Lỡ Chuyến Đò Tình

08 Tháng Giêng 20194:20 SA(Xem: 711)

LỠ CHUYẾN ĐÒ TÌNH

Em nghe người ta nói ở đời "có nợ thì mới có duyên" phải không anh?

***

Thằng Xuân hơn tôi ba tuổi nhưng nó là em bởi ba tôi là anh mẹ nó. Hồi đầu năm đi dân công nó quen, rồi thương con Thảo người cùng xã, nhưng cách xóm tôi chừng năm cây số. Những đêm lênh đênh ngoài biển nó thường hay buồn bã thở dài, ý chừng nó nhớ con Thảo nhiều lắm. Con Thảo thì tôi không lạ, mấy năm cấp hai học chung lớp với tôi, nó cũng thuộc loại mồm mép, nghịch ngợm có tiếng.
buon-yeu

Đang thiu thiu ngủ thằng Xuân lay vai tôi:

- Hay là đêm mai trăng sáng nghỉ biển, anh đi chơi với em nghe, chớ cuốc bộ một mình buồn quá, mà con gái Tân Mỹ nói chuyện cũng dễ thương lắm. Vô đó em nói với Thảo giới thiệu cho anh một đám. Mình con trai mất chi mà sợ.

Tôi thì đã hai mươi tuổi, chưa một mảnh tình vắt vai vì trong xóm toàn là bà con anh em hai bên nội, ngoại. Nghe thằng Xuân nói cũng thấy hay hay, thôi thì vượt ra khỏi lũy tre làng một chuyến.

 

Ở quê tôi, xóm nào cũng vậy. Những đêm trăng, gái trai thường kéo nhau ra tụ tập ngoài bãi biển hát hò. Chuyện trên trời, dưới đất cho đã, rồi ai có "kèo" lặng lẽ bấm nhau đi riêng. Thằng Xuân kéo đầu con Thảo thì thầm, Thảo cười nói như đinh đóng cột:

- Đó là việc của em, anh yên tâm đi.

Thảo đi một lúc, về cùng một cô gái trẻ chừng mười bảy, mười tám tuổi, giới thiệu với tôi:

- Đây là em Lành, học sau bọn mình hai khóa. Con bà dì của Thảo đó.

- Chắc anh An chưa biết em, chứ em thì biết và để ý anh lâu lắm rồi - Lành cười tinh nghịch. Tôi củng cười, quay qua buột miệng nói với thằng Xuân:

- Chết cha! Bữa nay anh em mình gặp phải chị em Tân Mỹ mồm mép "muôn người không địch nổi" "rồi đây.

Con Thảo cười đấm vào lưng tôi:

- Thiệt đúng là đồ "làm ơn mắc oán''phải không anh Xuân?

- Anh nói đùa cho vui thôi, Lành đừng giận nghe em. Anh sợ người đẹp giận lắm đó.

- Vậy còn Thảo? An không sợ "bà mối" giận sao?

- Thảo mà giận, em có sẵn roi đây rồi - Thằng Xuân chen vào.

- Chỉ giỏi bắt nạt người ta thôi- Con Thảo phụng phịu.

- Con gái Tân mỹ nổi tiếng mồm mép, nói chuyện vô duyên nên mấy anh bỏ quá cho nghe. Giờ có chuyện chi vui kể cho bọn em nghe với.

Lành hơi khẽ cúi đầu, mái tóc thề buông xõa ôm lấy bờ vai tròn lẳn. Khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao đôi môi mọng như kiêu hãnh dưới trăng. Tôi ngây ngất nhìn em, nàng tiên từ trời cao rơi xuống như đánh thức vạn vật xung quanh cũng như trái tim đang cô đơn của tuổi hai mươi trong tôi...

Thằng Xuân lôi gói thuốc rê ra cuốn một điếu như tổ con sâu, loay hoay bật quẹt một lúc không được nó bực bội:

- Quẹt văng đá mất rồi, vậy là thua.

Nhìn vẻ sầu não của thằng Xuân, Lành lên tiếng:

- Thôi, nhà em ở gần để em lên lấy quẹt cho.

Thằng Xuân bấm nhẹ vào chân tôi nói nhỏ:

- Hay là anh An lên với Lành cho vui đi.

- Ừ. Phải đó- con Thảo cũng phụ họa theo.

Hiểu ý hai đứa, tôi lặng lẽ theo Lành. Nhà cách bãi biển chừng trăm mét, em nói nhỏ:

- Chắc cả nhà đã ngủ rồi, anh đợi em chút nghe.

