Chiều Tuyết Ven Rừng

11 Tháng Ba 20194:41 CH(Xem: 441)

Chiều Tuyết Ven Rừng

tuyet gia thuydien voaRừng đầy tuyết này của ai tôi biết
Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây
Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này
Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng

Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng
Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu
Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu
Nơi mà phải còn lâu tới nông trại

Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại
Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi
Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi
Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh

Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh
Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng
Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung
Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng...

Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng
Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm
Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham.
Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn...

Thái Huy Long

Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đón chờ. Cảm nghĩ tương phản trong con người vẫn thế muôn đời.
Những câu cuối bài thơ có vẻ như tác giả gần muốn nói lời tạm biệt đời(tôi không dám dùng chữ quyên sinh căn cứ trên chứng bịnh trầm cảm và những bất hạnh trong gia đình Frost) và không dùng chữ thoát tục vì đó là chữ nhà Phật. Nhưng ràng buộc cuộc sống (But I have promises to keep, And miles to go before I sleep” đã làm ông trở về với sinh hoạt hàng ngày và sống thêm 40 năm nữa....
Trong đoạn đầu, Frost dùng chi tiết làm tăng vẻ đột ngột sự kiện là người quen biết trong làng sẽ chẳng thấy ông dừng lại bên rừng (vì chẳng bao giờ thoáng có ý nghĩ này để trông ra phía đó)
Và con ngựa dừng lại chưng hững, lắc nhẹ chuông như hỏi chủ mình có nhầm không khi đứng lại chổ vắng lạnh này….
Con người dù bình thường cũng có đôi lúc “xua hồn đi hoang” và những phút yếu lòng ai ngờ được khi bị ngoại cảnh chi phối vào nội tâm u uất bị đè nén đã lâu …..
Không phải nói ra để nhìn đời bi quan mà chỉ mong chút thức tỉnh tự hiểu mình hơn thôi trong hướng tích cực.
“Ít ra” cũng trở về với trách nhiệm và thiên chức của con người như Frost trong bài thơ này.
Khi được hỏi bài thơ này có phải về ý nghĩ tự tử không thì Frost (America ‘s best- loved poet) chỉ vỏn vẹn “Không” . Và để độc giả tự suy diễn cho mình.
Cũng có thể chỉ là một buổi chiều lạnh ra đi ngắm cảnh, sống với cảm nghĩ riêng tư, thả hồn tự do khỏi những ràng buộc áp lực hàng ngày trước khi về nhà nghỉ, nệm ấm chăn êm thế thôi.

Stopping by Woods on a Snowy Evening – Robert Frost
Whose woods these are I think I know.
His house is in the village though;
He will not see me stopping here
To watch his woods fill up with snow.
My little horse must think it queer
To stop without a farmhouse near
Between the woods and frozen lake
The darkest evening of the year.
He gives his harness bells a shake
To ask if there is some mistake.
The only other sound’s the sweep
Of easy wind and downy flake.
The woods are lovely, dark and deep.
But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hồi học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), tôi có đọc đâu đó truyện ngắn tựa là "Lấy vợ miền quê" của tác giả nào tôi quên. Tôi rất khoái truyện ngắn nầy và định bụng lớn lên mình cũng “lấy vợ miền quê” như tác giả kia. Nói thì hơi xấu hổ, vừa đậu Tú Tài phần hai, lúc đó tôi mới 18 tuổi tây tức 19 tuổi ta mà tôi đã... "muốn vợ"! Con trai mà “muốn" chuyện gì thì thường vòi vĩnh với mẹ như chiếc xe đạp, đồng hồ, quần áo mới kể cả chiếc solex cáu cạnh tôi đang chạy mà chỉ hàng “thiếu gia”... ở tỉnh như tôi mới có.
Khuôn viên trường trong những giờ học yên vắng đến lạ, hôm nay tôi ở lại trường vì có giờ học ngoại khóa vào buổi chiều. Cái cảm giác này, đã bao lần tôi bắt gặp mình thơ thẫn trong dòng cảm xúc miên man của những buổi trưa vắng lặng như thế này. Sau giờ ăn trưa, tôi mang theo trên mình chiếc ba lô con cốc dùng để đựng tập sách của mình lững thững đi về khoảng đất trống sau trường. Đây là nơi mà theo tôi đó là nơi đẹp nhất của ngôi trường không quá lớn này.
Ngụ Ngôn Mẹ - (Irene Temple Bailey) Người mẹ trẻ đặt chân trên con đường đời.“Đường còn xa lắm không?” Bà hỏi. Người dẫn đường trả lời: “Còn xa lắm, và đầy chông gai nữa . Bà sẽ già cỗi trước khi đi đến cuối con đường. Tuy vậy, cái cuối cùng bao giờ cũng tốt đẹp hơn lúc khởi đầu”. Nhưng người mẹ trẻ tỏ ra sung sướng. Bà không tin rằng lại có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng bà được làm người mẹ. Vì vậy, bà thản nhiên vui đùa với các con, bẻ cho chúng những bông hoa tươi thắm bên đường, tắm chúng trong những dòng suối trong mát. Nhìn những tia nắng mặt trời nhẩy múa xung quanh con mình, bà mẹ trẻ cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, bà kêu lên: “Liệu còn có điều gì đáng yêu hơn cuộc sống này nữa không?”
Bồng bồng con nín con ơi Dưới sông cá lội, trên trời chim bay Ước gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắn chim Một tay chuốt chỉ luồn kim Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma Một tay khung cửi guồng xa Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa Một tay đi củi muối dưa Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn Tay nào để giữ lấy con Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay Bồng bồng con ngủ cho say
Khi nào thấy, trên đường dài mệt mỏi Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông, Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi: Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng. Khi nào thấy, đời buồn gặm nhấm,
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu Đợi gió đông về để lả lơi Hoa lá ngây tình không muốn động Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãi Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
không có em, anh vẫn yêu tha thiết Chỉ trời xanh là biết mối tình ta Vì đường đời đã phải chia xa Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói. Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp. Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa Ca lên em ! Cõi trần có phong ba Tình yêu sẽ dẫn ta vào bất tử ! Em xinh đẹp, đất trời còn quyến rũ Gái má hồng... tạo hóa phải ghen Anh bôn ba nửa trái đất cũng yếu mềm Nặng lời thề với em ghi tấc dạ. Miền sông nước: Ôi, mênh mang trắng xóa Có em tôi ở đó, đứng chờ mong Ta chia tay bởi duyên phận không thành Anh ra đi ngày đêm thường trăn trở.
Mẹ là cơn gió mùa thu Cho con mát mẻ lời ru năm nào Mẹ là đêm sáng trăng sao Soi đường chỉ lối con vào bến mơ Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ Cho con thành tựu được nhờ tấm thân Mẹ thường âu yếm ân cần Bảo ban chỉ dạy những lần con sai Mẹ là tia nắng ban mai Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng Lòng con vui sướng nào bằng Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi Mẹ ơi con chẳng ước gì Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua Vui nào bằng có Mẹ Cha Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương Cho con dòng sữa ngọt đường Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa… - Ngày của mẹ – con dâng lời, công ơn của mẹ trọn đời con ghi -
Bảo Trợ