la biển trời, Tình Mẹ thương con thiết tha tuyệt vời Mẹ đã yêu con, khi còn trứng nước Từ xương máu Mẹ mà con thành người Trái tim Mẹ truyền cho con sự sống.
Hồi đó, tôi yêu cô bé đó Miệng cười răng khểnh mới xinh sao! Tình cờ duyên gặp mà thương nhớ Có lẽ từ xưa cả kiếp sau? Cô bé dễ thương tin dị đoan Miếu thờ Ông Cọp nàng đi ngang Dừng xe, ghé xuống, lâm râm khấn Không biết khấn gì trong khói nhang?
Bài viết được đăng lần đầu tiên trên tờ Cosmopolitan vào tháng 8/2004 với tựa đề “Cô ấy có con với kẻ hãm hiếp mình”. Câu chuyện kể về cuộc đời của Jora Trang – một phụ nữ gốc Việt có thai với kẻ hãm hiếp mình năm 12 tuổi.
Mẹ tôi ra đi vào đầu mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông. Ngoài kia trăm hoa khoe sắc đua nở dưới ánh ban mai rực rỡ, mẹ tôi như đang ngủ giữa rừng hoa hương thơm và tươi đẹp đủ sắc màu. Nhưng mẹ ơi! Nơi đây không phải hội hoa đón xuân mà nơi nhà quàn âm u, lạnh lẽo của mấy chục vòng hoa tang tiễn biệt thơm mùi nhang khói, và tiếng than khóc vang lên của 8 người con mất mẹ.
Nguyễn Thị Thùy Trang - Làm ngẩn ngơ các anh bạn đồng môn Sáng đến lớp trưa tan trường lẽo đẽo Cứ theo sau tò tỏ một anh chàng Muốn làm quen sao cô em khó quá! Giàn hoa giấy nghiêng nghiêng trong nắng Như chứng nhân cho câu chuyện tuổi ô mai Chàng theo bước nàng vờ không quen biết Nàng đợi chờ trốn nắng dưới giàn hoa Sợ đi nhanh sẽ mất dấu lạc chàng Nhưng nhất quyết không trả lời đâu nhé Chàng cứ thế ngày ngày theo tà áo Hỏi một câu đợi mãi chẳng trả lời
Bảo Trợ