Bức Tường

22 Tháng Hai 20193:40 SA(Xem: 1305)

BỨC  TƯỜNG

 

trump - history USBức tường quen thuộc mọi người đều thấy,

Chung quanh tư gia xây chắn rào tường,

Giữ yên ổn cho đời sống bình thường,

Tránh những kẻ gian đột nhập phá hoại.

 

Bao người giàu có lại càng lo ngại,

Ông to bà lớn dinh thự khang trang,

Nên phải xây rào tường cổng vội vàng,

Để bảo đảm an toàn yên tâm mà sống.

 

Nhìn xa hơn nơi chân trời mở rộng,

Hai quốc gia chia cách bởi bức tường,

Vạn lý trường thành ngăn cản Bắc phương,

Giặc Hung nô khó tràn vào Trung quốc,

 

Xưa Đức quốc chia hai miền đất nước,

Bức tường Bá linh chia cắt đôi bên,

Dân Đông Đức sống cực khổ đói nghèo,

Tây Đức tự do mỗi ngày phát triển.

 

Nam Bắc Triều Tiên bài học biểu hiện,

Cộng Sản Bắc Triều dân chúng lầm than,

Nam Triều Tiên sống tự do giàu sang,

Đang mong đợi phá hàng rào ly biệt.

 

Cầu Hiền Lương sông Bến Hải Nước Việt,

Đã bao năm phải chia cách đôi bờ,

Tưởng thênh thang qua lại như bây giơ,

Nhưng thất vọng tường cờ đỏ còn đó !

 

Giờ Mỹ quốc đại biến cố trắc trở,

Xây hàng rào biên giới chưa thông qua,

Đảng Dân chủ từ chối vì bất hòa,

Với nhiều lý do nhỏ nhen bỉ ổi.

 

Hạ viện Dân chủ cố tình từ chối,

Trong lúc di dân đe dọa ùa vào,

Trà trộn băng đảng tệ nạn biết bao,

An ninh nước Mỹ đang bị đe dọa.

 

Tổng thống Trump vẫn bình tĩnh gan dạ,

Nhất quyết vượt qua khỏi chốn đầm lầy, (*)

Giữ Đất Nước luôn vững mạnh từng ngày,

Tin rằng sau giông bão trời lại sáng.



Hỡi đảng Dân Chủ xin đừng mù quáng,

Không phải cho mình mà cho tương lai,

Cho chính con cháu quí vị mai sau,

Ngẩng cao đầu nhìn Tổ quốc chói sáng.

 

Ta hãy sống làm sao cho xứng đáng,

Khi xuôi tay giây phút cuối cuộc đời,

Để cháu con hãnh diện có bao người,

Hy sinh mình cho tha nhân hạnh phúc.

 

Không chỉ tường bằng xi măng cột sắt,

Còn có bức tường ẩn dấu trong lòng,

Do hận thù tranh chấp mãi chưa xong,

Bức tường này phải quyết tâm phá bỏ.

 

ĐINH VĂN TIẾN HÙNG

 

(*)Ghi chú: Hình trên của nghệ sĩ John McNaughton, Utah, HK, đã vẽ TT Donald Trump cầm đèn hướng dẫn các thành viên trong chính quyền ‘Vượt qua đầm lầy’, mô phỏng theo biểu tượng ‘TT  Washington vượt qua sông Delaware’. Bức hình nhanh chóng trở nên nổi tiếng qua các phương tiện truyền thông. 

