Chiều Tuyết Ven Rừng

11 Tháng Ba 20194:41 CH(Xem: 668)

Chiều Tuyết Ven Rừng

tuyet gia thuydien voaRừng đầy tuyết này của ai tôi biết
Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây
Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này
Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng

Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng
Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu
Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu
Nơi mà phải còn lâu tới nông trại

Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại
Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi
Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi
Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh

Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh
Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng
Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung
Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng...

Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng
Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm
Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham.
Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn...

Thái Huy Long

Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đón chờ. Cảm nghĩ tương phản trong con người vẫn thế muôn đời.
Những câu cuối bài thơ có vẻ như tác giả gần muốn nói lời tạm biệt đời(tôi không dám dùng chữ quyên sinh căn cứ trên chứng bịnh trầm cảm và những bất hạnh trong gia đình Frost) và không dùng chữ thoát tục vì đó là chữ nhà Phật. Nhưng ràng buộc cuộc sống (But I have promises to keep, And miles to go before I sleep” đã làm ông trở về với sinh hoạt hàng ngày và sống thêm 40 năm nữa....
Trong đoạn đầu, Frost dùng chi tiết làm tăng vẻ đột ngột sự kiện là người quen biết trong làng sẽ chẳng thấy ông dừng lại bên rừng (vì chẳng bao giờ thoáng có ý nghĩ này để trông ra phía đó)
Và con ngựa dừng lại chưng hững, lắc nhẹ chuông như hỏi chủ mình có nhầm không khi đứng lại chổ vắng lạnh này….
Con người dù bình thường cũng có đôi lúc “xua hồn đi hoang” và những phút yếu lòng ai ngờ được khi bị ngoại cảnh chi phối vào nội tâm u uất bị đè nén đã lâu …..
Không phải nói ra để nhìn đời bi quan mà chỉ mong chút thức tỉnh tự hiểu mình hơn thôi trong hướng tích cực.
“Ít ra” cũng trở về với trách nhiệm và thiên chức của con người như Frost trong bài thơ này.
Khi được hỏi bài thơ này có phải về ý nghĩ tự tử không thì Frost (America ‘s best- loved poet) chỉ vỏn vẹn “Không” . Và để độc giả tự suy diễn cho mình.
Cũng có thể chỉ là một buổi chiều lạnh ra đi ngắm cảnh, sống với cảm nghĩ riêng tư, thả hồn tự do khỏi những ràng buộc áp lực hàng ngày trước khi về nhà nghỉ, nệm ấm chăn êm thế thôi.

