Ave Maria

16 Tháng Tư 201910:10 CH(Xem: 996)

Ave Maria

Như song lộc triều nguyên: ơn phước cả, 
Dâng cao dâng thần-nhạc sáng hơn trăng. maria vonhiemNT
Thơm-tho bay cho đến cõi Thiênđdàng 
Huyềnđiệu biến thành muôn kinh trọng-thể. 
Và Tổng-lãnh Thiên-thần quỳ lạy Mẹ 
Tung-hô câu đường-hạ ngớp châu sa. 
Hương xông lên lời ca ngợi sum-hòa: 
Trí miêuđuệ của muôn vì rất thánh. 

Maria! Linh-hồn tôi ớn lạnh, 

Run như run thần-tử thấy long-nhan, 
Run như run hơi thở chạm tơ vàng... 
Nhưng lòng vẫn thấm-nhuần ơn trìu-mến. 

Lạy Bà là Đấng tinh tuyền thánh vẹn 
Giàu nhânđdức, giàu muôn hộc từ-bi, 
Cho tôi dâng lời cảm-tạ phò nguy 
Cơn lâm-lụy vừa trải qua dưới thế. 
Tôi cảmđdộng rưng-rưng hai dòng lệ: 
Dòng thao-thao như bất-tuyệt của nguồn thơ. 
Bút tôi reo như châu ngọc đền vua, 
Trí tôi hớp bao nhiêu là khí-vị... 
Và trong miệng ngậm câu ca huyền-bí, 
Và trong tay nắm một vạn hào-quang... 

Tôi no rồi ơn võ-lộ hòa chan. 
Tấu lạy Bà, Bà rất nhiều phép lạ, 
Ngọc Như-Ý vô-tri còn biết cả, 
Huống chi tôi là Thánh-thể kết tinh 
Tôi ưa nhìn Bắcđdẩu rạng bình minh, 
Chiếu cùng hết khắp ba ngàn thế-giới... 
Sáng nhiều quá cho thanh-âm vời-vợi, 
Thơm dường bao cho miệng lưỡi khong-khen. 
Hỡi Sứ-thần Thiên-Chúa Gabriel, 
Khi người xuống truyền tin cho Thánh-nữ, 
Người có nghe xôn-xao muôn tinh-tú, 
Người có nghe náođdộng cả muôn trời? 
Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời 
Để ca-tụng, -- bằng hương hoa sáng-láng, 
Bằng tràng hạt, bằng Sao Mai chiếu rạng, 
Một đêm xuân là rất đỗi anh-linh? 

Đây rồi! Đây rồi! Chuỗi ngọc vàng kinh. 
Thơ cầu-nguyện là thơ quân-tử ý, 
Trượng-phu lời là Tôngđdồ triết-lý, 
Là Nguồn Trăng yêu-mến Nữ Đồng-Trinh 

Là Nguồn Đau chầu lụy Nữ Đồng-Trinh. 

Cho tôi thắp hai hàng cây bạch-lạp, 
Khói nghiêm-trang sẽ dân lên tràn ngập 
Cả Hàn-giang và màu sắc thiên-không, 
Lút trí khôn và ám-ảnh hương lòng 
Cho sốt-sắng, cho đe-mê nguyền-ước... 