Lành nhẹ nhàng vô bếp một lúc, quay ra nói với tôi:

- Có rồi, mình ̣đi thôi anh.

Tôi và em sóng ̣đôi ra bãi biển. Thằng Xuân và con Thảo đã biến đi đâu mất. Em ấn chiếc quẹt vào tay tôi giọng nhỏ nhẹ:

- Anh An cầm theo mà hút thuốc.

- không được đâu em, sáng mai em còn phải nấu cơm mà? Tôi nhìn em ái ngại.

- Dạ! không sao. Trên nhà em còn có quẹt. Coi như bữa nay Lành cho anh An nợ. Em nghe người ta nói ở đời "có nợ thì mới có duyên" phải không anh?

Em cười bẽn lẽn....

***

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Thoắt cái, thằng Xuân và con Thảo đã nên chồng nên vợ. Còn Lành và tôi, hai đứa cũng đã thương nhau. Trong mắt tôi có lẽ các cô gái trên trái đất này không ai xinh đẹp, dễ thương như Lành của tôi...

Cuối năm đó tôi lên đường nhập ngủ. Trước lúc chia tay, ngồi trên bãi cát trước biển quê hương, hai chúng tôi bên nhau một đêm dài thức trắng với những yêu thương, thề hẹn. Những giọt nước mắt sướt mướt của kẻ ở người đi...

Sau thời gian huấn luyện tân binh. Tôi được biên chế về hậu cần làm chân tiếp phẩm cho bếp ăn. Ở ̣đây tôi gặp Hương Lan quản lý bếp ăn đơn vị. Một cô gái đẹp, có lối sống buông thả, nghe đâu còn là Bồ nhí của ông Hòa trưởng phòng hậu cần. Cho nên tôi không có cảm tình với con người ấy. Vậy mà không hiểu sao Hương Lan lại để ý đến tôi. Còn tôi thì cố tình lảng tránh nàng bởi hình bóng của Lành trong trái tim tôi quá lớn. Giữa chúng tôi, những cánh thư gói trọn nỗi nhớ thươmg cứ đi về như những con thoi.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Thoắt cái, thằng Xuân và con Thảo đã nên chồng nên vợ. Còn Lành và tôi, hai đứa cũng đã thương nhau. Trong mắt tôi có lẽ các cô gái trên trái đất này không ai xinh đẹp, dễ thương như Lành của tôi...

Cuối năm đó tôi lên đường nhập ngủ. Trước lúc chia tay, ngồi trên bãi cát trước biển quê hương, hai chúng tôi bên nhau một đêm dài thức trắng với những yêu thương, thề hẹn. Những giọt nước mắt sướt mướt của kẻ ở người đi...

Sau thời gian huấn luyện tân binh. Tôi được biên chế về hậu cần làm chân tiếp phẩm cho bếp ăn. Ở ̣đây tôi gặp Hương Lan quản lý bếp ăn đơn vị. Một cô gái đẹp, có lối sống buông thả, nghe đâu còn là Bồ nhí của ông Hòa trưởng phòng hậu cần. Cho nên tôi không có cảm tình với con người ấy. Vậy mà không hiểu sao Hương Lan lại để ý đến tôi. Còn tôi thì cố tình lảng tránh nàng bởi hình bóng của Lành trong trái tim tôi quá lớn. Giữa chúng tôi, những cánh thư gói trọn nỗi nhớ thươmg cứ đi về như những con thoi. Rồi tôi nhận được thư của Lành báo tin là em sắp sửa đi xuất khẩu lao động sang Nga. Tôi buồn lắm, không muốn em đi xa. Nhưng em đã trả lời tôi bằng những dòng thư mà đến giờ tôi còn nhớ rất rõ. "Anh ơi!Cho dù đi đến tận chân trời hay góc biển, thì em vẫn mãi mãi là Lành của anh. Quãng thời gian xa nhau, đó cũng là thử thách lòng chung thủy của tình yêu chúng mình phải không Anh?..."

Vậy mà trong một lần phòng tổ chức liên hoan, vui quá tôi uống hơi nhiều rượu, lúc tỉnh dậy mới biết là mình và Hương Lan đã qua đêm trong phòng cô ấy trước sự chứng kiến của bao nhiêu người.

Tôi buồn bã tự trách mình và chờ nhận kỷ luật. Hương Lan tìm gặp, báo cho tôi biết là đơn vị sẽ kỷ luật ghi vào lý lịch quân nhân và trả tôi về địa phương. Nhìn nét mặt thất vọng của tôi nàng an ủi:

- Không sao! Em sẽ nhờ anh Hòa can thiệp nếu như chúng mình lấy nhau. Cái đó em không ép, anh hãy suy nghĩ kỹ và chọn một trong hai con đường...