Stopping by Woods on a Snowy Evening – Robert Frost
Whose woods these are I think I know.
His house is in the village though;
He will not see me stopping here
To watch his woods fill up with snow.
My little horse must think it queer
To stop without a farmhouse near
Between the woods and frozen lake
The darkest evening of the year.
He gives his harness bells a shake
To ask if there is some mistake.
The only other sound’s the sweep
Of easy wind and downy flake.
The woods are lovely, dark and deep.
But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chú chó Tillie đã ở lại bên cạnh người bạn bị mắc kẹt trong giếng suốt cả tuần cho đến khi cả hai được giải cứu. Đói, lạnh, sợ hãi, ích kỷ không thể thắng được sự cảm thông và tình yêu thương. Nếu ai đó nghĩ rằng động vật sẽ sống theo “luật rừng”, sẽ vì mục đích sinh tồn mà ưu tiên quyền lợi và nhu cầu của bản thân trước tiên, thì suy nghĩ đó không phải điều đúng đắn, ít nhất trong câu chuyện dưới đây về tình bạn trung thành của hai chú chó Tillie và Phoebe.
Truyện ngắn của Phạm Lưu Vũ - Cánh đồng Mả Quan làng tôi thẳng cánh cò bay. Năm hai vụ lúa xanh tốt bời bời. Vào lúc lúa uốn câu, đêm đêm đi qua nghe tiếng cá rô nhảy lên đớp thóc, cứ như những tiếng chép miệng của ai đó ở giữa cánh đồng. Sở dĩ có cái tên đó, là vì ngày trước toàn bộ là lăng mộ của một ông quan to lắm, giờ chỉ còn sót lại vài cái gò nhỏ lọt thỏm, nhấp nhô giữa biển lúa xanh. Cái gò nằm chính giữa có một cây cổ thụ già cỗi, mốc meo, dùng làm chỗ buộc trâu, buộc bò…
Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019) 49 ngày rồi đó, con yêu ! Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ? Lòng cha những nuối thương con trẻ Thân già ngày tháng bước liêu xiêu Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ? Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi Dẫu từng nếm trải bao đau đớn Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi ! Con người sướng, khổ trong Cõi Thế Thảy đều muốn sống để sinh con Cha, mẹ vui mừng trông con lớn Ai ngờ sắp khuất lại héo hon Con đi để lại hận cho cha
Sàigòn đang vào Tết Trung Thu. Sàigòn, bấy giờ đã được đổi tên. Cũng đúng thôi ! Bởi vì “nó” không còn giống cái “Sàigòn” của thời trước, cái thuở mà mỗi món vật mỗi con người đều được nhận diện một cách trung thực, cái thuở mà tiếng nói chưa bị thâm nhập bởi những “mỹ từ… dao to búa lớn”, cái thuở mà tình cảm còn thật là tràn đầy… Cái tên mới của Sàigòn có hơi… dài, nên sau này, người ta chỉ còn gọi là “thành phố”, vừa ngắn gọn lại vừa hợp… thời trang !
* Trong Tự điển tiếng Việt - Bồ đào Nha - La tinh của Alexandre de Rhodes xuất bản năm 1651 không có từ "Phở". trong Tự điển Huỳnh Tịnh Của (biên soạn năm 1895) và Tự điển Genibrel (biên soạn 1898) cũng không có từ Phở . Danh từ Phở được chính thức ấn hành lần đầu trong cuốn Việt Nam tự điển (1930) do Hội Khai Trí Tiến Đức khởi thảo và giảng nghĩa: "Món ăn nấu bằng bánh bột gạo thái nhỏ với nước dùng bằng thịt bò hầm". 6-7-2018
Tôi đã từng nghe, đọc được câu trên từ khá nhiều người bạn của tôi. Họ buông ra lời chán nản và sau đó bỏ cuộc. Tôi rất đồng cảm với họ bởi tôi đã chứng kiến, đồng hành với họ trong khá nhiều việc và tôi biết họ đã vất vả, cố gắng đến thế nào mà kết quả nhận lại bằng không, đôi khi còn bị sỉ nhục rất ê chề. Họ, những người bạn đấu tranh, hoạt động xã hội dân sự của tôi, rơi rụng dần.
CHÙM THƠ KHÓC CON (2) - Phạm Ngọc Thái - Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) RU CON Muốn nhắn nhủ gì với cha không ? Giữa trời đất rộng, gió mênh mông Không sao ngăn được dòng nước mắt Xót đứa con trai sụp đáy lòng. Đã mấy mươi ngày, con đi xa (*) Hỡi ôi ! Vũ trụ vẫn bao la Ngẩn ngơ bố tưởng không chỗ đứng
Kính nhớ Linh Mục Hiệu Trưởng Phêrô Trần Đình Trong và Thầy Giám học Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi - Trung Học Hồng Lĩnh + Thắp nén hương lòng nhớ trường xưa - Còn ai còn nhớ tận bây giờ - Vật đổi sao dời, lòng không đổi - Hồng Lĩnh trường xưa vẫn trong thơ
Ru con mòn cả vành nôi, măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam! - Trong ủ lửa, ngoài nở hoa Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời! Ru con mòn cả vành nôi Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!
20-5-2012- Đề cập đến văn chương , chúng ta không thể nào bỏ qua nền thi ca bình dân mà ca dao là một trong những thể loại quen thuộc nầy . Từ lâu , ca dao đã đi vào lòng dân tộc và lạc vào rừng ca dao của kho tàng văn học , ta sẽ bắt gặp hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam qua những đức tính cao quý của họ
Bảo Trợ