Cảm Xúc Ngày Đầu Xuân Mới

06 Tháng Hai 20196:20 SA(Xem: 1057)

CẢM XÚC NGÀY ĐẦU XUÂN MỚI

xuanmoi02Ngày đầu xuân đẹp nắng vàng

Sắc màu rực rỡ muôn ngàn hoa tươi
Gặp nhau vui vẻ cùng cười
Chúc nhau năm mới mọi lời đẹp hay

Em đang dạo buổi xuân nay
Lòng mang vương vấn nhớ ngày xuân xưa
Nhìn xuân lòng muốn đong đưa
Thả hồn dài trãi giữa trưa nắng đầy

Xuân nay xa bạn xa Thầy
Xa rồi nhé nét ngày hồn nhiên
Xuân rơi chầm chậm ngoài hiên
Làm bao nỗi nhớ chao nghiêng góc trời

Xôn xao xuân đến bên đời
Phúc tròn lộc ấm với người với tôi
Tình xuân dào dạt xuân ơi
Ngỡ ngàng cả bước chân đời dọc ngang

Mới hay xuân đã ngập tràn
Quê hương yêu dấu vô vàn mến thương.

Đoan Vương 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thời gian dần xa tránh Tóc mẹ vương tuổi đời Ăn uống để cầm hơi Ngày ngày mong gặp con Chiều nay phía đầu non Trời không giăng mưa bay Tiết trời đã đổi thay Mắt mẹ càng mờ hơn Vẫn chờ trong cô đơn Cháu chắt đang đến trường Mẹ mắt nhìn ra đường Chờ ai đến hỏi thăm
Thơ: Đợi Đò - Bài thi sáng tác kỷ niệm 15 năm TTMV.....Em nơi nao phía chân trời? Cá bơi dưới nước, người ngồi bến sông... Được mùa, hoa cải trổ bông, Tìm người để tặng, mà không thấy người. Ngẫm ra đã quá nửa đời, Bàn tay chai sạn thiếu người chăm lo.
Tự bao giờ em đã có trong thơ Để thơ tôi day dứt hoài trăn trở Cũng có lẽ từ một ngày vô cớ, Tôi vụng về để lạc mất tơ duyên... Tự bao giờ em đã có trong tôi, Để thơ tôi mênh mang hoài nỗi nhớ,
Đã qua ba giáp đường đời Tóc em xanh đẫm bao lời hời ru Từ trong nôi thưở ầu ơ Ru đêm của Mẹ ru trưa của Bà
CHIA TAY DAMBWA, ZAMBIA - GÓC PHỐ NHỎ THÂN QUEN - NHỮNG THÁNG NGÀY TỊ NẠN TRONG ÂM THẦM & BÌNH AN ... - Anh ra đi vào một chiều hiu hắt, Tia nắng vàng vụt tắt giữa trời Đông, Bước chân đi, từng nhịp bước phiêu bồng, Tiễn anh về, tình hồng bên sứ vụ. Từng lối nhỏ dìu anh về chốn cũ, Bỗng chậm dần ủ rũ bước chân anh, Khoảnh khắc sau lưng bỏ lại chẳng đành, Mà níu kéo một mảnh tình dang dở.
Hồi học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), tôi có đọc đâu đó truyện ngắn tựa là "Lấy vợ miền quê" của tác giả nào tôi quên. Tôi rất khoái truyện ngắn nầy và định bụng lớn lên mình cũng “lấy vợ miền quê” như tác giả kia. Nói thì hơi xấu hổ, vừa đậu Tú Tài phần hai, lúc đó tôi mới 18 tuổi tây tức 19 tuổi ta mà tôi đã... "muốn vợ"! Con trai mà “muốn" chuyện gì thì thường vòi vĩnh với mẹ như chiếc xe đạp, đồng hồ, quần áo mới kể cả chiếc solex cáu cạnh tôi đang chạy mà chỉ hàng “thiếu gia”... ở tỉnh như tôi mới có.
Khuôn viên trường trong những giờ học yên vắng đến lạ, hôm nay tôi ở lại trường vì có giờ học ngoại khóa vào buổi chiều. Cái cảm giác này, đã bao lần tôi bắt gặp mình thơ thẫn trong dòng cảm xúc miên man của những buổi trưa vắng lặng như thế này. Sau giờ ăn trưa, tôi mang theo trên mình chiếc ba lô con cốc dùng để đựng tập sách của mình lững thững đi về khoảng đất trống sau trường. Đây là nơi mà theo tôi đó là nơi đẹp nhất của ngôi trường không quá lớn này.
Ngụ Ngôn Mẹ - (Irene Temple Bailey) Người mẹ trẻ đặt chân trên con đường đời.“Đường còn xa lắm không?” Bà hỏi. Người dẫn đường trả lời: “Còn xa lắm, và đầy chông gai nữa . Bà sẽ già cỗi trước khi đi đến cuối con đường. Tuy vậy, cái cuối cùng bao giờ cũng tốt đẹp hơn lúc khởi đầu”. Nhưng người mẹ trẻ tỏ ra sung sướng. Bà không tin rằng lại có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng bà được làm người mẹ. Vì vậy, bà thản nhiên vui đùa với các con, bẻ cho chúng những bông hoa tươi thắm bên đường, tắm chúng trong những dòng suối trong mát. Nhìn những tia nắng mặt trời nhẩy múa xung quanh con mình, bà mẹ trẻ cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, bà kêu lên: “Liệu còn có điều gì đáng yêu hơn cuộc sống này nữa không?”
Bồng bồng con nín con ơi Dưới sông cá lội, trên trời chim bay Ước gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắn chim Một tay chuốt chỉ luồn kim Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma Một tay khung cửi guồng xa Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa Một tay đi củi muối dưa Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn Tay nào để giữ lấy con Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay Bồng bồng con ngủ cho say
Khi nào thấy, trên đường dài mệt mỏi Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông, Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi: Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng. Khi nào thấy, đời buồn gặm nhấm,
Bảo Trợ