Ave Maria

16 Tháng Tư 201910:10 CH(Xem: 767)

Ave Maria

Như song lộc triều nguyên: ơn phước cả, 
Dâng cao dâng thần-nhạc sáng hơn trăng. maria vonhiemNT
Thơm-tho bay cho đến cõi Thiênđdàng 
Huyềnđiệu biến thành muôn kinh trọng-thể. 
Và Tổng-lãnh Thiên-thần quỳ lạy Mẹ 
Tung-hô câu đường-hạ ngớp châu sa. 
Hương xông lên lời ca ngợi sum-hòa: 
Trí miêuđuệ của muôn vì rất thánh. 

Maria! Linh-hồn tôi ớn lạnh, 

Run như run thần-tử thấy long-nhan, 
Run như run hơi thở chạm tơ vàng... 
Nhưng lòng vẫn thấm-nhuần ơn trìu-mến. 

Lạy Bà là Đấng tinh tuyền thánh vẹn 
Giàu nhânđdức, giàu muôn hộc từ-bi, 
Cho tôi dâng lời cảm-tạ phò nguy 
Cơn lâm-lụy vừa trải qua dưới thế. 
Tôi cảmđdộng rưng-rưng hai dòng lệ: 
Dòng thao-thao như bất-tuyệt của nguồn thơ. 
Bút tôi reo như châu ngọc đền vua, 
Trí tôi hớp bao nhiêu là khí-vị... 
Và trong miệng ngậm câu ca huyền-bí, 
Và trong tay nắm một vạn hào-quang... 

Tôi no rồi ơn võ-lộ hòa chan. 
Tấu lạy Bà, Bà rất nhiều phép lạ, 
Ngọc Như-Ý vô-tri còn biết cả, 
Huống chi tôi là Thánh-thể kết tinh 
Tôi ưa nhìn Bắcđdẩu rạng bình minh, 
Chiếu cùng hết khắp ba ngàn thế-giới... 
Sáng nhiều quá cho thanh-âm vời-vợi, 
Thơm dường bao cho miệng lưỡi khong-khen. 
Hỡi Sứ-thần Thiên-Chúa Gabriel, 
Khi người xuống truyền tin cho Thánh-nữ, 
Người có nghe xôn-xao muôn tinh-tú, 
Người có nghe náođdộng cả muôn trời? 
Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời 
Để ca-tụng, -- bằng hương hoa sáng-láng, 
Bằng tràng hạt, bằng Sao Mai chiếu rạng, 
Một đêm xuân là rất đỗi anh-linh? 

Đây rồi! Đây rồi! Chuỗi ngọc vàng kinh. 
Thơ cầu-nguyện là thơ quân-tử ý, 
Trượng-phu lời là Tôngđdồ triết-lý, 
Là Nguồn Trăng yêu-mến Nữ Đồng-Trinh 

Là Nguồn Đau chầu lụy Nữ Đồng-Trinh. 

Cho tôi thắp hai hàng cây bạch-lạp, 
Khói nghiêm-trang sẽ dân lên tràn ngập 
Cả Hàn-giang và màu sắc thiên-không, 
Lút trí khôn và ám-ảnh hương lòng 
Cho sốt-sắng, cho đe-mê nguyền-ước... 