 

                                                   

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thơ: Đợi Đò - Bài thi sáng tác kỷ niệm 15 năm TTMV.....Em nơi nao phía chân trời? Cá bơi dưới nước, người ngồi bến sông... Được mùa, hoa cải trổ bông, Tìm người để tặng, mà không thấy người. Ngẫm ra đã quá nửa đời, Bàn tay chai sạn thiếu người chăm lo.
Tự bao giờ em đã có trong thơ Để thơ tôi day dứt hoài trăn trở Cũng có lẽ từ một ngày vô cớ, Tôi vụng về để lạc mất tơ duyên... Tự bao giờ em đã có trong tôi, Để thơ tôi mênh mang hoài nỗi nhớ,
Đã qua ba giáp đường đời Tóc em xanh đẫm bao lời hời ru Từ trong nôi thưở ầu ơ Ru đêm của Mẹ ru trưa của Bà
CHIA TAY DAMBWA, ZAMBIA - GÓC PHỐ NHỎ THÂN QUEN - NHỮNG THÁNG NGÀY TỊ NẠN TRONG ÂM THẦM & BÌNH AN ... - Anh ra đi vào một chiều hiu hắt, Tia nắng vàng vụt tắt giữa trời Đông, Bước chân đi, từng nhịp bước phiêu bồng, Tiễn anh về, tình hồng bên sứ vụ. Từng lối nhỏ dìu anh về chốn cũ, Bỗng chậm dần ủ rũ bước chân anh, Khoảnh khắc sau lưng bỏ lại chẳng đành, Mà níu kéo một mảnh tình dang dở.
Hồi học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), tôi có đọc đâu đó truyện ngắn tựa là "Lấy vợ miền quê" của tác giả nào tôi quên. Tôi rất khoái truyện ngắn nầy và định bụng lớn lên mình cũng “lấy vợ miền quê” như tác giả kia. Nói thì hơi xấu hổ, vừa đậu Tú Tài phần hai, lúc đó tôi mới 18 tuổi tây tức 19 tuổi ta mà tôi đã... "muốn vợ"! Con trai mà “muốn" chuyện gì thì thường vòi vĩnh với mẹ như chiếc xe đạp, đồng hồ, quần áo mới kể cả chiếc solex cáu cạnh tôi đang chạy mà chỉ hàng “thiếu gia”... ở tỉnh như tôi mới có.
Khuôn viên trường trong những giờ học yên vắng đến lạ, hôm nay tôi ở lại trường vì có giờ học ngoại khóa vào buổi chiều. Cái cảm giác này, đã bao lần tôi bắt gặp mình thơ thẫn trong dòng cảm xúc miên man của những buổi trưa vắng lặng như thế này. Sau giờ ăn trưa, tôi mang theo trên mình chiếc ba lô con cốc dùng để đựng tập sách của mình lững thững đi về khoảng đất trống sau trường. Đây là nơi mà theo tôi đó là nơi đẹp nhất của ngôi trường không quá lớn này.
Ngụ Ngôn Mẹ - (Irene Temple Bailey) Người mẹ trẻ đặt chân trên con đường đời.“Đường còn xa lắm không?” Bà hỏi. Người dẫn đường trả lời: “Còn xa lắm, và đầy chông gai nữa . Bà sẽ già cỗi trước khi đi đến cuối con đường. Tuy vậy, cái cuối cùng bao giờ cũng tốt đẹp hơn lúc khởi đầu”. Nhưng người mẹ trẻ tỏ ra sung sướng. Bà không tin rằng lại có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng bà được làm người mẹ. Vì vậy, bà thản nhiên vui đùa với các con, bẻ cho chúng những bông hoa tươi thắm bên đường, tắm chúng trong những dòng suối trong mát. Nhìn những tia nắng mặt trời nhẩy múa xung quanh con mình, bà mẹ trẻ cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, bà kêu lên: “Liệu còn có điều gì đáng yêu hơn cuộc sống này nữa không?”
Bồng bồng con nín con ơi Dưới sông cá lội, trên trời chim bay Ước gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắn chim Một tay chuốt chỉ luồn kim Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma Một tay khung cửi guồng xa Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa Một tay đi củi muối dưa Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn Tay nào để giữ lấy con Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay Bồng bồng con ngủ cho say
Khi nào thấy, trên đường dài mệt mỏi Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông, Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi: Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng. Khi nào thấy, đời buồn gặm nhấm,
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu Đợi gió đông về để lả lơi Hoa lá ngây tình không muốn động Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãi Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
Bảo Trợ