Cảm Xúc Ngày Đầu Xuân Mới

06 Tháng Hai 20196:20 SA(Xem: 940)

CẢM XÚC NGÀY ĐẦU XUÂN MỚI

xuanmoi02Ngày đầu xuân đẹp nắng vàng

Sắc màu rực rỡ muôn ngàn hoa tươi
Gặp nhau vui vẻ cùng cười
Chúc nhau năm mới mọi lời đẹp hay

Em đang dạo buổi xuân nay
Lòng mang vương vấn nhớ ngày xuân xưa
Nhìn xuân lòng muốn đong đưa
Thả hồn dài trãi giữa trưa nắng đầy

Xuân nay xa bạn xa Thầy
Xa rồi nhé nét ngày hồn nhiên
Xuân rơi chầm chậm ngoài hiên
Làm bao nỗi nhớ chao nghiêng góc trời

Xôn xao xuân đến bên đời
Phúc tròn lộc ấm với người với tôi
Tình xuân dào dạt xuân ơi
Ngỡ ngàng cả bước chân đời dọc ngang

Mới hay xuân đã ngập tràn
Quê hương yêu dấu vô vàn mến thương.

Đoan Vương 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Màn đêm vừa bao phủ - Phố cũng vừa lên đèn - Một phút đời chông chênh - Rơi dòng SÊ RÊ PỐC - Gieo kinh hoàng chết chóc - Bao người đã ra đi - Đâu biết trước điều chi - Định mệnh trong phút chốc.
Tình thắm hương yêu đượm mắt anh - Ngày về quê cũ dưới trời xanh - Mộng mơ, mơ mộng yêu say đắm - Ước muốn bên nhau dệt mộng lành - Gặp gỡ nhau chi để lệ trào - Ngượng cười hai đứa ngắm trăng sao - Tưởng giờ ly biệt như gần đến - Anh của ai, lòng thấy xốn xao
1 Trở lại Huế, một chiều ngã bóng Gặp lại em đang ngóng trông chờ Quen nhau từ những vần thơ Của bao năm trước thẩn thờ tặng nhau 2 Chừ gặp lại, nao nao xúc cảm Đôi tay nào dính bám tình đan Mắt em lệ ướt hai hàng Ôm tôi siết chặt … miên man nỗi mừng
Ngày xưa ấy, em còn khờ khạo lắm Mối tình đầu! còn bỡ ngỡ, ngu ngơ Ngày xưa ấy, em tập làm kịch sĩ vai ta đây, tim lạnh, rất ơ thờ! Ngày xưa ấy, sao mà anh không biết? Tuổi dậy thì cô bé tập làm thơ...
Tần tảo sớm hôm, Mẹ nuôi con khôn lớn. Mang tấm thân gầy, Cha che chở đời con. Những ai còn Mẹ, xin đừng làm Mẹ khóc Đừng để cha buồn, khi sức khỏe không còn Còn có Mẹ Cha, con làm tròn chữ hiếu,
Tháng Năm, nóng toé khói. Ai đã từng đi xa quê hương đều ước mong có dịp trở về, hoài niệm làm người ta xao xuyến đến cháy lòng. Tìm về từ vật chất đến tinh thần để thấy những cái tưởng mất đi vĩnh viễn, gặp lại cái xưa tầm thường nay trở nên quí giá.
Nghe không em lại mưa lên phố! - Bao năm rồi chiều ấy cũng mưa rơi... - Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ - Mối tình thời trinh nữ xa xôi.
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó.
Một trong các danh sĩ của Việt Nam, được cả hai miền Nam Bắc trên hay dưới vĩ tuyến 17 trọng vọng, ca ngợi, là Ngô Tất Tố, người đỗ đầu xứ bằng ngọn bút lông, nhưng mưu sinh thành công bằng ngọn bút sắt, viết tiểu thuyết lịch sử “Vua Hàm Nghi với việc kinh thành thất thủ”
Anh Quân không phải là người làm chính trị, và anh sẽ không bao giờ trở thành một người làm chính trị. Anh chỉ là một thầy giáo, một người thầy rất thương học trò. Anh rất ngại ngùng khi được khen tặng, và ngại nhất là phải đeo vòng hoa
Bảo Trợ