Tấu lạy Bà, lạy Bà đầy ơn-phước, 
Cho tình tôi nguyên-vẹn tợ trăng rằm, 
Thơ trong-trắng như một khối băng-tâm, 
Luôn luôn reo trong hồn, trong mạch máu, 
Cho vỡ-lở cả muôn ngàn tinhđdẩu, 
Cho đê-mê âm-nhạc và thanh-hương, 
Chim hay tên ngọc, đá biết tuổi vàng, 
Lòng vua chúa cũng như lòng lê-thứ 
Sẽ ngây-ngất bởi chưng thơ đầy ứ 
Nguồn thiêng-liêng yêu-chung Mẹ Sầu-Bi 
Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! 
Thơ tôi bay suốt một đời chưa thấu, 
Hồn tôi bay đến bao giờ mới đậu 
Trên triều-thiên ngời chói vạn hào-quang?
Hàn Mặc Tử
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đời người thường có đến bảy, tám phần không như ý. Nhưng đôi khi, chỉ cần thay đổi tâm cảnh, thay đổi góc nhìn, bạn đã thấy mọi sự việc đều tốt đẹp trở lại rồi. Dưới đây là 3 câu chuyện nhỏ khiến tâm hồn bạn trở nên khoáng đạt hơn…
Có những phận người như thế, lặng lẽ sống, lặng lẽ giấu kín lòng mình, chỉ giao tiếp với xã hội một cách lạnh lùng thông qua công việc hàng ngày. Họ luôn là những ẩn đố cho người xung quanh. Phải chăng họ đã hoàn toàn mất niềm tin nơi cuộc sống, mất niềm tin vào con người, nên đã tự đóng băng mình? Hay đơn giản là họ chọn cho mình một cách sống thờ ơ với tất cả mọi điều. Nhân vật chính là bà cụ chủ quán dường như đã để cho niềm lạc quan đi khỏi tâm hồn bà từ một thời điểm nào đó đã rất lâu, rất xa rồi trong quá khứ.
“Thật đáng tiếc, chúng tôi không in được hóa đơn thanh toán cho tình người! . - Một câu chuyện có thật. Tại một thành phố ở Ấn Độ, vị thương gia mất cả ngày trời thương thảo với đối tác. Mệt mỏi, ông vào một nhà hàng sang trọng, tự thưởng cho mình bữa tối thịnh soạn.
Quán tên Cổ Lũy quê người Gọi don bánh tráng ai cười mặc ai Hến thì xơi tạm anh hai Khá ngon gợi nhớ chuyện dài tình xưa Tháng ngày niên kỷ đẩy đưa Tuổi đời nay tóc đã vừa muối tiêu
Những năm gần đây, tôi ít thấy thơ lục bát xuất hiện trên báo chí hoặc các trang mạng văn chương. Thi thoảng, một hai bài nhen nhúm như ngọn đèn dầu leo lắt nhưng rồi lại tắt ngúm, chìm lịm dưới lượng thơ tự do ào ạt đổ vào thị trường thơ -12-5-2012
Con nhìn trắng tinh khôi Màu hoa lòng cao thượng Suốt một đời con thương Sâu nặng tình mẹ cha Con vui vẻ hát ca Dâng hoa thơm cho đời Xin nhớ mãi muôn đời Bông hoa ngày Vu Lan Trần Ngọc Vinh 01:39' Trăng 15/7
Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long Mẹ tập đi Một đời tần tảo âu lo Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi Nghẹn lòng con lệ tràn mi Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn Trong nhà nào phải xa gần Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều Bàn tay gầy guộc nhăn nheo Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm
BÊN NẤM MỒ CON . Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa
Mỗi năm hè về nhìn hoa phượng Rơi ngập trên đường nhớ người xưa Nơi đâu chân trời hay góc bể Hay ở cạnh tôi nhưng chẳng thưa? Bao năm tin mất lạc trời xa Nhớ người tôi nhớ phượng nở hoa Nhìn hoa những tưởng người đâu lạ “Mỗi sáng một hoa trước sân nhà” Trang Nguyễn – Mối tình hoa phượng
Đó là bài học về dân trí, dân khí, về cái đạo làm người cơ bản, mà xem ra người Nhật vẫn là bậc thầy dạy người Việt sau hơn một thế kỷ… Trong cuốn Phan Bội Châu Niên Biểu – Tự Phê Phán có đoạn kể rằng lúc mới đến Nhật (1905), Phan Bội Châu đã gặp một người phu xe Nhật Bản tốt bụng. Lúc đó Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm lộ phí để lên phố thị Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, có tên Ân Thừa Hiến.
Bảo Trợ