Suốt đêm dài, tôi không ngủ được vì chưa biết tính làm sao. Bởi quê tôi ở Vĩnh Linh - Quảng Trị, nơi địa đầu tuyến lửa của những năm chiến tranh chống Mỹ. Truyền thống của xã nhà chưa hề có quân nhân đào ngũ hoặc bị kỷ luật trả về địa phương. Hơn nữa ông tôi, ba tôi, anh trai và chị dâu đều là Đảng viên Đảng cộng sản. Giờ tôi bị kỷ luật trả về thì biết ăn nói sao với gia đình, làng xóm. Còn cưới Hương Lan có nghĩa là tôi sẽ mất Lành vĩnh viễn. Điều đó làm tôi rất đau khổ... Cuối cùng tôi đành chấp nhận cưới Hương Lan mà không ̣đủ can đảm nói lên sự thật với Lành...

Cuộc sống không mấy mặn mà của vợ chồng tôi đã sớm đơm hoa, kết trái. Chỉ mấy tháng sau đứa trẻ ra đời, tôi mới té ngửa ra mình là người "đổ vỏ ốc" cho kẻ khác. Tôi đau đớn khi nhận ra sự thật thì đã muộn.

Những mối bất hoà dẫn đến các cuộc cãi vã giữa hai vợ chồng xảy ra liên miên. Hương Lan vẫn chứng nào tật ấy, đi sớm về khuya. Tôi góp ý, nàng còn lên mặt với tôi;

- Anh phải hiểu là một thằng lính quèn tay trắng như anh vì sao mà tôi buộc phải lấy làm chồng chứ. Khôn thì ngậm miệng lại người ta làm cho mà ăn. Chẳng lẽ anh không biết phận mình sao?

Vậy là chẳng còn chi nữa. Cho tới một lần tôi đi phép trở vào sớm hơn dự kiến, cùng mấy đứa đồng hương mật phục, bắt quả tang tại nhà tôi đôi "gian phu dâm phụ" Hương Lan và lão Hòa trưởng phòng hậu cần làm xôn xao cả đơn vị. Thế là chúng tôi đường ai nấy đi khi được Toà phán quyết. Tôi xuất nguũ về quê mà cõi lòng mang nặng bao nỗi vui, buồn lẫn lộn...

Vợ chồng Xuân - Thảo nói cho tôi hay Lành buồn lắm. Em vẫn chưa lấy chồng, về thăm quê mới sang Nga tháng trước, một thời gian ngắn nữa sẽ về hẳn vì đã hết hạn hợp đồng lao động ở nước ngoài.

- Em biết Lành vẫn nặng tình cảm với anh lắm đó. Dù sao anh cũng chỉ là nạn nhân. Em tin Lành sẽ hiểu và thông cảm. Đừng buồn nữa nghe anh - Con Thảo động viên tôi.

- Có lẽ mấy bữa nữa anh sẽ đi cùng mấy đứa bạn vô Sông Bé tìm ̣đất lập nghiệp. Thiệt tình anh rất yêu Lành, nhưng anh là kẻ phụ tình và đã từng đi qua một lần đò rồi đâu còn mặt mũi nào gặp lại Lành nữa. Anh không xứng với tình yêu của cô ấy. Mong rằng hạnh phúc sớm đến với Lành.

Tôi buồn bã nói lên nỗi lòng mình với vợ chồng con Thảo.

- Nếu anh An đi, Em nghĩ thế nào rồi Lành cũng sẽ đi tìm anh đó...!

- Đừng!... Em nói với Lành đừng đi tìm anh nữa... !

Tôi chợt nghe con tim mình ̣đau nhói. Khuôn mặt và giọng nói của Lành hôm nào như còn văng vẳng bên tai:

- "Coi như bữa nay Lành cho anh An nợ! Em nghe người ta nói ở đời có nợ thì mới có duyên" phải không anh"?...