Tấu lạy Bà, lạy Bà đầy ơn-phước, 
Cho tình tôi nguyên-vẹn tợ trăng rằm, 
Thơ trong-trắng như một khối băng-tâm, 
Luôn luôn reo trong hồn, trong mạch máu, 
Cho vỡ-lở cả muôn ngàn tinhđdẩu, 
Cho đê-mê âm-nhạc và thanh-hương, 
Chim hay tên ngọc, đá biết tuổi vàng, 
Lòng vua chúa cũng như lòng lê-thứ 
Sẽ ngây-ngất bởi chưng thơ đầy ứ 
Nguồn thiêng-liêng yêu-chung Mẹ Sầu-Bi 
Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! 
Thơ tôi bay suốt một đời chưa thấu, 
Hồn tôi bay đến bao giờ mới đậu 
Trên triều-thiên ngời chói vạn hào-quang?
Hàn Mặc Tử
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Lòng Mẹ yêu con bao la biển trời, Tình Mẹ thương con thiết tha tuyệt vời Mẹ đã yêu con, khi còn trứng nước Từ xương máu Mẹ mà con thành người Trái tim Mẹ truyền cho con sự sống.
Hồi đó, tôi yêu cô bé đó Miệng cười răng khểnh mới xinh sao! Tình cờ duyên gặp mà thương nhớ Có lẽ từ xưa cả kiếp sau? Cô bé dễ thương tin dị đoan Miếu thờ Ông Cọp nàng đi ngang Dừng xe, ghé xuống, lâm râm khấn Không biết khấn gì trong khói nhang?
Bài viết được đăng lần đầu tiên trên tờ Cosmopolitan vào tháng 8/2004 với tựa đề “Cô ấy có con với kẻ hãm hiếp mình”. Câu chuyện kể về cuộc đời của Jora Trang – một phụ nữ gốc Việt có thai với kẻ hãm hiếp mình năm 12 tuổi.
Mẹ tôi ra đi vào đầu mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông. Ngoài kia trăm hoa khoe sắc đua nở dưới ánh ban mai rực rỡ, mẹ tôi như đang ngủ giữa rừng hoa hương thơm và tươi đẹp đủ sắc màu. Nhưng mẹ ơi! Nơi đây không phải hội hoa đón xuân mà nơi nhà quàn âm u, lạnh lẽo của mấy chục vòng hoa tang tiễn biệt thơm mùi nhang khói, và tiếng than khóc vang lên của 8 người con mất mẹ.
Nguyễn Thị Thùy Trang - Làm ngẩn ngơ các anh bạn đồng môn Sáng đến lớp trưa tan trường lẽo đẽo Cứ theo sau tò tỏ một anh chàng Muốn làm quen sao cô em khó quá! Giàn hoa giấy nghiêng nghiêng trong nắng Như chứng nhân cho câu chuyện tuổi ô mai Chàng theo bước nàng vờ không quen biết Nàng đợi chờ trốn nắng dưới giàn hoa Sợ đi nhanh sẽ mất dấu lạc chàng Nhưng nhất quyết không trả lời đâu nhé Chàng cứ thế ngày ngày theo tà áo Hỏi một câu đợi mãi chẳng trả lời
Hoàng đế Quang Trung mất sớm năm 39 tuổi trong bao niềm tiếc nuối khi giấc mộng đưa Đại Việt trở thành cường quốc hàng hải đành dang dở. Hơn 47 năm sau, nước Nam thời Nguyễn trước hiểm hoạ ngoại xâm đã xuất hiện một vị hào kiệt vô cùng giống với Quang Trung Hoàng đế về tài năng thống lĩnh và tầm nhìn đối với hải quân. Vị hào kiệt đó chính là Bùi Viện – Đô đốc hàng hải thương mại của tuần dương quân hiện đại duy nhất thời phong kiến trong lịch sử Việt Nam.
Trong suốt cuối thế kỷ XVI và nửa đầu thế kỷ XIX, chữ quốc chỉ được dùng trong mục đích truyền giáo. Đây là loại kí tự dùng chữ cái La tinh để ghi lại tiếng nói của người Việt. Công trình này lần lượt được các nhà truyền giáo dòng Tên khởi nguồn và hoàn thiện, từ Gaspard d’Amaral và Antonio Barbosa, hai giáo sĩ dòng Tên người Bồ Đào Nha, cho tới Alexandre de Rhodes (cha Đắc Lộ) hay Pigneaux de Béhaine (cha Bá Đa Lộc), người Pháp.
Chúng ta thường được nghe những lời tạ tội muộn màng, những ăn năn, ray rứt không còn cơ hội sửa chữa, những tiếc thương cho dẫu “có xót xa cũng hoài mà thôi.” Vì mẹ đã đi rồi. Đã thiên thu khuất bóng. Đối với mọi đứa con, nên hay hư, khi không còn mẹ nữa mới ngộ ra đại dương bao la rồi cũng cạn, non cao sừng sững giữa đất trời rồi cũng hao mòn.
Tháng Tư buồn – thơ Lan Đàm - Tháng Tư buồn (Riêng tặng những cô phụ 1975) Thấy không em, Tháng Tư vội vã, Về cùng Xuân quê mới, mênh mang.-
Lý Quang Sơn - April 22, 2015 - Sắp 30/4, em lại nhớ lại hôm em bị bắt cóc đêm 28/3 và bị giam mấy ngày vừa rồi. Sau khi làm việc với em 2 ngày, nhận lại là sự bất hợp tác và những câu trả lời "không và không" của em. Các cán bộ ANĐT quay sang tâm sự ngoài lề với em, dĩ nhiên là những lời tâm sự này không ghi âm ghi hình hay ghi biên bản gì, và em cũng chẳng ngần ngại khi nói ra quan điểm của mình. :-)
Bảo Trợ