Hữu Diên

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thi sỉ đa cảm, đa tình thật! Tất cả những gì chàng ghi trong bài thơ nầy, đều là chuyện tưởng tượng cả: chàng không có gặp cô gái giang hồ đồng tâm nào đang ngậm ngùi cho cảnh phấn lợt hương phai của nàng hết. Thế mà ngâm đến đây, chàng nghẹn ngào mắt rưng rưng lệ. Thoáng nhìn đã vội bâng khuâng. Ngược xuôi, đôi kẻ rời chân ngậm ngùi!
...với những phát triển phương tiện giải trí thông tin mới đã làm suy giảm lòng đạo đức của mọi người, nhất lớp Trẻ, vậy biết đâu việc hồi sinh “Truyền thống học Kinh Bổn” trong mùa Chay, lại có thể là phương cách hay nhất để chống lại “căn bệnh tân tiến” phát sinh đủ thứ tệ nạn trong xã hội, đặc biệt nơi lớp Trẻ ngày nay!
Năm 1884, ông Charles-Edouard Hocquard theo đoàn lính viễn chinh Pháp tới xâm chiếm Việt Nam. Ngoài việc là một bác sĩ quân y, ông còn là một nhiếp ảnh gia. Ông đã chụp nhiều hình ảnh lịch sử quan trọng duy nhất còn lại về thành Hà Nội giai đoạn 1884-1885, và chúng trở thành kho tư liệu và đề tài cho các hoạ sĩ căn cứ để vẽ nên những loạt tranh minh hoạ vô cùng phong phú cho cuốn sách ‘Une campagne au Tonkin’ (Một chiến dịch ở Bắc Kì), xuất bản tại Paris, Pháp năm 1892.
Anh cầu nguyện tâm mình luôn thanh tịnh Niệm Phật sát na, hy vọng mỗi ngày Giữa thế giới còn quá nhiều bất định Mặt trời lên mặt trời lặn bến này Nghe tiếng khóc của vầng trăng trốn chạy Nụ tầm xuân vừa hé đã vội tàn
GVC.TS. LÝ TÙNG HIẾU - (Trích Thời sự Thần học, số 64, tháng 5/2014, tr. 187-211) - 1. CHỦ THỂ VĂN HOÁ VÙNG NAM BỘ Không kể vùng thềm cao nguyên tiếp giáp Tây Nguyên, vùng văn hoá Nam Bộ hôm nay là nơi sinh tụ của người Việt và đông đủ các đại diện của 53 tộc người thiểu số. Tất cả đều là những tộc người di dân đến đồng bằng Nam Bộ trong khoảng 500 năm trở lại: di dân lớp trước là các tộc người Khmer, Việt, Hoa, Chăm; di dân lớp sau là các tộc người Việt, Tày, Nùng, Dao, Mường, Thái, Thổ…
Tôi không ở Hà Nội, chỉ là thực đơn của quán cà phê này viết bằng giấy xi măng, thô ráp nhưng rất dịu dàng. Tôi không ở Hà Nội, chỉ là trên bàn có lọ hoa khô tím nhạt, bám bụi và cũ kĩ. Anh không hề ở đây, anh đang lọt thỏm giữa bình yên Hà Nội…
RÉT BÂN NHỚ MẸ - NGÀY 8 THÁNG 3 * RÉT BÂN NHỚ MẸ . Rét Bân vương má con hạt mưa Kiểu mưa Bân này dễ ho, mẹ ạ Chân mẹ ấm không / rét Đài sương giá? Tay mẹ cóng không / rét Lộc buốt tê? . Mẹ ơi! Từ hồi Mẹ đi quanh con hơ hoác trống. .
Theo dòng sử Việt từ thời lập nước đầu tiên cho đến nay, một số vùng đất đã được chọn để làm kinh đô qua các thời kỳ, có thể kể tới như: Thời An Dương Vương kinh đô ở Cổ Loa (nay thuộc Đông Anh, Hà Nội).
Chiều Tuyết Ven Rừng Rừng đầy tuyết này của ai tôi biết Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu Nơi mà phải còn lâu tới nông trại Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng... Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham. Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn... Thái Huy Long Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đó
Bà tôi mất khi tôi mới lên 10. Ngày ấy trẻ trâu, tôi chẳng hiểu nhiều về sự đời, lại còn sợ khi ở gần người mới qua đời. Bố mẹ bảo trẻ con biết cái gì, ở nhà lo coi nhà, học hành đi. Ngày ấy cũng muốn đến thăm bà lắm. Ngày bà mất, tôi cứ nghĩ đến bà suốt, cả đêm không ngủ được. Chỉ vì muốn đến nhìn bà lần cuối. Vậy mà tôi cứ sợ. Đến sau này, mỗi lần gặp những bà cụ, ông cụ chạc tuổi bà tôi khi trước, mỗi khi thấy bạn bè kể về những người bà, người ông của mình, tôi mới thấy đời mình thiếu cái gì đó. Bà cứ khó khó thế nào ấy, và tôi cảm thấy khó gần bà ghê gớm. Bà hay chép miệng, hay thở dài và đôi khi khó tính.
Bảo Trợ